Nếu không là tình yêu 6.2

 

Tôi xoay đi xoay lại không biết bao lần, nhưng vẫn không tài nào ngủ nổi. Cảnh Mạc Vũ ngược lại từ đầu đến cuối không động đậy, hơi thở của anh rất bình ổn. Tôi thử chạm vào người anh, anh không hề có phản ứng, có lẽ đã ngủ rất say. Tôi quyết định nắm bắt cơ hội hiếm có này. Tôi lại nhích gần anh hơn một chút. Gối không thấy đâu, thế là tôi vừa kéo gối vừa tiếp tục áp sát Cảnh Mạc Vũ.

 

Cuối cùng, tôi cũng thu hẹp khoảng cách với Cảnh Mạc Vũ, tôi nhẹ nhàng áp mặt vào lưng anh. Lưng anh rất ấm áp, tỏa một mùi hương đặc biệt của cơ thể anh, khiến tôi rất yên lòng, đồng thời cũng khiến tôi mê đắm. Tôi hài lòng nhắm nghiền hai mắt.

 

Tôi phải thu lại kết luận vừa rồi, chung chăn chung gối với Cảnh Mạc Vũ là một điều rất hạnh phúc.

 

Đã từ rất lâu tôi chưa từng ngủ say như đêm nay. Thậm chí không một lần nằm mơ, tôi đánh một giấc cho đến khi mặt trời lên cao. Lúc mở mắt, tôi mới phát hiện tư thế ngủ của tôi vô cùng khiếm nhã. Thật ra, không chỉ đơn giản là khiếm nhã. Tôi gần như nằm úp trên người Cảnh Mạc Vũ. Tôi gối đầu lên vai anh, vắt một chân qua thắt lưng anh, một cánh tay của tôi ôm chặt cổ anh. Khiến tôi xấu hổ nhất là, tôi chảy cả nước rãi lên ngực Cảnh Mạc Vũ…

 

Tranh thủ lúc anh còn chưa phát hiện, tôi vội vàng rời khỏi người anh. Nào ngờ, anh đột nhiên mở mắt nhìn tôi.

 

Tôi sợ đến mức ngây người, bởi tư thế của tôi lúc này vô cùng kinh khủng. Hai tay tôi đang chống lên hai đầu vai Cảnh Mạc Vũ, một chân tôi vẫn còn gác lên bụng dưới của anh. Mặt tôi và mặt anh cách nhau không đầy nửa thước, tôi có thể nhìn thấy rõ bóng ngược của mình trong đồng tử đen nhánh của anh. Hình bóng tôi mặc váy ngủ, dây vai tuột xuống tận khuỷu tay, làm bộ váy vốn tiết kiệm vải càng không thể che giấu nét xuân quang ở nửa thân trên của tôi. Mái tóc đen xõa xuống, càng tôn thêm đôi má đỏ ửng, làn da trắng nõn.

 

Cảnh Mạc Vũ có lẽ cho rằng tôi có hành vi khiếm nhã với anh, anh nằm im dưới thân tôi, nhìn tôi chăm chú.

 

“Anh đừng hiểu nhầm! Em…” Tôi cúi đầu quan sát tư thế của mình, quả thật không thể nào tìm ra lý do hợp lý, giải thích tình trạng của tôi lúc này. Tôi đành tỏ ra mặt dày: “Em muốn xem anh đã tỉnh dậy chưa?”

 

“Ờ…” Thanh âm của anh hơi khàn khàn, anh hắng giọng: “Tôi tỉnh một lúc rồi.”

 

Tỉnh một lúc? Ý anh là anh đã tỉnh từ lâu rồi, hơn nữa anh còn chứng kiến tư thế ngủ không mấy đẹp đẽ của tôi. Mặt tôi càng nóng ran. Tôi lặng lẽ từ người anh trèo xuống đất. “Em đi rửa mặt.” Nói xong, tôi lao vào nhà vệ sinh mà không hề quay đầu.

 

Lúc đó, tôi còn chưa nghe Tâm Tâm nói một câu chân lý kinh điển về tình yêu: Khi bạn nhìn thấy rõ bản thân trong mắt một người đàn ông, đó cũng là lúc cơn sóng ngầm giữa bạn và anh ta đã cuộn trào mãnh liệt. Tôi ảo não vô cùng, chỉ hận không thể bốc hơi khỏi thế gian.

 

Sau khi hắt nước lạnh lên mặt, tôi đột nhiên nghĩ tới một vấn đề. Tuy tư thế ngủ của tôi chẳng ra sao, nhưng bình thường tôi tương đối nhạy cảm, chỉ cần có người động nhẹ là tôi sẽ tỉnh ngay. Đêm qua, từ đầu đến cuối tôi không tỉnh giấc dù chỉ một lần. Lẽ nào Cảnh Mạc Vũ không hề động đậy, anh để tôi bá chiếm thân thể anh suốt một đêm? Bị tôi đè đến mức đó, anh nhất định sẽ khó ngủ. Tại sao anh không đẩy tôi ra?

 

Hôm khác tôi phải cùng anh đi sâu thảo luận vấn đề này mới được.

 

***

 

Bởi vì dậy muộn, Cảnh Mạc Vũ vội đi công ty. Anh chỉ bảo vú Ngọc chuẩn bị cho anh một ly cà phê, uống một hơi cạn sạch rồi nhanh chóng rời khỏi nhà. Cảnh Mạc Vũ vừa khuất dạng, ba tôi không biết từ đâu chui ra: “Tối qua nó lại cả đêm không ngủ?”

 

Tôi nhất thời không có phản ứng, hỏi ngược ba tôi: “Ba cũng nhìn ra à?”

 

“Mặt nó rõ ràng là gương mặt của người không ngủ đủ giấc, bơ phờ hốc hác, đáy mắt đỏ ngầu. Nhìn qua cũng biết mấy đêm liền không nghỉ ngơi tử tế.” Phân tích xong, ba tôi vui vẻ dặn dò vú Ngọc: “Chị Ngọc, mau đi chuẩn bị canh gà nhân sâm, để Ngôn Ngôn tẩm bổ…”

 

Tôi lau mồ hôi trán: “Không cần đâu ạ. Con phải lên máy bay về trường bây giờ.”

 

Nghe tôi nói sắp đi, ba tôi lập tức thay đổi sắc mặt: “Sao lại về trường? Có phải Mạc Vũ…”

 

“Không, không phải đâu ạ. Quan hệ giữa chúng con rất tốt, quả thật tiến triển cực nhanh, ba ngày không gặp, như cách ba thu. Chỉ là hai ngày nữa con phải thi rồi, con về trường học trước đã.”

 

Lúc này, ba tôi mới yên tâm. Nhưng ông vẫn ép tôi uống hết bát canh gà, mới bảo chú Tài đưa tôi đi sân bay. Trước khi đi, ông không ngừng căn dặn tôi hãy yên lòng, ông sẽ giúp tôi trông chừng chồng tôi.

 

Tôi gật đầu: “Ba đúng là ba ruột của con! Còn nữa, canh gà nhân sâm ngon lắm, phần chồng con một bát.”

 

Đứng ở cửa kiểm soát của sân bay, tôi nhìn đồng hồ lần thứ N.

 

Còn hai mươi phút nữa tới giờ lên máy bay, biết rõ không thể, nhưng tôi vẫn nuôi một tia hy vọng. Tôi ngó nhìn xung quanh, chờ mong một cảnh lãng mạn trong phim Hàn sẽ xuất hiện- nhân vật nam chính ướt đẫm mồ hôi như nước mưa chạy nhanh về phía tôi, ôm chặt tôi vào lòng và nói: “Mau về sớm nhé, anh sẽ rất nhớ em.”

 

Thế nhưng, mặc cho tôi mỏi mắt chờ mong, đến mức hai mắt cứng đờ, một nửa hình bóng của người đó cũng chẳng thấy đâu. Thế mới biết, nghệ thuật đến từ cuộc sống, nhưng hoàn toàn xa rời cuộc sống.

 

Lúc tôi quét chứng minh thư ở cửa kiểm soát, điện thoại di động của tôi đổ chuông. Đây là tiếng chuông tôi cài riêng cho Cảnh Mạc Vũ, nên tôi mừng rỡ bắt máy: “Anh đang ở đâu?”

 

“Ở công ty.” Cảnh Mạc Vũ trả lời:  “Tôi vừa họp xong.”

 

“Ờ”. Tôi đè nén nỗi thất vọng trong lòng, cười nói: “Không sao đâu, em đã làm thủ tục lên máy bay rồi. Tất cả đều rất thuận lợi.”

 

Tôi nghe thấy có người gọi anh ở đầu bên kia điện thoại: “Cảnh tổng, xe đã chuẩn bị xong, ở dưới lầu.”

 

Tôi không muốn làm anh nhỡ việc, vội vàng nói: “Được rồi, anh cứ bận đi, không cần lo lắng cho em.”

 

“Cũng được. Khi nào về hãy báo cho tôi trước một ngày, tôi đi đón em.”

 

“Vâng ạ!”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s