Thất tịch 3.3

Anh hùng quả nhiên không phải ai cũng làm được.

“Xin lỗi, tại hạ năng lực có hạn.” Anh cười khan, nhặt cọng cỏ trên đầu cô.

Thẩm Thiên Tình ngượng ngùng đẩy anh ra, ngồi dậy.

Nhìn thấy quả khế cô tiện tay hái trong lúc cấp bách, anh thuận tay đón lấy, chà vào áo hai lần, sau đó cho lên miệng.

Vẫn chua như thế!

Cô vội vàng giơ tay đẩy ra. “Anh đừng ăn! Quả đó chưa chín.”

Anh cười, ánh mắt chăm chú nhìn cô vô cùng dịu dàng.

“Không sao.”

Là do cô hái nên có chua nữa anh cũng vẫn ăn.

“Anh đừng có hiểu lầm, không phải là em quan tâm đến anh đâu, anh có bị đau bụng hay không thì cũng mặc kệ. Anh là con trai cưng của cha mẹ, có sơ suất gì, người bị mắng lại là em”, cô nói ngang.

Anh không cười nữa. “Em rất để tâm, phải không?”

“Gì cơ?” Cô vùi mặt vào đầu gối, giọng nói buồn bã.

“Sự tồn tại của anh.” Anh nhẹ nhàng bổ sung. “Có một người anh trai như anh là áp lực rất lớn với em, đúng không?”

Cô ngẩng đầu, mở to mắt.

Đôi mắt của Tình rất đẹp, giống như hai ngôi sao trong đêm mùa hạ, rất sáng, đẹp và có hồn.

“Xin lỗi, là anh không tốt, không nghĩ đến tâm trạng của em.” Anh xoa nhẹ mái tóc ngắn chưa tới vai của cô, khẽ hỏi: “Tình, em muốn anh làm thế nào?” Phải làm thế nào thì cô mới vui lên?

“Anh cho rằng em đang ghen tỵ với anh ư?” Cô lên tiếng, nhảy dựng lên như bị sỉ nhục.

“Anh không có ý đó.” Là mắt xích nào có vấn đề? Anh dùng từ không đúng ư? Tại sao lại khiến cô có cảm giác này?

Cô tức tối, ra sức hất cánh tay vỗ về của anh ra. “Thẩm Hàn Vũ, anh là đồ… ngu ngốc nhất thế kỷ, ngu ngốc không ai bằng! Em… em sắp bị anh làm cho tức chết rồi!”

Thẩm Hàn Vũ trợn tròn mắt, ngẩn người nhìn bóng dáng cô đang chạy như bay xa dần, chưa kịp hoàn hồn.

Không phải như vậy ư? Vậy rốt cuộc vấn đề là ở đâu?

Anh rơi vào trong đám sương mù, một hồi sau phát hiện trái tim con gái quả là khó hiểu.

 

Nghi ngờ này cứ quấy rầy anh mãi, không tìm ra đáp án, tối nay anh mất ngủ mất thôi.

Cả một buổi tối lật đi lật lại trên giường, giấc ngủ mãi chưa tới, anh mở mắt, nhìn chăm chú sang chỗ trống bên cạnh, thở dài.

Hồi nhỏ, hoàn cảnh gia đình không được khá giả, anh và Tình ở chung một phòng, ngủ cùng một giường, trong đêm đông lạnh lẽo, cơ thể bé nhỏ của Tình vô cùng ấm áp.

Sau này, cuộc sống cải thiện hơn, khi đó cô vừa lên lớp một, cha mẹ cho rằng hai đứa lớn rồi, không thích hợp để ngủ chung nữa, sau khi suy nghĩ một hồi, bèn quyết định cơi nới thêm một phòng nữa.

Hai đứa đều có phòng riêng, nhưng Tình không quen, mỗi lần mất ngủ đều ôm gối chạy sang gõ cửa phòng anh, nói: “Em đã quen có anh trai ở bên cạnh, nửa đêm tỉnh dậy, đột nhiên không thấy anh trai đâu nữa, chỉ còn mình em, em đương nhiên sẽ sợ hãi!”

Cứ như vậy, người trong nhà cũng không tách ra nữa, để mặc cô ở lỳ phòng anh thêm một năm. Sau khi lên lớp hai, cô mới từ từ chấp nhận sự thật rằng cô phải ngủ một mình, không còn hơi một tí là ôm gối tìm anh.

Nhưng thi thoảng bốc đồng, cô lại mang theo nụ cười ngọt ngào, xuất hiện trước cửa phòng anh, nũng nịu hỏi: “Anh, tối nay ngủ với anh được không?”

Nghĩ tới sự bất thường của cô, Thẩm Hàn Vũ ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào bức tường trắng.

Tình hiếm khi khó chịu với anh như vậy, rốt cuộc là có chuyện gì?

Anh cố gắng nhớ lại, lần bất thường trước hình như là năm cô mười ba tuổi, khi kỳ kinh nguyệt đầu tiên xuất hiện, cả ngày kỳ quặc, không còn hở ra là ườn trên người anh nữa.

Anh còn tưởng rằng mình có chỗ nào đắc tội với cô, mất một lúc lâu mới hiểu là cô bé lớn rồi, đã biết xấu hổ.

Hồi đó, mỗi lần thấy anh, cô đều lúng túng, không biết phải nói gì, đành thẹn thùng quay người chạy đi.

Vậy còn bây giờ? Không lẽ là thời kỳ mãn kinh? Em gái mới mười lăm tuổi mà!

Anh cảm thấy buồn cười với suy nghĩ của mình, cứ phán đoán lung tung như vậy, sớm muộn gì anh cũng thần kinh mất thôi!

Anh tung chăn, tới phòng bên cạnh, gõ nhẹ hai cái. “Em gái, ngủ rồi à?”

Im ắng một lúc, không có tiếng đáp lại.

Anh xoay nắm đấm cửa, chắc chắn rằng cô không đá chăn đi mới nhìn lên bàn, thấy bát cơm anh phần cô đã được ăn hết, anh bèn thu dọn cái bát rỗng, rồi nhẹ nhàng đóng cửa.

Advertisements