Yêu không lối thoát 2.11

Sau khi hai vị khách gật đầu, Tưởng Úc Nam quay sang thư ký Lý, nói: “Thư ký Lý, cậu đưa hai vị đây đi bệnh viện, chi phí khám sẽ do chúng ta chi trả.”

Thái độ đúng mực của Tưởng Úc Nam nhanh chóng xóa tan cơn giận dữ của đối phương. Sau khi thư ký Lý đưa hai vị khách rời khỏi quầy VIP, cô nhân viên bán hàng thở phào nhẹ nhõm. Cô ta đang định mở miệng nói cám ơn, BA cao cấp vừa được gọi đến xử lý tình huống vội vàng cung kính cúi chào Tưởng Úc Nam: “Tổng giám đốc!”

Sắc mặt Tưởng Úc Nam không còn vẻ nhã nhặn như khi anh nói chuyện với khách hàng. Anh từ từ quay đầu nhìn BA cao cấp, động tác và ánh mắt tỏa ra cảm giác bức người. “Tại sao cô không ở vị trí trong giờ làm việc?”

BA cao cấp sợ đến mức không dám nói gì.

“Ngày mai cô khỏi cần đi làm!” Nói xong, Tưởng Úc Nam quét ánh mắt lạnh lùng về phía cô nhân viên BA sơ cấp. “Xử lý một việc cỏn con cũng làm loạn hết cả lên. Công ty đào tạo các cô kiểu gì vậy? Cô hãy nộp lại thẻ làm việc, từ ngày mai không cần đến đây nữa!” Lúc này, Tưởng Úc Nam trông rất uy nghiêm.

Cô nhân viên bán hàng mặt mũi ỉu xìu, tháo tấm thẻ làm việc đưa cho Tưởng Úc Nam. Tưởng Úc Nam ném cho Viêm Lương. “Hãy giao cho phòng Nhân sự.”

Nói xong, anh liền bỏ đi. Viêm Lương vội vã đi theo, anh quay sang dặn cô: “Em hãy gọi điện thoại cho phòng Giải quyết khiếu nại, hỏi xem bên đó có nhận được khiếu nại của khách hàng về sản phẩm Nhã Nhan hay không?”

“Vâng!”

Hai người quay lại xe, Viêm Lương gọi điện cho phòng Giải quyết khiếu nại của công ty. Sau đó, bầu không khí trong xe rơi vào trầm mặc. Mãi đến lúc ô tô dừng lại ở cột đèn đỏ thứ hai, Viêm Lương mới lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh: “Vừa rồi trông anh rất đáng sợ.”

“Tôi rất ghét những người làm ăn luộm thuộm.” Tưởng Úc Nam vẫn tỏ ra lạnh lùng, vô cảm nhưng vẻ mặt lúc này đã đỡ hơn lúc ở quầy VIP.

Đến giờ Viêm Lương mới phát hiện, thực ra cô cũng rất sợ anh. Do dự một lúc, cô mở miệng hỏi: “Bây giờ chắc anh không có tâm trạng tới bệnh viện thăm bố tôi đâu nhỉ?”

Một điều bất ngờ là sau khi nghe câu hỏi của Viêm Lương, Tưởng Úc Nam bật cười. “Sao không có tâm trạng chứ? Em yên tâm đi, từ trước đến nay, tuy ngoài mặt tôi không mấy vui vẻ nhưng thực ra tôi không bị ảnh hưởng bởi bất cứ chuyện gì. Ngược lại, em…” Anh cố ý dừng lại, nhìn cô bằng ánh mắt hiếu kỳ.

Viêm Lương đang bối rối trước câu nói mập mờ của Tưởng Úc Nam, anh bỗng giơ tay về phía cô. Viêm Lương nhất thời quên cả phản ứng, mở to mắt nhìn đầu ngón tay anh vuốt nhẹ khóe môi cô. “Tại sao em lại sợ tôi như vậy?”

Viêm Lương chậm nửa nhịp mới nghiêng đầu né tránh tay anh. Cô liếc nhìn tài xế. Người tài xế nhìn thấy cử chỉ đùa giỡn của Tưởng Úc Nam nhưng vẫn giả vờ tập trung lái xe. Cấp dưới của Tưởng Úc Nam quả nhiên đã được huấn luyện kĩ càng, không hề tỏ ra bất ngờ trước bất cứ tình huống nào. Nhưng Viêm Lương không có bản lĩnh đó, cô né tránh ánh mắt có phần mãnh liệt của người đàn ông ở bên cạnh. “Con mắt nào của anh thấy tôi sợ anh?”

Tưởng Úc Nam bật cười thành tiếng. “Tôi chỉ muốn nhắc nhở em, phụ nữ có đôi mắt sợ sệt như con nai ngơ ngác dễ kích thích thú tính của đàn ông nhất.”

Viêm Lương không thể không thừa nhận, trái tim cô lại loạn nhịp trước câu nói của Tưởng Úc Nam.

Viêm Lương xuống xe trước cổng công ty. Cô không muốn gặp Từ Tử Thanh ở bệnh viện. Trước khi xuống xe, cô nhận được một câu nói chế giễu của Tưởng Úc Nam: “Trông em có vẻ rất ghê gớm, nhưng thực ra chỉ là con chuột nhát gan.”

Viêm Lương không bận tâm. “Tôi không tới bệnh viện là vì có việc quan trọng cần làm chứ không liên quan đến chuyện khác.”

Tuy lời giải thích tương đối hợp lý nhưng khi xuống xe, Viêm Lương vẫn không kìm được, đóng sập cửa xe ngay trước mặt Tưởng Úc Nam.

Viêm Lương không nói dối, cô thực sự có chuyện quan trọng cần xử lý. Khi cô gọi điện cho phòng Giải quyết khiếu nại, sự quanh co của tay trưởng phòng làm cô cảm thấy rất kỳ lạ, vì vậy về đến công ty, cô đi thẳng tới phòng Giải quyết khiếu nại.

Đang là giờ nghỉ trưa, phần lớn các đồng nghiệp đã tới căng tin ăn trưa. Cả văn phòng rộng lớn không một bóng người, Viêm Lương đi thẳng vào văn phòng của trưởng phòng. Qua khe cửa, cô nhìn thấy trưởng phòng đang ngồi sau bàn làm việc, bộ dạng nhấp nhổm không yên.

Viêm Lương định gõ cửa, điện thoại bàn bỗng đổ chuông, trưởng phòng vội vàng nhấc điện thoại. “Cuối cùng Giám đốc cũng chịu gọi điện cho tôi.”

Viêm Lương dừng tay trên cánh cửa, cau mày lắng nghe nhưng không nghe thấy gì, chỉ thấy trưởng phòng nói: “Vâng ạ!… Vâng ạ!… Được.”

Viêm Lương đang do dự không biết có nên đẩy cửa đi vào thì giọng nói của trưởng phòng như gõ mạnh vào sợi dây thần kinh đang căng thẳng của cô: “Nếu lô sản phẩm này còn bị khách hàng khiếu nại, tôi thật sự không thể giúp cô giấu giếm, Giám đốc Từ…”

Từ Tử Thanh đang gọi điện ngoài hành lang bệnh viện: “Anh yên tâm đi, lô hàng có vấn đề về chất lượng đã được…”

Đầu bên kia đột nhiên cúp máy.

Từ Tử Thanh chau mày. “A lô!”

Đối phương không trả lời, Từ Tử Thanh nghi hoặc, định gọi lại. Đúng lúc này, trên hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân. Từ Tử Thanh cảnh giác, giấu di động vào lòng bàn tay rồi quay lại. Nhìn thấy người vừa đến, cô ta lập tức mỉm cười: “Tổng giám đốc!”

Tưởng Úc Nam khách sáo gật đầu rồi liếc nhìn cánh cửa phòng bệnh đóng chặt ở phía sau cô ta. “Chủ tịch đâu rồi?”

“Bố tôi đang ngủ.”

“Tôi đến không đúng lúc rồi.”

Từ Tử Thanh nở nụ cười ngọt ngào. “Tôi đang định đi ăn cơm. Hay là anh cùng đi với tôi? Ăn xong, quay lại gặp bố tôi cũng chưa muộn.”

Vài phút sau, hai người vào một nhà hàng sang trọng cách bệnh viện không xa.

Nhà hàng được bài trí theo phong cách Thượng Hải cổ xưa, nhân viên phục vụ lịch sự chờ khách gọi món. Tưởng Úc Nam cúi đầu xem thực đơn. Từ Tử Thanh không hề bận tâm đến các món ăn, chống tay lên cằm, ngắm người đàn ông ngồi đối diện. “Nếu tôi nhớ không nhầm thì Tổng giám đốc là người Thượng Hải. Món ăn Thượng Hải của nhà hàng này rất nổi tiếng, chắc sẽ hợp khẩu vị của anh.”

“Vì vậy cô mới chọn nhà hàng này?” Tuy nói với Từ Tử Thanh nhưng ánh mắt Tưởng Úc Nam vẫn dừng ở quyển thực đơn. Anh lặng lẽ giở thực đơn, một lúc sau mới nói tiếp: “Đáng tiếc là tôi đã rời Thượng Hải từ lâu, khẩu vị cũng thay đổi rồi.”

Mặt Từ Tử Thanh hơi biến sắc.

Có lẽ do khẩu vị đã thay đổi, Từ Tử Thanh gọi mấy món nổi tiếng của nhà hàng nhưng người đàn ông ở phía đối diện chỉ ăn uống qua loa. Mỗi món bày ra rất ít nhưng đến cuối bữa, thức ăn vẫn còn thừa nhiều.

Khi thanh toán tiền, Từ Tử Thanh bảo nhân viên phục vụ gói đồ ăn thừa mang về. Quả nhiên, hành động này nhận được ánh mắt khó hiểu của Tưởng Úc Nam.

Từ Tử Thanh xếp lại hộp đựng thức ăn thừa. “Sao thế?”

“Lần đầu tiên tôi chứng kiến một tiểu thư nhà giàu gói đồ ăn thừa.”

“Bởi vì đằng sau bệnh viện…”

Tưởng Úc Nam như nhớ ra điều gì, cắt ngang lời cô ta: “Suýt nữa tôi quên mất. Trước đây tôi từng nghe Viêm Lương nói, ngõ nhỏ ở đằng sau bệnh viện có rất nhiều mèo hoang. Cô và Châu Trình thường gói thức ăn thừa về nuôi bọn chúng.”

Trong lúc Từ Tử Thanh chưa biết đối đáp thế nào, khóe miệng Tưởng Úc Nam nhếch lên nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng. “Ban đầu, Giám đốc Châu bị thu hút bởi lòng tốt của Từ tiểu thư phải không?”

Lần này, Từ Tử Thanh rơi vào tình huống ngượng ngùng thật sự.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s