Định mệnh 1.10

Sau khi có Đới Thời Phi, thời gian cuối tuần của tôi đều cho anh ấy toàn quyền sở hữu. Khoảng thời gian này Đỗ Uy học cũng không nặng nên thường xuyên về nhà tình cảm âu yếm với Điền Tịnh. Chúng tôi đều vui mừng vì có người yêu bên cạnh, có lẽ Chu Nhất Minh thấy thế thì ghen tỵ nên cũng gấp rút tìm cho mình một tuyệt sắc giai nhân. Hai hôm trước tôi còn thấy anh ta thay đổi status trên QQ: “Hoan nghênh anh chàng quyến rũ, anh chàng không phải là huyền thoại!”

“Cậu cứ mặc xác anh ta! Anh ta mà nhìn thấy gái đẹp thì mắt sáng lên, cũng chẳng buồn nghĩ xem người ta nhìn mình như thế nào. Lần trước đến trường mầm non bọn mình cũng thế, anh ta thấy thích một cô giáo và muốn mình giới thiệu, mình lập tức giội cho anh ta một gáo nước lạnh: “Đừng có nhìn nữa, không có phần của anh đâu, người ta Mười một này là kết hôn rồi.””

Điền Tịnh cười nói: “Trùng hợp thật đấy, anh ta thích cô nhân viên ở quầy số 3, cô ấy Mười một này cũng
kết hôn.”

Sau khi Điền Tịnh cúp máy, Chu Nhất Minh cũng gọi đến, mở miệng ra là phàn nàn: “A Phi à, tâm hồn yếu đuối của anh trai lại bị tổn thương rồi, tại sao anh thích cô nào là cô nấy đều có chủ hết thế?”

Tôi rất không đồng tình liền cười nói: “Ai bắt anh toàn chọn những cô gái đẹp. Những đóa hoa danh tiếng thì thường đã có chủ, anh chọn những loại cỏ tầm thường ấy, ví dụ như cỏ đuôi chó chẳng hạn, chắc chắn chẳng có ai hái đâu, anh có thể thoải mái hái bao nhiêu thì hái.”

“Ý em là anh chỉ có thể tìm một cô em khủng long xấu xí thì mới có triển vọng hả? Nhưng anh trai chỉ biết mỗi cô em khủng long là em thôi, mà em cũng để người ta bao thầu hết rồi, anh trai phải đi đâu tìm đây?”

Tôi đang định nói móc anh ta thêm lúc nữa, không ngờ anh ta quay lại “chụp mũ” tôi làm tôi tức điên. Tôi nổi máu điên nói: “Này, ai là khủng long? Anh là khủng long thì có. Không đúng, anh là con cóc ghẻ, là đồ hủi lậu…”

Tôi còn chưa gầm gào xong, anh ta đã cười ha ha rồi cúp máy làm tôi cứng họng. Tôi điên tiết nhưng cố kìm nén, tự an ủi: Mình là người đại lượng, không thèm chấp nhặt với cái tên đáng ghét đó.

Tôi luôn luôn là người đại lượng, chứ còn Chu Nhất Minh xúc phạm tôi không chỉ một, hai lần, tôi mà có tính cố chấp thì đã sớm dứt áo ra đi từ lâu rồi.

Ví dụ như trận khẩu chiến hồi cấp ba, lúc đầu giận đến mức nghĩ cả đời này sẽ không thèm quan tâm đến tên đáng ghét đó nữa. Nhưng không lâu sau, anh ta cùng một đám nam sinh chơi quá hóa cuồng ở sân vận động, không cẩn thận bị ngã gãy chân, phải bó bột nằm trên giường hàng tháng trời, đều là tôi bổ túc cho anh ta cả.

Ai bảo nhà tôi gần nhà anh ta? Là hàng xóm láng giềng thân thiết, mẹ anh ta sang nhờ cậy, chẳng lẽ tôi lại không giúp? Thôi thì “quân tử không chấp tiểu nhân”!

Chu Nhất Minh nằm trên giường bệnh nhìn thấy tôi cũng hơi ngạc nhiên. “Em đến thật à?”

Đến thì cũng đến rồi, tỏ thái độ thì cũng tỏ thái độ đủ rồi, tôi làm ra vẻ người lớn, lấy khẩu khí của mẹ vẫn thường dạy tôi ra nói với anh ta: “Chu Nhất Minh, anh phải học hành cho tốt vào, có biết không hả?”

Tôi đang chân thành và nghiêm túc chỉ bảo thì anh ta lại ôm bụng cười phá lên. Cười thật không đúng lúc, tôi đến để làm giáo viên giảng dạy chứ có phải làm diễn viên hài đâu, anh ta cười thế là có ý gì chứ? Tôi ra dáng một giáo viên trách mắng anh ta: “Anh cười cái gì mà cười! Nghiêm túc một chút đi!”

Kết quả không như mong đợi, anh ta nghe thấy thế cười càng dữ hơn, cười cứ như chưa bao giờ được cười ấy. Bạn thử nói xem, thái độ của anh ta như thế thì học hành cái gì chứ?

Cái tên này đích thực chẳng phải nhân tài trong lĩnh vực học hành, cần gì phải lãng phí thời gian bổ túc cho anh ta. Nhưng bố mẹ anh ta không nghĩ vậy, lúc nào cũng cho rằng con trai mình chỉ cần nghĩ thông suốt, học tập sẽ như ngồi máy bay trực thăng phóng vọt đi. Giờ mới đang học lớp mười, vẫn còn thời gian để nghĩ thông nên không muốn anh ta một tháng nằm nhà dưỡng thương mà bỏ bê bài vở, chính vì thế mới nhờ tôi sang giúp.

Nhưng Chu Nhất Minh đâu có muốn học hành gì! Tôi giảng bài cho anh ta nhưng anh ta chỉ huyên thuyên tán dóc, còn hỏi có phải tôi đang phải lòng cậu lớp trưởng lớp tôi không. Tôi vô cùng ngạc nhiên, bí mật này lớp tôi không ai biết, sao anh ta lại nhìn ra nhỉ?

“Bởi vì mỗi lần nhìn thấy cậu ta, em lại giống như người chết đói lâu ngày vớ được miếng thịt kho tàu, hai mắt sáng lên.”

So sánh kiểu gì thế không biết! Hình dung cứ như tôi hận không thể một miếng nuốt trôi cậu lớp trưởng ấy, tôi có phải là Bạch Cốt Tinh muốn ăn thịt Đường Tăng sang Tây Thiên thỉnh kinh đâu. Tức quá, tôi liền ném quyển sách giáo khoa trên tay về phía anh ta. “Là anh thì có! Mỗi lần nhìn thấy cô lớp trưởng xinh đẹp lớp mình, anh mới giống đứa chết đói lâu ngày vớ được miếng thịt kho tàu.”

Về sau nghĩ lại, kiểu ví von này cũng thật chuẩn xác. Khi đó, tôi đối với cậu lớp trưởng lớp tôi, Chu Nhất Minh đối với cô lớp trưởng lớp anh ta chẳng khác gì đứa chết đói gặp miếng thịt kho tàu, vô cùng muốn ăn nhưng lại không được ăn, đành nuốt nước bọt mà thôi.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s