Thiên sơn mộ tuyết 3.4

Lúc này rồi mà tôi vẫn còn tư tưởng nghĩ ngợi lung tung. Hai hàng nước mắt trào ra làm nhoè nhoẹt mọi thứ xung quanh. Nhưng tôi vẫn biết mình đã ra khỏi nhà thi đấu, vừa đi qua lầu Dật Phu[1], khu quản lý tổng hợp, vườn đào Hữu Nghị, hồ Kim Tiền… Mỗi con đường trong trường đều hết mực quen thuộc, không cần nhìn cũng biết. Qua cổng Bắc Nhị là Bệnh viện Số một trực thuộc Học viện Y trường tôi. Anh chàng cõng tôi rảo bước nhanh thoăn thoắt, con đường này vốn dốc, tôi nghe thấy anh ta thở hổn hển không ra hơi.

Tôi nằm tròng trà tròng trành trên lưng anh ta nên đầu óc choáng váng hoặc có lẽ do chứng sợ máu lại phát tác, mặc dù không thấy máu nhưng tôi có thể ngửi thấy mùi vị tanh nồng ấy. Đầu tôi rũ xuống không chút sinh khí. Bờ vai rộng thênh thang nhưng không hề cơ bắp của anh chàng này gợi tôi nhớ đến Tiêu Sơn, hễ chán sống thèm chết tôi lại nhớ đến anh. Trước kia, mỗi lần đi qua sân bóng rổ có anh đang chơi, chỉ cần đưa mắt, tôi đã nhận ra anh đang đứng len lỏi giữa đám nam sinh trên sân, mồ hôi mướt mát ở ngực và lưng, thấm qua lớp áo trong suốt, để lộ bờ vai bằng và rộng. Tiêu Sơn chưa hề cõng tôi, chỉ là rất lâu, rất lâu trước đây, tôi đã từng mơ thấy anh cõng mình. Trong mơ, anh cõng tôi đi trên con đường rợp bóng những hàng cây xanh mát ở trường trung học, dưới những tán lá xanh ngắt trên bầu trời, lơ thơ mấy chùm hoa chen giữa tán lá, hoa dạ hợp[2] phơn phớt tựa màu nhung, bập bùng như những đốm lửa giữa nền trời xanh trong.

Trong giấc mơ, anh cứ cõng tôi đi mãi, tôi vịn vào cổ anh, hỏi:

– Anh định cõng em đi đâu?

Anh nói:

– Cõng em đi vào trái tim anh.

Lúc tỉnh giấc chỉ còn mình tôi với nỗi rầu rĩ, giá như hồi kết ấy là thật thì tốt biết bao.

 

Chúng tôi đi vào một phòng cấp cứu ồn ào, tôi nghe tiếng Duyệt Oánh khóc lóc gọi bác sĩ, rồi tôi được đặt ngồi xuống ghế, bác sĩ và y tá cũng xuất hiện. Bác sĩ để tôi ngửa đầu, miếng bông mang theo mùi sát trùng nhẹ nhàng lướt qua mí mắt tôi mát lạnh, một cơn đau ập đến khiến tôi rùng mình.

Bác sĩ hỏi:

– Có mở mắt được không?

Tôi cố gắng thử, mọi thứ nhạt nhòa, mắt trái không dám mở mạnh. Bác sĩ sột soạt viết, rồi nói:

– Các em là sinh viên trường này à? Có đem bảo hiểm y tế không? Trước tiên, giúp em này đi nộp tiền, rồi lên tầng làm xét nghiệm, xem có tổn thương đến nhãn
cầu không.

Tôi vẫn cố mở to mắt phải để nhìn rõ hơn nhưng vô ích, chỉ cần khẽ động đậy là nước mắt sẽ thi nhau trào ra. Duyệt Oánh chực khóc:

– Bọn em không đem theo thẻ…

– Anh đi nộp tiền. – Tôi đoán là giọng anh chàng vừa cõng tôi ban nãy.

Anh ta có chất giọng phổ thông rõ ràng, chuẩn xác, nghe giọng còn hơi hổn hển, chắc là vừa chạy quá nhanh.

– Em ở đây trông bạn ấy.

Bác sĩ dùng gạc tiệt trùng băng vết thương lại, tôi như đứa mù dở được Duyệt Oánh dìu lên tầng. Ngay sau đó, xét nghiệm cho ra kết quả thủng giác mạc do tác động ngoài, bác sĩ khuyến cáo nên khẩn trương tiến hành phẫu thuật. Duyệt Oánh òa khóc, tôi cũng thấy sợ, tưởng tượng bao nhiêu tình huống không hay có thể xảy ra, chỉ sợ phẫu thuật xong mình sẽ thành người mù. Anh chàng vừa cõng tôi ban nãy bình tĩnh hơn chúng tôi, anh ta nắm tay tôi rồi nói:

– Bọn anh đợi em ở bên ngoài!

Mười đầu ngón tay mát rượi của anh ta siết mạnh, giống cách Tiêu Sơn thường nắm tay tôi, anh luôn nắm chặt đến nỗi tay tôi hơi tê tê. Thực ra lòng tôi vừa dấy lên nỗi sợ hãi tột độ, cổ tay run lẩy bẩy, nắm tay anh ta mà nghẹn ngào, không thốt nên lời. Y tá đến thúc giục, tôi vẫn không dám hé mắt trái, còn mắt phải chỉ thấy nhập nhèm những hình ảnh nhạt nhòa. Tôi cố gắng nhìn Duyệt Oánh lần cuối, thấy cô ấy đang đứng dựa tường, nức nở cùng anh chàng kia. Nếu tôi mù thật thì đây chính là lần cuối cùng tôi còn nhìn thấy thế giới.

Phẫu thuật không lâu như tôi nghĩ, cũng không kinh khủng như trong tưởng tượng, toàn bộ mắt trái của tôi được băng kín mít, lúc ấy tôi còn chợt nghĩ: “Thế này không phải thành Độc nhãn Tướng quân rồi sao?” Sau này Duyệt Oánh cũng nói, nhìn mặt tôi vừa ra khỏi phòng phẫu thuật chẳng khác nào thuyền trưởng hải tặc.

Cô ấy nói với tôi điều này lúc tôi đã nằm viện được ba ngày. Sáng sớm hôm nay, bác sĩ đến kiểm tra, sau đó giúp tôi tháo gạc, nói rằng quan sát thêm hai ngày nữa, nếu không thấy dấu hiệu viêm nhiễm thì có thể xuất viện, vấn đề thị lực bị ảnh hưởng hay không còn phụ thuộc vào sự hồi phục sau này. Nhưng cũng may chỗ giác mạc bị thương ở chếch một bên, miệng vết thương cũng nhỏ, trước mắt vẫn rất khả quan.

Tôi buồn bực muốn chết, tôi vốn ghét bệnh viện, nói gì tới phải nằm viện. Hơn nữa, hằng sáng còn phải truyền mấy chai dịch đề phòng nhiễm trùng. Tháo gạc xong, tôi cũng không dám mở to mắt trái, nên nhìn mọi thứ chỉ thấy lờ mờ.

Duyệt Oánh trốn ba buổi học để vào viện chăm tôi, tôi thực sự rất cảm kích. Tôi biết cô ấy đến không phải vì Mộ Chấn Phi, dù người cõng tôi tới bệnh viện ngày hôm đó chính là anh ta. Chẳng trách hôm đó, nghe thấy phải làm phẫu thuật, Duyệt Oánh hoảng sợ đến mức bật khóc, còn anh ta vẫn bình chân như vại, trai đẹp quả nhiên có chỗ hơn người, không hổ là người từng trải.

Ngày nào Mộ Chấn Phi cũng tới thăm tôi, Duyệt Oánh trêu: phen này thì trúng số đào hoa rồi nhé, tôi nói:

– Làm thuyền trưởng hải tặc rồi, còn đào hoa gì nữa? Người ta “hành hiệp trượng nghĩa”, chứ nào phải anh hùng cứu mỹ nhân.

 


[1] Lầu Dật Phu là công trình kiến trúc được đặt theo tên của nhà tài trợ Thiệu Dật Phu. Thiệu Dật Phu được biết đến như một “ông trùm” của làng giải trí Hoa ngữ. Kể từ năm 1985, ông đã quyên tiền xây dựng nhiều công trình kiến trúc phục vụ cho khoa học giáo dục tại Đại lục, các công trình này thường được đặt theo tên của ông.

 

[2] Hoa dạ hợp: hay còn gọi là hoa mộc lan Trung Hoa, có màu trắng hoặc phớt hồng.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s