Nếu không là tình yêu 6.3

Tôi tắt máy, một mình kéo va ly đi qua cửa kiểm soát. Tôi bất giác hồi tưởng lại cảnh tôi vui vẻ trở về đón tết Đoan ngọ cách đây không lâu. Mới chỉ mười mấy ngày, mà tôi có cảm giác như trải qua một đời.

 

Sau hai tiếng đồng hồ trên bầu trời, chiếc máy bay hạ cánh xuống thành phố T chim hót hoa nở. Bầu trời vẫn trong xanh như vậy, vầng mây vẫn trôi bồng bềnh như vậy. Trước cổng ký túc xá nữ của trường đại học T có lịch sử lâu đời, vẫn có nhiều đôi tình nhân quyến luyến, không muốn xa rời như vậy. Ở đại học T, tôi không còn là nhị tiểu thư áo đến giơ tay, cơm đến há miệng của Cảnh gia, cũng không có người cha chiều chuộng tôi lên tới mây xanh. Tôi tự mình kéo hành lý leo hết năm tầng cầu thang, đi qua hành lang vòng vèo, mới cố giữ hơi thở cuối cùng đến phòng ký túc của tôi.

 

Cửa phòng ký túc hé mở. Trong phòng chỉ có một mình Tâm Tâm “Mơ hồ” đang ngồi trước máy tính, chăm chú gửi tin nhắn qua điện thoại. Tâm Tâm tên thật là Diệp Lạc, bởi vì lấy ID ở trên mạng là “Vô Tâm” nên mọi người đều gọi cô là Tâm Tâm. Tuy hơi tục một chút nhưng cô thích tên này, thế là tôi cũng gọi theo. Về hai chữ “Mơ hồ”, đó là biệt hiệu mọi người đặt cho cô. Bởi vì cô thường đi học quên mang sách, ra khỏi cửa quên mang chìa khóa, đi shopping quên mang tiền. Nhưng những điều này cũng chưa là gì cả, chú yếu cô có thể nhìn Infiniti thành Chery, nên tuyệt đối xứng đáng với hai từ “Mơ hồ”.

 

(Infiniti là thương hiệu xe hơi cao cấp của hãng Nissan dành cho thị trường Bắc Mỹ. Chery là nhãn hiệu xe hơi Trung Quốc)

 

Mơ hồ mặc kệ mơ hồ, được cái tính cách lơ đễnh của cô lại đặc biệt hợp với tôi. Vì vậy, từ năm thứ nhất đến năm thứ ba, chúng tôi trở thành đôi bạn thân thiết nhất, không giấu giếm bất cứ chuyện gì.

 

“Tớ về rồi, bạn yêu!” Tôi thở hổn hển, kéo va ly lộc cộc đi vào.

 

“Ngôn Ngôn, cuối cùng cậu cũng đã trở về, nhớ cậu chết đi được!” Tâm Tâm lao đến, trao cho tôi một cái ôm vô cùng nhiệt tình: “Cậu nói về nhà ăn tết Đoan ngọ mà đi mười mấy ngày liền.”

 

“Ăn tết xong, tớ nhân tiện kết hôn luôn.” Tuy tôi không định công khai tin tức tôi đã kết hôn, nhưng tôi không muốn giấu Tâm Tâm.

 

“Ờ, hóa ra là kết hôn…” Tôi còn đang cảm thấy khó hiểu, phản ứng của Tâm Tâm sao có thể bình thản như vậy, cô đột nhiên trợn trừng mắt: “Hả…Gì cơ? Cậu đã kết hôn á?”

 

“Đúng vậy! Có điều…tớ sắp ly hôn đến nơi rồi.”

 

Tâm Tâm nhìn từ đầu đến chân tôi vài lượt, vẫn không tìm thấy vẻ đùa cợt trên mặt tôi: “Ngôn Ngôn, trời đang trong xanh, nắng đang ấm, cậu tự nhiên đóng phim truyền hình “cẩu huyết” gì vậy?”

 

“Tớ đóng phim luân lý. Có điều tớ chỉ là nữ phụ, loại nhân vật nữ, nam chính không yêu nhưng buộc phải lấy làm vợ.”

 

“Không phải đấy chứ? Biên kịch nào mù mắt đến mức đó?” Tâm Tâm ngẫm nghĩ, quyết định không truy cứu vấn đề của biên kịch mà nắm bắt trọng điểm trước: “Mau khai đi, nam chính là ai?”

 

“Chính là người lái chiếc “Chery” chứ còn ai vào đây nữa.”

 

“Anh Mạc Vũ?” Tâm Tâm liền nở nụ cười tươi như hoa, vỗ vỗ lên vai tôi: “Nếu là anh ấy, tớ có thể khẳng định với cậu, cậu chắc chắn là nữ chính, không thoát được đâu.”

 

“Tại sao?”

 

“Ai cũng có thể nhìn ra anh ấy thích cậu! Hôm tụi mình đi ăn cơm, món sườn rán anh ấy chọn miếng không to không nhỏ gắp cho cậu. Cua bể anh ấy cũng chọn con cái, bỏ càng bỏ vỏ, chỉ để lại gạch và thịt cho cậu ăn. Còn nữa, anh ấy dỗ cậu ăn rau cải mâm xôi, dặn cậu chú ý đến cân bằng dinh dưỡng. Giọng nói của anh ấy tràn ngập yêu thương, đến mức chuyên gia tình yêu như tớ đây cũng tan chảy…Nếu đó không phải là tình yêu, vậy cậu hãy nói cho tớ biết, thế nào mới gọi là tình yêu?”

 

Cuối cùng tôi cũng tìm được đối tượng dốc bầu tâm sự. Tôi ngồi xuống giường, mặt đầy ấm ức: “Nhưng anh ấy nói, anh ấy không yêu tớ, anh ấy chỉ coi tớ là em gái. Anh ấy chăm sóc tớ từng ly từng tý một, là bởi vì từ nhỏ tớ không có mẹ, ba tớ lại là người qua loa đại khái, nên anh ấy tự nhiên đối xử tốt với tớ. Nhưng đó chỉ là tình cảm anh em, chứ không phải là tình yêu nam nữ.”

 

Tâm Tâm nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu: “Chuyện này…cũng chẳng có khác biệt lớn. Anh ấy đối xử tốt với cậu là được rồi, mặc kệ đó là thứ tình cảm gì.”

 

“Đương nhiên có khác biệt. Tình yêu nam nữ thật sự, nên xây dựng trên cơ sở hai bên bình đẳng, có tình cảm với nhau, thông cảm và hiểu cho đối phương…” Đây là lý luận kinh điển về tình yêu tôi tìm được trong sách giáo khoa, nghe nói tương đối phù hợp với nhân sinh quan chủ yếu trong xã hội hiện nay.”

 

“Bỏ đi bạn yêu, đó là lý luận vớ vẩn, chỉ lừa đảo trẻ lên ba. Theo kinh nghiệm phong phú của một chuyên gia tình yêu là tớ đây, điểm khác biệt duy nhất giữa tình cảm anh em và tình yêu trai gái là…”

 

“Gì cơ?”

 

“Người đàn ông đó có muốn lên giường với cậu hay không?”

 

Lý luận rất sâu sắc, rất độc đáo.

 

Tôi lại một lần nữa bị chinh phục bởi quan niệm độc đáo của chuyên gia tình yêu Tâm Tâm, tôi tán đồng gật đầu: “Nhưng…anh ấy hình như không muốn lắm.”

 

“Không muốn? Cậu đã bao giờ nghe nói đến con sói không ăn thịt chưa? Dù không ăn, cũng là bởi vì nó chưa từng được thưởng thức mùi vị của thịt. Chỉ cần cho nó nếm thử mùi máu tanh, nó sẽ ăn một lần rồi lại muốn ăn tiếp lần thứ hai, bộc phát thú tính ngay tức thì…”

 

Trong lúc tôi đang phục sát đất chuyên gia tình yêu, điện thoại của chuyên gia báo hiệu có tin nhắn. Cô nhanh như tia chớp vồ lấy điện thoại. Để tránh bị coi là tò mò chuyện riêng tư của người khác, tôi lập tức rời mắt đi. Trong lúc vô tình, tôi nhìn thấy gương mặt nghiêng gầy gò của một người đàn ông trên cửa sổ video Storm.

 

(Storm là phần mềm của Trung Quốc dùng để xem phim ảnh, giống KMPlayer, Media Player…)

 

Người đàn ông tầm tuổi ba tôi, chân mày đuôi mắt đầy dấu vết của năm tháng. Những dấu vết đó càng thể hiện sự tự tin cao quý, trầm tĩnh nho nhã của ông ta, không thể đánh đồng với loại “nhà giàu mới nổi” như ba tôi.

 

“Tâm Tâm, đây là ai vậy? Nhìn qua cũng biết là hàng cực phẩm từ trong ra ngoài.” Không hiểu tại sao, vùng trán giữa cặp lông mày của người đàn ông này có hình bóng của Cảnh Mạc Vũ. Xem ra, tôi yêu Cảnh Mạc Vũ yêu đến mức hết thuốc chữa. Gặp một người đàn ông có khí chất cao quý, tôi liền liên tưởng đến anh.

 

“Ngô Cẩn Mân.”

 

“Ngô Cẩn Mân? Đó chẳng phải là tỷ phú Hoa kiều có tài sản khổng lồ ở Mỹ? Nhà từ thiện từng cứu vô số trẻ em Trung Quốc bị lừa gạt đem đi bán?”

Advertisements

Thuốc độc 2.5

Một câu hỏi kỳ cục, Bạch Tiểu Thuần theo thuyết trung dung, không tốt không xấu, dù sao anh cũng là tổng giám đốc, trong lòng chắc hẳn sẽ sự có tự đánh giá.

“Cô có quen Thư Kiến không?”

Bàn tay đặt trên mặt bàn đột nhiên nắm chặt lại, cô khẽ nhíu mày, gật gật đầu coi như câu trả lời. Nhưng một giây sau khi gật đầu, cô liền hận nỗi không thể cầm dao tự sát ngay được. Lắc đầu sẽ chết, nói dối cũng sẽ chết, nhưng có cần phải thành thật thế này không?

“Gật đầu có nghĩa là tôi có biết Thư Kiến là ai, tôi từng gặp ông ấy vài lần, nhưng chưa bao giờ tiếp xúc, ông ta không biết tôi là ai.”

Giải thích đến câu cuối cùng, trái tim Bạch Tiểu Thuần dường như bị một lớp mật ong bao bọc đến mức cảm thấy khó chịu… Có thể tưởng tượng được không? Yêu nhau bao nhiêu năm, một thời không thể lấy ai khác ngoài em, không gả cho ai khác ngoài anh, người nhà anh ta đều biết rõ có một người như cô, nhưng chẳng ai them đoái hoài. Cô đã quên hẳn bản thân mình khi ấy đã làm thế nào để vượt qua những ngày tháng sống dở chết dở ấy, bây giờ nghĩ lại, chỉ cảm thấy nhục nhã ê chề, nhưng tại sao vẫn cứ yêu? Đáp án chỉ có hai, thứ nhất là sự ngốc nghếch không còn thuốc chữa, thứ hai là tự trách móc mình đến mức ngây dại.

Khẽ “ồ” một tiếng, Adam nhận thấy câu hỏi này đã chạm đến nỗi buồn mà cô không muốn nhắc đến nên anh không tiếp tục hỏi nữa, im lặng nhìn người con gái mắt đang hướng về một nơi sâu thẳm nào đó. Im lặng kéo dài, trong lòng buồn bã, Bạch Tiểu Thuần cũng chẳng có tâm trạng để khuấy động không khí, cô ủ rũ nhấp từng ngụm sữa. Nhìn thấy đáy cốc là khoảng hai mươi phút sau đó, anh cũng vừa uống hết cốc cà phê, giơ tay nhìn đồng hồ:

“Đã muộn quá rồi, ngày mai còn phải đi gặp chủ dự án, đừng mất thêm thời gian nữa, gọi luôn xe về nhà đi.”

Một câu nói đủ kéo người đang đắm chìm trong miền ký ức trở về với hiện thực. Cô ngờ ngợ nhìn chàng trai đang đưa thẻ thanh toán cho nhân viên, cảm thấy lần đi uống cà phê này vừa kỳ lạ vừa chẳng đâu vào đâu. Cái gì mà đừng mất thêm thời gian nữa, rõ ràng là anh đưa ra đề nghị đi uống cà phê, được chưa nào?

Giữa đại sảnh sáng bừng, Adam bắt tay cô, chào tạm biệt. Bàn tay anh rất rộng, gần như ôm gọn lấy bàn tay cô, lòng bàn tay khô mà ấm áp. Cũng giống như con người anh, có phần thẳng thắn nhưng cũng rất tinh nhạy, lúc nào cũng ôn hòa, giấu tình cảm vào trong. Cô chúc anh ngủ ngon một cách lịch sự, càng nghĩ càng cảm thấy rối bời mà không biết làm thế nào thoát khỏi, cô bước ra khỏi khách sạn.

Bên ngoài cánh cửa xoay, sắc đêm mờ ảo. Bên cạnh dòng suối âm nhạc đủ màu sắc rực rỡ, một bóng người khôi ngô mờ ảo đi qua đi lại, bước chân có phần hỗn loạn, dường như đang có điều gì đó bất an.

Là Thư Hạo Nhiên.

Anh ta giống như đang ở Westin đợi mình, Bạch Tiểu Thuần khựng lại một chút, chợt hiểu ra nguyên nhân vì sao Adam bỗng nhiên lại mời mình uống cà phê một cách kỳ lạ như vậy.

Hạo Nhiên đủ cao để có một tầm nhìn rộng, cứ thế bước qua hoặc giả vờ không nhìn thấy chắc chắn không phải là một ý tưởng hay. Hơn nữa, từ đôi lông mày nhíu chặt và sắc mặt mất bình tĩnh có thể phán đoán, thời gian anh ta đứng đợi cũng không phải là ngắn.

Tính khí của Thư đại thiếu gia, mình là người hiểu rõ nhất, không phải sao?

Cô đứng nguyên tại chỗ, cắn chặt môi, nghĩ ngợi xa xôi, nhân viên gác cửa tiến đến, hỏi cô có cần gọi taxi giúp không. Cô vội lắc đầu, lúc này người đứng chờ đã lâu kia đã nhìn thấy cô, anh ta liền tiến nhanh về phía cửa ra vào, những sợi tóc mai trước trán bay phất phơ theo từng nhịp bước chân.

“Tiểu Bạch.”

Cách vài bậc cầu thang, anh ta khẽ ngẩng đầu lên, mỉm cười nhẹ nhàng, vẻ mặt ửng đỏ vì men rượu đã dần tan, càng khiến gương mặt thêm điển trai. Bạch Tiểu Thuần nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp nhau, hôm ấy, khó khăn lắm cô mới mặc được bộ nữ thanh niên văn nghệ lên người, đang ngồi bên bờ hồ phía nam trường học ngấu nghiến đọc Shakespeare và Wordsworth, một quả bóng rổ bỗng đập bịch vào lưng, cô đang lẩm bẩm “to be or not to be” liền tức tối quay đầu lại, Thư Hạo Nhiên cũng vội vã chạy đến bên cô giống lúc này, bộ quần áo bóng rổ màu xanh nước biển phấp phới trong ánh mặt trời, thân hình cân đối, mặt mũi khôi ngô, thần sắc tự tin, nhẹ nhàng đầy sức sống. Khi ấy, cô đã mê mẩn nghĩ rằng, đúng là một anh chàng đẹp trai.

“Anh đợi em rất lâu rồi. Phải rồi, anh mang cho em bản tiếng Anh cuốn Kinh thánh này.”

Vừa nói vừa móc từ túi áo khoác ra một cuốn sách dày cộp, anh ta sải những bước dài, bước lên hai bậc cầu thang liền. Đôi mắt đen láy như màn đêm, ngoài chứa đựng sự dịu dàng như làn nước, còn có thêm vài nét thành khẩn, thỉnh cầu uyển chuyển. Hạ thấp giọng không phải là đặc điểm của anh ta, sự ngạc nhiên của Bạch Tiểu Thuần kéo dài thêm vài dây rồi liền bị nỗi đau nhè nhẹ thay thế.

Giữa hai người họ vẫn còn lý do để gặp mặt sao?

Trước đây, cô không thể hiểu nổi tại sao trên đời lại có từ “oan ngộ”[1], nếu đã khó có được, tại sao lại còn sinh oan? Suy đi nghĩ lại, cô mới hiểu ra rằng, cái gọi là oan ngộ ấy chẳng nhất thiết phải tồn tại trong phong ba bão táp, rất nhiều thứ nhỏ nhặt cũng có thể tạo thành khoảng cách, dẫn đến oán hận. Nụ cười xa xôi nở trên khuôn mặt bình tĩnh, lạnh lùng, cô nhìn cuốn Kinh thánh mà chỉ cần giơ tay ra là chạm được vào. Bìa màu vàng đậm dày cộp, toát ra một cảm giác đơn giản mà tinh tế.

“Tự dưng tốt đột ngột, không gian thì đạo, tìm tôi có việc gì?”

“Em…”

Thư Hạo Nhiên bực bội, vừa tức giận vừa bất lực. Đừng chỉ nhìn vẻ ôn hòa, nhu mì của cô lúc bình thường, lúc nói chuyện có khi lại thẳng thắn đến sắc lẹm.

“Không có việc gì thì tôi về trước, sớm mai còn phải đi gặp bên chủ dự án cùng Adam, khá muộn rồi, tôi không muốn tốn thời gian thêm nữa.” Nhắc lại những lời nhắc nhở của Adam khi nãy, Bạch Tiểu Thuần hơi nghi ngờ, có phải anh từ lâu đã nhìn thấy Thư Hạo Nhiên đứng chờ, vì thế mới mời cô đi uống cà phê, để kéo dài thời gian, giúp cô có lý do để từ chối việc tiếp xúc không hề mong muốn này?

“Em có thể nói chuyện với tổng giám đốc hơn nửa tiếng mà không có thời gian nói với anh vài câu sao?”

“Anh ấy trả lương cho tôi, anh có trả không?”

“Bạch Tiểu Thuần, em trở nên thô thiển như vậy từ bao giờ hả?”


[1] Chỉ vợ chồng không hợp nhau.