Yêu không lối thoát 1.4

Từ Tử Thanh đẩy xe lăn đi vào, người ngồi trên xe lăn chính là Từ Tấn Phu, khí sắc của ông khá tốt.

Viêm Lương vội đứng dậy. “Bố!”

Từ Tử Thanh đẩy xe lăn đến chỗ ngồi của chủ tịch. Từ Tấn Phu đưa mắt nhìn xung quanh rồi chậm rãi nói: “Thấy tôi xuất hiện ở đây, xem ra các vị rất kinh ngạc.”

Sau khi Từ Tấn Phu bị trúng gió, phát âm hơi khó khăn nhưng xem ra ông vẫn hoàn toàn tỉnh táo.

Các cổ đông đưa mắt nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.

Từ Tấn Phu đảo mắt một vòng, cuối cùng dừng lại ở Viêm Lương. Ông cất giọng đầy thất vọng: “Tôi vẫn còn chưa chết, các người đã giấu tôi triệu tập đại hội cổ đông. Một ngày nào đó tôi thật sự xuống mồ, có phải công ty của tôi sẽ bị các người phân chia sạch sành sanh?”

Từ Tấn Phu tuy vừa trải qua cơn bạo bệnh nhưng khí thế của ông vẫn có sức trấn áp như thường lệ. Thấy mọi người tái mặt, Từ Tấn Phu nói tiếp: “Cuộc họp kết thúc, các vị có thể ra về được rồi.” Mấy cổ đông ngồi rải rác quanh bàn hội nghị cỡ lớn vội thu dọn giấy tờ, đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi phòng họp mà không nói một lời nào.

Cuối cùng, phòng họp chỉ còn lại Viêm Lương, Từ Tấn Phu và Từ Tử Thanh.

“Cô làm tôi quá thất vọng!”

Viêm Lương lườm Từ Tử Thanh đang đứng sau Từ Tấn Phu. Bắt gặp ánh mắt coi thường của bố khi nhìn mình, cô lập tức lên tiếng giải thích: “Con không có ý định tham gia…”

Từ Tử Thanh ngắt lời Viêm Lương: “Em nói ít thôi, đừng làm bố tức giận.”

Nói xong, cô ta không cho Viêm Lương cơ hội mở miệng, quay đi rót cốc nước rồi đặt trước mặt Từ Tử Phu, cô ta như muốn làm nguôi cơn giận của bố. “Bố đừng giận. Viêm Lương còn trẻ, có lẽ bị các chú, các bác xúi giục, sợ ảnh hưởng đến lợi ích nên mới…”

Lời của Từ Tử Thanh rõ ràng có ý ngược lại. Từ Tấn Phu vung tay, hất cốc nước nóng vào người Viêm Lương.

Lần đầu tiên trong đời, Viêm Lương cảm thấy khâm phục người chị gái cùng cha khác mẹ của cô, chị ta đã chuẩn bị sẵn cốc nước sôi cho cô…

“Tuổi tác không phải là cái cớ. Tại sao cô không chịu học hỏi chị cô?”

Viêm Lương cúi xuống nhìn, bộ váy áo trắng của cô bị ướt một mảng lớn. Đến cô cũng cảm thấy kỳ lạ vì lúc này rồi mà mình vẫn có thể bật cười thành tiếng. “Từ trước đến nay, bố không bao giờ nghe con giải thích mà đã định tội con, con quá quen rồi.”

Nói xong, cô lập tức quay người đi ra ngoài.

Rời khỏi phòng hội nghị, cô có thể nhận thấy những người xung quanh đang rình xem sự thảm hại của cô. Cô đi vội ra thang máy. Người bị dính nước nóng nhưng trái tim cô lạnh ngắt, lạnh đến mức cô không kiềm chế, khẽ run lên.

“Cô làm tôi quá thất vọng…”

Bên tai vang vọng câu nói của Từ Tấn Phu, Viêm Lương bất giác ngẩng đầu. Đám nhân viên đang giương mắt xem trò vui liền giả vờ quay đi chỗ khác.

Lúc này, tay Viêm Lương bị dính nước sôi đã đỏ ửng, phần ngực áo ướt một mảng lớn. Cô đột nhiên cảm thấy sự bất lực bao phủ toàn thân, không biết nên làm thế nào mới phải.

Viêm Lương đứng bất động. Công ty rộng lớn, náo nhiệt khiến cô càng trở nên nhỏ bé.

Đúng vậy, cô nên đi đâu bây giờ?

Bờ vai Viêm Lương đột nhiên nặng trĩu. Có thứ gì đó đặt lên vai cô.

Viêm Lương lấy lại tinh thần, cúi xuống nhìn, hóa ra cô vừa được khoác thêm một chiếc áo vest.

Viêm Lương còn chưa kịp ngẩng đầu, một bàn đã tay ôm bờ vai cô, đẩy cô bước đi, xuyên qua ánh mắt của mọi người, vào trong thang máy.

Trong thang máy đang đi xuống chỉ có hai người.

Viêm Lương ngước nhìn, bức tường thang máy bóng loáng phản chiếu gương mặt nhìn nghiêng cương nghị của người đàn ông.

“Tưởng Úc Nam?”

Nghe giọng nói đầy vẻ nghi hoặc của Viêm Lương, người đàn ông quay về phía cô.

Anh ta cười nhạt nhưng chiếu vào tận đáy mắt Viêm Lương.

Tưởng Úc Nam bình thản nhìn Viêm Lương. “Hóa ra em đã biết tôi là ai. Theo phép lịch sự, em cũng nên cho tôi biết tên em chứ nhỉ?”

Viêm Lương lặng lẽ nhìn người đàn ông vừa giải cứu cô, cũng chính là nguyên nhân sâu xa đẩy cô vào hoàn cảnh này. “Tôi tên…”

Ánh mắt dò xét nghiêm nghị của người đàn ông khiến Viêm Lương không thoải mái, ngừng một, hai giây, cô mới nói: “… Viêm Lương.”

Tưởng Úc Nam cười mà như không, nhíu mày. “Ồ, hóa ra là nhị tiểu thư tính nóng như lửa của Từ gia!”

Viêm Lương cử động khóe miệng, “hừ” một tiếng lạnh lùng nhưng cũng giống như cười khổ, cúi xuống nhìn mình. “Anh xem bộ dạng của tôi bây giờ, rõ ràng bị người ta ức hiếp đến tận đỉnh đầu, làm gì giống người tính nóng như lửa!”

Tưởng Úc Nam rất bình tĩnh. “Nhưng tôi chẳng thấy em buồn bã, đau khổ chút nào.”

Viêm Lương đảo đảo mắt, dường như nghĩ ra điều gì đó, cô nở nụ cười lãnh đạm. “Bây giờ vẫn chưa phải lúc để đau khổ.”

Thang máy nhanh chóng đi xuống hầm để xe. Cửa thang máy mở ra, Viêm Lương cởi áo vest đưa cho Tưởng Úc Nam. “Anh đến công ty chúng tôi chắc có việc quan trọng, tôi không làm phiền anh nữa.” Nói xong, cô liền ra khỏi thang máy.

Đúng lúc này, một bàn tay giữ chặt vai cô.

Viêm Lương quay đầu, Tưởng Úc Nam hất cằm chỉ vết bỏng trên tay cô. “Em nên đi bệnh viện kiểm tra.”

Viêm Lương mỉm cười. “Bây giờ tôi vẫn chưa phân biệt rõ anh là bạn hay địch, tôi nghĩ chắc anh cũng vậy, vì thế anh không cần hao tâm tổn trí lôi kéo tôi.”

Nghe câu này, Tưởng Úc Nam chau mày nhưng anh ta nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thản và nụ cười nhàn nhạt. “Đàn ông niềm nở, ân cần với các cô gái xinh đẹp là một bản năng. Viêm tiểu thư, em đừng mất tự tin vào bản thân như vậy.”

Một câu chế nhạo mà cũng có thể nói khéo léo như thế, Viêm Lương không thể không khâm phục Tưởng Úc Nam, nhưng cô chưa kịp đáp lời, cửa thang máy đã đóng lại. Gương mặt thản nhiên và ánh mắt sắc lạnh của người đàn ông biến mất sau cánh cửa.

Viêm Lương nhìn đồng hồ đeo tay, đã gần mười giờ sáng.

Xe của cô đỗ cách đó không xa. Viêm Lương đi đến chỗ ô tô của mình, ngồi xổm xuống bên cạnh thân xe. Cô đang suy nghĩ xem bước tiếp theo nên làm thế nào thì điện thoại di động bỗng đổ chuông.

Viêm Lương rút điện thoại ra xem, là Từ Tử Thanh gọi. Cô không muốn nghe nhưng không hiểu sao lại thay đổi ý định, bấm phím nghe.

“Viêm Lương, em đang ở đâu?”

Giọng quan tâm và thân thiết của Từ Tử Thanh vọng tới, chắc chắn cô ta đang gọi điện thoại trước mặt Từ Tấn Phu. Viêm Lương trầm mặc nghe cô ta tiếp tục đóng kịch.

“Chị bảo lái xe đưa em về nhà nhé? Những chuyện còn lại chị sẽ giải quyết, em đừng giận bố nữa.”

“Từ Tử Thanh!” Viêm Lương lạnh lùng ngắt lời cô ta.

Đầu máy bên kia im lặng trong giây lát, Viêm Lương cười cười. “Không chỉ mình chị biết giả bộ đáng thương.”

Nói xong, không đợi phản ứng của Từ Tử Thanh, Viêm Lương lập tức cúp điện thoại. Cô tiếp tục chìm đắm trong suy nghĩ. Một lúc sau, bên tai cô bỗng vang lên giọng nói đầy kinh ngạc của Châu Trình: “Viêm Lương?”

Viêm Lương ngoảnh đầu, thấy Châu Trình đang đứng trước mũi xe của cô.

Advertisements