Thuốc độc 2.6

 

Phần yết hầu nhô ra, trượt lên trượt xuống, Thư Hạo Nhiên thu tay lại, giữa đôi lông mày lưỡi mác toát ra thứ ánh sáng mờ mờ phức tạp. Cô cười mỉm, bước xuống cầu thang, tiến thẳng về phía đường đối diện. Vẫn nhớ hai năm trước, trong cuộc điên thoại từ phía bên kia trái đất, anh đã trách móc cô. Khi ấy, cô nghẹn họng, ấm ức trả lời:

“Em không phải là tiên nữ thần thánh gì, càng không phải là một cô công chúa lá ngọc cành vàng, sao có thể không thô thiển?” Từng chữ, từng chữ như vừa mới hôm qua, nhưng những cảm xúc sắp vuột ra khỏi miệng chẳng biết bay biến đi đâu. Cũng giống như quá trình sinh lão bệnh tử mà ai cũng đều phải trải qua, cô ăn cơm và uống nước, sống trong trần thế tục phàm, sao có thể không nhiễm sự thô thiển của người đời? Hơn nữa, nếu như lời hứa cũng có thể coi là một kiểu thô thiển, vậy thì, cô tin rằng dưới gầm trời này, mười cô gái thì tám, chín cô đều thô thiển cả.

Cô ung dung, tự tại bước qua, Thư Hạo Nhiên nhìn khuôn mặt dịu dàng của cô, không nói được lời nào. Bước theo phía sau, anh hít vài ngụm không khí lạnh giá, thấp giọng xin lỗi:

“Xin lỗi, Tiểu Bạch, chỉ là anh…”

“Chỉ là anh đã đợi rất lâu rồi, vì thế nên bực bội.” Bạch Tiểu Thuần xoay người, ánh mắt sáng như ngọc, vài sợi tóc bay bay trong gió.

“Anh… em…”

Trong cái nhìn im lặng như nước, sắc mặt anh dần trở nên khó coi, thoắt trắng thoắt xanh, vừa khó xử vừa vừa ấm ức. Người nói có thể vô ý, người nghe không thể không có ý. Người con gái khẽ nhếch khóe miệng trước mặt này đã từng phải vô oan vô hận mà chờ đợi rất, rất lâu rồi, bản thân anh khi ấy không hề hiểu được sự đau khổ và khó khăn của việc phải chờ đợi.

Nhưng giờ đây anh đã trở về rồi.

Từ bỏ tương lai tốt đẹp để trở về, không phải sao?

Nghĩ đến đây, người bị làm cho tức đến nói được lời nào cảm thấy dễ chịu hơn một chút:

“Tiểu Bạch, không ngờ đến một cơ hội để nói chuyện rõ ràng em cũng không cho anh cơ hội. Anh biết trước đây có những việc anh đã làm em tổn thương, nhưng bây giờ, anh đã trở về rồi, đang đứng ngay bên cạnh em đây. Những tháng ngày ở Nottingham không một giây phút nào anh không nhớ đến em, thật đấy. Phải thừa nhận rằng có một thời gian anh quả thực bị làm cho mờ mắt, cảm thấy em không xứng đáng với anh, nhưng thời gian đã chứng minh, cho dù anh có đi bao xa, đứng cao như thế nào, thứ anh hoài niệm nhiều nhất vẫn là những tháng ngày ở bên em, vì thế…”

Giọng nói ấm áp cùng làn gió đêm lạnh giá hòa quyện vào nhau, bay đến bên tai, Bạch Tiểu Thuần nghe, cảm thấy ngạc nhiên về sự im lặng của mình… Trong phim hoặc tiểu thuyết, nữ chính nghe xong những lời nói này, chưa nói đến việc khóc lóc thảm thiết, ít nhất cũng nước mắt lưng tròng.

“Vì thế, Tiểu Bạch, trở về bên anh đi, được không?”

Nói xong, Thư Hạo Nhiên bước lên phía trước, nắm lấy tay trái cô, đôi mắt đen láy đặc biệt sâu sắc và rung động. Sự tiếp túc bất ngờ của đôi bàn tay quen thuộc ấm áp đến không thể tưởng tượng nổi, trong cảm xúc ấy, Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên trở về với thời váy trắng tung bay. Khi ấy, anh và cô đã nói với nhau những lời có cánh ngọt ngào đến sởn da gà, ngốc nghếch cho rằng thiên trường địa cửu có thể nắm trong tay, nào ngờ khi phong ba bão táp ùa đến, sự tin tưởng và tình yêu sâu đậm giữa hai người chỉ giống chiếc mạng nhện mỏng manh, khẽ chạm đã vỡ tan.

Phía bên đường truyền đến tiếng phanh xe gấp gáp, đưa cô về với thực tại, cô rụt tay lại, liếc mắt nhìn về phía ngọn đèn nhấp nháy không xa:

“Những điều anh nói với tôi lúc này, Tiết Vịnh Vi có biết không?”

“Anh và cô ấy không giống như em tưởng tượng đâu.”

“Thật sao? Thế bố mẹ anh thì sao?”

Im lặng.

Bạch Tiểu Thuần đã sớm đoán được câu trả lời, nhìn về phía người con trai đang nhíu chặt lông mày, anh vẫn như vậy, mỗi lần gặp phải vấn đề khó khăn là kiệm lời như giữ vàng, hoàn toàn khác so với một con người ăn nói rành rọt lúc bình thường, im lặng đến mức khiến người khác sợ hãi. Không giống cô, trải qua niềm hoan hỉ gì cũng đều nói ra. Điều tốt là ngày hôm nay, sự im lặng của anh không còn có thể chạm vào những sợi thần kinh trong cô nữa, cô cố gắng che giấu cảm xúc, vẫy tay gọi taxi. Vào giây phút mở cánh cửa xe, sau lưng truyền tới một câu nói như sấm sét phá rách màn đêm:

“Tiểu Bạch, chúng ta kết hôn đi.”

“Anh có bị điên không?”

Quay người lại, cô lạnh lùng hỏi, không nhịn được trừng mắt lên, chỉ có thể tin rằng Thư Hạo Nhiên quả thực đã bị điên. Nhưng anh ta quỳ gối xuống thật, bàn tay phải giơ cao hộp đựng nhẫn, chiếc nhẫn bên trong tỏa sáng lấp lánh, khiến người khác cảm thấy hoa mắt.

Hoàn toàn ngơ ngẩn.

Cũng giống như trước đây, cô không thể hiểu nổi vì sao Thư Hạo Nhiên lại chọn mình giữa biết bao cô gái khác, giây phút này, cô cũng không hiểu anh ta muốn gì nữa.

“Anh không điên, chỉ là càng lúc càng hiểu ra, em mới là người xứng đáng với anh nhất. Tiểu Bạch, lấy anh nhé!”

Thư Hạo Nhiên nói rõ ràng từng chữ, hơi ngẩng đầu lên, tình ý sâu sắc, đôi mắt dưới đôi lông mày sâu hun hút khiến người khác cảm thấy mềm yếu. Đôi lúc lại có vài người bước qua, lũ lượt kéo đến tò mò nhìn ngắm, cho dù như vậy, thần sắc anh vẫn bình tĩnh, như đang làm một việc không thể bình thường hơn. Bạn trai cũ đã chia tay gần hai năm bỗng nhiên giơ nhẫn cưới ra cầu hôn, không biết nếu là người khác thì sẽ phản ứng thế nào.

Sự lựa chọn của Bạch Tiểu Thuần đó là: cao chạy xa bay.

Trước cửa một khách sạn sang trọng vốn dĩ đã là một nơi thu hút sự chú ý, trong làn gió lạnh bỗng nhiên lại có người quỳ ở đó cầu hôn, bản năng tò mò của người qua đường được đánh thức, có không ít người bước đến vây quanh. Bỏ mặc việc đứng gác, người bảo vệ khi nãy vừa hỏi cô có cần gọi taxi giúp không cùng vài người đồng nghiệp khác cũng chạy đến chỉ trỏ, những tiếng huýt sáo huyên náo phá tan màn sương đêm, không biết ai đó đã hét: “Lấy anh ta đi”, rồi sau đó là những tiếng hùa theo vang lên. Một khung cảnh giống như trong phim diễn ra ngay trước mắt, cô không hề cảm thấy lãng mạn chút nào, hoàn toàn chỉ thấy xấu hổ và khó xử. Cô muốn rời đi nhưng lại bị Thư Hạo Nhiên ôm chặt từ phía sau, đến cùng hơi thở ấm nóng của anh còn là một câu thì thầm dịu dàng, sâu lắng:

“Anh sẽ có cho em thời gian để suy nghĩ, từ bây giờ anh sẽ chờ em.”

Cô hoàn toàn không hiểu vì sao mình lại lên được xe, đợi đến khi trở về thực tại, mới phát hiện tài xế đang nhìn cô với một ánh mặt cực kỳ bất lực:

“Cô gì ơi, tôi đã gọi cô đến bốn lần rồi, cô đang nghĩ gì vậy?”

“Xin lỗi bác, cho cháu xin hóa đơn, cháu gửi bác tiền.”

Vội vã rút ví trả tiền, người đang đầu óc ngẩn ngơ lúc này mới cảm thấy tỉnh táo phần nào.

2 comments on “Thuốc độc 2.6

  1. Tội nghiệp bạn Tiểu Bạch…. gặp phải người như vậy thì đúng là oán ngộ thật.
    Truyện này không biết chừng nào mới lên kệ đây, hóng quá đi.
    Đợi những phần tiếp theo của amun.
    P.S: à, truyện này là của dịch giả nào làm vậy amun? Dịch hay lắm, mình rất thích cái văn phong này 🙂

    • Hiện cuốn sách này chưa có thời gian phát hành cụ thể Amun ạ. Dịch giả của cuốn thuốc độc đã từng dịch Ai còn chờ ai giữa mùa hoa nở và Thời gian hoa nở cho Amun 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s