Nếu không là tình yêu 6.2

 

Tôi xoay đi xoay lại không biết bao lần, nhưng vẫn không tài nào ngủ nổi. Cảnh Mạc Vũ ngược lại từ đầu đến cuối không động đậy, hơi thở của anh rất bình ổn. Tôi thử chạm vào người anh, anh không hề có phản ứng, có lẽ đã ngủ rất say. Tôi quyết định nắm bắt cơ hội hiếm có này. Tôi lại nhích gần anh hơn một chút. Gối không thấy đâu, thế là tôi vừa kéo gối vừa tiếp tục áp sát Cảnh Mạc Vũ.

 

Cuối cùng, tôi cũng thu hẹp khoảng cách với Cảnh Mạc Vũ, tôi nhẹ nhàng áp mặt vào lưng anh. Lưng anh rất ấm áp, tỏa một mùi hương đặc biệt của cơ thể anh, khiến tôi rất yên lòng, đồng thời cũng khiến tôi mê đắm. Tôi hài lòng nhắm nghiền hai mắt.

 

Tôi phải thu lại kết luận vừa rồi, chung chăn chung gối với Cảnh Mạc Vũ là một điều rất hạnh phúc.

 

Đã từ rất lâu tôi chưa từng ngủ say như đêm nay. Thậm chí không một lần nằm mơ, tôi đánh một giấc cho đến khi mặt trời lên cao. Lúc mở mắt, tôi mới phát hiện tư thế ngủ của tôi vô cùng khiếm nhã. Thật ra, không chỉ đơn giản là khiếm nhã. Tôi gần như nằm úp trên người Cảnh Mạc Vũ. Tôi gối đầu lên vai anh, vắt một chân qua thắt lưng anh, một cánh tay của tôi ôm chặt cổ anh. Khiến tôi xấu hổ nhất là, tôi chảy cả nước rãi lên ngực Cảnh Mạc Vũ…

 

Tranh thủ lúc anh còn chưa phát hiện, tôi vội vàng rời khỏi người anh. Nào ngờ, anh đột nhiên mở mắt nhìn tôi.

 

Tôi sợ đến mức ngây người, bởi tư thế của tôi lúc này vô cùng kinh khủng. Hai tay tôi đang chống lên hai đầu vai Cảnh Mạc Vũ, một chân tôi vẫn còn gác lên bụng dưới của anh. Mặt tôi và mặt anh cách nhau không đầy nửa thước, tôi có thể nhìn thấy rõ bóng ngược của mình trong đồng tử đen nhánh của anh. Hình bóng tôi mặc váy ngủ, dây vai tuột xuống tận khuỷu tay, làm bộ váy vốn tiết kiệm vải càng không thể che giấu nét xuân quang ở nửa thân trên của tôi. Mái tóc đen xõa xuống, càng tôn thêm đôi má đỏ ửng, làn da trắng nõn.

 

Cảnh Mạc Vũ có lẽ cho rằng tôi có hành vi khiếm nhã với anh, anh nằm im dưới thân tôi, nhìn tôi chăm chú.

 

“Anh đừng hiểu nhầm! Em…” Tôi cúi đầu quan sát tư thế của mình, quả thật không thể nào tìm ra lý do hợp lý, giải thích tình trạng của tôi lúc này. Tôi đành tỏ ra mặt dày: “Em muốn xem anh đã tỉnh dậy chưa?”

 

“Ờ…” Thanh âm của anh hơi khàn khàn, anh hắng giọng: “Tôi tỉnh một lúc rồi.”

 

Tỉnh một lúc? Ý anh là anh đã tỉnh từ lâu rồi, hơn nữa anh còn chứng kiến tư thế ngủ không mấy đẹp đẽ của tôi. Mặt tôi càng nóng ran. Tôi lặng lẽ từ người anh trèo xuống đất. “Em đi rửa mặt.” Nói xong, tôi lao vào nhà vệ sinh mà không hề quay đầu.

 

Lúc đó, tôi còn chưa nghe Tâm Tâm nói một câu chân lý kinh điển về tình yêu: Khi bạn nhìn thấy rõ bản thân trong mắt một người đàn ông, đó cũng là lúc cơn sóng ngầm giữa bạn và anh ta đã cuộn trào mãnh liệt. Tôi ảo não vô cùng, chỉ hận không thể bốc hơi khỏi thế gian.

 

Sau khi hắt nước lạnh lên mặt, tôi đột nhiên nghĩ tới một vấn đề. Tuy tư thế ngủ của tôi chẳng ra sao, nhưng bình thường tôi tương đối nhạy cảm, chỉ cần có người động nhẹ là tôi sẽ tỉnh ngay. Đêm qua, từ đầu đến cuối tôi không tỉnh giấc dù chỉ một lần. Lẽ nào Cảnh Mạc Vũ không hề động đậy, anh để tôi bá chiếm thân thể anh suốt một đêm? Bị tôi đè đến mức đó, anh nhất định sẽ khó ngủ. Tại sao anh không đẩy tôi ra?

 

Hôm khác tôi phải cùng anh đi sâu thảo luận vấn đề này mới được.

 

***

 

Bởi vì dậy muộn, Cảnh Mạc Vũ vội đi công ty. Anh chỉ bảo vú Ngọc chuẩn bị cho anh một ly cà phê, uống một hơi cạn sạch rồi nhanh chóng rời khỏi nhà. Cảnh Mạc Vũ vừa khuất dạng, ba tôi không biết từ đâu chui ra: “Tối qua nó lại cả đêm không ngủ?”

 

Tôi nhất thời không có phản ứng, hỏi ngược ba tôi: “Ba cũng nhìn ra à?”

 

“Mặt nó rõ ràng là gương mặt của người không ngủ đủ giấc, bơ phờ hốc hác, đáy mắt đỏ ngầu. Nhìn qua cũng biết mấy đêm liền không nghỉ ngơi tử tế.” Phân tích xong, ba tôi vui vẻ dặn dò vú Ngọc: “Chị Ngọc, mau đi chuẩn bị canh gà nhân sâm, để Ngôn Ngôn tẩm bổ…”

 

Tôi lau mồ hôi trán: “Không cần đâu ạ. Con phải lên máy bay về trường bây giờ.”

 

Nghe tôi nói sắp đi, ba tôi lập tức thay đổi sắc mặt: “Sao lại về trường? Có phải Mạc Vũ…”

 

“Không, không phải đâu ạ. Quan hệ giữa chúng con rất tốt, quả thật tiến triển cực nhanh, ba ngày không gặp, như cách ba thu. Chỉ là hai ngày nữa con phải thi rồi, con về trường học trước đã.”

 

Lúc này, ba tôi mới yên tâm. Nhưng ông vẫn ép tôi uống hết bát canh gà, mới bảo chú Tài đưa tôi đi sân bay. Trước khi đi, ông không ngừng căn dặn tôi hãy yên lòng, ông sẽ giúp tôi trông chừng chồng tôi.

 

Tôi gật đầu: “Ba đúng là ba ruột của con! Còn nữa, canh gà nhân sâm ngon lắm, phần chồng con một bát.”

 

Đứng ở cửa kiểm soát của sân bay, tôi nhìn đồng hồ lần thứ N.

 

Còn hai mươi phút nữa tới giờ lên máy bay, biết rõ không thể, nhưng tôi vẫn nuôi một tia hy vọng. Tôi ngó nhìn xung quanh, chờ mong một cảnh lãng mạn trong phim Hàn sẽ xuất hiện- nhân vật nam chính ướt đẫm mồ hôi như nước mưa chạy nhanh về phía tôi, ôm chặt tôi vào lòng và nói: “Mau về sớm nhé, anh sẽ rất nhớ em.”

 

Thế nhưng, mặc cho tôi mỏi mắt chờ mong, đến mức hai mắt cứng đờ, một nửa hình bóng của người đó cũng chẳng thấy đâu. Thế mới biết, nghệ thuật đến từ cuộc sống, nhưng hoàn toàn xa rời cuộc sống.

 

Lúc tôi quét chứng minh thư ở cửa kiểm soát, điện thoại di động của tôi đổ chuông. Đây là tiếng chuông tôi cài riêng cho Cảnh Mạc Vũ, nên tôi mừng rỡ bắt máy: “Anh đang ở đâu?”

 

“Ở công ty.” Cảnh Mạc Vũ trả lời:  “Tôi vừa họp xong.”

 

“Ờ”. Tôi đè nén nỗi thất vọng trong lòng, cười nói: “Không sao đâu, em đã làm thủ tục lên máy bay rồi. Tất cả đều rất thuận lợi.”

 

Tôi nghe thấy có người gọi anh ở đầu bên kia điện thoại: “Cảnh tổng, xe đã chuẩn bị xong, ở dưới lầu.”

 

Tôi không muốn làm anh nhỡ việc, vội vàng nói: “Được rồi, anh cứ bận đi, không cần lo lắng cho em.”

 

“Cũng được. Khi nào về hãy báo cho tôi trước một ngày, tôi đi đón em.”

 

“Vâng ạ!”

Advertisements

Thuốc độc 2.4

Anh dùng đũa quả thực đã tiến bộ hơn so với lần trước rất nhiều. Cảm ơn anh, Adam.

Bấm mạnh lên màn hình, gõ tên Adam, cô nhét điện thoại trở lại túi, nhìn mình trong gương rồi mím môi mỉm cười. Bạch Tiểu Thuần, mày phải tin rằng bản thân đang tiến bộ, đang trưởng thành, bất kể là trong công việc hay trong tình cảm. Về đến cửa phòng ăn, những suy nghĩ ban nãy dường như bay biến hết. Có một người đàn ông đang vừa nói chuyện vừa nhai thức ăn, từ giọng nói có thể đoán được, chính là kiến trúc sư Lưu Tính khi nãy vừa tâng bốc Thư Hạo Nhiên lên tận mây xanh.

“Sếp Lý, anh ở trong ngành nhiều năm, ít nhiều cũng hiểu được công việc cần làm trong các dự án thành phố. Thành phố không thiếu tiền, nhưng không muốn mất tiền oan. Thương hiệu công ty các anh rất tốt, ít nhất cũng đắt hơn ba mươi lăm phần trăm trở lên so với các công ty hoặc thiết bị trong nước khác. Chúng tôi và ngài Tôn giúp thiết kế, giới thiệu hàng cho các anh không vấn đề gì, chỉ có điều đến lúc đấu thầu, về mặt giá cả cần phải xem xét kỹ lưỡng. Chủ tịch ủy ban xét đấu thầu là bạn của thầy Thư, nghe nói, tuyệt đối không có cơ hội báo giá lần thứ hai, nhất định phải làm gọn trong một lần. Kiến nghị cá nhân không vượt qua con số này.”

Thầy Thư mà ông ấy nhắc đến đương nhiên không phải ai khác, chỉ có thể là Thư Kiến. Nghe đến đây, Bạch Tiểu Thuần đang đứng ngoài cửa lập tức cảm thấy đau đầu… Thư Kiến vô cùng quan trọng, có phải dự án không thể xong trong một sớm một chiều, chắc chắn sẽ không thể tránh khỏi việc gặp mặt Thư Hạo Nhiên? Bản thân cố gắng quên đi quá khứ, nhưng hóa ra, trong cuộc sống này bất cứ nơi nào cũng có thể gặp lại nhau. Chẳng kịp nghĩ ngợi kỹ lưỡng, cô bước theo người nhân viên mang đồ ăn, đi vào trong. Sếp Lý liên tiếp trả lời, biểu đạt vấn đề giá cả sẽ có nhượng bộ lớn nhất và nói rõ đây là mục đích đến đây hôm nay của Adam. Thư Hạo Nhiên chắc đã phiên dịch đoạn nói chuyện ấy cho Adam, từng làn ánh sáng dịu nhẹ bao trùm lấy anh, một tay xoay xoay chiếc iPhone màu đen, một tay đặt trên bàn, mím môi suy nghĩ, đôi lông mày màu vàng nhạt hơi nhếch lên, thần thái giống một đứa trẻ đang suy ngẫm về một phát hiện kinh điển nào đó. Hoặc cũng có thể mức giá mà về sau kiến trúc sư Lưu Tính đưa ra khiến anh không thể không suy xét kỹ lưỡng. Khuôn mặt Thư Hạo Nhiên hơi ửng đỏ vì rượu, liếc nhìn người vừa ngồi xuống, thấy cô vẫn bình thản như không, ánh mắt lay động của anh ta bất chợt u ám phần nào.

Đêm đã về khuya, người qua lại bên bờ sông thưa thớt dần. Vọng Giang lầu ồn ã, huyên náo đã chuyển sang vẻ mệt mỏi sau những giờ phút náo nhiệt phi phàm, khúc dương cầm tao nhã được chuyển sang giai điệu Mua bán tình yêu của nhóm Đại giai tiểu cảng, vài ba người nhân viên mệt mỏi thu dọn phần còn lại của bữa tiệc tàn cũng hòa cùng giai điệu ấy. Adam là một người đàn ông cực kỳ coi trọng phép lịch sự và phong độ, anh đứng trước cửa ra vào, bắt tay từng vị khách, tiễn họ ra về rồi mới bước vào chiếc xe do nhân viên nhà hàng gọi sẵn. Đến cửa khách sạn, Bạch Tiểu Thuần cứ nghĩ cô đã có thể được nghỉ ngơi, giơ tay lên chào tạm biệt, Adam bỗng nhiên lên tiếng:

“Sherry, có thể mời cô uống cà phê không?”

Đêm hôm đi uống cà phê, có thể coi là có mục đích mờ ám gì đó không?

Từ chối?

Không từ chối?

Cúi xuống ngắm nhìn ngón chân, trong đầu cô bắt đầu diễn ra một cuộc đấu tranh tư tưởng rất kịch liệt. Cô trước nay đều không muốn dính vào mấy chuyện thị phi, trong công ty lúc nào cũng cố gắng thu mình, tự tạo vỏ bọc an toàn. Chỉ là, từ khi Adam lên làm tổng giám đốc, trước đây trong văn phòng, cô luôn im lặng, đôi lúc nói một vài câu chuyện để giữ hòa khí, lúc này bỗng trở nên quan trọng, mọi người càng lúc càng khách khí với cô, kể cả sếp Lý. Vì thế, Quách Hà đã từng trêu cô nhờ họa được phúc, giá trị được nâng cao, đúng, tôm tép cũng có niềm vui của tôm tép. Hơn nữa, mỗi lần nhìn thấy mọi người cười nói, chào đón mình, cô luôn nghĩ đến những tên thái giám được sự sủng ái của hoàng đế trong phim truyền hình…

Cái gọi là cáo mượn oai hùm, uy phong đi mượn, không phải phúc mà là món khoai tây ngọt sôi sùng sục. Chỉ cần không cẩn thận là có thể bị nung thành bọt nước, hoặc nghiêm trọng hơn thì là mất mẩu da, róc thịt như chơi. Thấy cô nghĩ ngợi mông lung, không tập trung, Adam đang im lặng chờ đợi, nhắc lại một lần nữa với ngữ khí nhẹ nhàng.

“Trong quán cà phê sao?” Đừng tưởng Bạch Tiểu Thuần bình thường mềm dẻo, thực ra, trong vũ trụ nhỏ bé ấy, cô có thừa các nguyên tắc. Quỷ thần hai vai chứng giám, cô tuyệt đối không muốn đeo lên mình cái việc thân mật với tổng giám đốc.

“Tất nhiên, trong phòng tôi không có cà phê.”

“Trung Quốc có câu: “Tự dưng tốt đột ngột, không gian thì đạo.” Adam ca, đừng trách tôi nghĩ nhiều. Giám đốc đã chỉ thị thì phải nghe theo thôi.”

“Cô nói gì cơ?”

“Không có gì, chỉ sợ uống cà phê buổi tối sẽ bị mất ngủ thôi.”

“Cô có thể gọi sữa bò.”

Gần mười giờ, quán cà phê rất yên tĩnh, thỉnh thoảng có vài người thì thầm to nhỏ. Từng chiếc đèn vàng nhạt treo trong gian phòng tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng, êm ái, Bạch Tiểu Thuần chọn một chỗ cạnh cửa sổ, lần đầu tiên cảm thấy Adam không biết tiếng Trung thật tốt, ít nhất, muốn che giấu chuyện gì đó cũng có thể dễ dàng qua mặt. Những ngôi sao phía ngoài cửa kính lấp lánh sáng bừng, phản chiếu rất nhiều hình ảnh lên mặt chiếc bàn hai người đang ngồi, những bản nhạc không lời dịu nhẹ như làn nước mát lành chảy róc rách, bay lượn trong gian phòng, bao trùm một mùi hương nồng ấm, lắng tai nghe kỹ, thì ra là nhạc của Bandari[1], chẳng trách nghe giống những tinh linh đang chuyển động như dòng nước.

Nhìn ra phía ngoài, cô phát hiện chỗ họ đang ngồi có thể nhìn ra trạm xe bus lần trước cô chờ xe. Adam im lặng, từ từ khuấy cốc cà phê, đôi mắt màu xanh phản chiếu ánh đèn vàng giống như mặt biển đang chuyển động dịu dàng. Ánh đèn dịu nhẹ, âm nhạc say đắm, hương thơm nồng nàn, một không gian nửa gợi mở, nửa riêng tư, còn có một anh chàng đẹp trai đến ứa nước miếng, sao khung cảnh này lại mang tính chất một cuộc hẹn hò của những đôi đang yêu nhau thế nhỉ? Bộ áo giáp cảnh giác của Bạch Tiểu Thuần dần bị mềm đi, bắt đầu xuất hiện những ý nghĩ linh tinh. Môi trường có thể ảnh hưởng đến hành vi và sức phán đoán của con người, đang nghĩ ngợi xa xôi, cô len lén đưa mắt nhìn phía đối diện, ai ngờ cái nhìn lén ấy bị bắt gọn. Adam vẫn điềm tĩnh như mọi khi, đôi môi mỏng khẽ mỉm cười mê hoặc. Xoa xoa khuôn mặt đỏ ửng, cô mở miệng, đang định nói gì đó phá tan sự im lặng, bỗng nhiên nghe anh hỏi:

“Cô thấy khả năng chúng ta giành được dự án tàu điện ngầm có lớn không?”

“Tôi không rõ.”

Đôi môi mỏng mở rộng hơn một chút vì ngạc nhiên, cô không hiểu tại sao Adam lại hỏi câu này. Có quá nhiều nguyên nhân quyết định một dự án có thành công hay không, cho dù là người có kinh nghiệm đầy mình như sếp Lý cũng không thể phán đoán chính xác có bao nhiêu khả năng thành công. Hơn nữa, cô chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, đâu phải bộ phận kinh doanh, nào biết được mấy dự án đó nông sâu ra sao? Adam khẽ gật đầu, không hề khó chịu về câu trả lời không mang tính xây dựng đó, tiếp tục hỏi:

“Bữa cơm tối nay cô cảm thấy thế nào?”

“Cũng tạm được.”


[1] Bandari: tên một nhóm nhạc nổi tiếng của Thụy Sỹ được thành lập vào năm 1990. Bandari tạo riêng cho mình một nét nhạc rất độc đáo: đưa thiên nhiên vào âm nhạc.