Đế hoàng phi 8.2

Bức màn trước mặt khẽ đung đưa, đôi ủng thêu rồng đột nhiên đứng dậy. Dương phi còn chưa nói hết câu, cơ thể đã bị kẻ đế vương kéo lên và ôm vào lòng. Dương phi sợ hãi mở to đôi mắt, nhưng lại không dám nói thêm một câu nào.

Hoàng thượng đã giận rồi sao? Vậy nàng phải làm thế nào?

Lòng bàn tay lạnh băng lấm tấm mồ hôi, nắm chặt long bào của Thế Huyền không biết có nên buông ra hay không.

Bàn tay đang vòng qua eo Dương phi đột nhiên dùng sức, hai chữ: “Hoàng thượng” còn chưa kịp thốt khỏi miệng, đôi môi nàng đã bị Thế Huyền khóa chặt.

Trút bỏ bộ cung trang tinh tế trên người, đôi tay trắng nõn như ngó sen của nữ tử vòng qua cổ Thế Huyền. Động tác của y chẳng có vẻ gì dịu dàng, lưỡi sắc như dao, nụ hôn như mang theo độc dược.

Đỉnh màn mạ vàng không ngừng lắc lư, trong màn, hai con người cùng buông mình vùng vẫy trên chiếc long sàng rộng lớn mà mềm mại.

“Sinh cho trẫm một hoàng tử.”

Ánh mắt Thế Huyền lạnh băng, lời nói cũng chẳng có chút tình cảm.

Dương phi không ngừng thở hổn hển, xấu hổ cụp đôi mắt, dịu dàng nói: “Hoàng thượng… Thần thiếp ngu xuẩn, còn sợ Hoàng thượng không thích thần thiếp nữa…”

Mái tóc đen nhánh của Dương phi buông xõa, Thế Huyền khom người xuống, đưa tay nâng chiếc cằm thon của nàng lên. Dưới ánh sáng mờ ảo, làn da nữ tử ánh lên những tia sáng như bạch ngọc, vô cùng quyến rũ. Cặp mắt Thế Huyền ẩn chứa nét cười, nhưng đáy lòng lại lạnh đến mức khiến người ta khiếp sợ…

Người ngu xuẩn mới dễ khống chế.

 

* * *

Bên ngoài điện Tuyên Thất, đèn đuốc sáng trưng, khung cảnh hệt như ban ngày.

Trong không khí phảng phất hương thơm thoang thoảng, Lệnh Viên vẫn mặc bộ đồ khi đi theo đội nghi trượng xuất cung trước đó. Sau khi từ Bùi phủ trở về, nàng tới cung của Đoan phi ngồi lại một lát, hỏi thăm tình hình vết thương của Chiêu Nhi. Sắc trời dần tối, nàng lại bắt đầu nghĩ tới Thế Huyền. Đi thẳng tới đây, Trung thường thị lại nói với nàng, Dương phi tới điện Tuyên Thất, Hoàng thượng đuổi tất cả mọi người ra ngoài, lúc này e là không tiện vào trong.

Đôi giày lụa cao quý mới đi đi lại lại mấy vòng đã nghe sau lưng có tiếng cửa mở nặng nề, ngay sau đó là giọng nói hờ hững mà mỏi mệt của Thiếu đế: “Cô cô!”

Ánh sáng hắt ra từ bên trong dường như đã làm dịu bớt không khí lạnh lẽo bên ngoài, một tia sáng mảnh như tơ đậu lại trên vai Thiếu đế, rồi nhanh chóng bị nhấn chìm giữa ánh trăng thanh.

Lệnh Viên ngoảnh lại nhìn, sau cánh cửa không thấy Dương phi, chỉ có một mình Thiếu đế trong bộ đồ ngủ màu trắng, thêm một chiếc áo rộng khoác trên vai, nơi đáy mắt y còn ẩn hiện nét cười.

Nụ cười ấy như đã xua tan bầu không khí âm u suốt những ngày qua, xua tan cả cô hồn chết oan trên xà nhà đó.

Lệnh Viên bất giác ngây người.

Thân thể cao lớn đó đã bước lại gần, mùi long diên hương như ẩn như hiện.

Trái tim bỗng đập như trống trận, Lệnh Viên lùi về phía sau một bước: “Hoàng thượng nhìn gì vậy?”

Y nhìn nàng chăm chú, ánh mắt sáng rực, bên khóe miệng còn xuất hiện một nụ cười tươi: “Cô cô nhìn trẫm, trẫm nhìn mỹ nhân.”

Những câu nói nửa đùa nửa thật được thốt ra từ miệng Thế Huyền, chẳng thể tìm lại được nỗi thương tâm và dáng vẻ thảm hại của y trong cung Chung Trữ ngày đó. Nhưng Lệnh Viên hiểu, những nỗi đau được giấu kín kia chỉ là sự khởi đầu cho những cuộc giao tranh tiếp theo giữa bọn họ.

 

Dưới bầu trời đêm trong vắt, mấy ngọn đèn soi sáng con đường lát đá uốn lượn dưới chân. Giữa mùa đông giá lạnh, ngự hoa viên tĩnh lặng lạ thường, dù nín thở cũng chỉ có thể nghe thấy tiếng thở đan xen của những người đứng xung quanh.

Thiếu đế không mặc long bào, trên người chỉ có một bộ đồ ngủ màu trắng, rồi khoác thêm áo choàng bên ngoài. Dưới ánh sáng mờ mờ, thân hình y càng trở nên cao lớn. Đại trưởng công chúa cũng mặc một bộ đồ màu trắng, trên búi tóc đen nhánh chẳng có thứ trang sức nào ngoài một cây trâm bằng bạch ngọc.

Bóng hình cao lớn đứng bên tấm thân mỹ lệ, nhìn từ xa có cảm giác đẹp như tranh vẽ.

Trong hậu cung của Hoàng thượng có biết bao giai nhân, nhưng chưa từng thấy phi tần nào đứng bên cạnh y có thể mang lại cảm giác này.

Trong đầu Anh Tịch chợt nảy ra bốn chữ: “Thần tiên quyến lữ.”[1]

“Nghĩ gì vậy?” Ngọc Trí khẽ cất tiếng, rồi cau mày nhìn Anh Tịch.

Lúc này Anh Tịch mới phát hiện mình vừa không cẩn thận nên giẫm lên giày của Ngọc Trí, rồi đột nhiên thị sợ đến nỗi mặt mày trắng bệch, hoang mang cất tiếng phủ nhận, rồi lén đưa tay lên ôm ngực. Công chúa Điện hạ là cô ruột của Hoàng thượng, thị không thể suy nghĩ linh tinh như thế được!

Những tiếng động lạ sau lưng không khiến hai người đi phía trước để tâm, họ vẫn sánh vai đi cùng nhau trên con đường nhỏ dẫn tới cung Thịnh Diên. Thế Huyền cách Lệnh Viên rất gần, mùi long diên hương quen thuộc tỏa ra xung quanh, Lệnh Viên mỉm cười, nói: “Chỉ mấy bước chân thôi, có gì đâu mà phải tiễn.”

Chuyện của Công chúa Vĩnh Huy lần này, Lệnh Viên còn sợ Thế Huyền sẽ hận nàng tới cùng cực, không ngờ lúc này, y lại như đã quên hết tất cả. Trong nụ cười còn thấp thoáng nét gần gũi như có như không với nàng, giống hệt ngày xưa.

Chỉ là, về việc tiễn nàng, đây mới là lần đầu tiên.

Bờ môi Thế Huyền hơi nhếch lên thành một nụ cười mỉm, những ngón tay mảnh khảnh khẽ vuốt một cành cây ở bên cạnh. Y không nhìn nàng, thấp giọng nói: “Cũng không hoàn toàn là đi tiễn cô cô, trẫm cũng muốn ra ngoài đi dạo một lát.”

Lệnh Viên ngoảnh đầu nhìn y, ánh sáng mờ ảo làm tôn lên những đường nét hoàn mỹ trên khuôn mặt ấy, hai hàng lông mi dày hơi hấp háy, ngay đến lời nói cũng toát lên nét cười. Lệnh Viên như trút được gánh nặng, khẽ nói: “Hoàng thượng cũng đừng nên trách Dương phi…”

Dù có ngu xuẩn hơn, đó cũng vẫn là em ruột của Dương Ngự thừa.


[1] Cặp tình nhân đẹp đôi tựa thần tiên – DG.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s