Ký ức độc quyền 3.3

3

Khi xe chạy đến nhà Mộ Thừa Hòa thì Bạch Lâm cũng đã tỉnh lại phân nửa. Trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê như thế, cô ấy vẫn có thể chào Mộ Thừa Hòa, công lực nịnh bợ của con nhỏ này đúng là không tệ. Lần này, tôi không dám nhờ Mộ Thừa Hòa ra tay nữa, vội vàng dìu Bạch Lâm vào nhà lão.

Nhà của Mộ Thừa Hòa không quá rộng. Tuy không quá rộng nhưng các phòng đều đủ lớn để sử dụng, phòng khách và phòng ngủ đều nhìn ra sông, có thể nói ngôi nhà nằm ở vị trí tuyệt vời, có một không hai trong thành phố A này.

“Nhà này… đắt lắm nhỉ? Bao nhiêu tiền một mét vuông vậy thầy?” Tôi hỏi với giọng của kẻ đầu cơ.

Không ngờ lão này cũng có gia cơ hoành tráng ghê.

Lão bỏ chìa khóa xuống, vừa đi rửa tay vừa nói: “Nhà này của thầy Trần các em, thầy ấy đi vắng nên bảo tôi qua trông nhà.”

“Ồ!” Hóa ra…

Không ngờ họ là bạn thân thật, chẳng trách lại chịu dạy thay Trần Đình lâu như vậy.

Tôi và Bạch Lâm ngủ trong phòng, Mộ Thừa Hòa ôm chăn gối ra sofa.

Bạch Lâm vẫn say, nằm xuống giường là ngáy khò khò. Còn tôi, trải qua một trận lúc nãy, dường như đồng hồ sinh học của tôi đã quá giờ rồi, không ngủ được nữa. Một kẻ vốn quen nằm ngửa như tôi giờ đây lại trằn trọc, lật người qua một bên nằm nghiêng, mặt áp vào vỏ gối trắng tinh.

Cái gối tôi đang nằm vừa hay là gối của Mộ Thừa Hòa.

Chắc là lão nhận được điện thoại của tôi là đi luôn nên ngay cả giường cũng không kịp thu dọn. Do đó, khi chúng tôi vào phòng, màn vẫn y như lúc mới thức dậy, một cái gối nằm ở một bên, một cái khác thì nhăn nhúm, nhìn là biết có người mới gối đầu lên đó.

Bỗng dưng, tôi ngửi được một hùi hương nhàn nhạt, thoang thoảng, là mùi hương của Mộ Thừa Hòa.

Lần đó, trong lúc lão đứng thật gần để dạy tôi cách phát âm, tôi đã ngửi được mùi này trên người lão.

Là mùi gì nhỉ?

Tôi tập trung tinh thần hít một hơi, ngẫm nghĩ.

Hình như là mùi gỗ thông hoặc mùi tùng hương.

Khi tôi còn rất nhỏ, ba tôi từng là thợ mộc, làm đồ dùng gia đình, những dụng cụ bằng gỗ chưa được sơn đều có mùi hương này. Có điều, có nhiều người không thích mùi này, nhưng tôi luôn cảm thấy thật thơm.

Lúc trước, khi Trần Đình đứng lớp, thầy từng nói người Nga rất thích cây bạch dương. Nhưng trong khu rừng Siberia[1] rộng lớn, loại cây thường thấy nhất và hữu dụng nhất lại là thông: thông long não, thông rủ lá, thông trắng, thông kiều, thông bạc, thông linh sam…

Nghĩ thế, tôi tự nhiên cảm thấy Mộ Thừa Hòa chính là một cây thông của Nga.

Giảng viên lên lớp thường sẽ chống tay lên bàn, còn lão thì không. Lão thích một tay cầm sách, một tay để trong túi quần, đứng trước bảng đen, người khác nhìn vào sẽ cảm thấy như rất nhàn hạ. Nhưng sống lưng lão lại rất thẳng, trông giống như một cây thông giữa đất đầy tuyết trắng, biếc xanh mơn mởn.

Cứ nghĩ ngợi vẩn vơ như vậy, bầu bạn cùng với chiếc đồng hồ treo tường, tích tắc tích tắc, giống như đếm cừu, có tác dụng thôi miên.

Không biết đã qua bao lâu, Bạch Lâm lật người lại, đột nhiên đè cánh tay lên bụng tôi, làm tôi giật mình tỉnh giấc. Ngỡ rằng trời đã sáng, nhưng khi tôi nhìn lên tường, chỉ mới có một tiếng trôi qua.

Tôi chợt nhớ ra điện thoại của tôi và Bạch Lâm đều để trong áo khoác, và áo khoác đang treo ở chỗ cửa chính. Nếu không đặt chuông báo thức, e là tôi chẳng thể nào ngủ yên giấc.

Đắn đo một lúc, tôi vẫn quyết định đi ra lấy điện thoại. Thế là tôi bò dậy, nhón chân khẽ khàng đi ra mở cửa.

Những tưởng phòng khách bên ngoài sẽ tối mịt, nhưng hoàn toàn không như tôi nghĩ, Mộ Thừa Hòa chưa ngủ.

Lão ta ngồi trên sofa, laptop đặt trên gối.

Ánh sáng màu lam nhạt phát ra từ màn hình rọi lên mặt lão, rất rõ ràng.

Mộ Thừa Hòa vẫn đeo cặp kính gọng đen, đang tập trung vào máy tính, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, phát ra những tiếng tạch tạch rất nhỏ, tiết tấu đều đặn.

Hơi chau mày, vẻ mặt trầm tư, đây là biểu hiện ngày thường không dễ gì nhìn thấy, Mộ Thừa Hòa của bây giờ và Mộ Thừa Hòa thần thái hưng phấn trên bục giảng hay trong phòng làm việc dường như không phải là một.

Lát sau, một bàn tay của lão rời khỏi bàn phím, cầm bút viết viết lên tờ giấy bên cạnh, rồi dừng lại, bàn tay còn lại gõ gõ trên bàn phím. Lão thực hiện một loạt những động tác này rất tự nhiên thành thạo, nhưng tôi nhìn lại cảm thấy có gì đó ngồ ngộ.

Nhưng rốt cuộc ngộ ở chỗ nào, tôi lại nghĩ không ra.

Tôi định rón rén đến gần để xem lão đang làm gì, ai ngờ chỉ mới đi vài bước thì đã bị lão phát hiện.

Lão ngoảnh đầu lại nhìn tôi: “Dậy rồi à? Hay là vẫn chưa ngủ?”

Nhìn chính diện thế này lại cảm thấy Mộ Thừa Hòa đeo cặp kính trên sống mũi nhìn trẻ con và dễ gần hơn ngày thường.

“Em ra lấy điện thoại đặt chuông báo thức vì sợ ngủ quên ạ!” Tôi ngoan ngoãn giải thích.

Lão lại nhìn tôi một cái, đặt laptop lên bàn trà rồi bật đèn bên cạnh tay vịn sofa, không biết có phải là sợ tôi bị vấp
hay không.

Tôi nhanh chóng lấy điện thoại trong túi áo khoác, đi ngang qua lão, vừa đúng lúc lão bỏ kính xuống, xoa xoa sống mũi. Bên cạnh lão là một chồng sách, toàn sách ngoại ngữ. Tôi nhìn lướt qua bìa của những cuốn sách đặt phía trên, tất cả đều có những từ đơn “Аэродинамик”. Tôi chỉ biết đó là tiếng Nga, chúng tôi chỉ được học từ vựng thông dụng, nên những chữ kia có ý nghĩa gì, tôi không biết.

“Thầy không ngủ được sao?” Tôi hỏi.

“Tôi quen ngủ trên giường, hơn nữa, rất dễ tỉnh giấc.”

Nghe lão ta nói thế, tôi cảm thấy áy náy vô cùng: “Em xin lỗi thầy, tụi em làm phiền thầy quá!”

“Không liên quan đến hai em, tôi vốn hay mất ngủ.”

“Còn trẻ thế, sao lại mất ngủ được?” Tôi còn tưởng mất ngủ là triệu chứng của những người ở độ tuổi như mẹ tôi cơ, đó là dấu hiệu biến chứng từ những bệnh tổng hợp của thời kỳ tiền mãn kinh.

Hắn lại đeo kính, nói: “Bệnh cũ rồi.”

Nhớ lại khi nãy trên xe, hình như lão có nói lấp lửng lão bị bệnh gì đó, làm tôi muốn quan tâm, dù gì thì lão cũng đã giúp tôi và Bạch Lâm một lần. Tôi vòng ra trước sofa, ngồi xuống cạnh lão: “Thầy, em nói cho thầy biết điều này, mẹ em có một phương thuốc trị bệnh mất ngủ hay lắm. Nghe nói giầm nát củ hành tây, bỏ nó vào một cái lọ rồi bọc kín lại, mỗi đêm trước khi đi ngủ đặt bên gối ngửi một chút sẽ rất hiệu nghiệm.” Tôi vừa nói còn vừa làm động tác hít sâu vào. “Đảm bảo thầy sẽ hết bệnh!”

Lão nhìn tôi, đột nhiên lắc đầu khẽ cười, nói: “Tiết Đồng à, em thật thú vị!”

Tôi sững người.

Ngoại trừ lần lão đặt cho tôi cái biệt danh A Đồng Mộc đáng ghét kia, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy lão gọi tôi như thế.

Hai chữ “Tiết Đồng” bất chợt được Mộ Thừa Hòa nói ra tròn vành rõ chữ, êm dịu, ấm áp. Lão phát âm cũng giống những người khác, nhưng dường như lại có gì không giống, không giống với Bạch Lâm hay Tống Kỳ Kỳ, cũng không giống với bất kỳ giảng viên nào, lại càng không giống mẹ tôi. Tóm lại là rất đặc biệt.

Tôi cố tình ho một cái, quay mặt đi chỗ khác.

“Nếu như thầy còn chỗ nào…” Tôi chần chừ. “Còn chỗ nào cảm thấy không khỏe, thầy có thể nói với em, mẹ em có nhiều phương thuốc dân gian hay lắm.”

Thế mà lão lại rất nghiêm chỉnh trả lời tôi: “Được, đợi khi nghĩ ra tôi sẽ nói với em.”

Tôi nhíu mày, đang định xem xét lại một lần nữa người đàn ông có ngoại hình khác xa với thẩm mỹ quan của tôi, thì đột nhiên lại nghe lão nói: “À phải, có việc này, cứ quên không nói với em.”

“Chuyện gì ạ?” Tim gan của tôi run lên, theo như nhận xét của tôi về nhân phẩm của người này, chắc chắn đó chẳng phải việc gì tốt lành.

“Phát âm bật hơi tôi nghe thử xem.”

Haizz, chỉ thế thôi phải không? Tim gan của tôi nhẹ nhõm trở lại.

“Không phải đã đọc qua rồi sao?” Tôi hỏi.

“Đọc thêm lần nữa.” Hắn nói.

Giờ việc này đối với tôi giống như gà con tập ăn thóc thôi, quá dễ mà. Thế là tôi làm theo lời lão nói.

Lão lại căn dặn: “Thêm vào từ đơn, đọc thử xem.”

“Từ đơn gì thầy?”

“Từ có âm bật hơi là được.”

Tôi chọn chữ “Nga” quen thuộc nhất, vừa đọc xong “Россия”, tôi liền thấy trên nét mặt lão hiện rõ vẻ “biết ngay sẽ thế mà”.

Khóe môi Mộ Thừa Hòa hiện ra một nụ cười đã lâu không thấy, ngay cả kính cũng không che lấp được vẻ mặt thiếu cái bĩu môi của lão.

Lão nói: “Vấn đề chính là ở chỗ này. Em không thể vì biết bật hơi mà cố tình thêm nó vào đơn từ rồi đọc, trái lại, em phải làm nhẹ âm đó.”

Tôi xoay vòng vòng rồi.

Lúc tôi không biết phát âm thì bắt tôi cố phát âm cho bằng được, bây giờ tôi biết rồi thì lại bắt tôi đọc nhẹ, rốt cuộc muốn tôi thế nào đây?

Lão tiếp tục: “Do đó, bất luận là ngôn ngữ của nước nào, đều phải biết điều hòa. Ví dụ nhé, trong tiếng Hán chúng ta có âm uốn lưỡi, nếu một người nói chuyện mà âm uốn lưỡi quá rõ ràng, chúng ta sẽ gọi họ là gì?”

“Lưỡi to.” Tôi trả lời không hề do dự.

“Đúng vậy, nghe khẩu ngữ tiếng Nga của em hiện giờ chính là có cảm giác này.”

“…” Tôi lưỡi to sao?

Mộ Thừa Hòa tình ý thâm sâu nói: “Kiêu ngạo là kẻ địch của sự tiến bộ, học trò à, đoạn đường đắc đạo của em còn dài, cố gắng đi.”

Chính trong giây phút ấy, tôi đã hiểu ra vì sao lúc nãy lại có cảm giác khi lão gọi tên tôi khác với mọi người, bởi vì trên trái đất này còn có thể tìm ra một sinh vật khác có thù với tôi như Mộ Thừa Hòa sao?

Tôi đang không cam tâm, lão lại nói: “Mau đi ngủ đi, trời sắp sáng rồi, đến giờ tôi sẽ gọi hai em dậy.”


[1] Siberia: nằm ở phía đông nước Nga, trải dài từ dãy núi Oural tới Thái Bình Dương, có thời tiết rất khắc nghiệt và rừng thông Taiga nổi tiếng.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s