Yêu không lối thoát 2.10

Không ai để ý đến động tác nhỏ của anh, chỉ có Viêm Lương trong lúc rời ánh mắt vô tình bắt gặp. Cô đang uống nước nên bị sặc, ho khù khụ.

Mọi người đều dồn ánh mắt về phía Viêm Lương, giám đốc bộ phận Chiến lược đang phát biểu cũng ngừng lại. Khóe miệng Tưởng Úc Nam hơi cong lên, nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng. “Sao vậy? Cô không sao chứ?”

Do trở thành tiêu điểm của mọi người nên Viêm Lương không thể trừng mắt với Tưởng Úc Nam, cô chỉ còn cách kìm nén nỗi bực tức, xua tay nói nhỏ: “Tôi không sao!”

 

Các phòng ban đều cố gắng hết mình vì sự thành công của sản phẩm mới, dự án kinh doanh được cuộc họp thông qua cũng rất xuất sắc, nhưng đối với Viêm Lương, đây chắc chắn là cuộc họp tồi tệ nhất trong đời mà cô từng tham gia.

Cuộc họp kết thúc, Viêm Lương vẫn ngồi im một chỗ. Cô định đợi Tưởng Úc Nam rời khỏi phòng hội nghị rồi mới đứng dậy. Cô liếc thấy anh rời khỏi chỗ ngồi, không ngờ anh mới đi hai bước, đột nhiên có người gọi: “Tổng giám đốc!”

Người vừa gọi Tưởng Úc Nam đương nhiên là Từ Tử Thanh.

“Lát nữa tôi sẽ tới bệnh viện thăm bố tôi. Ông ấy rất quan tâm đến kế hoạch về sản phẩm mới, hay là anh cùng tôi tới bệnh viện, trực tiếp báo cáo với ông ấy thì hay hơn.”

Tưởng Úc Nam ngẫm nghĩ rồi quay sang hỏi thư ký Lý: “Kiểm tra lịch trình làm việc của tôi, xem hôm nay lúc nào rảnh?”

Thư ký Lý không cần kiểm tra, anh ta đọc làu làu: “Lát nữa Tổng giám đốc sẽ đi thị sát một số quầy VIP mới mở trong thành phố. Sau đó, Tổng giám đốc sẽ rảnh đến trước một giờ chiều.”

Từ Tử Thanh mỉm cười. “Vậy hẹn anh vào buổi trưa. Anh đến bệnh viện rồi tôi mời anh ăn cơm.”

“Được.”

Bởi lịch làm việc dày đặc nên không đợi Từ Tử Thanh nói tiếp, Tưởng Úc Nam gật đầu thay lời chào cô ta rồi đi nhanh ra cửa. Đến cửa đột nhiên anh dừng bước. Thư ký Lý phản ứng không kịp, đâm sầm vào anh.

Tưởng Úc Nam quay người, ngoắc tay ra hiệu cho Viêm Lương ngay trước mặt Từ Tử Thanh và thư ký Lý.

Từ đầu đến cuối Viêm Lương theo dõi chị gái diễn kịch, giờ bỗng ngây người trước hành động của Tưởng Úc Nam. Cô không biết anh định làm gì nên không hiểu cử chỉ của anh có nghĩa là gì. Chỉ có thư ký Lý bắt ý rất nhanh, vội vàng giải thích: “Viêm tiểu thư, Tổng giám đốc mời cô cùng đi thị sát quầy VIP.”

Mời ư?

Nếu đây là một lời mời thì thì chắc chắn là lời mời cao ngạo nhất, dễ làm người khác nghiến răng nghiến lợi nhất mà Viêm Lương từng gặp. Chắc chắn anh cố ý “mời” cô đi cùng ngay trước mặt Từ Tử Thanh, làm vậy mới đảm bảo cô không từ chối.

Viêm Lương hiểu rõ ý đồ của Tưởng Úc Nam nhưng vẫn không thể cự tuyệt. Cho đến lúc ngồi lên xe của anh, cô chỉ có thể tự an ủi bản thân: việc gì mình phải sợ người đàn ông này! Anh có thể “ăn” mình giữa ban ngày ban mặt được sao?

Thực tế chứng minh Viêm Lương đã lo xa. Sau khi lên xe, Tưởng Úc Nam rất có trật tự. Nói chính xác, từ đầu đến cuối anh đều cắm cúi xử lý tài liệu, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của cô. Anh đúng là người có nhiều bộ mặt, lúc cần lạnh lùng thì lạnh lùng, lúc cần nghiêm túc thì nghiêm túc, lúc trêu ghẹo phụ nữ thì mặt dày, không biết xấu hổ… Người đàn ông như vậy, Viêm Lương tự nhận, mình không đối phó nổi.

Ba quầy mỹ phẩm VIP mới khai trương nằm ở khu trung tâm thương mại lớn trong thành phố. Từ ngày Tưởng Úc Nam nhậm chức, kết quả kinh doanh tốt hơn quý trước một cách rõ rệt. Có khá đông khách hàng đến quầy mỹ phẩm, thậm chí ở địa điểm thứ hai, Viêm Lương còn gặp một quý bà giàu có bỏ ra rất nhiều tiền để mua hàng.

Quầy VIP chủ yếu kinh doanh hai dòng mỹ phẩm cao cấp là Chìa khóa của làn da và Phù sinh nhược mộng, giá không hề rẻ. Hóa đơn thanh toán của quý bà kia đã lên đơn vị “vạn”. Bởi cuộc thị sát hôm nay không hề được thông báo trước nên Viêm Lương đoán, ở các quầy không xuất hiện tình trạng làm giả báo cáo kinh doanh. Viêm Lương vừa suy tư vừa đưa mắt nhìn Tưởng Úc Nam lúc này đang đóng giả làm khách hàng để trò chuyện với quý bà giàu có kia.

Tại sao anh mới nhậm chức mấy tháng mà tất cả trở nên thuận lợi như vậy? Viêm Lương vừa nhìn anh chăm chú vừa nghĩ, cho đến khi cô bắt gặp ánh mắt anh.

Tưởng Úc Nam rời mắt khỏi quý bà giàu có, làm như vô ý quét ánh mắt về phía Viêm Lương, đúng lúc cô đang nhìn trộm anh. Viêm Lương vội quay đi chỗ khác, Tưởng Úc Nam cũng quay lại với quý bà giàu có, chỉ là khóe mắt anh ẩn hiện ý cười.

Hoạt động thị sát diễn ra suôn sẻ, nhưng khi đến quầy VIP cuối cùng, họ gặp phải tình huống bất ngờ. Từ phía xa, Viêm Lương nhìn thấy cô nhân viên bán hàng dường như đang tranh chấp với hai khách hàng. Cô vội rảo bước, tiến lại gần xem cô nhân viên bán hàng nói gì.

“Xin lỗi, nhãn hiệu Nhã Nhan đã không còn được bán ở quầy này, việc chăm sóc khách hàng không do chúng tôi phụ trách.”

Một khách hàng chỉ tay lên mặt vị khách đi cùng, nói với giọng đầy vẻ tức giận: “Nhã Nhan và Chìa khóa của làn da rõ ràng là sản phẩm của một công ty, các cô không chịu trách nhiệm thì ai chịu hả?”

Hai bên tranh cãi hồi lâu, không ít người qua đường xúm lại xem trò náo nhiệt. Thấy gương mặt một vị khách bị dị ứng đến ửng đỏ, Viêm Lương nghiêm túc nói: “Đúng là bạn của chị sau khi dùng sản phẩm Nhã Nhan mới xuất hiện tình trạng này?”

Vị khách liếc cô một cái rồi lại tiếp tục lý luận với nhân viên bán hàng: “Thì dùng đồ của các cô chứ còn ai vào đây! Bạn của tôi lúc trước mua kem nhãn hiệu Nhã Nhan ở chính quầy này. Bây giờ các cô trang trí lại, chuyển sang bán sản phẩm cao cấp là có thể chối bỏ trách nhiệm hay sao? Đây rõ ràng là hành vi lừa gạt người tiêu dùng!”

Cô nhân viên bán hàng tỏ ra sốt ruột, có lẽ đây là lần đầu tiên quầy VIP gặp phải khách hàng to tiếng như vậy. Cô tiếp tục phân bua: “Thành thực xin lỗi, chúng tôi chỉ là BA[1] sơ cấp, về vấn đề này chúng tôi cần phải hỏi ý kiến BA cao cấp mới có thể…”

Vị khách hàng càng nôn nóng, nói: “BA cao cấp của các cô lúc nào mới tới? Chúng tôi đã đợi ở đây hơn mười phút rồi.”

“Đã có đồng nghiệp đi gọi chị ấy…”

Cô nhân viên bán hàng nói đến đây liền bị Viêm Lương cắt ngang: “Các chị có mang theo sản phẩm Nhã Nhan mà các chị nghi ngờ bị dị ứng không? Còn nữa, các chị đã đi bệnh viện giám định tình trạng bị dị ứng chưa?”

Vị khách đang tức giận, thấy Viêm Lương đột nhiên xen vào liền không hề khách khí, hỏi: “Cô là ai?”

“Tôi…”

Đúng lúc này, một bàn tay đặt lên vai Viêm Lương. Cô quay lại, thì ra là Tưởng Úc Nam.

Tưởng Úc Nam dùng ánh mắt ra hiệu cho cô im lặng. Cô muốn phản bác nhưng ngẫm nghĩ một, hai giây, cô quyết định im lặng để Tưởng Úc Nam giải quyết. Tưởng Úc Nam đi đến trước mặt khách hàng, đưa tấm danh thiếp cho chị ta. “Chị hãy mau chóng đưa bạn chị đến bệnh viện da liễu kiểm tra. Sau khi có kết quả kiểm tra, chị có thể gọi điện theo số ở trên danh thiếp, trực tiếp liên lạc với tôi.”

Vị khách cầm tấm danh thiếp lên xem. Chị ta hơi sững sờ, nhìn lại lần nữa để xác định mình không nhầm, sau đó ngẩng đầu nhìn Tưởng Úc Nam, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.

“Nếu đúng là sản phẩm của chúng tôi có vấn đề, chúng tôi sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm.” Tưởng Úc Nam nở nụ cười hòa nhã. “Bây giờ hai chị có thời gian đi bệnh viện không?”


[1] BA: người quản lý.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s