Cánh thư 10.4

Trình độ của thí sinh số bảy, số tám sau tôi không đáng phải nhắc tới, mọi người đều mỏi mắt mong chờ sự xuất hiện của Thương Thang. Sau một thời gian dài chờ đợi, cuối cùng đã đến lượt hắn thi.

Sau khi người dẫn chương trình tuyên bố số báo danh, hắn bình thản bước lên sân khấu. Tôi nhìn chằm chằm theo bóng hắn, nghĩ thầm: Tự Đại, nhà ngươi đừng làm ta thất vọng nhé!

Hắn đứng trên sân khấu với dáng vẻ chắc chắn, đầu tiên là nhìn hội trường một lượt, sau đó mỉm cười. Cả hội trường lập tức im lặng như tờ, chăm chú chờ hắn lên tiếng.

“Kính thưa các vị khách quý, thưa các thầy cô giáo…” Cuối cùng thì giọng nam dễ nghe, khỏe khoắn của hắn đã cất lên, mọi người đều thở phào với vẻ hài lòng.

Hắn càng thuyết trình thì tâm trạng của tôi càng trở nên nặng nề hơn – có thể nói là bài thuyết trình của hắn khá xuất sắc, không phân cao thấp với tôi. Đến khi hắn nói xong lời cuối cùng, cô Triệu liền nói một câu với vẻ lo lắng: “Hiện giờ chỉ còn biết xem ban giám khảo thiên vị ai hơn thôi!”

Sau thời gian chờ đợi dài dằng dặc, cuối cùng thời khắc tuyên bố kết quả đã đến. Tim tôi đập thình thịch: Bất luận là ai, tốt nhất thầy cũng đừng nêu tên em ra trước! Nhất định phải là người cuối cùng!

“Đứng thứ hai là Trác Ưu, số báo danh 6, tổng điểm 97,9; Đứng thứ nhất là Thương Thang, số báo danh 9.” Trưởng ban giám khảo tuyên bố: “Thí sinh đủ tư cách tham gia trận chung kết của tỉnh là Thương Thang trường Nhất Trung, chúc mừng em!”

Tiếng reo hò sau lưng nổi lên như sấm, tôi chỉ còn biết ngồi thẫn thờ, trong lòng có một âm thanh đang vọng lại: “Ngươi thua rồi! Ngươi thua rồi! Ngươi thua tên Tự Đại với số điểm chênh lệch 0,1!”

Dương, anh có biết không? Đó là lần đầu tiên em thực sự nếm mùi thất bại. Và cuộc đời vốn rất bằng phẳng của em cũng đã bị phủ một màn sương lạnh giá, trắng toát.

“Ưu Ưu! Ưu Ưu!” Có người đang gọi với vẻ rất lo lắng bên tai tôi.

Cuối cùng tôi đã trở về với thực tại, nhìn về phía người đang gọi, hóa ra là cô Triệu. Nét mặt cô lộ rõ vẻ thương cảm và nuối tiếc: “Em đừng buồn, lần này chỉ có thể nói là ta không gặp may, chỉ tại cuộc thi tổ chức tại trường Nhất Trung. Họ đã chiếm hết mọi điều kiện thiên thời, địa lợi, nhân hòa, em đừng trách mình nhé!”

“Dạ không, làm sao em trách mình được?” Tôi cố gắng mỉm cười với cô, “Em không buồn đâu cô ạ.”

Ban tổ chức sắp xếp cho các học sinh đoạt giải chụp ảnh lưu niệm, tôi lại một lần nữa bị xếp đứng cạnh Thương Thang. Lãnh đạo lên hết tốp này đến tốp khác, miệng tôi không được khép lại lúc nào, dây thần kinh trên mặt đều đã cứng đờ.

“Haizz, đừng có cười như vậy, trông cứ như khóc ấy.” Đột nhiên Thương Thang quay sang nói nhỏ với tôi.

“Cậu cũng đẹp lắm sao? Cười hai mươi phút rồi mà các cơ vẫn chưa thấy mỏi!” Tôi không thèm quay đầu nhìn hắn, cứ việc tạo dáng trước ống kính.

“Không phải…” Hắn có vẻ do dự, “Trước khi vào thi, cậu không cười như thế.”

Nụ cười lập tức biến mất trên môi tôi. Tôi trợn tròn mắt, sửng sốt nhìn gã Tự Đại đó. Lẽ nào sắc mặt tôi đã khó coi đến mức ai ai cũng biết tôi đang cười gượng ư?

“Haizz, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt ngớ ngẩn ấy nữa!” Gã cau mày, nói nhỏ: “Tôi ghét nhất là đồ ngốc!”

“Đồ ngốc?” Tôi há hốc miệng: “Cậu vừa bảo tôi là đồ ngốc?” Cơn giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt. Tôi bất chấp đang lúc chụp ảnh, giơ tấm bằng khen bằng bìa cứng lên đánh hắn.

“Tét!”

Mọi người liền dồn hết ánh mắt về phía chúng tôi, sau đó tất cả sững sờ.

Nét mặt Thương Thang lúc xanh lúc trắng, chắc là đang cố kiềm chế để không nổi cáu. Tôi không ngờ mọi người lại phản ứng mạnh như vậy, cũng sững sờ theo.

“Ưu Ưu, em sao vậy?” Cô Triệu cất tiếng hỏi, giọng rất không vui.

“Em…”

“Bọn em đang đùa ạ, đang định đổi tư thế để chụp ảnh đẹp hơn!” Thương Thang cướp lời tôi.

Thế là mọi người đều cười với vẻ thông cảm: “Trẻ con bây giờ chỉ thích khác người thôi, ha ha!”

Tôi thở phào, lén nhìn Thương Thang, nhủ thầm: “Tên tiểu tử nhà ngươi cũng biết điều đó nhỉ!”

Chụp ảnh xong xuôi, tôi và cô giáo đang chuẩn bị ra về thì Thương Thang gọi giật chúng tôi lại.

“Cô Triệu, em mượn Trác Ưu một lát được không cô, em muốn thảo luận cuộc thi ngày hôm nay với bạn ấy, có được không ạ?” Hắn cười cười, nói với cô Triệu bằng giọng rất khiêm tốn, cung kính.

“Dĩ nhiên là được!” Thấy một học sinh đẹp trai như vậy cất lời nhờ mình, cô Triệu liền đồng ý ngay: “Ưu Ưu, em đi đi! Đằng nào thì cô cũng phải bàn chút việc với người của đài truyền hình, lát nữa về nhà nhớ đi cẩn thận nhé!”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s