Trọng Tử 3.3

Trọng Tử nói: “Nhưng mà đệ tử đói lắm!”

Lạc Âm Phàm kiên trì nói: “Cứ làm theo những gì trong sách nói, sẽ không cảm thấy đói nữa.”

Thần tiên thực sự không cần ăn cơm sao? Trọng Tử vội nhận lấy cuốn sách, lật đi lật lại, vẻ mặt vô cùng bất lực. “Đệ tử… đệ tử không biết chữ.”

Lạc Âm Phàm hiểu, ra chiều suy tư, lấy lại cuốn sách từ tay con bé, lắc qua lắc lại hai cái rồi đưa lại cho nó. “Những thứ này ngươi có thể hiểu được, chăm chỉ luyện đi, không được lười biếng.”

Giống như có thuật pháp, cuốn sách mỏng đã biến thành cuốn sách dày cộp, nặng trình trịch. Trọng Tử vô cùng kinh ngạc. Đến khi con bé lấy lại được tinh thần thì lại phát hiện một chuyện không thể tưởng tượng nổi: chẳng biết từ lúc nào, bộ quần áo rách rưới trên người nó đã được thay bằng một chiếc áo choàng mềm mại, vừa vặn, như được cắt may vậy.

Con bé chưa từng mặc bộ đồ nào đẹp đến thế, là của sư phụ tặng sao? Trọng Tử mừng rỡ vô cùng.

Trước mặt trống trơn, thần tiên sư phụ đã biến mất vào trong điện tự lúc nào.

Trọng Tử vẫn còn rất nhiều điều muốn hỏi, liền chạy đuổi theo, ai ngờ cánh cửa đại điện ở ngay trước mắt nhưng bất luận thế nào cũng không thể đến gần. Thì ra Lạc Âm Phàm thường làm việc tít sâu bên trong đại điện nên đã tạo kết giới bao quanh, tránh bị quấy rầy, đây là thói quen nhiều năm qua của chàng, những người không thông tiên thuật thì không thể nào hiểu được.

Trọng Tử nhụt chí, cầm quyển sách dày cộp về gian phòng của mình.

Các tiên trưởng đều không muốn thu nhận nó, có phải sư phụ cũng nghi ngại nó quá ngốc không? Muốn lấy lòng sư phụ, nó nhất định phải học thật giỏi tiên pháp, nhưng không biết đọc thì phải làm thế nào bây giờ?

 

Gian phòng không lớn lắm, có giường, có bàn, đối với Trọng Tử, thế này là quá đủ rồi. Con bé hưng phấn đến nỗi chạy khắp phòng, sờ mỗi thứ một tí, từ lúc chào đời đến giờ, hôm nay là ngày nó cảm thấy hạnh phúc nhất.

Trên cuốn sách không có chữ mà chỉ toàn hình vẽ, trên mỗi bức vẽ đều có những đường nét được đánh dấu đậm hơn, mỗi đường kẻ đều có một hướng cố định. Trọng Tử chăm chú nhìn nửa ngày, tự nhiên hiểu ra, trong lòng hết sức vui mừng, là sư phụ cố ý biến ra đây mà, hóa ra trên đời này lại có cuốn sách hay đến vậy!

Học được rồi thì không cần phải đi ăn xin, nó sẽ giống thần tiên đại ca, dùng thuật pháp cứu người, không để ai bị bắt nạt nữa.

Trọng Tử tràn đầy tự tin, luyện tập theo.

Nhưng trước giờ Lạc Âm Phàm chưa từng thu nhận đệ tử, hiển nhiên đã đánh giá quá cao khả năng của một đứa trẻ mới mười tuổi, chàng nghĩ chỉ cần mình xem hiểu thì người khác cũng xem hiểu, ai ngờ, đôi khi có nhiều thứ nhìn thì đơn giản nhưng lại khó vô cùng, dù biết rõ phải làm như vậy nhưng mỗi lần làm theo, chân tay lại không chịu nghe lời, trên dưới loạn hết cả. Trọng Tử luyện tập nửa ngày, mệt đến toát mồ hôi, vẫn chưa với được tới thuật pháp, tiêu hao khí lực không nói làm gì nhưng bụng càng lúc càng đói, đến mức không chịu nổi.

Khi người ta thường xuyên bị cơn đói hành hạ thì lại càng sợ hãi cảm giác đó hơn, Trọng Tử bắt đầu hoảng hốt, sau cùng, không chịu nổi, liền chạy ra khỏi phòng.

Đêm đã khuya, trong điện, đèn vẫn sáng trưng, Lạc Âm Phàm vẫn chưa trở ra.

Trọn một ngày một đêm không được ăn gì, đói quá!

Trọng Tử ngồi trên bậc thềm, cuộn tròn người, ra sức làm mọi cách để giảm bớt cơn đói, nhưng rốt cuộc nó vẫn chỉ là một đứa bé, ý chí và sức lực có hạn, lập tức cảm thấy khó chịu, tay chân lạnh ngắt, sau cùng đứng bật dậy.

Con bé đã tìm khắp các gian phòng trong cung nhưng chẳng thấy gì, cuối cùng nó mò vào một gian kế bên, căn phòng được bố trí khá đơn giản, ngăn nắp, có bàn trà, gương đồng, trên chiếc giá cao cao bày vài cuốn sách, nghiên, bút, mực và các đồ vật linh tinh khác, sau tấm bình phong còn có giường và chăn đệm, xem ra đây là ngọa thất[1] của Lạc Âm Phàm.

Trọng Hoa cung lớn như vậy mà chẳng tìm được thứ gì để ăn.

Trọng Tử liền chạy nhanh ra ngoài cửa.

Con bé đưa mắt nhìn khắp nơi rồi bước xuống bậc thềm.

 

 

Không khí lạnh buốt phả lên từ mặt hồ trước điện, một thân hình nhỏ bé nằm trên cây cầu đá, hai mắt mở to, chăm chú nhìn mặt nước, ánh mắt nhẫn nại chịu đựng cơn đói khát, như con thú nhỏ đang tập trung vồ mồi.

Lạc Âm Phàm đứng trên thềm đá, khẽ nhíu mày, vừa cảm nhận được luồng sát khí mãnh liệt, chàng liền vội chạy ra khỏi điện, quả nhiên đập ngay vào mắt là cảnh tượng này.

Một đứa trẻ mang trong mình luồng sát khí này thì thật sự chẳng phải việc tốt lành gì, lẽ nào lại có một Nghịch Luân nữa sao?

Suy nghĩ một lát, chàng liền tàng hình, chậm rãi đi xuống bậc thềm đá.

Chàng vừa bước xuống, bỗng thấy con bé nuốt nước miếng, thân thủ mau lẹ, thọc tay xuống mặt nước.

Bọt nước bắn tung tóe.

Đôi tay bé nhỏ khua khoắng dưới nước một hồi, sau đó nhấc lên, trong tay đã có một con cá to.

Kỳ thực, người bình thường không thể bắt cá bằng tay không mau lẹ như vậy, con cá đó chắc chắn đã bị sát khí của con bé uy hiếp, trở nên cứng đờ, không cách nào bơi đi được, cam tâm tình nguyện để con bé tóm gọn.

Đôi tay nhỏ run rẩy, Trọng Tử nhìn con cá, liếm môi.

Con cá giãy giụa.

Dường như nghĩ tới điều gì đó, trong đôi mắt to tròn của con bé hiện lên vẻ chần chừ.

Bàn tay nhỏ chợt buông ra, con cá trở lại với làn nước, bọt nước bắn lên cao, con cá lanh lẹ bơi mất hút giữa dòng nước lạnh băng.

Sát khí bao quanh người tan biến, con bé bất lực ghé sát mặt xuống dòng suối, cắn chặt môi, vẻ mặt thất thần.

Đứa trẻ này không có dáng vẻ tròn trịa, mập mạp như những đứa trẻ khác mà rất gầy, gầy đến mức đáng thương, chiếc áo choàng trắng ôm sát người, càng khiến cơ thể nhỏ bé trở nên mỏng manh, yếu ớt vô cùng, nhưng nhờ thế mà cũng rất mềm mại, tựa chiếc lông vũ, chỉ cần cơn gió thổi qua cũng có thể bị cuốn đi.

Lạc Âm Phàm lẳng lặng đứng bên cạnh, nhìn thấy tất thảy, lông mày bỗng dãn ra.

 

Sau khi thả con cá, Trọng Tử thấy rất nhụt chí.

Mỗi lần con bé tức giận, những con vật nhỏ đều bị dọa cho chạy hết, trốn đi thật xa, đến con bé cũng chẳng hiểu tại sao, lẽ nào đây chính là sát khí mà các vị tiên trưởng nói tới? Về việc làm tổn hại các sinh linh khác, quả thực nó đã từng cùng lũ trẻ ăn mày bắt trộm gà nướng ăn, nhiều khi còn ăn sống, nhờ vậy mới thoát được cảnh chết đói.

Các vị tiên trưởng đều nhận định sát khí của con bé quá nặng, sẽ làm hại tới những sinh linh khác, nó không tin, bây giờ còn muốn bắt cá ăn, sư phụ mà biết thì có đuổi nó đi khỏi đây không? Trải qua ngàn dặm xa xôi mới đến được núi Nam Hoa, nỗ lực trở thành đệ tử Tiên môn chính là vì muốn trở thành người như thần tiên đại ca, cứu nhân độ thế, làm sao có thể chỉ vì một cơn đói mà khiến sư phụ tức giận được?

Trọng Tử cố gắng không luyến tiếc nữa, con cá đã được thả xuống nước, bơi xa rồi, muốn bắt lại cũng không thể.

Nhưng đúng là nó đang rất đói, làm đệ tử của thần tiên hay là chịu đói đây?

Đã từng làm ăn mày, Trọng Tử đương nhiên biết rất nhiều biện pháp chống đói, chỉ là nước trong hồ này lạnh hơn ở những chỗ khác rất nhiều, uống vào chỉ sợ không những không hết đói mà còn bị đau bụng.


[1] Ngọa thất: buồng ngủ.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s