Nếu không là tình yêu 6.3

Tôi tắt máy, một mình kéo va ly đi qua cửa kiểm soát. Tôi bất giác hồi tưởng lại cảnh tôi vui vẻ trở về đón tết Đoan ngọ cách đây không lâu. Mới chỉ mười mấy ngày, mà tôi có cảm giác như trải qua một đời.

 

Sau hai tiếng đồng hồ trên bầu trời, chiếc máy bay hạ cánh xuống thành phố T chim hót hoa nở. Bầu trời vẫn trong xanh như vậy, vầng mây vẫn trôi bồng bềnh như vậy. Trước cổng ký túc xá nữ của trường đại học T có lịch sử lâu đời, vẫn có nhiều đôi tình nhân quyến luyến, không muốn xa rời như vậy. Ở đại học T, tôi không còn là nhị tiểu thư áo đến giơ tay, cơm đến há miệng của Cảnh gia, cũng không có người cha chiều chuộng tôi lên tới mây xanh. Tôi tự mình kéo hành lý leo hết năm tầng cầu thang, đi qua hành lang vòng vèo, mới cố giữ hơi thở cuối cùng đến phòng ký túc của tôi.

 

Cửa phòng ký túc hé mở. Trong phòng chỉ có một mình Tâm Tâm “Mơ hồ” đang ngồi trước máy tính, chăm chú gửi tin nhắn qua điện thoại. Tâm Tâm tên thật là Diệp Lạc, bởi vì lấy ID ở trên mạng là “Vô Tâm” nên mọi người đều gọi cô là Tâm Tâm. Tuy hơi tục một chút nhưng cô thích tên này, thế là tôi cũng gọi theo. Về hai chữ “Mơ hồ”, đó là biệt hiệu mọi người đặt cho cô. Bởi vì cô thường đi học quên mang sách, ra khỏi cửa quên mang chìa khóa, đi shopping quên mang tiền. Nhưng những điều này cũng chưa là gì cả, chú yếu cô có thể nhìn Infiniti thành Chery, nên tuyệt đối xứng đáng với hai từ “Mơ hồ”.

 

(Infiniti là thương hiệu xe hơi cao cấp của hãng Nissan dành cho thị trường Bắc Mỹ. Chery là nhãn hiệu xe hơi Trung Quốc)

 

Mơ hồ mặc kệ mơ hồ, được cái tính cách lơ đễnh của cô lại đặc biệt hợp với tôi. Vì vậy, từ năm thứ nhất đến năm thứ ba, chúng tôi trở thành đôi bạn thân thiết nhất, không giấu giếm bất cứ chuyện gì.

 

“Tớ về rồi, bạn yêu!” Tôi thở hổn hển, kéo va ly lộc cộc đi vào.

 

“Ngôn Ngôn, cuối cùng cậu cũng đã trở về, nhớ cậu chết đi được!” Tâm Tâm lao đến, trao cho tôi một cái ôm vô cùng nhiệt tình: “Cậu nói về nhà ăn tết Đoan ngọ mà đi mười mấy ngày liền.”

 

“Ăn tết xong, tớ nhân tiện kết hôn luôn.” Tuy tôi không định công khai tin tức tôi đã kết hôn, nhưng tôi không muốn giấu Tâm Tâm.

 

“Ờ, hóa ra là kết hôn…” Tôi còn đang cảm thấy khó hiểu, phản ứng của Tâm Tâm sao có thể bình thản như vậy, cô đột nhiên trợn trừng mắt: “Hả…Gì cơ? Cậu đã kết hôn á?”

 

“Đúng vậy! Có điều…tớ sắp ly hôn đến nơi rồi.”

 

Tâm Tâm nhìn từ đầu đến chân tôi vài lượt, vẫn không tìm thấy vẻ đùa cợt trên mặt tôi: “Ngôn Ngôn, trời đang trong xanh, nắng đang ấm, cậu tự nhiên đóng phim truyền hình “cẩu huyết” gì vậy?”

 

“Tớ đóng phim luân lý. Có điều tớ chỉ là nữ phụ, loại nhân vật nữ, nam chính không yêu nhưng buộc phải lấy làm vợ.”

 

“Không phải đấy chứ? Biên kịch nào mù mắt đến mức đó?” Tâm Tâm ngẫm nghĩ, quyết định không truy cứu vấn đề của biên kịch mà nắm bắt trọng điểm trước: “Mau khai đi, nam chính là ai?”

 

“Chính là người lái chiếc “Chery” chứ còn ai vào đây nữa.”

 

“Anh Mạc Vũ?” Tâm Tâm liền nở nụ cười tươi như hoa, vỗ vỗ lên vai tôi: “Nếu là anh ấy, tớ có thể khẳng định với cậu, cậu chắc chắn là nữ chính, không thoát được đâu.”

 

“Tại sao?”

 

“Ai cũng có thể nhìn ra anh ấy thích cậu! Hôm tụi mình đi ăn cơm, món sườn rán anh ấy chọn miếng không to không nhỏ gắp cho cậu. Cua bể anh ấy cũng chọn con cái, bỏ càng bỏ vỏ, chỉ để lại gạch và thịt cho cậu ăn. Còn nữa, anh ấy dỗ cậu ăn rau cải mâm xôi, dặn cậu chú ý đến cân bằng dinh dưỡng. Giọng nói của anh ấy tràn ngập yêu thương, đến mức chuyên gia tình yêu như tớ đây cũng tan chảy…Nếu đó không phải là tình yêu, vậy cậu hãy nói cho tớ biết, thế nào mới gọi là tình yêu?”

 

Cuối cùng tôi cũng tìm được đối tượng dốc bầu tâm sự. Tôi ngồi xuống giường, mặt đầy ấm ức: “Nhưng anh ấy nói, anh ấy không yêu tớ, anh ấy chỉ coi tớ là em gái. Anh ấy chăm sóc tớ từng ly từng tý một, là bởi vì từ nhỏ tớ không có mẹ, ba tớ lại là người qua loa đại khái, nên anh ấy tự nhiên đối xử tốt với tớ. Nhưng đó chỉ là tình cảm anh em, chứ không phải là tình yêu nam nữ.”

 

Tâm Tâm nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu: “Chuyện này…cũng chẳng có khác biệt lớn. Anh ấy đối xử tốt với cậu là được rồi, mặc kệ đó là thứ tình cảm gì.”

 

“Đương nhiên có khác biệt. Tình yêu nam nữ thật sự, nên xây dựng trên cơ sở hai bên bình đẳng, có tình cảm với nhau, thông cảm và hiểu cho đối phương…” Đây là lý luận kinh điển về tình yêu tôi tìm được trong sách giáo khoa, nghe nói tương đối phù hợp với nhân sinh quan chủ yếu trong xã hội hiện nay.”

 

“Bỏ đi bạn yêu, đó là lý luận vớ vẩn, chỉ lừa đảo trẻ lên ba. Theo kinh nghiệm phong phú của một chuyên gia tình yêu là tớ đây, điểm khác biệt duy nhất giữa tình cảm anh em và tình yêu trai gái là…”

 

“Gì cơ?”

 

“Người đàn ông đó có muốn lên giường với cậu hay không?”

 

Lý luận rất sâu sắc, rất độc đáo.

 

Tôi lại một lần nữa bị chinh phục bởi quan niệm độc đáo của chuyên gia tình yêu Tâm Tâm, tôi tán đồng gật đầu: “Nhưng…anh ấy hình như không muốn lắm.”

 

“Không muốn? Cậu đã bao giờ nghe nói đến con sói không ăn thịt chưa? Dù không ăn, cũng là bởi vì nó chưa từng được thưởng thức mùi vị của thịt. Chỉ cần cho nó nếm thử mùi máu tanh, nó sẽ ăn một lần rồi lại muốn ăn tiếp lần thứ hai, bộc phát thú tính ngay tức thì…”

 

Trong lúc tôi đang phục sát đất chuyên gia tình yêu, điện thoại của chuyên gia báo hiệu có tin nhắn. Cô nhanh như tia chớp vồ lấy điện thoại. Để tránh bị coi là tò mò chuyện riêng tư của người khác, tôi lập tức rời mắt đi. Trong lúc vô tình, tôi nhìn thấy gương mặt nghiêng gầy gò của một người đàn ông trên cửa sổ video Storm.

 

(Storm là phần mềm của Trung Quốc dùng để xem phim ảnh, giống KMPlayer, Media Player…)

 

Người đàn ông tầm tuổi ba tôi, chân mày đuôi mắt đầy dấu vết của năm tháng. Những dấu vết đó càng thể hiện sự tự tin cao quý, trầm tĩnh nho nhã của ông ta, không thể đánh đồng với loại “nhà giàu mới nổi” như ba tôi.

 

“Tâm Tâm, đây là ai vậy? Nhìn qua cũng biết là hàng cực phẩm từ trong ra ngoài.” Không hiểu tại sao, vùng trán giữa cặp lông mày của người đàn ông này có hình bóng của Cảnh Mạc Vũ. Xem ra, tôi yêu Cảnh Mạc Vũ yêu đến mức hết thuốc chữa. Gặp một người đàn ông có khí chất cao quý, tôi liền liên tưởng đến anh.

 

“Ngô Cẩn Mân.”

 

“Ngô Cẩn Mân? Đó chẳng phải là tỷ phú Hoa kiều có tài sản khổng lồ ở Mỹ? Nhà từ thiện từng cứu vô số trẻ em Trung Quốc bị lừa gạt đem đi bán?”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s