Nếu không là tình yêu 6.4

 

 

 

“Ngô Cẩn Mân? Đó chẳng phải là tỷ phú Hoa kiều có tài sản khổng lồ ở Mỹ? Nhà từ thiện từng cứu vô số trẻ em Trung Quốc bị lừa đem đi bán?”

 

“Đúng, chính là ông ấy.”

 

Từ trước đến nay, tôi không mấy quan tâm đến những người nhiều tiền lắm của. Nhưng một học sinh chăm chỉ nhất khoa quản trị doanh nghiệp như tôi làm sao không biết tên tuổi vang dội của Ngô Cẩn Mân, thậm chí cả gia tộc Ngô thị Hoa kiều giàu có ở nước Mỹ.

 

Ai đó nói, giàu không quá ba đời, vậy mà gia tộc Ngô thị ở nước Mỹ giàu không biết bao nhiêu đời. Thiên hạ đồn, đi ngược trở lại mấy đời trước, gia tộc của bọn họ có người cưới cả quý tộc Anh quốc. Có thể thấy, họ đạt địa vị cao trong giai cấp thượng tầng ở đất nước tư bản chủ nghĩa.

 

Nhắc đến tài sản của Ngô thị, bởi vì gen di truyền của gia tộc này là tính độc chiếm rất mạnh, nên mọi sản nghiệp của họ đều theo phương châm: “Tự chủ kinh doanh, tự chịu lỗ lãi”. Ngô thị chưa bao giờ tiếp nhận bất cứ nhà đầu tư nào, cũng không niêm yết ở thị trường Nasdaq. Vì vậy cho đến nay, vẫn chưa xuất hiện bản đánh giá tài sản chính thức của Ngô thị, do đó không một ai có thể tính toán chính xác tổng trị giá tài sản của gia tộc họ Ngô là bao nhiêu.

 

Đáng tiếc, hoa đẹp không nở thường xuyên, cảnh đẹp không thường xuất hiện. Vào thời kỳ nền kinh tế nước Mỹ suy thoái, Ngô gia cũng trải qua một mùa đông giá lạnh chưa từng có.

 

Rất ít người biết đến tin tức mang tính chất nội bộ này. Thỉnh thoảng cùng giáo sư Vu, người từng làm việc ở Ngô gia mấy năm trò chuyện về gia tộc bọn họ, tôi mới biết, người đứng đầu Ngô gia hiện nay Ngô Cẩn Mân do thể chất không tốt nên không có con cái. Hai người em trai của ông là Ngô Cẩn Minh và Ngô Cẩn Hoa đều muốn tranh đoạt vị trí người nắm quyền Ngô gia kế tiếp cho con trai của bọn họ. Nội bộ Ngô gia tranh giành cấu xé lẫn nhau tương đối kịch liệt.

 

Trong khi đó, các cháu trai của Ngô Cẩn Mân nếu không phải quá chơi bời thì cũng quá ngoan ngoãn hiền lành. Tất cả bọn họ đều không được Ngô Cẩn Mân tán thưởng. Vì vậy, Ngô Cẩn Mân dù gần sáu mươi tuổi nhưng vẫn một mình điều khiển toàn gia tộc. Nghe nói hai năm trở lại đây, sức khỏe của ông ta không được tốt lắm, cuộc tranh giành vị trí “Thái tử” ngày càng ác liệt.

 

Những người biết rõ nội tình đều lo, cơ nghiệp của Ngô gia sớm muộn cũng lụn bại trong tay thế hệ kế tiếp. Đương nhiên cũng có một số người tỏ thái độ lạc quan. Bọn họ cho rằng, gốc rễ của Ngô gia bám rất chắc, một thế hệ không thể nào khiến gia tộc lung lay. Cho dù người nắm quyền không có năng lực, hay là kẻ ăn chơi đồi bại đi chăng nữa, tài sản của Ngô gia ít nhất cũng phải ba đời mới tiêu hết.

 

Tôi tương đối tán thành cách nói thứ hai.

 

“Đây là đoạn băng gì vậy? Có phải nói về quyền thừa kế của gia tộc bọn họ?” Tôi hào hứng mở miệng hỏi.

 

“Không phải đâu. Ông ta chỉ nhắc đến tình hình kinh tế và quốc tế mà thôi. À đúng rồi, cậu có biết không, Ngô Cẩn Mân từng có một người con trai.”

 

“Con trai? Ông ấy có con trai ư?” Trong đầu tôi lập tức xuất hiện tình tiết “cẩu huyết” như trong phim truyền hình: “Lẽ nào ông ấy có con trai riêng thất tán nhiều năm?”

 

“Có lẽ ông ấy nằm mơ cũng muốn điều đó, đáng tiếc không phải.” Nhắc đến chuyện phiếm, Tâm Tâm “Mơ hồ” lập tức bỏ máy di động trong tay, hưng phấn phổ cập thông tin “vỉa hè” cho tôi: “Tớ nghe Vận Vận nói, Ngô Cẩn Mân thể chất không tốt, ba mươi lăm tuổi mới có một cậu con trai. Để cảm ơn món quà của Thượng đế, ông ta bỏ ra một khoản tiền cực lớn xây nhà thờ. Ai ngờ, bản thiết kế nhà thờ mới hoàn thành, con trai yêu quý của ông ta đã qua đời…”

 

Đây là lần đầu tiên tôi nghe tin tức chấn động như vậy. Trí tò mò của tôi bị kích thích mạnh mẽ, tôi vội vàng tua ngược đoạn băng, xem kỹ lưỡng từ đầu.

 

Hóa ra một thành phố nào đó vừa phá vụ án buôn bán người quy mô lớn, cứu thoát hơn một trăm trẻ em trong tình trạng chuẩn bị đem bán và đã bị bán đi. Bố mẹ gặp lại bọn trẻ, đều ôm con vào lòng khóc rưng rức. Các bậc phụ huynh hết lời cám ơn chính phủ, cám ơn Đảng, cám ơn chủ nghĩa xã hội, đồng thời không quên cám ơn tỷ phú Ngô Cẩn Mân, người đã bỏ ra khoản tiền lớn giúp bọn họ tìm lại con cái.

 

Sau khi nghe tin, một phóng viên người Mỹ tiến hành cuộc phỏng vấn đặc biệt Ngô Cẩn Mân. Trong cuộc phỏng vấn, cô phóng viên hỏi một số vấn đề tương đối sâu sắc và có nội hàm. Tiếp theo, cô ta hỏi một câu trọng tâm: “Tại sao ngài lại bỏ nhiều công sức và tiền của vào việc cứu giúp trẻ em Trung Quốc bị đem bán trong suốt hai mươi năm qua?”

 

Ngô Cẩn Mân chỉ nói sơ lược vài câu về nỗi đau mất con mà bản thân ông từng trải qua. Ngữ điệu của ông tương đối bình thản, nhưng đáy mắt vẫn khó che giấu nỗi bi thương.

 

Cô phóng viên tất nhiên đã thu thập tư liệu từ trước, tuy nhiên cô cũng không bỏ qua cơ hội đào bới sâu hơn. Bởi vì bọn họ nói tương đối nhanh, trình độ tiếng Anh của tôi không tốt lắm, nên tôi chỉ hiểu đại khái. Cô phóng viên nói, cô từng đọc tư liệu, hai mươi tư năm trước, cậu con trai một tuổi của Ngô Cẩn Mân đột nhiên mất tích ở thành phố A. Bạn bè của ông giúp đỡ tìm kiếm trong ba ngày liền, cuối cùng phát hiện ra một chiếc giày của con bé ở bên bờ biển. Chính quyền địa phương cũng tổ chức một đội, giúp ông tìm ở khu vực xung quanh trong hơn hai mươi ngày, cuối cùng vớt được di vật của đứa trẻ.

 

Cô phóng viên còn nói, cô ta đã xem ảnh con trai Ngô Cẩn Mân, là một đứa bé đáng yêu, giống một thiên thần…

 

Lời nói của cô phóng viên khiến đáy mắt Ngô Cẩn Mân ươn ướt. Có thể thấy, đứa bé này để lại một nỗi đau vĩnh viễn không phai mờ trong lòng ông.

 

Sau đó, cô phóng viên đột nhiên chuyển sang đề tài khác: “Ngài nghĩ gì về hiện tượng buôn bán người không thể kiểm soát nổi ở Trung Quốc?”

 

Ngô Cẩn Mân trầm ngâm một lúc lâu mới trả lời: “Tôi không muốn nhắc đến những chuyện này. Tôi chỉ muốn nhân cơ hội này có vài lời xuất phát từ đáy lòng muốn nói với những kẻ coi buôn bán người là một nghề: trong con mắt các người, trẻ nhỏ chỉ là loại hàng hóa không đáng giá, bán được vài vạn thậm chí chỉ vài ngàn đồng. Nhưng trong mắt bố mẹ các bé, chúng đều là món quà quý báu còn quan trọng hơn sinh mệnh của bọn họ. Bọn họ thà khuynh gia bại sản, thà hy sinh tính mạng, để đổi lấy sự bình yên của con cái mình…”

 

Viền mắt Ngô Cẩn Mân đỏ hoe, ông nói liền mấy câu “Xin lỗi”. Sau đó, cuộc phỏng vấn bị cắt một đoạn, nội dung tiếp theo lại là đề tài tình hình quốc tế và hiện trạng kinh tế thế giới.

 

“Đám người buôn bán trẻ em đúng là quá thất đức, nên xem đi xử bắn hết.” “Tâm Tâm “Mơ hồ” tỏ ra phẫn nộ.

 

“Theo tớ, cần phải giết hết, tịch thu tài sản, chu di cửu tộc.”

 

“Còn những người mua trẻ em nữa chứ. Bọn họ biết rõ không có con cái là một chuyện đau đớn như thế nào, vậy mà còn đi mua con của người khác. Bọn họ sớm muộn gì cũng bị báo ứng.”

 

Tôi gật đầu tán thành: “Không có mua bán sẽ không có thương tổn!”

 

Thuốc độc 2.6

 

Phần yết hầu nhô ra, trượt lên trượt xuống, Thư Hạo Nhiên thu tay lại, giữa đôi lông mày lưỡi mác toát ra thứ ánh sáng mờ mờ phức tạp. Cô cười mỉm, bước xuống cầu thang, tiến thẳng về phía đường đối diện. Vẫn nhớ hai năm trước, trong cuộc điên thoại từ phía bên kia trái đất, anh đã trách móc cô. Khi ấy, cô nghẹn họng, ấm ức trả lời:

“Em không phải là tiên nữ thần thánh gì, càng không phải là một cô công chúa lá ngọc cành vàng, sao có thể không thô thiển?” Từng chữ, từng chữ như vừa mới hôm qua, nhưng những cảm xúc sắp vuột ra khỏi miệng chẳng biết bay biến đi đâu. Cũng giống như quá trình sinh lão bệnh tử mà ai cũng đều phải trải qua, cô ăn cơm và uống nước, sống trong trần thế tục phàm, sao có thể không nhiễm sự thô thiển của người đời? Hơn nữa, nếu như lời hứa cũng có thể coi là một kiểu thô thiển, vậy thì, cô tin rằng dưới gầm trời này, mười cô gái thì tám, chín cô đều thô thiển cả.

Cô ung dung, tự tại bước qua, Thư Hạo Nhiên nhìn khuôn mặt dịu dàng của cô, không nói được lời nào. Bước theo phía sau, anh hít vài ngụm không khí lạnh giá, thấp giọng xin lỗi:

“Xin lỗi, Tiểu Bạch, chỉ là anh…”

“Chỉ là anh đã đợi rất lâu rồi, vì thế nên bực bội.” Bạch Tiểu Thuần xoay người, ánh mắt sáng như ngọc, vài sợi tóc bay bay trong gió.

“Anh… em…”

Trong cái nhìn im lặng như nước, sắc mặt anh dần trở nên khó coi, thoắt trắng thoắt xanh, vừa khó xử vừa vừa ấm ức. Người nói có thể vô ý, người nghe không thể không có ý. Người con gái khẽ nhếch khóe miệng trước mặt này đã từng phải vô oan vô hận mà chờ đợi rất, rất lâu rồi, bản thân anh khi ấy không hề hiểu được sự đau khổ và khó khăn của việc phải chờ đợi.

Nhưng giờ đây anh đã trở về rồi.

Từ bỏ tương lai tốt đẹp để trở về, không phải sao?

Nghĩ đến đây, người bị làm cho tức đến nói được lời nào cảm thấy dễ chịu hơn một chút:

“Tiểu Bạch, không ngờ đến một cơ hội để nói chuyện rõ ràng em cũng không cho anh cơ hội. Anh biết trước đây có những việc anh đã làm em tổn thương, nhưng bây giờ, anh đã trở về rồi, đang đứng ngay bên cạnh em đây. Những tháng ngày ở Nottingham không một giây phút nào anh không nhớ đến em, thật đấy. Phải thừa nhận rằng có một thời gian anh quả thực bị làm cho mờ mắt, cảm thấy em không xứng đáng với anh, nhưng thời gian đã chứng minh, cho dù anh có đi bao xa, đứng cao như thế nào, thứ anh hoài niệm nhiều nhất vẫn là những tháng ngày ở bên em, vì thế…”

Giọng nói ấm áp cùng làn gió đêm lạnh giá hòa quyện vào nhau, bay đến bên tai, Bạch Tiểu Thuần nghe, cảm thấy ngạc nhiên về sự im lặng của mình… Trong phim hoặc tiểu thuyết, nữ chính nghe xong những lời nói này, chưa nói đến việc khóc lóc thảm thiết, ít nhất cũng nước mắt lưng tròng.

“Vì thế, Tiểu Bạch, trở về bên anh đi, được không?”

Nói xong, Thư Hạo Nhiên bước lên phía trước, nắm lấy tay trái cô, đôi mắt đen láy đặc biệt sâu sắc và rung động. Sự tiếp túc bất ngờ của đôi bàn tay quen thuộc ấm áp đến không thể tưởng tượng nổi, trong cảm xúc ấy, Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên trở về với thời váy trắng tung bay. Khi ấy, anh và cô đã nói với nhau những lời có cánh ngọt ngào đến sởn da gà, ngốc nghếch cho rằng thiên trường địa cửu có thể nắm trong tay, nào ngờ khi phong ba bão táp ùa đến, sự tin tưởng và tình yêu sâu đậm giữa hai người chỉ giống chiếc mạng nhện mỏng manh, khẽ chạm đã vỡ tan.

Phía bên đường truyền đến tiếng phanh xe gấp gáp, đưa cô về với thực tại, cô rụt tay lại, liếc mắt nhìn về phía ngọn đèn nhấp nháy không xa:

“Những điều anh nói với tôi lúc này, Tiết Vịnh Vi có biết không?”

“Anh và cô ấy không giống như em tưởng tượng đâu.”

“Thật sao? Thế bố mẹ anh thì sao?”

Im lặng.

Bạch Tiểu Thuần đã sớm đoán được câu trả lời, nhìn về phía người con trai đang nhíu chặt lông mày, anh vẫn như vậy, mỗi lần gặp phải vấn đề khó khăn là kiệm lời như giữ vàng, hoàn toàn khác so với một con người ăn nói rành rọt lúc bình thường, im lặng đến mức khiến người khác sợ hãi. Không giống cô, trải qua niềm hoan hỉ gì cũng đều nói ra. Điều tốt là ngày hôm nay, sự im lặng của anh không còn có thể chạm vào những sợi thần kinh trong cô nữa, cô cố gắng che giấu cảm xúc, vẫy tay gọi taxi. Vào giây phút mở cánh cửa xe, sau lưng truyền tới một câu nói như sấm sét phá rách màn đêm:

“Tiểu Bạch, chúng ta kết hôn đi.”

“Anh có bị điên không?”

Quay người lại, cô lạnh lùng hỏi, không nhịn được trừng mắt lên, chỉ có thể tin rằng Thư Hạo Nhiên quả thực đã bị điên. Nhưng anh ta quỳ gối xuống thật, bàn tay phải giơ cao hộp đựng nhẫn, chiếc nhẫn bên trong tỏa sáng lấp lánh, khiến người khác cảm thấy hoa mắt.

Hoàn toàn ngơ ngẩn.

Cũng giống như trước đây, cô không thể hiểu nổi vì sao Thư Hạo Nhiên lại chọn mình giữa biết bao cô gái khác, giây phút này, cô cũng không hiểu anh ta muốn gì nữa.

“Anh không điên, chỉ là càng lúc càng hiểu ra, em mới là người xứng đáng với anh nhất. Tiểu Bạch, lấy anh nhé!”

Thư Hạo Nhiên nói rõ ràng từng chữ, hơi ngẩng đầu lên, tình ý sâu sắc, đôi mắt dưới đôi lông mày sâu hun hút khiến người khác cảm thấy mềm yếu. Đôi lúc lại có vài người bước qua, lũ lượt kéo đến tò mò nhìn ngắm, cho dù như vậy, thần sắc anh vẫn bình tĩnh, như đang làm một việc không thể bình thường hơn. Bạn trai cũ đã chia tay gần hai năm bỗng nhiên giơ nhẫn cưới ra cầu hôn, không biết nếu là người khác thì sẽ phản ứng thế nào.

Sự lựa chọn của Bạch Tiểu Thuần đó là: cao chạy xa bay.

Trước cửa một khách sạn sang trọng vốn dĩ đã là một nơi thu hút sự chú ý, trong làn gió lạnh bỗng nhiên lại có người quỳ ở đó cầu hôn, bản năng tò mò của người qua đường được đánh thức, có không ít người bước đến vây quanh. Bỏ mặc việc đứng gác, người bảo vệ khi nãy vừa hỏi cô có cần gọi taxi giúp không cùng vài người đồng nghiệp khác cũng chạy đến chỉ trỏ, những tiếng huýt sáo huyên náo phá tan màn sương đêm, không biết ai đó đã hét: “Lấy anh ta đi”, rồi sau đó là những tiếng hùa theo vang lên. Một khung cảnh giống như trong phim diễn ra ngay trước mắt, cô không hề cảm thấy lãng mạn chút nào, hoàn toàn chỉ thấy xấu hổ và khó xử. Cô muốn rời đi nhưng lại bị Thư Hạo Nhiên ôm chặt từ phía sau, đến cùng hơi thở ấm nóng của anh còn là một câu thì thầm dịu dàng, sâu lắng:

“Anh sẽ có cho em thời gian để suy nghĩ, từ bây giờ anh sẽ chờ em.”

Cô hoàn toàn không hiểu vì sao mình lại lên được xe, đợi đến khi trở về thực tại, mới phát hiện tài xế đang nhìn cô với một ánh mặt cực kỳ bất lực:

“Cô gì ơi, tôi đã gọi cô đến bốn lần rồi, cô đang nghĩ gì vậy?”

“Xin lỗi bác, cho cháu xin hóa đơn, cháu gửi bác tiền.”

Vội vã rút ví trả tiền, người đang đầu óc ngẩn ngơ lúc này mới cảm thấy tỉnh táo phần nào.