Nếu không là tình yêu 5.4

 

 

 

Ô tô nhanh chóng hòa vào dòng xe cộ trên đường. Tôi biết lúc này không nên phân tán sự chú ý của người lái xe, nhưng tôi vẫn không nhịn được, mở miệng: “Anh có thể đừng oai phong như vậy được không? Em sẽ yêu anh đến mức điên cuồng mất.”

 

Cảnh Mạc Vũ liếc tôi một cái, gương mặt anh không có một biểu hiện nào, nhưng khóe mắt xuất hiện ý cười hiếm thấy: “Hả? Em còn có thể điên rồ hơn sao?”

 

“Có thể, em có thể…biết rõ Hứa Tiểu Nặc không còn nhiều thời gian, nhưng em vẫn sống chết bám lấy anh, không cho hai người cơ hội gặp mặt nhau lần cuối.”

 

Đèn tín hiệu giao thông ở ngã tư từ xanh chuyển sang vàng, Cảnh Mạc Vũ thắng gấp, chiếc xe dừng ngay trước cột đèn. “Tề Lâm nói cho em biết?”

 

“Là em nhờ anh ấy điều tra giúp em.” Tôi trả lời thật thà: “Em không phải cố ý thọc mạch vào chuyện đời tư của anh, em chỉ muốn hiểu anh hơn một chút.”

 

“Nếu em muốn tìm hiểu, có thể hỏi trực tiếp tôi.”

 

“…Được!” Hai tay tôi kéo tay anh, để anh quay về phía tôi, chúng tôi mặt đối mặt: “Anh hãy nói cho em biết, anh có muốn ở bên cạnh cô ấy trong những ngày tháng cuối cùng của cô ấy, để cô ấy có thể rời khỏi thế giới này không một chút tiếc nuối? Anh đừng nói dối em, em muốn nghe sự thật.”

 

“Tôi đang làm visa đi Mỹ cho cô ta. Muộn nhất một tháng nữa sẽ đưa cô ta ra nước ngoài.”

 

“Anh có nỡ không?”

 

Cảnh Mạc Vũ chau mày, nhìn tôi cười nhạt: “Nếu tôi không nỡ, liệu em có cho phép tôi “nạp thiếp”?”

 

“Không! Tuyệt đối không thể!” Tôi hít một hơi sâu, mùi xăng tràn ngập trong lồng ngực tôi: “Nhưng em có thể tác thành cho hai người.”

 

Ý cười ở khóe miệng anh nhạt nhòa.

 

“Em biết không thể dễ dàng nói ra hai từ “ly hôn”. Vì vậy em chỉ nói một lần, Cảnh Mạc Vũ, đây là cơ hội duy nhất của anh…”

 

“Ngôn Ngôn, quan hệ giữa tôi và Hứa Tiểu Nặc không phải như em nghĩ?”

 

“Vậy là quan hệ gì?”

 

Cảnh Mạc Vũ liền câm nín.

 

“Anh không cần giải thích, cũng không cần trả lời em ngay. Em cho anh thời gian một tháng, anh hãy suy nghĩ kỹ càng, rốt cuộc anh mong muốn nhất điều gì? Tề Lâm nói đúng, một cuộc hôn nhân hoàn hảo không thể duy trì bằng lời cam kết và trách nhiệm. Thứ em cần tuyệt đối không chỉ là những thứ này. Nếu anh không thể cho em, anh đừng để em ôm ấp tia hy vọng.”

 

Đèn xanh bật sáng, Cảnh Mạc Vũ thuận theo dòng xe tiến về phía trước.

 

“Tôi nghe nói em và Tề Lâm cá cược, nếu chúng ta ly hôn trong vòng một năm, em sẽ gả cho cậu ta.”

 

Anh hỏi rất đột ngột, làm đầu óc tôi xoay không kịp. Đến khi có phản ứng, tôi bỗng nghĩ tới một việc, ngộ nhỡ anh đồng ý ly hôn với tôi, có nghĩa vua cờ bạc Tề Lâm thắng cược, tôi buộc phải gả cho anh ta? Tôi cố gắng nhớ lại chuyện xảy ra hôm đám cưới, xem tôi có phải nhận lời cá cược với Tề Lâm trong lúc tâm trạng hỗn loạn, không ý thức việc mình làm? Thế nhưng, tôi chỉ nhớ đến bóng lưng Cảnh Mạc Vũ ôm Hứa Tiểu Nặc.

 

Vì vậy, tôi trầm mặc như không khí trên suốt quãng đường còn lại.

 

Cảnh Mạc Vũ đưa tôi về nhà rồi lại đi gặp khách hàng. Ba tôi cũng không ở nhà, vú Ngọc nói ông có hẹn một số người anh em thân thiết trước kia tụ tập đánh bài, tối nay có lẽ sẽ về rất muộn.

 

Dưới ánh tịch dương đỏ như màu máu, tôi một mình dùng bữa tối bên chiếc bàn ăn dài hơn hai mét. Căn phòng rộng lớn không một tiếng động, thành ra tiếng đũa bát va chạm, tôi cũng thấy chói tai. Nghĩ đến chuyện Cảnh Mạc Vũ và người con gái của anh cùng thưởng thức bữa tối trong không khí ấm áp ngọt ngào ở ngôi biệt thự Dương Sơn suốt ba năm qua, miệng tôi càng trở nên nhạt thếch.

 

Kết thúc bữa tối nuốt mãi mới trôi, tôi mở máy di động vừa sạc đầy pin. Điện thoại lập tức vang lên tiếng chuông báo tin nhắn. Toàn bộ tin nhắn đến từ “Tâm Tâm mơ hồ”, người bạn cùng phòng đồng thời là bạn gái thân thiết của tôi.

 

Tâm Tâm mơ hồ: 【Người đẹp, cậu còn về trường không đấy? Tuần sau phải thi rồi, nếu cậu không muốn đi thi cũng báo một câu, để tớ còn biết đường hộ cậu?】

 

Tâm Tâm mơ hồ: 【Người đâu rồi? Lẽ nào cậu bỏ trốn cùng một anh chàng nào đó? 】

 

Tâm Tâm mơ hồ: “【 Xem ra cậu thật sự muốn tớ thi hộ cậu. Cậu biết rõ con người tớ, không đạt yêu cầu cũng đừng trách tớ đấy nhé.】

 

Tôi rất hiểu Tâm Tâm, đến phòng thi cô còn đi nhầm. Nhờ cô thi hộ, chắc chắn tôi sẽ chết rất thảm. Tôi đã đề xuất ly hôn với Cảnh Mạc Vũ, gặp nhau hàng ngày sẽ khó tránh khỏi tình trạng ngượng ngùng. Chi bằng tôi quay về trường học, để chúng tôi có không gian và thời gian, suy nghĩ xem cuộc hôn nhân của chúng tôi liệu có nên tiếp tục duy trì hay không?

 

Không cho bản thân có cơ hội thay đổi ý định, tôi lập tức đặt mua vé máy bay về trường vào ngày mai và thu dọn hành lý của mình.

 

Thuốc độc 2.2

Lần thứ hai cô gặp lại Adam là vào khoảng một tháng sau. Một dự án công trình cấp thành phố mà Quách Hà theo sát vừa có thông tin phong thanh, sếp Lý đề nghị Adam tới gặp kiến trúc sư và các nhân viên có liên quan. Lại là một sân bay rộng lớn sáng rực, Adam một tay kéo hành lý, một tay cầm máy tính xách tay, bước đi thoăn thoắt, bộ âu phục màu nâu bạc lạnh lùng và rất có chí khí. Anh gầy đi nhiều, hai mắt trũng sâu rõ rệt, tròng mắt xanh như hai viên ngọc càng khiến người khác chú ý. Chỉ nhìn bằng mắt cũng thấy anh phải gầy đi gần chục cân.

Trên đường về khách sạn, sếp Lý hỏi han:

“Boss, anh gầy đi nhiều quá, công việc bận quá à? Sếp Vu từ chức, còn nhiều việc anh vừa mới tiếp nhận, chắc chắn sẽ bận bịu lắm.”

Lăn lộn mười mấy năm rồi bị vứt bỏ không thương tiếc, nỗi ấm ức của sếp Vu ai cũng có thể hiểu. Giao tình giữa sếp Lý và sếp Vu rất thân thiết, Bạch Tiểu Thuần có lần còn nghe được các đồng nghiệp bàn tán, nói gì đó về việc trước khi rời đi, sếp Vu nói với sếp Lý rằng ông ấy sẽ chờ xem Adam làm được trò trống gì. Thái độ của sếp Lý chẳng cần đoán cũng biết, bình thường ông ấy cười cười nói nói, thực chất trong lòng vô cùng khó lường. Nhưng cũng không cần phải mượn việc gầy béo để nói đến chuyện ra đi của sếp Vu chứ. Trừ khi, sếp Lý muốn thăm dò thái độ của Adam?

Dịch xong xuôi không thiếu một chữ, ngồi cùng ghế sau, Bạch Tiểu Thuần thấy ngón tay không lúc nào rời khỏi màn hình iPad của Adam bỗng dừng lại. Dựa vào đầu óc của anh, chắc chắn đã đoán ra được dụng ý của sếp Lý, anh không tức giận đấy chứ? Dừng lại giây lát, đôi lông mày của anh hơi nhíu lại, điềm đạm nói:

“Bận bịu thật. Nhưng có sự giúp đỡ của mọi người, tôi tin tưởng là sẽ không có vấn đề gì.”

“Đúng thế, đúng thế, có sự lãnh đạo của anh, chúng tôi nhất định sẽ càng cố gắng, không có vấn đề gì.”

Một sếp Lý nếm đủ sự đời sao có thể không nghe ra được ý tứ trong câu trả lời đơn giản này, ông ta vội vàng bày tỏ thái độ, bàn tay trái đặt trên vô lăng bất giác khẽ run lên. Bạch Tiểu Thuần ngồi phía sau nhìn rõ mồn một, không nhịn được, liếc mắt nhìn chàng trai như tắm trong những làn ánh nắng mặt trời nhè nhẹ đang ngồi bên cạnh mình kia, sắc mặt điềm tĩnh, khuôn mặt điềm đạm, đôi lông mày mỏng và dài màu vàng nhạt như tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, dường như việc hỏi han khi nãy chỉ là bàn luận về thời tiết ngày hôm nay ra sao, còn trên thực tế, biến sự khó xử thành vô hình, thể hiện rõ lập trường mà vẫn uyển chuyển, đúng là cao minh!

Bữa tiệc tối được đặt tại Vọng Giang lầu đệ nhất vô nhị, phía trước là dòng sông chảy ngang qua thành phố, cảnh sắc tuyệt mỹ, hải sản nổi tiếng gần xa. Màn đêm buông xuống, từng dãy đèn trải dài, men theo bờ sông hun hút, người qua người lại đông như trảy hội. Xa xa phía đường chân trời màu xanh thẫm dần hiện lên một vầng trăng khuyết, rót xuống thứ ánh sáng dịu nhẹ như dát bạc bao phủ khắp mặt đất.

Nguyên tắc đầu tiên khi tiếp đón khách hàng, sếp Lý và Quách Hà đích thân đi đón kiến trúc sư trưởng dự án, cô và Adam bắt xe tới nơi trước. Vọng Giang Lầu sáng như ban ngày, người nói râm ran, náo nhiệt không tả xiết, bước vào căn phòng đã đặt trước, tất cả tạp âm đều lập tức biến mất không dấu vết. Adam mặc bộ âu phục chỉnh tề, rất hài lòng với không gian và cách bài trí của căn phòng, luôn miệng khen ngợi, đứng cạnh cửa sổ, anh ngắm nhìn khung cảnh bên sông một lúc rồi lại mở chiếc iPad lúc nào cũng mang theo bên cạnh ra. Bạch Tiểu Thuần không dám làm phiền anh xử lý công việc, im lặng ngồi bên cạnh, trong lòng lo lắng một lúc nữa khi ăn cơm sẽ phải làm sao. Phải biết rằng, Adam ca là một người không hề biết dùng đũa, Vọng Giang Lầu là nơi mà người ta chỉ đích danh, sếp Lý không tiện từ chối, lẽ nào lại tiếp tục màn ăn đồ Trung theo phong cách Tây trong sự gượng gạo?

“Có phải là cô đang nghĩ đến việc khi ăn cơm nên dùng đũa hay dùng dĩa không?”

“Ừm…” Một lời nói trúng đích, so với lần trước, cô đã quen với sự thẳng thắn của anh hơn, liền gật đầu thành khẩn.

“Hãy tin tưởng ở tôi.”

“Tin tưởng ở anh thì anh có thể dùng được đũa sao?”

Không nhịn nổi lẩm bẩm một câu tiếng Trung, Bạch Tiểu Thuần mỉm cười, coi như cổ vũ.

Căn phòng rộng mênh mông, hai người không tránh khỏi có một khoảng im lặng. Thấy anh có vẻ không có chuyện gì để làm, là một cấp dưới, cô cố gắng động não, nghĩ ra chủ đề gì đó. Khổ nỗi bình thường, cô cũng đâu phải là người giỏi gợi chủ đề nói chuyện, ngẫm nghĩ một hồi, đang nghịch ngợm chiếc dây túi, cô vô tình thốt ra một câu chẳng hề suy nghĩ:

“Anh thực sự gầy đi nhiều quá, có phải là có bí quyết giảm béo gì không?”

“Tôi mỗi ngày đều ngủ lúc một rưỡi, sáu giờ sáng tỉnh giấc, thời gian dành cho bữa trưa và bữa tối không liên quan gì đến công việc…”

“Chỉ ngủ có năm tiếng thôi ư? Tôi còn hận nỗi một ngày không thể được ngủ hai mươi tiếng kia!” Ngủ ít như vậy mà đầu óc vẫn nhanh nhạy, Adam ca, anh đúng là nhân tài.

“Ngủ nhiều lãng phí thời gian lắm. À, Sherry, tôi quyết định sẽ tìm một thầy giáo dạy tiếng Trung, mỗi tuần hai tiếng.”

“Tốt quá rồi!”

Đợi đến khi anh có thể nói được tiếng Trung, tôi sẽ nhàn nhã biết bao.

Một câu tán thưởng do buột miệng nói ra nghe lại có phần kỳ kỳ, Bạch Tiểu Thuần chớp chớp đôi mắt, khắc chế việc buôn chuyện lại, nói thêm một câu:

“Nhưng sao đột nhiên anh lại đưa ra quyết định này? Không phải công việc của anh rất bận sao?”

“Cô quên rồi sao? Lần trước cô nói, nếu muốn thực sự hiểu văn hóa Trung Quốc, đầu tiên phải học tiếng Trung trước.”

Cô hoàn toàn không nhớ nổi mình đã nói đề nghị mang tính nội hàm sâu sắc như vậy lúc nào, trong lúc đang suy nghĩ, người ngồi cạnh lại nói tiếp:

“Tôi mong mình có thể hiểu thêm về Trung Quốc, rất nhiều sự việc và con người ở đây khiến tôi cảm thấy rất hứng thú.”

Anh nói một cách rất nghiêm túc, ẩn chứa sự chân thật và thích thú của một đứa trẻ, lông mày nhíu lên nhíu xuống, hai mắt sáng bừng. Bất giác, câu nói của bác tài xế taxi ngày hôm đó lại trở về trong tâm trí. Cô giật mình, giống như bất ngờ bị lửa nóng chạm vào người, vội vã chuyển ánh mắt qua chỗ khác.

“Boss, bọn họ đến rồi.”