Nếu không là tình yêu 6.4

 

 

 

“Ngô Cẩn Mân? Đó chẳng phải là tỷ phú Hoa kiều có tài sản khổng lồ ở Mỹ? Nhà từ thiện từng cứu vô số trẻ em Trung Quốc bị lừa đem đi bán?”

 

“Đúng, chính là ông ấy.”

 

Từ trước đến nay, tôi không mấy quan tâm đến những người nhiều tiền lắm của. Nhưng một học sinh chăm chỉ nhất khoa quản trị doanh nghiệp như tôi làm sao không biết tên tuổi vang dội của Ngô Cẩn Mân, thậm chí cả gia tộc Ngô thị Hoa kiều giàu có ở nước Mỹ.

 

Ai đó nói, giàu không quá ba đời, vậy mà gia tộc Ngô thị ở nước Mỹ giàu không biết bao nhiêu đời. Thiên hạ đồn, đi ngược trở lại mấy đời trước, gia tộc của bọn họ có người cưới cả quý tộc Anh quốc. Có thể thấy, họ đạt địa vị cao trong giai cấp thượng tầng ở đất nước tư bản chủ nghĩa.

 

Nhắc đến tài sản của Ngô thị, bởi vì gen di truyền của gia tộc này là tính độc chiếm rất mạnh, nên mọi sản nghiệp của họ đều theo phương châm: “Tự chủ kinh doanh, tự chịu lỗ lãi”. Ngô thị chưa bao giờ tiếp nhận bất cứ nhà đầu tư nào, cũng không niêm yết ở thị trường Nasdaq. Vì vậy cho đến nay, vẫn chưa xuất hiện bản đánh giá tài sản chính thức của Ngô thị, do đó không một ai có thể tính toán chính xác tổng trị giá tài sản của gia tộc họ Ngô là bao nhiêu.

 

Đáng tiếc, hoa đẹp không nở thường xuyên, cảnh đẹp không thường xuất hiện. Vào thời kỳ nền kinh tế nước Mỹ suy thoái, Ngô gia cũng trải qua một mùa đông giá lạnh chưa từng có.

 

Rất ít người biết đến tin tức mang tính chất nội bộ này. Thỉnh thoảng cùng giáo sư Vu, người từng làm việc ở Ngô gia mấy năm trò chuyện về gia tộc bọn họ, tôi mới biết, người đứng đầu Ngô gia hiện nay Ngô Cẩn Mân do thể chất không tốt nên không có con cái. Hai người em trai của ông là Ngô Cẩn Minh và Ngô Cẩn Hoa đều muốn tranh đoạt vị trí người nắm quyền Ngô gia kế tiếp cho con trai của bọn họ. Nội bộ Ngô gia tranh giành cấu xé lẫn nhau tương đối kịch liệt.

 

Trong khi đó, các cháu trai của Ngô Cẩn Mân nếu không phải quá chơi bời thì cũng quá ngoan ngoãn hiền lành. Tất cả bọn họ đều không được Ngô Cẩn Mân tán thưởng. Vì vậy, Ngô Cẩn Mân dù gần sáu mươi tuổi nhưng vẫn một mình điều khiển toàn gia tộc. Nghe nói hai năm trở lại đây, sức khỏe của ông ta không được tốt lắm, cuộc tranh giành vị trí “Thái tử” ngày càng ác liệt.

 

Những người biết rõ nội tình đều lo, cơ nghiệp của Ngô gia sớm muộn cũng lụn bại trong tay thế hệ kế tiếp. Đương nhiên cũng có một số người tỏ thái độ lạc quan. Bọn họ cho rằng, gốc rễ của Ngô gia bám rất chắc, một thế hệ không thể nào khiến gia tộc lung lay. Cho dù người nắm quyền không có năng lực, hay là kẻ ăn chơi đồi bại đi chăng nữa, tài sản của Ngô gia ít nhất cũng phải ba đời mới tiêu hết.

 

Tôi tương đối tán thành cách nói thứ hai.

 

“Đây là đoạn băng gì vậy? Có phải nói về quyền thừa kế của gia tộc bọn họ?” Tôi hào hứng mở miệng hỏi.

 

“Không phải đâu. Ông ta chỉ nhắc đến tình hình kinh tế và quốc tế mà thôi. À đúng rồi, cậu có biết không, Ngô Cẩn Mân từng có một người con trai.”

 

“Con trai? Ông ấy có con trai ư?” Trong đầu tôi lập tức xuất hiện tình tiết “cẩu huyết” như trong phim truyền hình: “Lẽ nào ông ấy có con trai riêng thất tán nhiều năm?”

 

“Có lẽ ông ấy nằm mơ cũng muốn điều đó, đáng tiếc không phải.” Nhắc đến chuyện phiếm, Tâm Tâm “Mơ hồ” lập tức bỏ máy di động trong tay, hưng phấn phổ cập thông tin “vỉa hè” cho tôi: “Tớ nghe Vận Vận nói, Ngô Cẩn Mân thể chất không tốt, ba mươi lăm tuổi mới có một cậu con trai. Để cảm ơn món quà của Thượng đế, ông ta bỏ ra một khoản tiền cực lớn xây nhà thờ. Ai ngờ, bản thiết kế nhà thờ mới hoàn thành, con trai yêu quý của ông ta đã qua đời…”

 

Đây là lần đầu tiên tôi nghe tin tức chấn động như vậy. Trí tò mò của tôi bị kích thích mạnh mẽ, tôi vội vàng tua ngược đoạn băng, xem kỹ lưỡng từ đầu.

 

Hóa ra một thành phố nào đó vừa phá vụ án buôn bán người quy mô lớn, cứu thoát hơn một trăm trẻ em trong tình trạng chuẩn bị đem bán và đã bị bán đi. Bố mẹ gặp lại bọn trẻ, đều ôm con vào lòng khóc rưng rức. Các bậc phụ huynh hết lời cám ơn chính phủ, cám ơn Đảng, cám ơn chủ nghĩa xã hội, đồng thời không quên cám ơn tỷ phú Ngô Cẩn Mân, người đã bỏ ra khoản tiền lớn giúp bọn họ tìm lại con cái.

 

Sau khi nghe tin, một phóng viên người Mỹ tiến hành cuộc phỏng vấn đặc biệt Ngô Cẩn Mân. Trong cuộc phỏng vấn, cô phóng viên hỏi một số vấn đề tương đối sâu sắc và có nội hàm. Tiếp theo, cô ta hỏi một câu trọng tâm: “Tại sao ngài lại bỏ nhiều công sức và tiền của vào việc cứu giúp trẻ em Trung Quốc bị đem bán trong suốt hai mươi năm qua?”

 

Ngô Cẩn Mân chỉ nói sơ lược vài câu về nỗi đau mất con mà bản thân ông từng trải qua. Ngữ điệu của ông tương đối bình thản, nhưng đáy mắt vẫn khó che giấu nỗi bi thương.

 

Cô phóng viên tất nhiên đã thu thập tư liệu từ trước, tuy nhiên cô cũng không bỏ qua cơ hội đào bới sâu hơn. Bởi vì bọn họ nói tương đối nhanh, trình độ tiếng Anh của tôi không tốt lắm, nên tôi chỉ hiểu đại khái. Cô phóng viên nói, cô từng đọc tư liệu, hai mươi tư năm trước, cậu con trai một tuổi của Ngô Cẩn Mân đột nhiên mất tích ở thành phố A. Bạn bè của ông giúp đỡ tìm kiếm trong ba ngày liền, cuối cùng phát hiện ra một chiếc giày của con bé ở bên bờ biển. Chính quyền địa phương cũng tổ chức một đội, giúp ông tìm ở khu vực xung quanh trong hơn hai mươi ngày, cuối cùng vớt được di vật của đứa trẻ.

 

Cô phóng viên còn nói, cô ta đã xem ảnh con trai Ngô Cẩn Mân, là một đứa bé đáng yêu, giống một thiên thần…

 

Lời nói của cô phóng viên khiến đáy mắt Ngô Cẩn Mân ươn ướt. Có thể thấy, đứa bé này để lại một nỗi đau vĩnh viễn không phai mờ trong lòng ông.

 

Sau đó, cô phóng viên đột nhiên chuyển sang đề tài khác: “Ngài nghĩ gì về hiện tượng buôn bán người không thể kiểm soát nổi ở Trung Quốc?”

 

Ngô Cẩn Mân trầm ngâm một lúc lâu mới trả lời: “Tôi không muốn nhắc đến những chuyện này. Tôi chỉ muốn nhân cơ hội này có vài lời xuất phát từ đáy lòng muốn nói với những kẻ coi buôn bán người là một nghề: trong con mắt các người, trẻ nhỏ chỉ là loại hàng hóa không đáng giá, bán được vài vạn thậm chí chỉ vài ngàn đồng. Nhưng trong mắt bố mẹ các bé, chúng đều là món quà quý báu còn quan trọng hơn sinh mệnh của bọn họ. Bọn họ thà khuynh gia bại sản, thà hy sinh tính mạng, để đổi lấy sự bình yên của con cái mình…”

 

Viền mắt Ngô Cẩn Mân đỏ hoe, ông nói liền mấy câu “Xin lỗi”. Sau đó, cuộc phỏng vấn bị cắt một đoạn, nội dung tiếp theo lại là đề tài tình hình quốc tế và hiện trạng kinh tế thế giới.

 

“Đám người buôn bán trẻ em đúng là quá thất đức, nên xem đi xử bắn hết.” “Tâm Tâm “Mơ hồ” tỏ ra phẫn nộ.

 

“Theo tớ, cần phải giết hết, tịch thu tài sản, chu di cửu tộc.”

 

“Còn những người mua trẻ em nữa chứ. Bọn họ biết rõ không có con cái là một chuyện đau đớn như thế nào, vậy mà còn đi mua con của người khác. Bọn họ sớm muộn gì cũng bị báo ứng.”

 

Tôi gật đầu tán thành: “Không có mua bán sẽ không có thương tổn!”

 

Advertisements

5 comments on “Nếu không là tình yêu 6.4

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s