Thất tịch 1.2

Một buổi đêm sau đó, nửa đêm tỉnh giấc, không thấy anh trai đâu, tôi hốt hoảng xuống giường đi tìm. Lần theo ánh đèn yếu ớt, tôi nhìn thấy anh đang đứng trước cửa phòng cha mẹ, vẻ mặt đờ đẫn, sững sờ.

“Anh…”

“Suỵt!” Anh trai đưa ngón tay lên môi, ra hiệu cho tôi yên lặng.

Tôi gật đầu nghe lời, đi về phía anh, không gây ra một tiếng động nào, loáng thoáng nghe thấy tiếng cha mẹ nói chuyện trong phòng.

Mùa đông năm đó rất lạnh, anh trai thấy tôi không đi giày liền bế tôi lên, đưa về phòng.

Tôi rất tò mò, hỏi anh: “Anh nghe trộm…”

“Anh không nghe trộm. Anh dậy uống trà, vô tình nghe được thôi.” Anh đặt tôi lên giường, quỳ xuống phủi bụi bẩn trên chân tôi. Đôi chân bé nhỏ của tôi không an phận, cứ đung đưa, đung đưa.

“Tình, đừng động đậy!” Anh lật chăn lên, tìm thấy chiếc tất mà tôi đã đá ra, đi vào chân cho tôi.

“Hì hì… Anh trai, anh trai…” Tôi nũng nịu nhào tới ôm cổ, hôn lên mặt anh, để lại một vệt nước bọt dinh dính.

Từ trước đến nay anh không bao giờ chê bẩn, chỉ cười cười ấn tôi vào trong chăn rồi nằm xuống bên cạnh.

“Tình, việc tối nay không được nói cho ai biết nhé!”

“Chuyện anh nghe trộm á?”

“Anh không nghe trộm, mà là vô tình nghe được.”

“Không nghe trộm… mà là vô tình?”

“Đúng, cho nên Tình đừng nói.”

Tôi nhoẻn miệng cười, ra chiều đã hiểu, gật đầu lia lịa.

“Không được nói anh trai nghe trộm… Anh không nghe trộm!”

“Vô tình?”

“Đúng, vô tình.”

“Vô tình nghe trộm.”

“…” Anh thở dài. “Tiểu Tiểu Tình à, em nhất định đến chết cũng phải giữ chữ “nghe trộm” sao?”

Tôi không nói với anh, thật ra tôi cũng nghe thấy rồi.

Giống như anh trai – vô tình nghe trộm.

Không biết vì sao tôi lại ghi nhớ mấy từ quan trọng đó, mà tôi thậm chí còn chẳng biết cái từ quan trọng đó có ý nghĩa gì nữa.

Nó cứ lởn vởn trong đầu, ngày ngày quấy rầy tôi.

Thế là tôi liền hỏi anh trai: “Cô nhi là gì hả anh?”

Anh đang tắm cho tôi liền dừng lại, lạ lùng hỏi: “Em nghe được từ đâu vậy?”

“Tối hôm đó, anh nghe trộm…”

“Chẳng phải anh đã bảo em không được nhắc đến chuyện đấy nữa rồi cơ mà?”

“Vậy cô nhi là gì?”

“Cô nhi là…” Anh dừng lại một lúc, giúp tôi mặc quần áo, cân nhắc lựa chọn từ ngữ: “Những đứa trẻ không có cha, không có mẹ, cũng không có người thân…”

“Mẹ nói em là cô nhi, em không có người thân ư?”

Cho nên cha không phải của tôi, mẹ cũng không phải của tôi, đến anh trai cũng không phải của tôi, tôi… là cô nhi?!

Anh đột nhiên không nói gì, ôm chặt tôi vào lòng.

Rất lâu, rất lâu sau đó, tôi mới hiểu được cái ôm đó chính là sự đau lòng.

Dần dần hiểu chuyện, rốt cuộc tôi đã biết cô nhi thực chất là thế nào, cũng hiểu được sự thương xót trong cái ôm đó, song tôi cũng chẳng có cảm giác gì nhiều, vì chưa kịp buồn phiền thì đã có quá nhiều cảm giác len lỏi trong trái tim rồi, đầy đến nỗi không còn chỗ để chứa cái khác.

Rốt cuộc có đúng là được móc lên từ cống rãnh hôi thối hay không, tôi chẳng muốn chứng minh, bởi vì cho dù không có thứ gì, tôi vẫn có một người thực sự yêu thương tôi hết mực, không bao giờ cô đơn.

Anh trai, thật sự không chỉ là anh trai.

Vậy thì là cái gì? Tôi vẫn chưa có đáp án, nhưng trước ngày hôm đó, tôi đã vô thức giấu hết vô số bức thư tình mà những người ngưỡng mộ nhờ tôi gửi cho anh trai.

Năm lớp bốn, cô bạn thân nhất của tôi khen anh đẹp trai, toàn mượn cớ đến nhà tôi chơi, thế là trước khi kết thúc học kỳ đó, tôi đã cắt đứt quan hệ với nó, chính thức tuyệt giao, đồng thời hiểu ra một đạo lý ngàn năm không đổi, đó là: tình bạn giữa nữ giới tương đối mong manh.

Năm lớp bảy, hoa khôi lớp tôi theo đuổi anh trai, tôi yêu cầu anh không được đến trường đón tôi nữa, tôi sẽ tự về nhà. Anh cứ tưởng tôi không thích dựa dẫm vào anh vì muốn làm ra vẻ “người nhớn”.

Đùa chứ! Sao tôi có thể để anh trai khôi ngô, tuấn tú của mình hằng ngày bị một bầy con gái si tình dùng ánh mắt cưỡng bức được?

Anh trai là của tôi, của riêng mình tôi thôi!

Ham muốn chiếm hữu anh trai của tôi khá cao, điều này tôi chưa từng phủ nhận.

Dần dần tôi bắt đầu hiểu ra, đằng sau ham muốn chiếm hữu mãnh liệt này là gì. Đó chính là tình cảm của một cô thiếu nữ mười bốn tuổi…