Đế hoàng phi 9.3

Đang độ giữa đông, vạn vật còn chưa thức tỉnh. Trong ngự hoa viên, dây thường xuân xanh biếc được điểm xuyết bằng mấy bông hoa đỏ, toát lên một nét phong quang vô hạn.

Lệnh Viên mặc một chiếc váy dài, lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh trước mắt.

Anh Tịch cúi đầu, nghịch mấy hòn sỏi dưới chân, thị đã quen có sự bầu bạn của Ngọc Trí, lúc này không khỏi cảm thấy buồn bực.

Phía đằng xa thấp thoáng bóng người, Lệnh Viên hơi cau mày, nhìn thẳng vào người đó. Người còn chưa tới, giọng nói của nàng đã vang lên trước: “Tin tức của lục ca nhạy bén thật, mới vậy mà đã tới cung Nghi Tuyết rồi sao?”

Thụy Vương xưa nay vốn quen kiêu ngạo, lúc này bị Lệnh Viên bắt gặp đúng lúc tới cung Nghi Tuyết, trong lòng không khỏi cảm thấy ngượng ngập. Hắn khẽ ho một tiếng, giọng khàn khàn: “Mấy người lão ngũ đều đã đi rồi, ta cũng nên đến thể hiện chút lòng thành.”

Lệnh Viên khẽ nở nụ cười, cất tiếng du dương: “Huynh đi thì đi thôi, ta có nói gì đâu. Chỉ là lục ca để tâm tới chuyện của Dương phi thì thôi cũng đành, còn chuyện của ta không phiền huynh phải nhọc lòng phí sức.”

Mấy ngón tay thon của nàng khẽ đưa ra với một cành cây chưa được cắt tỉa bên cạnh, cặp mắt thì vẫn đăm đăm nhìn vào đối phương.

Thụy Vương bị nàng nhìn đến nỗi có chút run sợ, trên khuôn mặt tươi cười kia rõ ràng đang tỏa ra những tia hàn khí lạnh băng, khuôn mặt hắn không khỏi trầm xuống: “Ta không hiểu Viên muội đang nói gì!”, rồi không nói thêm gì nữa, phất tay áo đi thẳng.

Lệnh Viên ngoảnh đầu nhìn, hắn đi rất nhanh, mới đó mà đã đi khuất sau một gốc cây sam lớn.

Anh Tịch khẽ “xì” một tiếng: “Thụy Vương gia đúng là mặt dày, chuyện của Bùi thiếu gia rõ ràng là do ông ta tố cáo, vậy mà còn giả bộ như không có chuyện gì!”

 

Sau khi gặp Bùi Nghị, Anh Tịch cũng nói chuyện này.

Hàng lan can bên ngoài chái phòng của Bùi phủ có đặt mấy chậu mai trắng, hoa mai đang nở rộ trong không khí lãng đãng hương thầm. Cả một tòa phủ đệ to lớn mà chỉ có hai chủ tớ Bùi Vô Song và Bùi Nghị, nhưng sân phía trước vẫn được quét dọn sạch sẽ, hệt như hồi bọn họ còn ở trong gian phòng thanh nhã, tịch mịch ở chùa Ngọc Tuyền vậy.

Anh Tịch nhoài người trên hàng lan can trổ hoa tinh tế, nói giọng không vui: “Bùi đại ca không biết đấy thôi, Thụy Vương gia đúng là càng ngày càng quá đáng, Công chúa nhà ta đã nói thẳng trước mặt ông ta, vậy mà ông ta còn giả bộ hồ đồ! Ông ta đường đường là một vương gia, đúng là không biết liêm sỉ!”

Bùi Nghị điềm tĩnh đứng một bên, mỉm cười nhìn thị. Anh Tịch vừa hăng say nói vừa đưa tay ra với lấy một cành mai, hái mấy bông mai trắng muốt. Đôi hàng lông mày của Bùi Nghị hơi cau lại, muốn ngăn thị nhưng không còn kịp nữa.

Trên hành lang vang lên những tiếng bước chân nhè nhẹ, giọng nói ung dung của Bùi Vô Song truyền đến theo làn gió: “Nếu Thụy Vương gia đắc tội với ngươi, ngươi cứ đi tìm hắn, chứ mai trắng của ta có chỗ nào không phải mà ngươi lại bắt tội nó như vậy?”

Những lời nói nhẹ nhàng khiến Anh Tịch bất giác ngây ra, dường như lúc này thị mới nhìn rõ những cánh hoa mai giữa lòng bàn tay mình, không khỏi cả kinh. Một làn gió thổi tới khiến vài cánh hoa bay đi qua kẽ ngón tay.

Anh Tịch đỏ bừng hai má, vội vàng đứng dậy, lo lắng nắm chặt bàn tay, mấy cánh hoa còn lại trong lòng bàn tay thấp thoáng lộ ra, tỏa mùi hương mê người.

Lệnh Viên khom người nhặt cánh hoa rơi trên hàng lan can, liếc mắt nhìn thị: “Càng ngày càng không biết lớn nhỏ! Đến Thụy Vương mà em cũng dám lén lút bàn luận sau lưng sao? Đều tại ta thường ngày chiều em quá đáng!”

Nếu là ngày thường, Anh Tịch ắt sẽ không dám nói thêm câu nào, nhưng hôm nay, có lẽ vì đã ra ngoài cung, trong lòng thị tràn ngập cảm giác uất ức khó tả, thêm vào đó, bao ngày nay không có Ngọc Trí ở bên cạnh, thị nhất thời vừa lo lắng vừa tức giận, liền giậm chân một cái, hai mắt đỏ hoe, nói: “Nô tì chẳng nói sai câu nào cả! Bọn họ đều đang ức hiếp Công chúa. Hoàng thượng muốn Ngọc Trí sang hầu hạ Dương phi nương nương, cả nô tì và Ngọc Trí đều hiểu rõ tại sao! Bây giờ, ngay đến Thụy Vương gia cũng dám ức hiếp Công chúa… Hu hu…” Nói được một nửa, dường như có thứ gì nghẹn lại trong cổ họng khiến thị không kìm được, bật khóc nức nở.

Anh Tịch vừa đưa tay lau nước mắt vừa thầm mắng: “Thần tiên quyến lữ cái gì chứ, mình đúng là bị ma đưa lối quỷ dẫn đường nên mới ăn nói linh tinh!”

Thân hình cao lớn của Bùi Vô Song đang đứng cạnh một cây cột trên hành lang, Anh Tịch bỗng quỳ xuống trước mặt y, túm chặt ống tay áo y mà khóc lóc: “Nếu trong lòng Bùi thiếu gia thật sự có Công chúa, xin hãy đưa người rời đi! Rời xa nơi này, đi đến một nơi mà không còn ai ức hiếp Công chúa!”

Trong cặp mắt nửa hờn trách nửa tức giận trên khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt của thị nữ, Lệnh Viên chỉ nhìn thoáng qua rồi không thể nhìn lại lần nữa.

Thiếu đế oán nàng, huynh trưởng hận nàng, quần thần sợ nàng, và các phi tần cũng sợ nàng.

Bộ đồ đẹp đẽ che đi nỗi bi ai của nàng, một tay nàng nắm giữ giang sơn Bắc Hán, nhưng trong bàn tay còn lại thì lại là biết bao nỗi bất lực và thê lương.

Đằng sau ánh hào quang ẩn giấu một nỗi đau khôn tả.

Anh Tịch rất thấu đáo, nhưng lại không hiểu nàng.

Tà áo dài lướt qua bậu cửa, đôi bàn chân giẫm nát mấy cánh hoa mai, nhưng chẳng thể xua đi làn hương thơm vấn vít.

Phía sau lưng vang đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, Lệnh Viên không quay lại cũng biết Bùi Vô Song đã theo nàng đi ra ngoài.

“Không phải ngươi nói với ta, Ngọc Trí vì nhiễm phong hàn nên mới không đi theo ngươi ra ngoài ư? Kiều Nhi, đến lúc này rồi mà ngươi vẫn còn bao che cho hắn!” Cơn giận dữ như lan tỏa trong không khí, nhưng lời của y vẫn rất điềm tĩnh, nhẹ nhàng.

Nơi đáy mắt Lệnh Viên thoáng qua nét nhợt nhạt, nàng và Thế Huyền là cô cháu ruột, nàng quả thực không muốn để người ngoài hết lần này tới lần khác nhìn thấy sự bất hòa và toan tính giữa hai người. Ánh mắt lạnh lùng nhìn về một nơi xa, nàng hờ hững nói: “Đây là chuyện của nhà họ Lưu ta.”

Bóng dáng cao lớn kia bỗng đi lên trước mặt nàng. Mấy ngón tay mảnh khảnh nắm lấy cổ tay nàng, Bùi Vô Song cười sang sảng, nói: “Được! Hôm nay ta chỉ hỏi ngươi hai câu, nếu ngươi đưa ra lựa chọn, sau này ta sẽ không quản việc của ngươi nữa!”

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s