Thiên sơn mộ tuyết 4.1

Chương 4

D

úng lúc tôi với Duyệt Oánh đang cười nói rôm rả trong phòng bệnh thì Mộ Chấn Phi bước vào.

Hôm nay không băng bó nên tôi có chút ngượng ngùng, mất tự nhiên khi gặp anh ta, mấy hôm trước chỉ nhìn anh ta bằng một mắt nhưng tôi lại không có cảm giác đó. Có lẽ do Duyệt Oánh vừa nhắc đến số đào hoa, nhưng tôi đâu phải Duyệt Oánh, tôi tuyệt nhiên không mắc chứng cuồng trai đẹp, tôi xin thề.

Mộ Chấn Phi vẫn đem hoa quả tới như thường ngày. Duyệt Oánh mải tìm dao gọt táo, khuôn mặt đẹp trai tỏa sáng của Mộ Chấn Phi khiến tôi lúng túng, đành ngượng ngùng nói:

– Cảm ơn anh!

Mộ Chấn Phi hơn tôi một khóa, vừa vào trường, tôi đã được nghe nhiều chiến tích lẫy lừng của anh ta. Lúc đó đúng thời kỳ tiếng tăm anh ta nổi như cồn, chẳng hiểu anh ta làm cách nào mà đòi được trường bên đó thay đổi bản tính lề mề cố hữu của phòng Phục vụ hậu cần. Một thời, sinh viên trường tôi bàn tán về Mộ Chấn Phi mà cứ như đang nói về hai thần tượng Diêu Minh[1] và Lưu Tường[2] vậy. Tôi vẫn nhớ, có lần trên diễn đàn trường đăng một bài viết giọng điệu đầy sục sôi, gào toáng lên rằng:

– Từ dạo Vận động Ngũ tứ[3] đến nay, trường chúng ta chưa hề thua kém ai bao giờ, cớ gì cả trăm năm huy hoàng, đến tận giờ phút này vẫn chưa xuất hiện nổi một người như Mộ Chấn Phi…

Về sau, chủ đề tranh cãi của topic này đã chuyển sang một chiều hướng hoàn toàn khác, bởi lẽ rất nhanh sau đó, có người viết bình luận dè bỉu ở dưới rằng: “Cỡ Mộ Chấn Phi mà cũng đòi đánh đồng với mấy vị hiền triết đã khuất của Ngũ tứ cơ đấy?” Sau đó dường như topic đã biến thành cuộc khẩu chiến của hai phe thuộc khoa Lịch sử và khoa Quan hệ quốc tế, họ lao vào tranh luận từ ý nghĩa của Vận động Ngũ tứ đến sách giáo khoa Lịch sử cận đại Trung Quốc rốt cuộc có nên cải biên lại không. Sinh viên thuộc hai chuyên ngành này xưa nay vốn hoạt ngôn, họ dẫn dắt luận điểm không biết mệt mỏi, nói qua nói lại bao lâu thì topic trở thành đề tài nóng hổi trong năm. Mỗi lần đăng nhập vào trang chủ của trường là topic ấy ngay lập tức đập vào mắt với biểu tượng đỏ chói nổi bật ngay trên đầu.

Nói đúng ra, Mộ Chấn Phi cũng không hơn người khác một đôi mắt hay một cái mũi, mà bởi anh ta có vẻ ngoài rất đẹp trai, thêm vào đó khuôn mặt sáng ngời ánh mặt trời đó không giống với sinh viên của khoa Công nghệ.

Thấy mắt tôi đã được tháo gạc, Mộ Chấn Phi liền hỏi:

– Đã nhìn được chưa em?

– Cũng tàm tạm ạ! Bác sĩ nói cần đợi một thời gian để hồi phục, chắc không có vấn đề gì đâu.

– Hôm nọ định thú nhận với em, nhưng em vẫn chưa tháo gạc, bác sĩ khuyên đừng làm ảnh hưởng tới tâm trạng em nên anh không vội nói. Giờ nhất định phải thú thật với em chuyện này.

Nhìn mặt Mộ Chấn Phi có vẻ rất nghiêm trọng, đến má lúm đồng tiền cũng biến mất hút, anh ta mím môi rồi nói:

– Thành thật xin lỗi em, thứ văng vào mắt em hôm đó là điện thoại của anh, anh đang cầm điện thoại, nhưng lúc đó hỗn loạn quá, cầm không chắc nên bị văng mất, không ngờ lại văng trúng em.

Tôi đã bảo mà, “hành hiệp trượng nghĩa” nỗi gì, giờ mới vỡ lẽ thủ phạm chính là anh ta.

Chẳng trách anh ta mau mau chóng chóng đưa tôi đến bệnh viện như thế, lại còn ngày ngày đến thăm, hóa ra là lý do này. Số đào hoa cái gì chứ, có mà tai bay vạ gió thì có.

Sau vụ đó, Duyệt Oánh có đến hiện trường tìm nhưng không thấy vật lạ đã văng vào tôi. Lúc đó rất đông người lại vô cùng hỗn loạn, nháo nhác, thấy tôi chảy máu là cô ấy quýnh quáng chạy theo tôi đến bệnh viện. Về sau, tuy cũng lân la hỏi mấy bạn học có mặt lúc ấy, nhưng không ai hay rốt cuộc vật lạ đó là thứ gì. Có điều, Mộ Chấn Phi cũng là người có lương tâm, dù anh ta là thủ phạm nhưng việc vừa xảy ra là anh ta liền đưa tôi đi bệnh viện ngay, bây giờ lại dũng cảm tự thú, dù sao cũng không thể vu cho anh ta tội gây án rồi bỏ chạy được.

Tôi đưa tay xoa bên mắt trái vẫn còn âm ỉ đau, Mộ Chấn Phi lập tức ngăn lại:

– Đừng xoa! Đừng để bị nhiễm trùng!

Tôi chỉ còn nước day day mũi mình:

– Thế anh định bồi thường thế nào đây?

– Tiền thuốc men cấp dưỡng anh trả. Bài vở mấy buổi nghỉ học, anh cũng mượn chép cho em rồi. Tiết ngày mai, ngày kia anh cũng nhờ người rồi, đợi tan học anh sẽ mượn chép cho em.

Duyệt Oánh nói chen vào:

– Tưởng thế mà xong à? Ngộ nhỡ sau này để lại di chứng thì sao? Anh phải chịu trách nhiệm chứ!

Thật tình, tôi cũng ngại không dám nói, hồi sáng khám bệnh, bác sĩ có đề cập: “Sau này, e là thị lực sẽ giảm xuống vài độ, nhưng xác suất rất nhỏ, không quá hai mươi phần trăm.” Số tôi không đen đến mức đó chứ nhỉ?

Mộ Chấn Phi nhìn tôi:

– Xin lỗi em, anh rất lấy làm tiếc về sự việc này. Nếu có chuyện gì, em cứ nói. Chỉ cần trong khả năng của mình, anh nhất định sẽ cố gắng.

Giọng điệu của anh ta rất chân thành, thái độ cũng đúng mực. Quả không hổ là nhân vật làm mưa làm gió, đầy tinh thần trách nhiệm.

Trong phút chốc tôi đã nghĩ có nên phạt anh ta lấy nước cho mình một năm luôn không, hay thẳng thừng ép anh ta làm bạn trai Duyệt Oánh nhỉ?

Tôi chưa kịp mở miệng, Duyệt Oánh đã lên tiếng:

– Anh có bạn gái chưa?

Anh ta ngẩn ra một hồi:

– Vẫn chưa…

Duyệt Oánh hùng hổ hăm dọa:

– Thật sự chưa có à?

– Thực sự là chưa có.

Duyệt Oánh cười tươi rói:

– Thế được rồi, anh giúp Đồng Tuyết lấy nước một năm, bất chấp mưa gió, cho đến khi anh tốt nghiệp mới thôi.

Tôi vẫn chưa kịp nói gì, Chấn Phi đã gật đầu đồng ý:

– Được, không thành vấn đề.

Đợi Mộ Chấn Phi đi rồi, tôi quay sang trách Duyệt Oánh:

– Sao cậu lại dễ dãi với anh ta thế?

– Thế vẫn là dễ dãi á? Cậu ghét nhất đi lấy nước còn gì? Thế cậu định ra điều kiện thế nào?

Tôi thở dài, thì thào nói với cô ấy:

– Tớ đang định bắt anh ta làm bạn trai cậu.

Duyệt Oánh lập tức sững sờ:

– Hả… Sao cậu không nói sớm… Trời ơi là trời… Tớ lại lỡ duyên với Mộ Chấn Phi rồi… Tớ không thiết sống nữa…

Mặc dù rất muốn trơ tráo dọa Mộ Chấn Phi một trận, hòng bắt anh ta làm bạn trai của Duyệt Oánh, rồi từ nay về sau, tôi có thể tranh thủ bắt nạt anh ta, nhưng loại người như Mộ Chấn Phi làm gì có chuyện dễ dàng nghe theo sự thao túng của kẻ khác đến vậy. Trương Vô Kỵ vẫn mãi là Trương Vô Kỵ, Triệu Mẫn đáo để cũng phải bày ra thiên la địa võng mới ép được Trương Vô Kỵ hứa với mình ba điều. Chẳng qua Mộ Chấn Phi cũng chỉ là áy náy vì một sơ sẩy nhất thời, trong khi hiện giờ, một là tôi chưa mù, hai là tôi chưa tàn tật, anh ta có day dứt cỡ nào cũng chẳng đến mức đó, tôi làm gì có gan ép anh ta phải ngoan ngoãn ở bên Duyệt Oánh cả đời. Bài học trước kia đã dạy tôi một điều, đừng vội đâm đầu vào khi chưa nắm rõ sự tình, nếu không chỉ tổ chuốc nhục vào thân mà thôi.


[1] Diêu Minh: ngôi sao bóng rổ thành công ở Mỹ và được cả Trung Quốc biết đến .

 

[2] Minh Tường: vận động viên điền kinh đầu tiên của Trung Quốc từng giành ba danh hiệu: kỷ lục gia thế giới, vô địch thế giới và vô địch Olympic.

 

[3] Vận động Ngũ tứ (hay còn gọi là Phong trào Ngũ tứ): một phong trào đấu tranh rộng lớn của sinh viên, học sinh, công nhân, thị dân, trí thức Trung Quốc, vì nổ ra đúng vào ngày 4 tháng 5 năm 1919 nên được gọi là phong trào Ngũ tứ.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s