Yêu không lối thoát 2.9

Viêm Lương mừng rỡ ngẩng đầu, nhưng khi nhìn thấy chiếc xe hơi sang trọng đang tiến về phía mình, mặt cô lập tức tối sầm. Tiếp tục cúi đầu tìm điện thoại trong túi xách, cô vờ như không nhìn thấy chiếc xe, nhưng chiếc xe đã dừng trước mặt cô, cửa kính hạ xuống, Tưởng Úc Nam gác khuỷu tay lên cửa xe, giống một tay chơi lão luyện chuyên bắt chuyện với các cô gái lạ mặt. “Tiểu thư, đang đợi xe à?”

Viêm Lương im lặng.

“Tôi tiện đường nên có thể đưa em đi một đoạn.”

Viêm Lương lạnh lùng đáp: “Không cần!”

Sắc mặt anh trầm xuống.

Thấy Tưởng Úc Nam đặt tay lên tay nắm cửa xe, Viêm Lương tưởng anh xuống xe, nhưng cô chưa kịp lùi lại, anh đột nhiên gật đầu, đóng cửa kính xe. Cửa kính đóng được một nửa bỗng dừng lại, Tưởng Úc Nam như nhớ ra điều gì đó. “Đúng rồi, em để quên một thứ ở chỗ tôi.”

Viêm Lương không tiếp lời, chỉ chau mày nhìn anh.

Tưởng Úc Nam thò tay ra ngoài, ngón trỏ của anh móc một vật hình tam giác. Viêm Lương vừa nhìn rõ miếng vải ren trong tay anh, anh đã nhanh chóng thu tay về. “Tôi thay em cất giữ.”

Viêm Lương trừng mắt, hét lên: “Này!” nhưng Tưởng Úc Nam đã rồ ga, phóng vụt đi cùng với chiếc quần con của cô.

 

Khó khăn lắm Viêm Lương mới bắt được taxi về nhà, ngủ chưa được ba tiếng đã phải dậy đi làm.

Vẻ mặt mệt mỏi, bộ dạng đúng kiểu buông thả quá độ, Viêm Lương phải đánh mấy lớp phấn mới có thể che đi quầng thâm ở mắt. Sáng thứ Hai có cuộc họp lúc mười giờ. Chín giờ năm mươi phút, Viêm Lương mới đến công ty. Vừa ra khỏi thang máy, cô liền gặp Từ Tử Thanh ở thang máy đối diện. Sắc mặt hai người phụ nữ trở nên khó coi trong giây lát.

Viêm Lương hơi sững lại nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, tiếp tục đi về phía phòng hội nghị. Nếu muốn tránh Viêm Lương thì Từ Tử Thanh có thể đi hướng khác, nhưng cô ta lại đi về phía Viêm Lương, cố ý chặn đường.

Viêm Lương cũng biết Từ Tử Thanh không bỏ qua cho cô.

“Dù gì cô cũng là nhị tiểu thư của Từ gia, có đến nỗi phải leo lên giường anh ta nhanh như vậy không?” Từ Tử Thanh lạnh lùng quở trách.

Viêm Lương nhếch miệng cười. “Tôi chỉ làm chuyện chị muốn mà chẳng được.”

Hôm nay Viêm Lương trang điểm đậm. Đôi môi màu hoa hồng hơi dãn ra làm toát lên vẻ ngang ngược hiếm thấy. Quả nhiên câu nói của Viêm Lương khiến Từ Tử Thanh tái mặt. Cô ta chau mày. “Đừng tưởng ai cũng tùy tiện như cô.”

Lần này Viêm Lương bật cười thành tiếng, tiếng cười lanh lảnh của cô tuy không lớn nhưng cũng đủ khiến Từ Tử Thanh nhức tai. Cô vỗ vai Từ Tử Thanh. “Đóng kịch ở mức độ vừa phải còn chấp nhận được, diễn quá có thể sẽ khiến người khác buồn nôn.”

“Cô…”

“Tôi rất muốn biết, bước tiếp theo chị định đối phó với tôi thế nào? Nói cho Châu Trình biết? Có lẽ bây giờ chị trốn Châu Trình như trốn tà ấy chứ! Hay là nói với ông già? Thế thì tôi càng cám ơn chị. Bố rất coi trọng Tưởng Úc Nam, nếu bố có ý tác hợp tôi và anh ta thì chị sẽ hết hy vọng. Hay chị định rải truyền đơn khắp công ty?” Viêm Lương vừa nói vừa gật đầu. “Biện pháp này không tồi, chị có thể xem xét.”

Từ Tử Thanh chỉ còn biết đứng im, á khẩu trước câu nói của Viêm Lương, sắc mặt tái mét. Viêm Lương không rảnh rỗi để dài dòng với cô ta, liền vòng qua người chị gái, đi về phía trước. Nhưng mới đi vài bước, Viêm Lương nhớ tới một chuyện nên dừng bước.

Cô quay lại, Từ Tử Thanh vẫn đứng nguyên một chỗ, thẫn thờ.

“Tưởng Úc Nam nhờ tôi chuyển lời tới chị, đừng có suốt ngày gọi điện cho anh ấy. Đặc biệt là…” Viêm Lương cố ý dừng lại, nhấn mạnh: “… ngoài giờ làm việc.”

Vừa nói Viêm Lương vừa nở nụ cười chế giễu với Từ Tử Thanh, thấy sắc mặt chị gái ngày càng khó coi, cô cảm thấy rất hả dạ. Nhưng khi quay đầu, nụ cười của cô tắt ngấm, ánh mắt trở nên u ám. Cô không ngờ mình phải dùng một người đàn ông để hạ gục Từ Tử Thanh, điều này có khác gì lúc trước Từ Tử Thanh dùng Châu Trình để đả kích cô? Viêm Lương bất giác cười khổ, cho mình hai giây để điều chỉnh tâm trạng. Khi bước vào phòng họp, Viêm Lương đã lấy lại vẻ bình tĩnh.

“Xin chào Viêm tiểu thư!”

Viêm Lương mỉm cười với tổng giám sát kinh doanh. “Chào anh!”

Viêm Lương và tổng giám sát cùng đi vào phòng họp, vừa ngồi xuống ghế đã có đồng nghiệp đưa tài liệu cho họ.

Do công ty có kế hoạch hợp tác với Johnny Weir, mở rộng sang thị trường Bắc Mỹ, phòng Nghiên cứu phát triển sản phẩm đã đẩy nhanh tiến độ nghiên cứu sản phẩm mới. Đến cuối năm nay, một số sản phẩm trang điểm và sản phẩm dưỡng da dành cho người da trắng sẽ lần lượt được tung ra thị trường.

Sản phẩm hiện đã được tiến hành đến giai đoạn kiểm tra chất lượng. Nội dung chủ yếu của cuộc họp sáng nay là thảo luận về việc làm thế nào để đưa sản phẩm vào thị trường thành công. Ngoài phòng Nghiên cứu phát triển sản phẩm, cuộc họp còn có sự tham gia của giám đốc các bộ phận Chiến lược, Tiêu thụ và phòng Quảng cáo.

Viêm Lương mới lật hai trang tài liệu, đột nhiên nghe thấy có người chào: “Good morning, Tổng giám đốc!”

Hai tay cô cứng đờ. Theo phản xạ, Viêm Lương cúi gằm mặt. Sau đó cô nghe thấy giọng nói trầm thấp quen thuộc: “Good morning!”

Còn ba phút nữa mới đến mười giờ. Ba phút này, Viêm Lương có cảm giác dài như cả năm. Tay cô liên tục lật tài liệu nhưng không vào đầu dù chỉ một chữ, vậy mà nội dung cuộc trò chuyện không liên quan, cô nghe không sót một từ.

“Tổng giám đốc, tối qua anh bỏ về trước. Thư ký Lý nói anh không được khỏe, hôm nay đã đỡ chưa ạ?”

“Tôi đỡ nhiều rồi.”

Giọng nói của Tưởng Úc Nam dù có hòa nhã cỡ nào cũng khiến người đối diện cảm thấy sự áp lực mơ hồ.

Viêm Lương lại giả bộ chăm chú đọc tài liệu, tổng giám sát kinh doanh ngồi bên cạnh cô cũng tham gia vào cuộc trò chuyện: “Cánh phóng viên đợi đến cuối bữa tiệc để chụp hình, ai ngờ Tổng giám đốc và Viêm tiểu thư bỏ về trước, Chủ tịch cũng không xuất hiện ở buổi tiệc như đã hẹn. Đám phóng viên suýt nữa gây sự, may mà có Giám đốc Từ đứng ra giải quyết.”

Từ Tử Thanh khiêm tốn đứng dậy, giọng nói vô cùng dễ nghe: “Đó là phận sự của tôi mà! Nếu muốn cám ơn thì phải cám ơn các phóng viên đã nể mặt tôi.”

Viêm Lương còn muốn nghe xem Từ Tử Thanh ứng đối trước những lời khen ngợi như thế nào nhưng tiếng ho khan đột nhiên vang lên. Tưởng Úc Nam hắng giọng một tiếng, cuộc tán gẫu liền chấm dứt.

Thư ký Lý lập tức nhận ra hàm ý thông qua cử chỉ đơn giản của Tưởng Úc Nam, cất giọng nhắc nhở: “Tổng giám đốc, mười giờ đúng rồi ạ!”

Tưởng Úc Nam hơi gật đầu. “Bắt đầu cuộc họp!”

Viêm Lương thầm cảm thán, người đàn ông này đúng là cao thủ ra vẻ ta đây.

Lúc cô đóng tập tài liệu và ngẩng đầu, toàn thân cô bỗng hóa đá. Bởi Tưởng Úc Nam đang nhìn cô, nơi đáy mắt anh có ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy. Đúng vậy, mặc dù ánh mắt của người đàn ông đó bình thản như không nhưng Viêm Lương có thể nhận ra… một tia dục vọng muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Bên tai là tiếng báo cáo của giám đốc bộ phận Chiến lược: “Đây là phương án tuyên truyền của chúng tôi. Trước đó chúng tôi đã họp bàn với phòng Tuyên truyền, bản đề án đã được chúng tôi thông qua…”

Viêm Lương cầm cốc nước, đưa lên miệng để che giấu sự bối rối, đồng thời quay sang giám đốc bộ phận Chiến lược đang phát biểu. Đúng lúc này, Tưởng Úc Nam nháy mắt với cô.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s