Âm mưu 7.3

Sự tính toán trong lòng Tô Duyệt Duyệt một lần nữa lại thất bại tới một nửa, hóa ra không chỉ doanh nghiệp tư nhân thiết lập cạm bẫy mà top năm trăm doanh nghiệp hàng đầu thế giới cũng có cạm bẫy, tiền trợ cấp đi lại và tiền ăn nhất định sẽ tính theo ngày làm việc. Lúc này, quyết tâm phải chặt giá xe của cô lại càng sắt đá hơn.

“Đơn bảo hiểm, sổ bảo dưỡng của, của cửa hàng 4S, còn, còn cả…”

“Tôi trả anh bốn trăm tệ, anh đưa tôi đi làm, thấy thế nào?”

Nhìn bộ dạng vùi đầu lục tìm hóa đơn, sổ sách của anh ta kìa, thật là chăm chú, Tô Duyệt Duyệt ngồi xổm bên cạnh anh ta, tiếp tục kỳ kèo giá cả. Ai ngờ Doanh Thiệu Kiệt vẫn kiên quyết nói: “Sáu trăm tệ.”

“Bốn trăm.”

“Sáu trăm.”

Úi giời, ra giá thì tuyệt nhiên không thấy nói lắp tẹo nào, Tô Duyệt Duyệt nghiến chặt răng, liệu có phải anh ta chỉ nói lắp tùy từng trường hợp không nhỉ? Mình đã nhún nhường lắm rồi mà anh ta vẫn cứ khăng khăng đòi mình sáu trăm tệ, rõ ràng là một tay keo kiệt, bủn xỉn.

“Không được, tôi chỉ trả bốn trăm thôi.”

“Thấp, thấp quá, sáu trăm, mới được.”

“Doanh Thiệu Kiệt, sao anh keo kiệt thế nhỉ, nếu tôi không đi xe của anh thì anh làm gì có đồng khỉ mốc nào, tôi đi nhờ xe anh, anh còn kiếm thêm chút ít, vô duyên vô cớ có được bốn trăm tệ, chẳng phải tốt hơn sao?! Bù đắp phí hao mòn xe còn gì!”

Tô Duyệt Duyệt vừa mới nói nhẹ nhàng được một chút đã lại lên giọng ngay, Doanh Thiệu Kiệt không thèm để ý, thấy cô không quan tâm tới hóa đơn, sổ sách thì liền thu dọn chúng lại.

“Này, anh đừng có phớt lờ tôi như thế nhé!”

Tô Duyệt Duyệt thầm nghĩ anh ta cũng thật là bình tĩnh, cuộc thương lượng này sắp đi và hồi kết rồi ư, đã bắt đầu thu dọn hóa đơn, sổ sách rồi kìa, còn không thèm để ý tới mình, vậy là buổi đàm phán này không có kết quả rồi!

“Sáu trăm.”

Rất lâu sau anh ta mới lên tiếng nhưng cuối cùng vẫn khăng khăng cái giá này, Tô Duyệt Duyệt chịu không nổi, tức nước vỡ bờ: “Doanh Thiệu Kiệt, tôi nói cho anh biết, nếu anh thật sự muốn lấy của tôi sáu trăm, tôi nhất định sẽ dán một tờ thông báo thật to ở phòng làm việc của anh, để mọi người đều biết anh đã lấy của tôi sáu trăm tệ!”

“Này, cô, cô nói khẽ thôi chứ!”

Doanh Thiệu Kiệt bỗng đứng dậy bịt chặt lấy miệng Tô Duyệt Duyệt, hai người phụ nữ đứng gần đó đưa mắt nhìn họ, một trong hai người lẩm bẩm: “Ồ, con gái con đứa gào gì mà khiếp thế!”

Tô Duyệt Duyệt sững người, con gái con đứa thì sao chứ? Đây là đang trả giá đi xe nhé! Với tính cách của cô, làm gì có chuyện để người khác tùy tiện nói năng động chạm đến mình như vậy? Tô Duyệt Duyệt muốn gào to lên, song bàn tay của Doanh Thiệu Kiệt đã bịt kín miệng cô, chỉ có thể uất ức cắn anh ta một cái, thế mà anh ta vẫn không chịu buông tay, đến cả tiếng “ối” cũng không thấy kêu lên, ngược lại còn cười cười giải thích với hai người phụ nữ kia: “Bạn, bạn gái cháu đùa, đùa ấy mà.”

Hai người phụ nữ nhìn Doanh Thiệu Kiệt đánh giá một lượt, khẽ nói: “Về đi! Về đi! Muộn rồi đấy!” Sau đó cũng tự động đi về.

“Sáu trăm, cả đi và về!”

“Nói xem, ai là bạn gái của anh chứ!”

Doanh Thiệu Kiệt vừa buông tay, Tô Duyệt Duyệt đã tức tối nhìn anh ta trừng trừng, nhìn mãi, nhìn mãi, hỏa khí trong mắt cũng dần dần nguội bớt. Lúc trước vẫn có thể nghe thấy âm thanh xung quanh, vậy mà hiện tại chỉ còn hai người, bốn bề im phăng phắc.

“Lời tôi, tôi, vừa nói, cô đừng cho là thật.”

“Năm trăm cả đi và về.”

“Sáu trăm, cả đi, đi và về.”

“Đi về hằng ngày, nếu thiếu ngày nào, phải trả lại tiền tôi ngày đó.” Tô Duyệt Duyệt không hiểu vì sao cảm thấy bên tai nóng ran, không rõ liệu mặt mình có phải cũng đang nóng bừng theo không.

“Được.”

“Đồ keo kiệt, ngày mai mấy giờ? Xe gì? Số bao nhiêu?”

“Ngày mai bảy giờ bốn mươi phút, ở, ở cổng, Polo màu đen, có hình Kình Thiên Trụ.”

“Xe nhân tình[1]?” Tô Duyệt Duyệt cắt ngang lời Doanh Thiệu Kiệt.

Doanh Thiệu Kiệt ti hí mắt nhìn cô, rõ ràng đang lúng túng không biết phải nói gì. Tô Duyệt Duyệt chợt thấy ánh mắt đó rất ấm áp, còn mặt mình lại nóng bừng hơn, nếu không phải lúc này là buổi tối, e rằng chàng trai trước mặt đã nhìn thấy rồi, vội nói: “Được, tôi biết rồi, chúc ngủ ngon!”

Một câu cụ thể cô cũng không hỏi, hấp tấp chạy về tầng nhà của mình, Doanh Thiệu Kiệt cảm thấy hơi khó hiểu nhưng nhìn theo bóng dáng tất tưởi dưới ánh trăng kia, bất giác khóe miệng anh cong lên, hiện rõ một nụ cười.

 


[1] Đàn ông ngoại tình thường mua xe Polo cho bồ, nên xe Polo được gọi là xe nhân tình.

 

Advertisements

Trọng Tử 4.1

Tử Trúc phong hiếm khi có người ngoài lai vãng, Trọng Hoa cung to lớn như vậy nhưng tịnh không một bóng người, qua mấy ngày, Trọng Tử không còn tò mò, hứng thú như lúc đầu, hơn nữa lại không được học bài mới, con bé cảm thấy vô cùng buồn chán. Thật ra, ngoài việc bị cấm không được tự ý xuống núi một mình, các đệ tử phái Nam Hoa đều được tự do đi lại, trong lúc đang ngao ngán, Trọng Tử đột nhiên nhớ tới một người, vì thế mới sáng sớm, con bé đã rời khỏi Tử Trúc phong, hào hứng chạy tới Lục Hợp điện.

Xem ra, Lục Hợp điện vẫn là nơi trang nghiêm không đâu sánh bằng, các đệ tử đi qua đi lại nườm nượp, bên trong loáng thoáng vọng ra giọng nói của Mẫn Vân Trung, người mà Trọng Tử luôn có cảm giác kính sợ. Con bé không dám bước vào đại điện mà vội vã lẩn tránh, vô tình men theo lối hành lang đi tới trước một cửa điện khác, ngước mắt nhìn, trên chiếc bảng treo trước cửa điện có viết ba chữ rất to.

Trọng Tử không biết đọc, chỉ nghi hoặc đứng nhìn.

“Trọng Tử, ngươi muốn làm gì?” Có người đi tới, đẩy con bé một cái.

Trọng Tử quay lại nhìn, ban đầu cảm thấy người này rất quen, suy nghĩ một lát, liền nhớ ra đó là ai.

Từ khi làm đệ tử của Mẫn Vân Trung, địa vị của Văn Linh Chi trong Nam Hoa phái đã thay đổi, lúc này nàng ta đang cùng vài nữ đệ tử chuẩn bị đến Lục Hợp điện, không ngờ lại gặp Trọng Tử ở đây. Lúc ở trên biển, Tần Kha đã đứng ra che chở cho Trọng Tử, Văn Linh Chi vẫn luôn canh cánh trong lòng, sau đó chứng kiến Trọng Tử được Lạc Âm Phàm thu nhận làm đệ tử, nàng ta càng thêm tức tối, bất bình, giờ không hẹn mà bỗng gặp cái gai trong mắt, nàng ta khó tránh khỏi ý nghĩ muốn bỡn cợt Trọng Tử nhục nhã một phen.

Trọng Tử là một đứa trẻ mới mười tuổi, chỉ mơ hồ cảm nhận được nàng ta đối với mình không chút khách khí, đương nhiên trong lòng cũng chẳng thích thú gì, liền cúi đầu định bước đi.

Văn Linh Chi bước tới trước mặt, cản Trọng Tử lại. “Trọng Tử, ngươi dám phớt lờ tôn trưởng ư?”

Trọng Tử lúc này mới nhớ ra, luận về vai vế thì nàng ta ngang hàng với Lạc Âm Phàm, mình phải gọi nàng ta là sư cô, bèn bất đắc dĩ cúi đầu, cung kính nói: “Sư cô gọi ta có việc gì?”

Văn Linh Chi đảo mắt dò xét, hỏi: “Ngươi tới Nam Hoa lâu như vậy, đã đến Tổ sư điện chưa?”

Trọng Tử không hiểu ẩn ý trong câu hỏi này, lập tức trả lời: “Chưa ạ!”

Mấy nữ đệ tử kia cười rộ lên.

Văn Linh Chi khinh miệt nói: “Đến chữ cũng không biết đọc, trước mặt chẳng phải là Tổ sư điện sao? Như vậy mà cũng đòi làm đệ tử của Trọng Hoa tôn giả, không biết xấu hổ.”

Trọng Tử đỏ bừng mặt, thầm nghĩ chuyện này chắc chắn sẽ bị đồn khắp Nam Hoa, kỳ thực, nó từng là một đứa trẻ ăn mày, chuyện bị cười nhạo, chế giễu chẳng có gì lạ, nhưng không thể chê cười cả sư phụ của nó được.

Văn Linh Chi đã đạt được mục đích, đang muốn tiếp tục hạ nhục Trọng Tử, chợt nghe một giọng nói ôn hòa vang lên từ phía sau: “Trọng Hoa tôn giả vốn có con mắt tinh tường, thu nhận ai làm đệ tử, chắc hẳn phải có lý do riêng, đâu đến lượt chúng ta đứng đây bình luận!”

Các nữ đệ tử lập tức im bặt.

Tướng mạo người đó tuy bình thường nhưng mỗi hành động, cử chỉ lại như có mị lực, phong thái hơn người mà không kiêu ngạo, lời lẽ thân mật, dịu dàng, vậy nên các huynh đệ trên dưới Nam Hoa không ai là không kính phục. Thoạt nhìn người đó còn rất trẻ, chắc chỉ mới hai mươi mấy tuổi, nhưng lại khiến người ta có cảm giác vô cùng tin tưởng, trong mắt Trọng Tử, người này có nét giống với Lạc Âm Phàm.

Người trước mặt là thủ tọa đệ tử của phái Nam Hoa, đồ đệ đáng tự hào nhất của Mẫn Vân Trung, đồng thời cũng là người được chưởng giáo tín nhiệm nhất, Văn Linh Chi biết nên xử trí thế nào, vội cúi đầu hành lễ, hổ thẹn nói: “Linh Chi nói năng không cẩn thận, đa tạ Mộ sư huynh chỉ bảo.”

Mộ Ngọc không trách cứ nữa, gật đầu nói: “Sư phụ ở Lục Hợp điện, mau đi đi!”

Văn Linh Chi và các nữ đệ tử như được đại xá, lập tức rời đi.

Trọng Tử cúi đầu. “Mộ sư thúc.”

Mộ Ngọc ngồi xổm xuống, mỉm cười nhìn Trọng Tử. “Trọng Tử, đừng để ý tới bọn họ, Trọng Hoa tôn giả chưa bao giờ thu nhận đệ tử, nay lại để ngươi bái huynh ấy làm sư phụ, có nghĩa ngươi chính là đệ tử giỏi nhất, nhớ chưa?”

Trong số các đệ tử phái Nam Hoa, thanh danh của Mộ Ngọc là vang xa nhất, giờ lại thấy y thân thiết với mình như vậy, trong lòng Trọng Tử vô cùng cảm kích, nghiêm túc chớp mắt một cái, nói: “Trọng Tử nhớ rõ rồi ạ!”

Mộ Ngọc vỗ vỗ đôi vai bé nhỏ của Trọng Tử, đứng lên. “Không ở Tử Trúc phong, đến đây làm gì?”

Trọng Tử nói: “Đệ tử đến tìm Tần Kha… sư huynh, huynh ấy không ở đây sao?”

Mộ Ngọc nói: “Chưởng giáo lệnh cho y đến Ngọc Thần phong tu luyện kiếm thuật rồi, người ngoài không ai được quấy rầy, e là trong mấy năm tới, ngươi sẽ không gặp được y đâu.”

Trọng Tử “a” lên một tiếng, trên mặt hiện rõ vẻ thất vọng.

Mộ Ngọc hỏi: “Trọng Hoa tôn giả chưa dạy ngươi tiên thuật sao?”

Trọng Tử thành thật trả lời: “Sư phụ bảo đệ tử không thể tu luyện được.”

Mộ Ngọc nhíu mày rồi hàng lông mày lại lập tức dãn ra. “Không luyện cũng được, Trọng Tử như thế này đã đủ tốt rồi.” Đoạn y giơ tay, chỉ lên chiếc bảng trên đỉnh đầu. “Ba chữ kia đọc là Tổ sư điện, ta dẫn ngươi đi xem một vòng.”

Không khí ở Tổ sư điện không giống với Lục Hợp điện, có vẻ hơi quạnh quẽ, lại có vài phần lạnh lẽo, trang nghiêm. Bàn thờ trước mặt không có lấy một hạt bụi, trên mặt bàn bày một chiếc lư hương lớn, trên tường treo rất nhiều bức họa, còn có vô số tranh cuộn được xếp gọn gàng bên dưới. Trên đại điện chỉ có hai, ba đệ tử đang quây tròn một chỗ để trò chuyện, nhìn thấy Mộ Ngọc, bọn họ nhất loạt đứng dậy hành lễ, Mộ Ngọc căn dặn vài câu, bọn họ liền lui ra ngoài làm công việc vừa được giao.

Đầu tiên, Mộ Ngọc kéo Trọng Tử đến trước bàn thờ, nói: “Đây là nơi thờ cúng các vị sư tổ qua các triều đại của Nam Hoa phái, bởi thế mà gọi là Tổ sư điện, ngày mùng Chín tháng Chín hằng năm là ngày thành lập phái Nam Hoa Kiếm tiên, các đệ tử phái Nam Hoa đều đến đây để tế bái các vị sư tổ.”

“Mộ sư thúc, kia là cái gì vậy?” Trọng Tử bỗng nhiên lay lay tay áo Mộ Ngọc, dường như nó vừa nhìn thấy một thứ gì đó rất đáng sợ.

Đó là một lệnh bài to bằng lòng bàn tay, treo lơ lửng trước điện thờ, hình thù vô cùng kỳ quặc, không biết được làm bằng chất liệu gì, trên bề mặt còn có một vệt sáng đỏ thẫm không ngừng lưu chuyển, nhìn ma quái vô cùng.

Mộ Ngọc “à” một tiếng, giải thích: “Đó là Thiên ma lệnh, là… lệnh bài của Ma tôn. Năm năm trước, tiên – ma đại chiến, Thiên tôn thi triển thuật pháp Thiên thần thượng cổ, là tiên thuật sở truyền cao cường nhất của Tiên môn, rốt cuộc Ma tôn đã chết thảm dưới mũi kiếm của Thiên tôn, ma hồn tan biến, Thiên tôn cũng mắc trọng thương mà qua đời, từ đó đến giờ, tấm Thiên ma lệnh này do phái Nam Hoa nắm giữ.”

Từ lúc bước chân vào cửa điện, Trọng Tử đã mơ hồ cảm thấy có điều gì đó bất an, lúc phát hiện chính tấm lệnh bài kia là thứ khiến mình lo lắng, con bé đã vội hỏi Mộ Ngọc. Sau khi nghe Mộ Ngọc giải thích, nó sợ hãi lắp bắp: “Ma… Ma tôn?”

Mộ Ngọc gật đầu. “Trên lệnh bài đó có lời nguyền Vạn ma, dùng để triệu hồi tất cả ma quỷ trong hư thiên.”

Trọng Tử liền trốn ra sau lưng Mộ Ngọc, run rẩy nói: “Sao không cất kĩ vật này đi, nhỡ bị người khác trộm mất rồi làm điều ác thì sao?”

Mộ Ngọc cười, kéo Trọng Tử ra. “Ngươi đừng sợ, nó dùng để triệu hồi ma quỷ, một vật quan trọng như vậy, bản thân Ma tôn cũng lo sợ người khác đánh cắp nên đã dùng Ma cung cấm thuật phong ấn rồi, trừ Ma tôn ra, không ai có thể thức tỉnh nó. Giờ Ma tôn đã bị tiêu diệt, không cần phải lo lắng, vì thế chưởng giáo mới để nó tại nơi này, thứ nhất là để tưởng nhớ Thiên tôn, thứ hai là để nhắc nhở các đệ tử nên ghi nhớ công lao của những người đã hy sinh.”

Gặp anh 2.8

 

Bạch Lộ nghĩ một hồi rồi nói: “Em chỉ nói với chị Hoắc khi xin nghỉ phép, nhưng chị ấy không quen mẹ anh, có lý do gì mà lại kể chuyện này cho mẹ anh chứ?!”

“Đúng là lạ, vậy sao mẹ anh lại biết được nhỉ? Hay bà gặp đồng nghiệp nào của anh, vô tình nói đến chuyện nộp bản photo sổ hộ khẩu cho phòng Nhân sự, sau đó phát hiện là không có chuyện này rồi đoán ra anh muốn lấy sổ hộ khẩu để làm gì. Chắc cũng có thể là khả năng này, mẹ anh luôn nhạy cảm với những vấn đề như vậy.”

Phỏng đoán của Dương Quang có khả năng lớn nhất, Bạch Lộ cũng thấy hợp tình hợp lý, chỉ biết thở dài. Kế hoạch tiền trảm hậu tấu lần này của cô và Dương Quang không thành, đường tình duyên sau này chỉ có thể ngày càng trắc trở.

 

Ngày thứ ba sau khi Thượng Vân làm phẫu thuật, Bạch Lộ mua một bó hoa lớn tới thăm. Không ngờ, nghênh đón cô là một gương mặt lạnh tanh, đến lời nói và giọng cười cũng lạnh.

Thượng Vân trước đây vẫn duy trì thái độ khách khí, lịch sự với cô, giờ thì đến phép lịch sự tối thiểu cũng chẳng còn. Sau khi kiếm cớ đuổi Dương Quang đi, bà ta chính thức trở mặt với Bạch Lộ.

“Bạch Lộ, cô đã đến rồi, vậy tôi có vài lời muốn nói rõ với cô. Cô không phải là con dâu lý tưởng trong mắt tôi, đặc biệt là sau sự việc này, dù thế nào tôi cũng không đồng ý để Dương Quang cưới cô. Cô có thể nói yêu đương là chuyện của cô và nó, người làm cha mẹ như chúng tôi không có quyền can thiệp, nhưng hôn nhân tuyệt đối không chỉ là việc của hai người. Với tư cách là mẹ của Dương Quang, tôi có quyền không chấp nhận đứa con dâu như cô. Nếu cô thực lòng yêu Dương Quang, thực lòng nghĩ cho nó thì đừng đẩy nó vào tình cảnh khó xử. Nếu kết hôn với cô, nó sẽ vĩnh viễn phải làm nhân bánh kẹp giữa vợ và mẹ, cuộc sống như vậy có thể hạnh phúc được không? Một mối nhân duyên tốt đẹp không chỉ cần tình yêu chân thành từ hai phía, nó còn cần cả sự ủng hộ và chúc phúc của hai bên cha mẹ. Cô có đồng ý với quan điểm của tôi không?”

Bạch Lộ cố nở nụ cười. “Cô nói đúng. Chỉ là trong một cuộc hôn nhân, điều quan trọng nhất vẫn là tình yêu chân thành từ hai phía. Tình cảm của cháu và Dương Quang luôn rất tốt, cô làm mẹ hẳn cũng muốn anh ấy được hạnh phúc. Vậy thì vì sao cô không thử chấp nhận cháu? Hiện tại, chính cô mới là người đang làm khó anh ấy!”

“Chính bởi mong muốn con trai mình được hạnh phúc cho nên tôi mới không hy vọng nó sống với cô, bởi cô không xứng với nó. Tôi thấy Manh Manh hơn cô cả trăm lần, nó thân với Dương Quang từ nhỏ, nếu không phải là cô xuất hiện, Dương Quang và Manh Manh đã là một cặp trời sinh.”

Bạch Lộ phản bác lại, giọng nhỏ nhẹ mà kiên quyết: “Cô, cô cũng biết, đó chỉ là cách nghĩ của cô. Dương Quang thích ai, muốn được ở cạnh ai là lựa chọn của anh ấy.”

Thượng Vân giận dữ: “Cô nói vậy là có ý gì? Cô muốn ám chỉ rằng tôi đang can thiệp vào lựa chọn của con tôi, đúng không? Đúng là tôi đã can thiệp đấy, bởi vì tôi không thể ngồi nhìn nó chọn lầm người, đi lầm lối. Bạch Lộ, giờ tôi chính thức nói cho cô biết, tôi phản đối con trai tôi đi lại với cô. Từ nay về sau, cô đừng bước chân đến nhà tôi nữa, chúng tôi không hoan nghênh. Cô đi đi, tôi không muốn nhìn thấy cô nữa.”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Âm mưu 7.2

“Ồ, đi một chiều thì một tháng là sáu trăm tệ.”

Không phải lát nữa gặp mặt sẽ nói hay sao? Người này bỗng nhiên ra giá một chiều sáu trăm tệ, Tô Duyệt Duyệt lờ đi, đóng ô chat lại, không thèm nhìn nữa. Cứ để anh ta đưa giá “lên trời” đi, lát nữa gặp mặt, mình nhất định sẽ khiến giá thụt thê thảm cho coi.

Từ lúc trả tiền internet trở về đến tiểu khu, Tô Duyệt Duyệt nhìn điện thoại di động, thời gian vừa đúng mười giờ. Cột đá thứ ba chính là cột chỗ nhà cô, sát gần khu bảo vệ, khi Tô Duyệt Duyệt đến đó, thấy có hai người phụ nữ trung niên đang đứng tán dóc, luôn miệng ca thán về giá cả tăng chóng mặt.

Tại sao vẫn chưa đến nhỉ?

Bỗng nhiên, phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc, quen thuộc đến nỗi vừa nghe đã muốn bật cười.

“Tô, Tô Duyệt, Duyệt Duyệt.”

Cái tên hay như vậy mà bị anh ta xé làm mấy mảnh, Tô Duyệt Duyệt quay người, ánh mắt vừa hay chạm tới con ngươi sáng như sao của chàng trai, một sự hoài nghi dâng kín trong lòng, không gian bỗng chốc yên lặng khác thường.

“Cô, cô sao lại, ở đây?”

“Đợi người, còn anh?”

Không biết liệu có phải màu trắng bạc chỉ có riêng ở ánh trăng luôn tạo ra một sức hấp dẫn kỳ lạ giữa nam và nữ hay không, Tô Duyệt Duyệt bỗng nhẹ nhàng hỏi Doanh Thiệu Kiệt. Trong tay Doanh Thiệu Kiệt cầm túi hồ sơ, cười nói: “Tôi cũng thế. Cô, cô sống, sống ở đây à?”

“À, mới thuê đến.”

“Tôi, tôi cũng sống, ở đây.”

“Ồ, vậy chúng ta cùng đợi nhé!”

“Được.”

Lần đầu tiên khi Tô Duyệt Duyệt đợi người lại có một anh chàng đẹp trai đợi cùng, chỉ là do trời đang lạnh nên ghế đá của tiểu khu lạnh buốt như băng, không thể ngồi được, hai người đành đứng đợi trong gió, đợi được khoảng mười phút, Tô Duyệt Duyệt bỗng ý thức được điều gì đó, nghiêng người chỉ anh chàng bên cạnh mình, nói: “Liệu có phải tôi đang đợi anh không?”

“Tôi, tôi cũng đoán, đoán như vậy.”

“Vậy anh cũng đã đoán ra mà không thèm nói gì với tôi, thật là, vừa nãy anh nói có việc riêng, để mặc tôi rất lâu, tôi còn cho rằng mình đã gặp phải tên lừa đảo, đập bàn trong quán internet, còn cãi nhau với người ta! Tức chết đi được!”

“Nhà cô không, không có mạng à?”

“Vẫn chưa lắp, chủ nhà tôi thuê không biết là người keo kiệt cỡ nào nữa, toàn quyền đều giao cho môi giới. Hứ, còn nói là căn phòng được trang hoàng tinh tế. Tinh tế cái con khỉ, cái gì cũng không có chứ đừng nói đến đường dây mạng.”

“Ồ!”

“Chính là ở cột đá thứ ba, phòng trên tầng sáu đó.”

“Ồ!”

“Vẫn may mà tôi đã chặt giá từ một nghìn bảy xuống một nghìn rưỡi.”

“Hả, giảm xuống, xuống hai trăm tệ cơ à?”

“Hai trăm tệ là còn bình thường, đối phó với đám môi giới quỷ quyệt, chủ nhà xấu xa, tôi luôn biết mình phải làm gì.” Tô Duyệt Duyệt rất đắc ý nhưng Doanh Thiệu Kiệt ở bên cạnh nói: “Thực, thực ra, một nghìn bảy cũng không đắt.”

“Lương của tôi thấp, nếu là một nghìn bảy thì tôi không còn tiền nữa. Đúng rồi, cũng may anh là đồng nghiệp của tôi, giá anh đưa ra “khủng” quá, lấy của tôi những sáu trăm tệ một tháng!”

“Xăng dầu, đắt.”

“Này, anh đường đường là Giám đốc bộ phận Kỹ thuật thông tin của Tổng bộ khu Hoa Đông Tập đoàn JS, xăng dầu của anh nhất định đều được công ty thanh toán.”

“Có thanh toán, có, có một chút phụ cấp xăng dầu.”

“Được rồi, được rồi, anh có tiền phụ cấp xăng dầu, vậy lấy của tôi ít hơn một chút đi. Nói thật, anh có lương tâm không? Một giám đốc lớn còn cần tiền của một nhân viên quèn như tôi, về lý mà nói, anh nên chở tôi miễn phí mới phải.”

“Cô, cô cũng có, phí đi lại.”

“Doanh Thiệu Kiệt!” Tô Duyệt Duyệt trừng mắt, đôi mắt một mí bỗng chốc biến thành hình quả trám, tuy thấp hơn Doanh Thiệu Kiệt không ít nhưng kiễng chân lên cô cũng có thể chỉ tay tới ngang mũi anh ta mà mắng. Hai người phụ nữ đứng cách đó không xa tò mò nhìn về phía họ, sau đó lại tiếp tục nói chuyện.

“Có người đàn ông nào như anh không?! Chỉ nhăm nhăm dòm tiền của bản cô nương như tôi đây.”

“Tiền trợ cấp xe cộ, xe cộ của cô cũng hơn ba trăm tệ mà.”

Giọng nói của Doanh Thiệu Kiệt đã nhỏ hơn rất nhiều, để tránh xảy ra to tiếng với Tô Duyệt Duyệt, anh ta tìm một chiếc ghế ở phía trước, lôi tập tài liệu trên tay ra. Song Tô Duyệt Duyệt không chịu buông tha, đuổi theo anh ta, hỏi: “Tại sao lại là hơn ba trăm, không phải là hơn bốn trăm ư?”

“Tính, tính theo ngày làm việc.”

“Hả?”

Trọng Tử 3.4

Chần chừ hồi lâu, con bé không chịu nổi nữa, vốc một vốc nước, cúi đầu xuống.

“Nước này không thể uống được.” Giọng nói này đã nghe qua một lần thì mãi mãi không thể nào quên.

Trọng Tử sợ hãi bò dậy. “Sư phụ!”

Lạc Âm Phàm nhìn con bé, không nói gì.

Sư phụ thấy hết rồi ư? Trọng Tử càng hoảng hốt, lập tức quỳ xuống. “Đệ tử không làm hại chúng, chỉ là đệ tử đói quá!”

Nhìn con bé bất an, sợ sệt, Lạc Âm Phàm thở dài, một đứa trẻ mới mười tuổi, trong giây phút đói lả vẫn có thể khắc chế sát khí, không làm hại tới sinh linh, sao có thể trách mắng được đây?

Chàng cúi người, đỡ con bé dậy. “Ngươi làm rất tốt.”

Trọng Tử vốn cho rằng nó sẽ bị trách mắng, nào ngờ sư phụ lại mở lời khen, nó ngạc nhiên vô cùng.

Người trước mặt đang cầm tay nó, mái tóc dài cùng chiếc áo bào trắng như tuyết, trong đôi mắt ánh lên nét an ủi, giống hệt một người trong trí nhớ của con bé, họ đều là những vị thần tiên tốt nhất trên đời.

“Sư phụ nói đệ tử… làm tốt lắm ư?”

“Phải.”

Trẻ con thích nhất là được khen ngợi, Trọng Tử cũng không phải ngoại lệ, đôi mắt to tròn lập tức sáng bừng, không giấu nổi cảm giác vui sướng trong lòng, nhận được lời khen của sư phụ, có đói thêm một ngày một đêm nữa cũng chẳng sao.

Trong chớp mắt, trước mặt hiện lên hai chiếc ghế đá.

Lạc Âm Phàm kéo con bé ngồi xuống. “Sau này cũng phải như vừa rồi, có đói cũng không được làm tổn hại đến các sinh linh khác, nhớ chưa?”

Trọng Tử ra sức gật đầu. “Đệ tử nhớ rõ rồi ạ!”

Lạc Âm Phàm vốn là người rộng lượng, đối với sát khí trời sinh của con bé cũng không có thành kiến lắm, giờ thấy tiểu đồ đệ rất biết nghe lời thì vô cùng thích thú. “Phương pháp thổ nạp là hấp thụ linh khí trời đất, kéo dài tuổi thọ, ngươi cảm thấy đói là do vận dụng chưa đúng, sư phụ đưa sách cho ngươi, sao ngươi không xem?”

Trọng Tử xấu hổ nói. “Đệ tử ngu dốt, không học được.”

Lạc Âm Phàm bừng tỉnh.

Không có người dạy dỗ, một tiểu đệ tử mới nhập môn sao có thể nắm được yếu lĩnh của phương pháp thổ nạp chứ! Có thể thấy, vì bản thân chàng chưa từng dạy dỗ đồ đệ nào nên không tránh khỏi khiếm khuyết.

Lạc Âm Phàm tự nhận trách nhiệm: “Là do ta sơ suất. Ngươi mới nhập môn, không hiểu là đúng, vi sư sẽ dạy ngươi một lần.” Chàng bảo Trọng Tử ngồi xuống. “Làm theo trong sách, cảm nhận thật kĩ.”

Trọng Tử ngoan ngoãn nhắm mắt.

Chàng nắm hai tay con bé, chậm rãi truyền tiên khí.

Trọng Tử quả nhiên cảm nhận được một luồng tiên khí như dòng suối truyền qua cánh tay đi khắp cơ thể, cực kỳ khoan khoái, đôi tay vì đói mà trở nên lạnh lẽo giờ đã ấm áp trở lại.

Nhớ lại năm đó, Lạc Âm Phàm phải mất hai ngày mới có thể hấp thụ tiên khí, so với các sư huynh đệ đã là cao cường lắm rồi, hôm nay, chàng cũng không trông mong con bé sẽ học ngay được, chỉ thầm nghĩ truyền tiên khí cho nó để nó không có cảm giác đói nữa, đồng thời hướng dẫn con bé dần cảm nhận được hướng lưu chuyển của dòng khí. Nhưng chẳng mấy chốc, chàng phát hiện ra, trong cơ thể nhỏ bé này còn có một luồng khí khác đang chạy tán loạn, mỏng manh, yếu ớt, lúc liền mạch, lúc đứt quãng.

Lạc Âm Phàm tập trung tâm trí.

Không sai, đúng là một luồng khí, linh khí của đất trời.

Liền đó, chàng nghe thấy Trọng Tử nói: “Sư phụ, trong người đệ tử cũng có một luồng khí, nhưng nó chạy lung tung, không chịu nghe theo sự điều khiển của đệ tử.”

Mới học đã có thể hấp thụ được linh khí của đất trời, đứa trẻ này quả là thiên tư[1] hơn người, nếu được dạy dỗ cẩn thận, sau này tất sẽ làm nên việc lớn. Lạc Âm Phàm kinh ngạc, lần đầu tiên cảm thấy tiếc nuối.

Sát khí trời sinh, không ai dám mạo hiểm.

Chàng vừa giúp Trọng Tử thu phục luồng khí đó vừa hướng dẫn: “Khí như nước, càng trấn áp nó càng chạy lung tung, cứ thuận theo tự nhiên mà khai thông, nó tự khắc sẽ nghe lời, đây cũng là đạo lý lấy nhu thắng cương.”

Dòng khí mạnh mẽ nhanh chóng hòa vào luồng khí mỏng manh, cuối cùng hội tụ ở đan điền.

Lạc Âm Phàm buông Trọng Tử ra. “Hiểu chưa?”

Trọng Tử mở to mắt, cảm nhận trong giây lát. “Đúng là đệ tử không cảm thấy đói nữa.”

Lạc Âm Phàm gật đầu. “Sau này cứ luyện như vậy là được. Không còn sớm nữa, về phòng nghỉ ngơi đi! Tối mai vi sư sẽ tới kiểm tra xem ngươi tu luyện đến đâu rồi.”

Nói vậy có nghĩa là, đến tận tối mai mới được gặp lại sư phụ, Trọng Tử lưu luyến không nỡ rời, miễn cưỡng đứng dậy, đi về phòng mình.

Sát khí trời sinh nhưng không mất đi bản tính thiện lương, tâm hồn vẫn như tờ giấy trắng, lại được nghe những lời giáo huấn, chỉ bảo, chỉ cần lưu tâm, dẫn dắt khuyên nhủ một chút, đâu nhất định sẽ trở thành ma, quả thực phải nghe theo lời các sư huynh nói, không được dạy thuật pháp cho con bé sao?

Lạc Âm Phàm bất giác nhói lòng, gọi với theo: “Trọng Nhi!”

Trọng Tử giật mình rồi nhanh chóng chạy lại bên cạnh chàng. “Sư phụ gọi đệ tử ạ?”

Kỳ thực, Lạc Âm Phàm chưa từng làm sư phụ của ai bao giờ, chỉ là nghe lén các sư huynh, sư thúc gọi đồ đệ như vậy, con bé lại là đệ tử duy nhất của chàng, đương nhiên cũng nên gọi một cách thân mật. Lạc Âm Phàm còn chưa quen với cách gọi đó, không ngờ con bé lại vui vẻ đến thế, tâm trạng Lạc Âm Phàm bỗng bình ổn trở lại.

“Sư phụ còn muốn dạy đệ tử điều gì?”

“Ngươi có sát khí trời sinh, tạm thời không nên tu luyện thuật pháp.”

Trọng Tử vẫn còn là một đứa trẻ, chỉ cảm thấy sư phụ đối với mình rất tốt, quả thực hôm nay là ngày vui nhất từ trước đến giờ, còn tâm trí đâu mà để ý đến những điều này, nghe thấy sư phụ nói vậy thì ngoan ngoãn gật đầu ngay. “Được ạ, sư phụ nói không tu luyện thì đệ tử sẽ không tu luyện.”

Cảm giác áy náy tan biến, dù sao cũng nên lấy đại cục làm trọng, Lạc Âm Phàm gật đầu, đứng dậy, quay người trở về phòng.

 


[1] Thiên tư: tư chất tự nhiên, vốn có.