Yêu không lối thoát 1.1

Chương 1

Tôi nói xin chào, anh nói làm phiền

 

Một ngày nắng đẹp. Trên không trung, chiếc máy bay chở khách cỡ lớn đang cất cánh, để lại một luồng khói trắng trên nền trời xanh biếc. Bên ngoài nắng chói chang, Viêm Lương buộc phải kéo cửa sổ, cô chỉnh lại gọng kính, tiếp tục xử lý tập tài liệu trên bàn.

Lúc đó là giờ ăn trưa, cô tiếp viên hàng không đẩy xe, sắp đồ ăn cho hành khách.

Chiếc xe chở đồ ăn nhanh chóng tiến đến chỗ Viêm Lương. Cô tiếp viên hàng không cúi người định đặt dao dĩa, hơi tần ngần khi thấy chiếc bàn nhỏ để đầy tài liệu.

Viêm Lương đang tập trung phân tích những số liệu quan trọng, đành buông bút, nhướng mắt nhìn cô tiếp viên hàng không. “Tôi chỉ muốn một ly cà phê, cám ơn!”

Cô tiếp viên hàng không mỉm cười, rót cà phê đưa cho Viêm Lương. Đúng lúc đó, chiếc máy bay đột nhiên chao đảo. Cô tiếp viên hàng không cầm không chắc, nửa ly cà phê đổ xuống tập tài liệu của Viêm Lương. Viêm Lương phản ứng nhanh, giơ tay che chắn, cà phê đổ xuống tập tài liệu không nhiều nhưng lại hắt xuống váy áo của cô, tạo thành vệt loang lớn.

“Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi!” Cô tiếp viên hàng không vội vàng rút khăn giấy.

Lúc này, tiếng cơ trưởng vang lên trong loa truyền thanh: “Máy bay gặp phải luồng khí lưu, đề nghị quý khách thắt dây an toàn!”

Viêm Lương nhanh chóng lau sạch cà phê rớt trên tập tài liệu, nhìn sang bên cạnh thấy mấy tờ giấy rơi xuống lối đi, cô vội vàng tháo dây an toàn, đứng dậy định đi nhặt tài liệu, nhưng có một bàn tay nhặt tài liệu trước cô một bước.

Là hành khách ngồi chếch phía sau cô.

Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt Viêm Lương là cánh tay đàn ông, tay áo sơ mi xắn lên tận khuỷu, để lộ chiếc đồng hồ hàng hiệu và năm đầu ngón tay dài. Viêm Lương giơ tay định nhận tờ tài liệu và nói lời cám ơn nhưng cô chợt khựng lại ngay trước khi mở miệng. Bởi lúc ánh mắt cô dịch chuyển đến gương mặt nhìn nghiêng của người đàn ông, cô thấy rõ ràng anh ta đang xem tài liệu của cô.

Anh ta ngồi, còn Viêm Lương đứng. Từ chỗ của Viêm Lương, tuy không nhìn rõ gương mặt anh ta nhưng vẫn có thể nhìn thấy ánh mắt sắc bén khi anh ta đọc tài liệu.

Viêm Lương ho khan một tiếng, đưa tay đến trước mặt người đàn ông, tỏ ý muốn lấy lại tài liệu. Cô nhấn giọng: “Cám… ơn…”

Lúc này người đàn ông mới ngẩng đầu. Cặp mắt anh ta đâu chỉ sắc bén, mà như con diều hâu rình mồi. Đây là cảm nhận duy nhất của Viêm Lương khi cô chạm phải ánh mắt anh ta. Nhưng ánh mắt sắc bén ấy ngay lập tức dịu đi, người đàn ông mỉm cười, trả tài liệu cho Viêm Lương.

Viêm Lương nhanh chóng quay về chỗ ngồi. Sau khi sắp xếp lại đống tài liệu lộn xộn, cô không kìm được liền quay đầu về phía người đàn ông, nhưng lúc này, vị khách phía sau đang cúi đầu dùng bữa. Anh ta chỉ là một người đàn ông xa lạ mà thôi.

Cứ như cảnh tượng vừa rồi chỉ là ảo giác, Viêm Lương lắc đầu quay lên.

Ba tiếng đồng hồ sau, chiếc máy bay hạ cánh, hành trình vượt đại dương cuối cùng cũng kết thúc.

Dòng người đổ ra đại sảnh sân bay.

Viêm Lương sải bước dài tới nơi nhận hành lý. Cô có mái tóc đen, làn môi đỏ nổi bật nhưng gương mặt vô cảm, đôi giày cao gót nện cộc cộc xuống nền đá, rất mạnh mẽ. Bộ váy liền với vệt cà phê đã khô khiến cô hơi thảm hại.

Viêm Lương nhanh chóng lấy hành lý của mình. Cô định kéo va li vào nhà vệ sinh để thay bộ quần áo sạch sẽ nhưng bị một người đàn ông nho nhã mặc com lê chặn lại.

“Có chuyện gì sao?” Viêm Lương đang vội nên tỏ thái độ không mấy thân thiện.

Người đàn ông nhìn cô bằng ánh mắt thăm dò, sau đó anh ta lấy ra một chiếc kính từ trong túi xách. “Cái này của cô phải không?”

Viêm Lương mở to mắt. Cô nhìn kĩ chiếc kính, quả nhiên là kính của cô.

“Tôi nhặt được ở trên máy bay.”

Viêm Lương bị cận nhẹ, chỉ lúc làm việc cô mới đeo kính. Sau khi xảy ra sự cố ở bữa trưa, cô không nghiên cứu tài liệu nữa nên không rõ kính bị rơi từ lúc nào.

Viêm Lương lịch sự mỉm cười, cô định cám ơn và nhận lại kính, không ngờ người đàn ông nhét kính vào tay cô, bên trong còn kèm theo một tấm danh thiếp.

“Nếu không có gì thay đổi, chúng ta sẽ nhanh chóng gặp lại.” Người đàn ông lên tiếng.

Viêm Lương chỉ muốn bỏ đi ngay lập tức nên cô không để ý câu nói kỳ lạ của anh ta. Cô nhận tấm danh thiếp, liếc qua rồi gật đầu ý nói tạm biệt. Sau đó Viêm Lương kéo va li bước đi, để mặc người đàn ông đứng yên tại chỗ.

Khi đến cửa tự động ở đại sảnh sân bay quốc tế, nhìn thấy thùng rác ở bên cạnh, Viêm Lương lập tức ném tấm danh thiếp vào đó.

Vừa ra ngoài, bên tai Viêm Lương vọng tới giọng nói quen thuộc: “Viêm Lương!”

Cô đứng lại, ngó quanh, liền nhìn thấy Châu Trình đang đứng đợi cô ở cửa lớn. Anh vẫy tay với cô, nở nụ cười dịu dàng.

Gương mặt lạnh lẽo của Viêm Lương cuối cùng cũng lộ tia xúc động, cô rảo bước nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã đến trước mặt anh. “Em vinh dự thật đấy, được Giám đốc Châu đích thân đi đón.”

Câu nói có hàm ý chế nhạo của cô làm Châu Trình mỉm cười bất lực. “Mới một năm không gặp, miệng lưỡi em ngày càng ghê gớm.”

“Mới một năm không gặp, anh ngày càng đẹp trai.”

Thời tiết rất đẹp, ánh nắng chói chang khiến Viêm Lương nheo mắt, nụ cười của người đàn ông trước mặt còn ấm áp hơn cả ánh mặt trời. Viêm Lương liền quay đi chỗ khác, cố gắng kìm nén tà niệm vừa nảy sinh trong lòng. “Đúng rồi, chú Châu đâu? Chẳng phải trước đây đều là chú đón em hay sao?”

“Bố anh đưa phu nhân tới bệnh viện thăm ông già, hôm nay anh được nghỉ nên thay bố làm tài xế của em.” Vừa nói Châu Trình vừa đỡ hành lý của Viêm Lương, đi ra bãi đỗ xe.

Cách đó không xa, một chiếc xe sang trọng lặng lẽ đậu một chỗ. Cửa kính xe tối đen, giống hệt cặp mắt của người đàn ông ngồi ở hàng ghế sau.

Anh ta đang nhìn ra ngoài cửa xe, bộ dạng có vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như có thể nhìn thấu người khác. Một tay anh ta chống lên thành cửa, tì vào cằm, trên cổ tay là chiếc đồng hồ hàng hiệu, vỏ kim loại của chiếc đồng hồ còn không lạnh bằng gương mặt anh ta.

Người đàn ông vừa bắt chuyện với Viêm Lương đi qua cánh cửa tự động, nhanh chóng lên xe. Anh ta quay đầu nói với người đàn ông ở ghế sau: “Tưởng tiên sinh, tôi đã thay anh trả đồ.”

Người đàn ông ngồi ghế sau không lên tiếng. Thấy đôi nam nữ ở bãi đỗ xe cách đó không xa lên xe ô tô, anh ta không nhìn theo nữa, ra lệnh cho tài xế: “Xuất phát!”