Đế phượng phi 9.2

Ngày đông giá rét, gió lạnh rít gào, sương trắng phủ đầy…

Đình giữa hồ, gió Tây mạnh…

Trời âm u, đất mịt mờ, nước mông lung…

Đại trưởng công chúa mặc một bộ đồ gấm đẹp đẽ, tay cầm tiêu, đứng tựa vào hàng lan can của ngôi đình hóng mát, trong làn thu như ẩn chứa cả bầu trời mênh mông, bát ngát cùng với dải giang sơn vạn dặm bao la. Bàn tay nắm hờ cây tiêu ngọc hơi động đậy, bên khóe môi Lệnh Viên thấp thoáng nụ cười. Đã hơn mười ngày trôi qua, Bùi phủ vẫn bình an vô sự. Quả nhiên Thế Huyền không làm khó y, Lệnh Viên rốt cuộc cũng buông được tảng đá lớn trong lòng.

Cuộc sống trở về bình lặng, mối quan hệ giữa Thế Huyền và nàng lại như xưa.

Chỉ khi trong triều có quyết sách gì lớn y mới tới tìm nàng, vì những đạo thánh chỉ màu vàng rực rỡ đó phải được đóng con dấu phượng của nàng thì mới có hiệu lực. Ánh mắt Thế Huyền không còn vẻ oán hận như xưa, mà dần trở nên bình tĩnh.

Con dấu đỏ tươi kia giờ không còn làm y tức giận.

Năm Càn Ninh thứ mười có một tháng Chạp nhuận ngàn năm hiếm gặp, khiến mùa đông như dài hơn.

Năm mới sắp đến, trong cung truyền ra tin mừng.

Dương phi có thai.

Suốt bốn năm kể từ khi Đoan phi sinh hạ Hoàng trưởng tử, trong cung chưa bao giờ có chuyện đáng mừng thế này. Hoàng thượng phấn chấn, ra lệnh phong thưởng rất hậu cho cung Nghi Tuyết. Trong cung còn đồn rằng, Hoàng thượng rất mực sủng ái Dương phi, cung nữ Tụng Ngọc chỉ vì không cẩn thận làm đổ chén thuốc của nàng liền bị giáng xuống làm cung nữ chuyên giặt đồ.

Lục cung bỗng nhiên thay đổi, những tâm trạng hâm mộ, đố kỵ, căm hận… tràn lan.

Chiếu thư tấn phong tước vị nằm trên những ngón tay nõn nà như ngọc của Lệnh Viên, nàng đọc kĩ không bỏ sót chữ nào, sau đó ung dung đặt xuống chiếc bàn bên cạnh, khẽ nói: “Đoan phi sau khi hạ sinh Hoàng trưởng tử mới được phong làm phi, Dương phi không có con cái mà đã ở ngôi phi nhiều năm như vậy, sớm đã khiến lục cung dị nghị, bây giờ vừa mới có thai, việc tấn phong tước vị không nên nôn nóng quá.”

Lệnh Viên vừa nói xong, hai thị nữ bên cạnh liền đổ dồn ánh mắt về phía vị thiếu niên Thiên tử. Hoàng thượng khi tới đây mặt rồng hớn hở, một lòng muốn tấn phong tước vị cho Dương phi, bây giờ Đại trưởng công chúa lại lên tiếng cự tuyệt, mọi người đều sợ Hoàng thượng sẽ nổi cơn giận dữ. Không ngờ, Thiếu đế vẫn ung dung ngồi đó, khẽ nở nụ cười, nhẹ nhàng nói: “Ý của cô cô là đợi sau khi nàng hạ sinh hoàng tử rồi hãy tấn phong tước vị đúng không? Như vậy cũng tốt, vẫn là cô cô suy nghĩ chu đáo.”

Lệnh Viên thoáng sửng sốt, từng câu, từng chữ Thế Huyền nói đã chặn đứng mọi đường lui của nàng.

Trong đôi mắt Thế Huyền ánh lên nụ cười, Lệnh Viên không kìm được cũng khẽ mỉm cười. Hôm nay y đến đây không phải để tấn phong cho Dương phi, đạo thánh chỉ kia chẳng qua chỉ là vỏ bọc bên ngoài, điều y muốn là một câu nói của nàng như vừa nãy. Như vậy, việc Dương phi tấn phong tước vị chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Lệnh Viên không giận mà cười vui vẻ, rốt cuộc Hoàng thượng đã trưởng thành rồi, tuy lời nói mềm mỏng nhưng lại ẩn chứa càn khôn.

Câu “trẫm không phải đối thủ” của Thế Huyền trước đây vẫn còn vang vọng, thì ra Lệnh Viên đã coi nhẹ y.

Đoan phi xưa nay luôn bị y xa lánh, y muốn bồi dưỡng một người về phe mình. Y bất mãn với di ngôn của Thái hoàng thái hậu lúc lâm chung, không muốn lập con trai của Đoan phi làm thái tử, vì vậy, y cần có một hoàng tử khác.

Lục cung ba ngàn giai nhân, nhưng y lại nhìn trúng một mình Dương phi, còn nhất quyết muốn đưa nàng ta lên trên Đoan phi!

 

Ngoài cửa sổ, gió hiu hiu thổi. Trong phòng, ánh nến đỏ đung đưa.

Bức rèm mỏng phất phơ, mùi hương khinh la vấn vít lượn bay.

Những ngón tay thon dài, trắng nõn nắm chặt chiếc khăn lụa, Lệnh Viên còn chưa kịp mở miệng đã lại nghe Thiếu đế hờ hững nói tiếp: “Cung nữ của cung Nghi Tuyết không biết cách hầu hạ, bây giờ Dương phi có thai, không thể để xảy ra sơ suất, trẫm thấy cung nữ bên cạnh cô cô làm việc rất tốt, chỉ là không biết cô cô có bằng lòng cho mượn hay không? Dù sao cũng chỉ mấy tháng thôi mà.”

Y mỉm cười nhìn Lệnh Viên không chớp mắt, một câu nói: “Dù sao cũng chỉ mấy tháng thôi mà” thực khéo léo vô cùng, khiến Lệnh Viên không cách nào cự tuyệt. Tâm tư y kín đáo khiến Lệnh Viên cảm thấy vui mừng, có điều sự kín đáo ấy lại dùng để đề phòng nàng, khiến lòng nàng không khỏi xót xa.

Chút cảm giác khó chịu nơi cổ họng đều bị nuốt xuống bụng, Lệnh Viên khẽ thở dài: “Trong lòng Hoàng thượng đã có chủ ý, cô cô tất nhiên không có ý kiến gì. Cô cô cũng hy vọng Dương phi có thể bình an sinh hạ hoàng tử cho nhà họ Lưu ta.”

Thế Huyền khẽ nở nụ cười, ánh mắt lạnh lùng mang theo vẻ giễu cợt dừng lại trên thân thể thị nữ bên cạnh, hờ hững nói: “Chọn thị đi!”

Cặp mắt Anh Tịch mở to hết cỡ, vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt còn nhiều hơn cả Ngọc Trí. Ngọc Trí sợ hãi nhìn Đại trưởng công chúa, như đang dò hỏi.

Một nụ cười mỉa mai xuất hiện trên khóe môi Lệnh Viên, nàng khép hờ đôi mắt, cười nhạt, nói: “Đã là ý của Hoàng thượng, vậy em hãy đi đi!”

Đại trưởng công chúa đã có lời, Ngọc Trí chỉ biết lo lắng đứng đó, nhất thời nghẹn họng.

“Tuy tới năm Càn Ninh thứ sáu, Ngọc Trí mới bắt đầu đi theo cô cô, nhưng người được cô cô dạy dỗ, trẫm hết sức yên tâm.” Thiếu đế cười rạng rỡ, một chút bất an nơi đáy mắt sớm đã tan biến, nụ cười của Lệnh Viên chính là một viên thuốc định tâm dành cho y.

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Lệnh Viên vẫn giữ nguyên nụ cười điềm đạm, từ sau khi Phò mã qua đời, Ngọc Trí đã bầu bạn bên nàng đến tận ngày hôm nay. Bao nhiêu năm nay, nói là chủ bộc, nhưng từ đáy lòng Lệnh Viên lại coi nàng ta như cốt nhục chí thân, giữ nàng ta ở bên cạnh chỉ vì muốn chọn một nam nhân tốt rồi chỉ hôn cho nàng ta. Sự áy náy đối với Phò mã, nàng muốn hoàn trả lại cho muội muội của y. Thế Huyền quả thực nhìn rất chuẩn, bề ngoài là gọi Ngọc Trí tới cung Nghi Tuyết hầu hạ, nhưng thực ra đây là một sự cảnh cáo với nàng.

Chỉ riêng việc tấn phong tước vị cho Dương phi còn chưa thể thỏa mãn Thế Huyền, điều y thật sự muốn là một lời hứa của Lệnh Viên.

Một lời hứa rằng sẽ không động đến đứa con trong bụng Dương phi.

Lời nói gió bay, sao bằng trong tay có thứ gì có khả năng uy hiếp.

Y đề phòng nàng đến vậy, thực khiến nàng cảm thấy xót xa.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s