Đế phượng phi 9.1

Dường như chỉ trong nháy mắt, cảnh vật xung quanh đã hoàn toàn thay đổi, khuôn mặt anh tuấn trong ký ức vẫn chưa phai mờ, nàng còn nhớ rõ lời hứa với y, nhớ rõ y từng nói, đợi nàng lớn lên rồi sẽ đưa nàng rời khỏi đó.

Nàng thiếu nữ mười ba tuổi, trong lòng đã chớm nở tình yêu.

Mẫu hậu không cho phép nàng tiếp xúc với người lạ, nhưng ở vùng đất xa xôi, hoang vắng đó, bà chẳng thể quản được nàng.

Chính năm đó, thánh chỉ ban hôn của hoàng huynh đã phá nát trái tim thiếu nữ của nàng, nàng lại đi tới ngôi đình đó, nhưng không gặp được y. Về sau, nàng không còn tới ngôi đình đó nữa, cũng không còn nghe thấy tiếng suối chảy róc rách ở ngay bên cạnh ngôi đình.

Lệnh Viên không biết về sau y có thật sự tới đó chờ nàng hay không, y thậm chí còn không biết thân phận thực sự của nàng.

Nhưng nàng vẫn nhớ rõ nụ cười trong trẻo của y, thậm chí còn nhớ rõ dòng suối chảy qua đầu gối, mang tới cho nàng cảm giác mát lạnh, y dùng khăn tay nhúng xuống nước, cẩn thận lau từng vết bẩn trên tay, trên trán nàng…

 

Những ngón tay thon dài nắm chặt, ống tay áo rộng che giấu đôi tay đang không ngừng run rẩy, Lệnh Viên lẳng lặng nhấm nháp hai chữ “động lòng”, thực sự cảm thấy tức cười.

Tuổi trẻ bồng bột mà còn bị một thánh chỉ hoàn toàn chế ngự, bây giờ nàng đã thân bất do kỷ[1], còn có gì mà động lòng nữa đây?

Thế Huyền thấy Lệnh Viên chỉ khẽ cười một tiếng, không kìm được cũng mím môi cười theo, rồi chợt nghe Lệnh Viên nhẹ nhàng cất tiếng: “Đó là một vị sư thúc ta quen ở chùa Ngọc Tuyền.”

Giọng nàng du dương, trầm bổng, ẩn chứa nét cười.

Thế Huyền vẫn đứng im, đột nhiên khẽ bật cười: “Trẫm còn tưởng là ai, không ngờ lại là một hòa thượng!” Ánh mắt y khoan thai, bình thản, tiếng cười sang sảng khiến không khí căng thẳng trong phòng bỗng chốc tan đi.

Nụ cười chảy qua trái tim trống trải, mang lại cảm giác thoải mái như được tắm gió xuân.

Trong hoàng cung rộng lớn, giữa triều đường trang nghiêm, dường như nàng chưa bao giờ nhìn thấy y cười như vậy, không chút giả dối, tất cả đều chân thực.

Chỉ là khi nghĩ đến những lời của Thế Huyền, Lệnh Viên lại dở khóc dở cười, trong lời nói của nàng xen lẫn nét cười thảnh thơi: “Y không phải hòa thượng.”

Về Bùi Vô Song, trong ký ức của nàng chỉ có một cánh cửa phòng đóng chặt, nhớ năm đó, cách giao lưu duy nhất giữa bọn họ là những bức thư. Tờ giấy trắng tinh với những dòng chữ ngay ngắn là tất cả những điều nàng còn nhớ về Bùi Vô Song.

Ngoảnh đầu cười khẽ, nàng thấy Thế Huyền đã ung dung ngồi trên chiếc ghế làm bằng gỗ trầm. Y đưa tay cầm chén trà, khẽ nhấp một ngụm, thần thái nhẹ nhõm, thảnh thơi, giọng nói lại càng toát lên sự vui mừng:

“Vậy sao? Đã không phải hòa thượng, vậy xem ra chuyện giữa cô cô và y… là thật rồi?”

“Không phải đâu.”

Không cần y nói rõ, nàng đã hờ hững cất tiếng phủ nhận. Thụy Vương không thể lôi kéo nàng trở thành đồng minh, liền nghĩ ra trò mật báo này, hắn muốn đẩy nàng ra khỏi cuộc chơi ư?

Đôi hàng lông mày của Lệnh Viên hơi dãn ra, trong đáy mắt bừng lên tia sáng, không chút hoảng loạn: “Chuyện của cô cô, Hoàng thượng không phải quan tâm, Hoàng thượng chỉ cần…”

“Y đối xử với cô cô có tốt không?”

Nàng còn chưa nói xong thì đã bị y cắt ngang. Lệnh Viên ngẩng lên, thấy Thế Huyền vẫn tựa người vào lưng ghế, trên khuôn mặt là nét cười như có như không, trong mắt cũng bừng lên tia sáng. Y lặng lẽ ngồi đó nhìn nàng, chờ nàng lên tiếng trả lời.

Muôn vàn cảnh tượng tựa như những bức tranh lần lượt hiện ra trước mắt, cuối cùng, trong lòng nàng chỉ còn một chữ…

“Tốt.”

Y vào kinh, chỉ vì để ngăn cản nàng lấy người mà nàng không yêu.

Y ở lại, chỉ vì để đưa nàng rời khỏi nhà ngục tàn khốc đã giam cầm nàng biết bao năm tháng.

Một Bùi Vô Song như thế, làm sao nàng có thể nói không tốt được đây?

Chỉ là, một nam tử như vậy, so với Phò mã, người được nàng chôn sâu trong lòng, dường như lại thiếu một chút khí chất của trần gian. Cảm giác mà y mang đến cho nàng, trước giờ chỉ là vô cùng xa xôi và mờ mịt.

“Có thể lọt vào mắt xanh của cô cô, ấy là phúc khí của y.” Giọng nói của Thiếu đế vang lên, trong lời nói có phần đắc ý.

Lúc này y đã về phe Thụy Vương, muốn sớm gả nàng ra khỏi Hoàng cung hay sao?

Lệnh Viên không giận mà chỉ cười, cặp mắt trong veo nhìn người trước mặt, khẽ hé môi, nói: “Nếu Hoàng thượng đã quên, vậy hôm nay cô cô sẽ nói lại cho Hoàng thượng nghe một lần nữa, phò mã, chỉ có một người.”

Nàng đã từng hận phụ hoàng, mẫu hậu nhiều năm, bây giờ, thứ khiến nàng không thể buông bỏ không phải là dải giang sơn gấm vóc trải dài vạn dặm, mà là thiếu niên như ngọc trước mắt này.

 

Những lời nói kiên định làm xao động mùi hương thoang thoảng trong phòng, cảm giác đau rấm rứt nơi bả vai dường như lại lan tỏa lên trên. Chiếc chén đập xuống mặt bàn phát ra âm thanh trong trẻo, Thế Huyền vẫn mỉm cười: “Đó là sự bất hạnh của y.”

Yêu phải một người vĩnh viễn không thuộc về mình.

Yêu phải một người không nên yêu.

Y vươn người đứng dậy, ung dung nói: “Không còn sớm nữa, trẫm phải về đây.”

Bóng người in lên cánh cửa đang đóng chặt, mấy ngón tay mảnh khảnh vừa chạm vào tay cầm thì giọng nói của Lệnh Viên vang lên từ phía sau: “Y chỉ là người ngoài cuộc.”

Lời nói rất nhẹ nhàng nhưng lại mang theo sự khẳng định, còn xen lẫn nét âu lo.

Thế Huyền không quay lại, ánh mắt nhìn đăm đăm vào khoảng mông lung bên ngoài khe cửa, rồi cất tiếng cười khẽ: “Cô cô cho rằng trẫm sẽ làm gì sao? Để uy hiếp cô cô?”

“Y không quan trọng.”

Lệnh Viên vừa dứt lời, Thế Huyền đã không khỏi bật cười, đầu ngón tay hơi dùng sức, cánh cửa được nhẹ nhàng đẩy ra. Y vẫn quay lưng về phía nàng, thấp giọng nói: “Đã không quan trọng, vậy cô cô cũng không phải mất công nhắc nhở trẫm làm gì!”

Mất công nhắc nhở, thực là giấu đầu hở đuôi.

Nắm chặt chiếc khăn lụa trong tay, trái tim nàng bỗng trở nên hỗn loạn, lại nhìn về phía trước, Thiếu đế đã đi khuất trong màn đêm mịt mờ, chỉ còn nhìn thấy bóng dáng của mấy kẻ hầu đang bám theo sau.


[1] Thân bất do kỷ: bản thân không do mình làm chủ.

 

Advertisements

One comment on “Đế phượng phi 9.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s