Thuốc độc 2.2

Lần thứ hai cô gặp lại Adam là vào khoảng một tháng sau. Một dự án công trình cấp thành phố mà Quách Hà theo sát vừa có thông tin phong thanh, sếp Lý đề nghị Adam tới gặp kiến trúc sư và các nhân viên có liên quan. Lại là một sân bay rộng lớn sáng rực, Adam một tay kéo hành lý, một tay cầm máy tính xách tay, bước đi thoăn thoắt, bộ âu phục màu nâu bạc lạnh lùng và rất có chí khí. Anh gầy đi nhiều, hai mắt trũng sâu rõ rệt, tròng mắt xanh như hai viên ngọc càng khiến người khác chú ý. Chỉ nhìn bằng mắt cũng thấy anh phải gầy đi gần chục cân.

Trên đường về khách sạn, sếp Lý hỏi han:

“Boss, anh gầy đi nhiều quá, công việc bận quá à? Sếp Vu từ chức, còn nhiều việc anh vừa mới tiếp nhận, chắc chắn sẽ bận bịu lắm.”

Lăn lộn mười mấy năm rồi bị vứt bỏ không thương tiếc, nỗi ấm ức của sếp Vu ai cũng có thể hiểu. Giao tình giữa sếp Lý và sếp Vu rất thân thiết, Bạch Tiểu Thuần có lần còn nghe được các đồng nghiệp bàn tán, nói gì đó về việc trước khi rời đi, sếp Vu nói với sếp Lý rằng ông ấy sẽ chờ xem Adam làm được trò trống gì. Thái độ của sếp Lý chẳng cần đoán cũng biết, bình thường ông ấy cười cười nói nói, thực chất trong lòng vô cùng khó lường. Nhưng cũng không cần phải mượn việc gầy béo để nói đến chuyện ra đi của sếp Vu chứ. Trừ khi, sếp Lý muốn thăm dò thái độ của Adam?

Dịch xong xuôi không thiếu một chữ, ngồi cùng ghế sau, Bạch Tiểu Thuần thấy ngón tay không lúc nào rời khỏi màn hình iPad của Adam bỗng dừng lại. Dựa vào đầu óc của anh, chắc chắn đã đoán ra được dụng ý của sếp Lý, anh không tức giận đấy chứ? Dừng lại giây lát, đôi lông mày của anh hơi nhíu lại, điềm đạm nói:

“Bận bịu thật. Nhưng có sự giúp đỡ của mọi người, tôi tin tưởng là sẽ không có vấn đề gì.”

“Đúng thế, đúng thế, có sự lãnh đạo của anh, chúng tôi nhất định sẽ càng cố gắng, không có vấn đề gì.”

Một sếp Lý nếm đủ sự đời sao có thể không nghe ra được ý tứ trong câu trả lời đơn giản này, ông ta vội vàng bày tỏ thái độ, bàn tay trái đặt trên vô lăng bất giác khẽ run lên. Bạch Tiểu Thuần ngồi phía sau nhìn rõ mồn một, không nhịn được, liếc mắt nhìn chàng trai như tắm trong những làn ánh nắng mặt trời nhè nhẹ đang ngồi bên cạnh mình kia, sắc mặt điềm tĩnh, khuôn mặt điềm đạm, đôi lông mày mỏng và dài màu vàng nhạt như tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, dường như việc hỏi han khi nãy chỉ là bàn luận về thời tiết ngày hôm nay ra sao, còn trên thực tế, biến sự khó xử thành vô hình, thể hiện rõ lập trường mà vẫn uyển chuyển, đúng là cao minh!

Bữa tiệc tối được đặt tại Vọng Giang lầu đệ nhất vô nhị, phía trước là dòng sông chảy ngang qua thành phố, cảnh sắc tuyệt mỹ, hải sản nổi tiếng gần xa. Màn đêm buông xuống, từng dãy đèn trải dài, men theo bờ sông hun hút, người qua người lại đông như trảy hội. Xa xa phía đường chân trời màu xanh thẫm dần hiện lên một vầng trăng khuyết, rót xuống thứ ánh sáng dịu nhẹ như dát bạc bao phủ khắp mặt đất.

Nguyên tắc đầu tiên khi tiếp đón khách hàng, sếp Lý và Quách Hà đích thân đi đón kiến trúc sư trưởng dự án, cô và Adam bắt xe tới nơi trước. Vọng Giang Lầu sáng như ban ngày, người nói râm ran, náo nhiệt không tả xiết, bước vào căn phòng đã đặt trước, tất cả tạp âm đều lập tức biến mất không dấu vết. Adam mặc bộ âu phục chỉnh tề, rất hài lòng với không gian và cách bài trí của căn phòng, luôn miệng khen ngợi, đứng cạnh cửa sổ, anh ngắm nhìn khung cảnh bên sông một lúc rồi lại mở chiếc iPad lúc nào cũng mang theo bên cạnh ra. Bạch Tiểu Thuần không dám làm phiền anh xử lý công việc, im lặng ngồi bên cạnh, trong lòng lo lắng một lúc nữa khi ăn cơm sẽ phải làm sao. Phải biết rằng, Adam ca là một người không hề biết dùng đũa, Vọng Giang Lầu là nơi mà người ta chỉ đích danh, sếp Lý không tiện từ chối, lẽ nào lại tiếp tục màn ăn đồ Trung theo phong cách Tây trong sự gượng gạo?

“Có phải là cô đang nghĩ đến việc khi ăn cơm nên dùng đũa hay dùng dĩa không?”

“Ừm…” Một lời nói trúng đích, so với lần trước, cô đã quen với sự thẳng thắn của anh hơn, liền gật đầu thành khẩn.

“Hãy tin tưởng ở tôi.”

“Tin tưởng ở anh thì anh có thể dùng được đũa sao?”

Không nhịn nổi lẩm bẩm một câu tiếng Trung, Bạch Tiểu Thuần mỉm cười, coi như cổ vũ.

Căn phòng rộng mênh mông, hai người không tránh khỏi có một khoảng im lặng. Thấy anh có vẻ không có chuyện gì để làm, là một cấp dưới, cô cố gắng động não, nghĩ ra chủ đề gì đó. Khổ nỗi bình thường, cô cũng đâu phải là người giỏi gợi chủ đề nói chuyện, ngẫm nghĩ một hồi, đang nghịch ngợm chiếc dây túi, cô vô tình thốt ra một câu chẳng hề suy nghĩ:

“Anh thực sự gầy đi nhiều quá, có phải là có bí quyết giảm béo gì không?”

“Tôi mỗi ngày đều ngủ lúc một rưỡi, sáu giờ sáng tỉnh giấc, thời gian dành cho bữa trưa và bữa tối không liên quan gì đến công việc…”

“Chỉ ngủ có năm tiếng thôi ư? Tôi còn hận nỗi một ngày không thể được ngủ hai mươi tiếng kia!” Ngủ ít như vậy mà đầu óc vẫn nhanh nhạy, Adam ca, anh đúng là nhân tài.

“Ngủ nhiều lãng phí thời gian lắm. À, Sherry, tôi quyết định sẽ tìm một thầy giáo dạy tiếng Trung, mỗi tuần hai tiếng.”

“Tốt quá rồi!”

Đợi đến khi anh có thể nói được tiếng Trung, tôi sẽ nhàn nhã biết bao.

Một câu tán thưởng do buột miệng nói ra nghe lại có phần kỳ kỳ, Bạch Tiểu Thuần chớp chớp đôi mắt, khắc chế việc buôn chuyện lại, nói thêm một câu:

“Nhưng sao đột nhiên anh lại đưa ra quyết định này? Không phải công việc của anh rất bận sao?”

“Cô quên rồi sao? Lần trước cô nói, nếu muốn thực sự hiểu văn hóa Trung Quốc, đầu tiên phải học tiếng Trung trước.”

Cô hoàn toàn không nhớ nổi mình đã nói đề nghị mang tính nội hàm sâu sắc như vậy lúc nào, trong lúc đang suy nghĩ, người ngồi cạnh lại nói tiếp:

“Tôi mong mình có thể hiểu thêm về Trung Quốc, rất nhiều sự việc và con người ở đây khiến tôi cảm thấy rất hứng thú.”

Anh nói một cách rất nghiêm túc, ẩn chứa sự chân thật và thích thú của một đứa trẻ, lông mày nhíu lên nhíu xuống, hai mắt sáng bừng. Bất giác, câu nói của bác tài xế taxi ngày hôm đó lại trở về trong tâm trí. Cô giật mình, giống như bất ngờ bị lửa nóng chạm vào người, vội vã chuyển ánh mắt qua chỗ khác.

“Boss, bọn họ đến rồi.”

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s