Cánh thư 10.3

 

Chuông cảnh báo trong đại não tự động tắt đi, tôi lườm hắn một cái, vừa gỡ đường may của áo bị kẹt vừa hậm hực nói: “Cậu này, phiền cậu lần sau nhớ mở to mắt nhìn kỹ trước rồi hãy từ chối sau nhé!” Tôi bắt chước giọng điệu của Châu Tinh Trì trong phim, nhấn mạnh từ “mở”.

Hắn không nói gì, chỉ khoanh tay trước ngực, nhìn tôi “chiến đấu” với khung cửa sổ với vẻ thưởng thức, điệu bộ rất uể oải. Khó khăn lắm tôi mới gỡ được áo ra, chuẩn bị quay đầu hiên ngang bỏ đi thì hắn gọi giật tôi lại: “Ê, hot girl!”

Tôi ngoái lại nhìn: “Hot girl?” Đang gọi tôi ư?

“Cậu nói là đến tham gia cuộc thi hùng biện à?” Hắn cười cười hỏi tôi.

Tôi ngờ nghệch gật đầu.

“Vậy thì, bạn Trác Ưu à, ngày mai chúng ta sẽ gặp lại nhau.”

 

Đợt ấy là cuối xuân. Hoa cỏ trong trường đã âm thầm nở rộ từ lâu, cây dây leo bám đầy trên giàn hoa dọc hành lang phía xa, hương thơm ngọt ngào, ngai ngái thoang thoảng đâu đây. Dường như tôi vừa nghe thấy có chú chim én thì thầm bên tai: Xuân đến rồi! Xuân đến rồi!

Cuối cùng thì ngày diễn ra vòng chung kết đã đến, tôi theo cô giáo đến địa điểm thi tại trường Nhất Trung.

Dưới khán đài đã sắp xếp xong ghế ngồi cho khán giả từ lâu, không cần phải thắc mắc, 80% ghế ngồi là dành cho học sinh của trường Nhất Trung. Họ mặc đồng phục rất chỉnh tề, người nào người nấy đều tỏ ra rất tự hào, thậm chí có người còn nhìn đám thí sinh trường ngoài như chúng tôi và cười lén: “Còn thi gì nữa! Chắc chắn là tụi này sẽ giành giải nhất!”, “Đúng vậy, Thương Thang giỏi lắm!”…

Tôi nhìn đám người vô vị đó mà bực mình. Đắc ý cái quái gì chứ? Lát nữa tôi sẽ cho các người thấy tài năng của học sinh trường tôi! Cô Triệu thì có vẻ căng thẳng hơn cả tôi, cô vừa kiểm tra quần áo và mặt mũi tôi xem trang điểm có ổn không vừa dặn dò: “Kết quả không quan trọng, em chỉ cần phát huy tốt nhất khả năng của mình là được rồi!”

Đúng lúc này, đám đông vỗ tay và reo hò ầm ĩ. Hóa ra là thí sinh của trường Nhất Trung đã đến.

Tôi thực sự muốn biết rốt cuộc thí sinh này là nhân vật ba đầu sáu tay như thế nào mà học sinh trường này kiêu căng đến vậy? Vừa nhìn thì bất giác sững lại.

Hóa ra là hắn!

Dưới ánh nắng, hắn vẫn giữ vẻ cao ngạo đó, nhưng có lẽ là do khá phởn chí nên hắn còn hơi cười cười, nhìn rất lãng tử. Trên đường đi, dường như có rất nhiều người quen hắn, liên tục hỏi han, hắn chỉ gật đầu, trông rất vương tử. Tôi chỉ có thể dùng một cụm từ để miêu tả thái độ đó – chỉ muốn tẩn cho một trận!

Một lát sau, cô giáo của hắn đưa hắn về hàng ghế dành cho thí sinh, còn nhiệt tình chào hỏi cô Triệu.

“Vờ vịt!” Tôi thầm làm mặt hề, đột nhiên cảm thấy có ánh mắt sắc lạnh đang chiếu sau lưng mình: Có kẻ đang nhìn tôi!

“Hê, hot girl, cậu cũng tràn đầy sinh lực đó nhỉ!” Giọng hắn vọng đến, dường như còn tỏ ý giễu cợt.

“Cậu!” Tôi muốn đáp trả, nhưng lại không dám gây chuyện trước mặt cô giáo, đành hậm hực lườm hắn.

Thấy bộ dạng đó của tôi, hắn liền bật cười thành tiếng.

“Trác Ưu đúng không nhỉ?” Nghe thấy tiếng cười, cô giáo trường Nhất Trung ngoảnh đầu lại: “Nghe nói em rất giỏi! Đây là bạn Thương Thang của trường Nhất Trung, cũng rất giỏi. Hiện tại các em là đối thủ, thi xong sẽ thành bạn đó!”

“Dạ…” Tôi trả lời rất ngọt, nhưng bụng lại thầm nghĩ: Ai thèm kết bạn với gã tự cao tự đại này chứ!

Cuộc thi chính thức bắt đầu, tôi là người thứ sáu ra sân khấu, Thương Thang là người thứ chín, gần chót. Lần đầu tiên trong đời tôi khát khao chiến thắng đến vậy. Nắm chặt tay thành nắm đấm, tôi thầm nghĩ: Lần này chắc chắn phải cho gã Tự Đại này một bài học mới được! Chắc là ngay cả cô Triệu cũng đã nhận ra vẻ đằng đằng sát khí của tôi nên ra sức an ủi: “Thả lỏng, thả lỏng, hít thở thật sâu đã nào!”

Đến lượt tôi ra sân khấu. Tôi cố gắng lấy bình tĩnh, sau đó mỉm cười bước ra khán đài, cúi đầu chào ban giám khảo và khán giả, cất giọng rất ngọt ngào: “Kính thưa các thầy cô giáo, chào các bạn!”

Bài thuyết trình của tôi diễn ra khá suôn sẻ, tôi cảm thấy mình đã phát huy tối đa khả năng. Lúc kết thúc, tiếng vỗ tay rộ lên như sấm, thậm chí tôi còn nhìn thấy nụ cười hài lòng của các thầy cô trong ban giám khảo.

Thắng rồi! Tôi vừa xuống sân khấu vừa nói với mình. Nghĩ đến đây, tôi liền liếc thí sinh trường Nhất Trung với vẻ đắc ý. Nét mặt của cô giáo bọn họ khá nặng nề, gã Tự Đại kia thì nhìn chằm chằm vào tôi với vẻ cười cười.

Cứ cười đi, lát nữa nhà ngươi sẽ phải bật khóc! Tôi hậm hực rủa thầm, chỉ ước lúc lên sân khấu hắn sẽ bị vồ ếch một cái.

Tôi xuống đến nơi, cô Triệu vô cùng xúc động, một mực nói: “Rất tốt! Rất tốt! Chúng ta chỉ còn phải chờ xem đối thủ trường Nhất Trung nữa thôi!”

Tôi nhìn gã Tự Đại, hắn đang chau mày xem bản đề cương.

“Giờ thì biết ta là ai rồi chứ?” Tôi che miệng cười lén.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s