Hoa sen xanh 13.2

– Con tóm được nó trên trảng cỏ phía trước lán trại của mẹ. Chắc là nó ngửi thấy mùi thức ăn nên định tới đây ăn vụng.

Thằng bé đắc chí cười hỉ hả, giơ tay thụi một cái vào mũi tôi. Tôi định cắn nó nhưng nó đã nhanh nhẹn né được. Nó nhảy chân sáo, tung tăng chạy đến trước mặt Khabi, ngước lên, hớn hở nhìn mẹ:

– Mẹ ơi, con muốn nuôi nó. Con chó lông vàng của con chết năm ngoái rồi, con muốn có một con thú cưng khác. Tiểu hồ ly này rất đáng yêu, chắc chắn nó sẽ thú vị hơn con chó lông vàng kia rất nhiều.

Khabi mỉm cười duyên dáng, rút khăn tay lau mồ hôi cho con trai, cất giọng âu yếm:

– Nhưng mẹ được biết là con hồ ly này đã có chủ. Con muốn nuôi nó thì phải xin phép chủ nhân của nó trước.

Mùi mồ hôi trên người Chân Kim tỏa lan tứ phía, bàn tay đang túm cổ tôi của thằng nhóc cũng ướt đầm khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu. Thằng nhóc cào cào lớp lông trên lưng tôi, cao giọng:

– Ai là chủ nhân của nó vậy ạ? Để con đi nói với người đó nhường nó lại cho con, họ muốn đổi lấy thứ gì cũng được.

– Hoàng tử Chân Kim!

Chân Kim quay đầu lại, đã thấy Bát Tư Ba mỉm cười hồn hậu đứng sau lưng. Chân Kim chớp chớp đôi mắt nhỏ xíu, rồi như chợt nhớ ra:

– Ngài chính là vị Lạt Ma mà cha mẹ ta rất mực nể trọng? Là người mà cha mẹ muốn ta gọi là thượng sư, còn muốn ta theo ngài học Phật pháp?

Bát Tư Ba khiêm nhường hành lễ:

– Trí nhớ của Hoàng tử thật đáng nể, hôm qua ngài mới đến đây, chỉ gặp ta có một lát, chẳng ngờ hôm nay ngài vẫn nhớ rõ, ta rất vui.

– Con hồ ly này là của ngài ư?

Chân Kim tươi cười, không đợi Bát Tư Ba trả lời, đôi mắt hình hai hòn bi ve đảo một vòng chừng như suy nghĩ lung lắm rồi nhấc tôi đưa ra trước mặt:

– Nếu ngài đã là thượng sư của ta, vậy sư phụ có thể tặng cho đệ tử con hồ ly này, xem như quà gặp mặt, được không?

– Bẩm Hoàng tử, thực ra ta không phải chủ nhân của nó. Tiểu hồ ly này đã sống cùng ta và em trai ta gần mười năm qua, chúng ta chưa bao giờ xem nó là thú cưng. Nó muốn trở về với rừng xanh hoặc đi theo chúng ta đều do nó tự quyết định.

Thấy tôi bị chú nhóc túm cổ nhấc bổng lên, Bát Tư Ba chừng như thương xót, bèn ra hiệu cho Chân Kim thả tôi xuống.

– Tiểu hồ ly này là thú thiêng hiếm có, nó rất thông minh, lanh lợi, tốt bụng và hiểu chuyện, ngài nên thử kết bạn với nó, không nên giam hãm và biến nó thành thú cưng.

Chân Kim “xì” một tiếng đầy mỉa mai, tỏ vẻ bất mãn:

–  Kết bạn với một con hồ ly ư?

Bát Tư Ba mỉm cười nhân hậu, “bẻ” lại:

– Vì sao không thể? Vạn vật giữa núi rừng, sông suối, từ nhành cây, ngọn cỏ, hết thảy đều có tình cảm, huống hồ tiểu hồ ly này lại là kết tinh linh khí của cả đất trời. Dám hỏi Hoàng tử, ngài yêu thích tiểu hồ ly này ở điểm gì?

– Nó rất thú vị, đáng yêu, tinh nghịch, lại rất đẹp nữa.

Thằng nhóc túm chặt phần da thịt phía sau cổ tôi, lúc lắc khiến tôi chóng hết cả mặt, tôi khẽ gầm gừ biểu thị vẻ không hài lòng. Tên tiểu quỷ không biết trời cao đất dày, ngươi tưởng bắt nạt ta mà dễ à? Chẳng qua có nhiều người ở đây nên ta không thể thi triển phép thuật thôi nhé! Thằng nhóc lắc tôi mạnh quá khiến tôi phát bực, bèn tung một cú đá trừng phạt. Cú đá nện xuống ngực nó, chẳng khác nào châu chấu đá xe. Thằng nhóc khoái chí bật cười ha hả, khoa chân múa tay chạy nhảy tung tăng:

– Vui quá! Vui quá! Thầy xem, cứ như thể nó hiểu ta vừa nói gì ấy.

Bát Tư Ba đưa tay giữ Chân Kim lại, nghiêm nét mặt, nói:

– Nếu nhốt nó vào lồng, tước bỏ tự do của nó thì dù bộ lông của nó có đẹp chừng nào rồi cũng mất màu, tính cách hoạt bát, lanh lợi của nó rồi cũng không còn, và nó cũng sẽ không nảy sinh thiện cảm với con người. Đến lúc đó, Hoàng tử sẽ chẳng còn thấy nó thú vị nữa.

Khabi nãy giờ đứng quan sát mọi chuyện, lúc này mới hắng giọng, nghiêm nét mặt, giọng nói tuy mềm mại nhưng có sự uy nghiêm của mệnh lệnh:

– Đủ rồi, Chân Kim, đừng đùa nữa, trả lại thượng sư đi con!

Dù không bằng lòng nhưng Chân Kim không dám trái ý mẹ. Xem ra Khabi đã giáo dục con cái rất nghiêm khắc, không hề nuông chiều. Chân Kim trả tôi lại cho Bát Tư Ba nhưng vẻ mặt tiếc nuối vô chừng, ngước bộ mặt phụng phịu lên hỏi:

– Thầy ơi, ta có thể đến chơi với nó thường xuyên không?

– Tất nhiên là được.

Bát Tư Ba vuốt ve đầu tôi, nghĩ một lát, lại bổ sung:

– Nhưng Hoàng tử không được ép buộc nó làm những việc mà nó không thích.

Đừng hòng nhé, việc gì tôi phải chơi cùng với tên nhóc kiêu ngạo đó chứ! Tôi nằm gọn trong lòng Bát Tư Ba, nhe nanh, diễn vẻ mặt hung tợn dọa nạt. Tên nhóc hơi sững sờ, ngay sau đó liền cười tươi rạng rỡ, đầy vẻ lưu luyến. Đúng như dự đoán của tôi, Khabi nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt đẹp của cô ấy chứa đầy ẩn ý.

Đêm đó, tôi trằn trọc không yên. Bên cạnh tôi, Bát Tư Ba dường như cũng không ngủ được. Tôi biết thế, nhưng do dự mãi mới khẽ hỏi:

– Lâu Cát… cậu… nếu như… nếu như tôi có thể biến thành người, cậu có đuổi tôi đi không?

– Đừng nói những lời ngốc nghếch.

Cậu ấy vòng tay tạo thành một nơi nương náu an toàn cho tôi, như mọi đêm khi tôi nằm bên cậu ấy. Bóng đêm trùm lên đôi mắt sâu hun hút của cậu ấy. Bát Tư Ba trở mình, xoay lưng về phía tôi, giọng nói nhè nhẹ vẳng bên tai tôi:

– Ngủ đi!

Đêm tịch mịch, vắng lặng, vầng trăng biếng nhác giấu mình trong đám mây lững lờ trôi, những vì sao thôi nhấp nháy, dường như đang chìm dần vào giấc ngủ. Trong lán trại hoa lệ, Khabi nằm nghiêng, thân hình thon thả, tuyệt mỹ ẩn hiện dưới lớp chăn hoa gấm, hương thơm thoang thoảng tỏa lan, gương mặt tuyệt sắc, hơi thở đều đều. Người đẹp, đến cả dáng ngủ cũng đẹp.

Đôi mắt cô ấy đột nhiên mở trừng trừng, những tia sáng màu xanh lam lấp lánh ẩn hiện, ánh nhìn chiếu thẳng vào tôi. Trong bóng đêm, cô ấy ngồi dậy, bật cười khe khẽ, tỏ ra không hề kinh ngạc:

– Đến rồi hả?

Khabi nhẩn nha kéo những lọn tóc rối từ sau lưng thả ra ngước ngực, khuôn ngực khẽ rướn lên, gợi cảm không sao tả xiết:

– Ta đoán chắc cô đã nhận ra từ lâu, nhưng vì sao bây giờ mới đến tìm ta?

Tôi ngồi xuống trước mặt cô ấy, gật gật đầu, rất mực hồi hộp, căng thẳng khi nhìn vào đôi mắt màu lam nhạt của cô ấy, khẽ nói:

– Cô… cô là vương phi, tôi đâu dám tự tiện đến gặp cô. Đây hẳn là bí mật lớn nhất của cô. Nếu như cô không thừa nhận thì việc tôi đến tìm cô chẳng khác nào ôm rơm rặm bụng.

Khóe môi cô ấy treo một nụ cười khó hiểu, không thừa nhận cũng không phủ nhận. Cô ấy thong thả dựng thẳng chiếc gối lên rồi ngả người, bật cười khúc khích:

– Vậy vì sao hôm nay cô lại đến? Không lẽ lại muốn ôm rơm rặm bụng?

– Tôi để ý hôm nay cô không đến lán trại của Hốt Tất Liệt, và chắc chắn rằng buổi tối cô sẽ không cần đến sự hầu hạ của đám tỳ nữ nên tôi mới quyết định đến đây. – Tôi lấy hết can đảm, rốt cuộc cũng lắp bắp được vài câu. – Tôi… tôi đến tìm cô… là để… là vì… muốn học hỏi phép biến hình.

– Phép biến hình? Cô đang đùa đấy à?

Cô ấy phì cười, vươn vai một cái, chiếc váy lụa bó sát người xô lên cao, để lộ làn da trắng muốt, nõn nà, ngay cả tôi nhìn thấy cũng phải nuốt nước bọt. Khabi xua tay biếng nhác:

– Tu luyện đến một trình độ nhất định, phép biến hình tự khắc sẽ đến với cô dễ dàng như việc ăn cơm, uống nước hằng ngày vậy, đâu cần phải học.

Tôi rối trí, cúi đầu xấu hổ:

– Nhưng tôi, nhưng tôi… quả thật không biết…

Cô ấy nhấc bổng tôi lên, đưa ra trước mặt, quan sát tỉ mỉ, vẻ mặt hoài nghi, ngạc nhiên hỏi:

– Không phải chứ, lẽ nào đến bây giờ mà cô vẫn chưa biết biến hình?

Tôi thành thực gật đầu.

Advertisements

Ký ức độc quyền 3.3

3

Khi xe chạy đến nhà Mộ Thừa Hòa thì Bạch Lâm cũng đã tỉnh lại phân nửa. Trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê như thế, cô ấy vẫn có thể chào Mộ Thừa Hòa, công lực nịnh bợ của con nhỏ này đúng là không tệ. Lần này, tôi không dám nhờ Mộ Thừa Hòa ra tay nữa, vội vàng dìu Bạch Lâm vào nhà lão.

Nhà của Mộ Thừa Hòa không quá rộng. Tuy không quá rộng nhưng các phòng đều đủ lớn để sử dụng, phòng khách và phòng ngủ đều nhìn ra sông, có thể nói ngôi nhà nằm ở vị trí tuyệt vời, có một không hai trong thành phố A này.

“Nhà này… đắt lắm nhỉ? Bao nhiêu tiền một mét vuông vậy thầy?” Tôi hỏi với giọng của kẻ đầu cơ.

Không ngờ lão này cũng có gia cơ hoành tráng ghê.

Lão bỏ chìa khóa xuống, vừa đi rửa tay vừa nói: “Nhà này của thầy Trần các em, thầy ấy đi vắng nên bảo tôi qua trông nhà.”

“Ồ!” Hóa ra…

Không ngờ họ là bạn thân thật, chẳng trách lại chịu dạy thay Trần Đình lâu như vậy.

Tôi và Bạch Lâm ngủ trong phòng, Mộ Thừa Hòa ôm chăn gối ra sofa.

Bạch Lâm vẫn say, nằm xuống giường là ngáy khò khò. Còn tôi, trải qua một trận lúc nãy, dường như đồng hồ sinh học của tôi đã quá giờ rồi, không ngủ được nữa. Một kẻ vốn quen nằm ngửa như tôi giờ đây lại trằn trọc, lật người qua một bên nằm nghiêng, mặt áp vào vỏ gối trắng tinh.

Cái gối tôi đang nằm vừa hay là gối của Mộ Thừa Hòa.

Chắc là lão nhận được điện thoại của tôi là đi luôn nên ngay cả giường cũng không kịp thu dọn. Do đó, khi chúng tôi vào phòng, màn vẫn y như lúc mới thức dậy, một cái gối nằm ở một bên, một cái khác thì nhăn nhúm, nhìn là biết có người mới gối đầu lên đó.

Bỗng dưng, tôi ngửi được một hùi hương nhàn nhạt, thoang thoảng, là mùi hương của Mộ Thừa Hòa.

Lần đó, trong lúc lão đứng thật gần để dạy tôi cách phát âm, tôi đã ngửi được mùi này trên người lão.

Là mùi gì nhỉ?

Tôi tập trung tinh thần hít một hơi, ngẫm nghĩ.

Hình như là mùi gỗ thông hoặc mùi tùng hương.

Khi tôi còn rất nhỏ, ba tôi từng là thợ mộc, làm đồ dùng gia đình, những dụng cụ bằng gỗ chưa được sơn đều có mùi hương này. Có điều, có nhiều người không thích mùi này, nhưng tôi luôn cảm thấy thật thơm.

Lúc trước, khi Trần Đình đứng lớp, thầy từng nói người Nga rất thích cây bạch dương. Nhưng trong khu rừng Siberia[1] rộng lớn, loại cây thường thấy nhất và hữu dụng nhất lại là thông: thông long não, thông rủ lá, thông trắng, thông kiều, thông bạc, thông linh sam…

Nghĩ thế, tôi tự nhiên cảm thấy Mộ Thừa Hòa chính là một cây thông của Nga.

Giảng viên lên lớp thường sẽ chống tay lên bàn, còn lão thì không. Lão thích một tay cầm sách, một tay để trong túi quần, đứng trước bảng đen, người khác nhìn vào sẽ cảm thấy như rất nhàn hạ. Nhưng sống lưng lão lại rất thẳng, trông giống như một cây thông giữa đất đầy tuyết trắng, biếc xanh mơn mởn.

Cứ nghĩ ngợi vẩn vơ như vậy, bầu bạn cùng với chiếc đồng hồ treo tường, tích tắc tích tắc, giống như đếm cừu, có tác dụng thôi miên.

Không biết đã qua bao lâu, Bạch Lâm lật người lại, đột nhiên đè cánh tay lên bụng tôi, làm tôi giật mình tỉnh giấc. Ngỡ rằng trời đã sáng, nhưng khi tôi nhìn lên tường, chỉ mới có một tiếng trôi qua.

Tôi chợt nhớ ra điện thoại của tôi và Bạch Lâm đều để trong áo khoác, và áo khoác đang treo ở chỗ cửa chính. Nếu không đặt chuông báo thức, e là tôi chẳng thể nào ngủ yên giấc.

Đắn đo một lúc, tôi vẫn quyết định đi ra lấy điện thoại. Thế là tôi bò dậy, nhón chân khẽ khàng đi ra mở cửa.

Những tưởng phòng khách bên ngoài sẽ tối mịt, nhưng hoàn toàn không như tôi nghĩ, Mộ Thừa Hòa chưa ngủ.

Lão ta ngồi trên sofa, laptop đặt trên gối.

Ánh sáng màu lam nhạt phát ra từ màn hình rọi lên mặt lão, rất rõ ràng.

Mộ Thừa Hòa vẫn đeo cặp kính gọng đen, đang tập trung vào máy tính, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, phát ra những tiếng tạch tạch rất nhỏ, tiết tấu đều đặn.

Hơi chau mày, vẻ mặt trầm tư, đây là biểu hiện ngày thường không dễ gì nhìn thấy, Mộ Thừa Hòa của bây giờ và Mộ Thừa Hòa thần thái hưng phấn trên bục giảng hay trong phòng làm việc dường như không phải là một.

Lát sau, một bàn tay của lão rời khỏi bàn phím, cầm bút viết viết lên tờ giấy bên cạnh, rồi dừng lại, bàn tay còn lại gõ gõ trên bàn phím. Lão thực hiện một loạt những động tác này rất tự nhiên thành thạo, nhưng tôi nhìn lại cảm thấy có gì đó ngồ ngộ.

Nhưng rốt cuộc ngộ ở chỗ nào, tôi lại nghĩ không ra.

Tôi định rón rén đến gần để xem lão đang làm gì, ai ngờ chỉ mới đi vài bước thì đã bị lão phát hiện.

Lão ngoảnh đầu lại nhìn tôi: “Dậy rồi à? Hay là vẫn chưa ngủ?”

Nhìn chính diện thế này lại cảm thấy Mộ Thừa Hòa đeo cặp kính trên sống mũi nhìn trẻ con và dễ gần hơn ngày thường.

“Em ra lấy điện thoại đặt chuông báo thức vì sợ ngủ quên ạ!” Tôi ngoan ngoãn giải thích.

Lão lại nhìn tôi một cái, đặt laptop lên bàn trà rồi bật đèn bên cạnh tay vịn sofa, không biết có phải là sợ tôi bị vấp
hay không.

Tôi nhanh chóng lấy điện thoại trong túi áo khoác, đi ngang qua lão, vừa đúng lúc lão bỏ kính xuống, xoa xoa sống mũi. Bên cạnh lão là một chồng sách, toàn sách ngoại ngữ. Tôi nhìn lướt qua bìa của những cuốn sách đặt phía trên, tất cả đều có những từ đơn “Аэродинамик”. Tôi chỉ biết đó là tiếng Nga, chúng tôi chỉ được học từ vựng thông dụng, nên những chữ kia có ý nghĩa gì, tôi không biết.

“Thầy không ngủ được sao?” Tôi hỏi.

“Tôi quen ngủ trên giường, hơn nữa, rất dễ tỉnh giấc.”

Nghe lão ta nói thế, tôi cảm thấy áy náy vô cùng: “Em xin lỗi thầy, tụi em làm phiền thầy quá!”

“Không liên quan đến hai em, tôi vốn hay mất ngủ.”

“Còn trẻ thế, sao lại mất ngủ được?” Tôi còn tưởng mất ngủ là triệu chứng của những người ở độ tuổi như mẹ tôi cơ, đó là dấu hiệu biến chứng từ những bệnh tổng hợp của thời kỳ tiền mãn kinh.

Hắn lại đeo kính, nói: “Bệnh cũ rồi.”

Nhớ lại khi nãy trên xe, hình như lão có nói lấp lửng lão bị bệnh gì đó, làm tôi muốn quan tâm, dù gì thì lão cũng đã giúp tôi và Bạch Lâm một lần. Tôi vòng ra trước sofa, ngồi xuống cạnh lão: “Thầy, em nói cho thầy biết điều này, mẹ em có một phương thuốc trị bệnh mất ngủ hay lắm. Nghe nói giầm nát củ hành tây, bỏ nó vào một cái lọ rồi bọc kín lại, mỗi đêm trước khi đi ngủ đặt bên gối ngửi một chút sẽ rất hiệu nghiệm.” Tôi vừa nói còn vừa làm động tác hít sâu vào. “Đảm bảo thầy sẽ hết bệnh!”

Lão nhìn tôi, đột nhiên lắc đầu khẽ cười, nói: “Tiết Đồng à, em thật thú vị!”

Tôi sững người.

Ngoại trừ lần lão đặt cho tôi cái biệt danh A Đồng Mộc đáng ghét kia, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy lão gọi tôi như thế.

Hai chữ “Tiết Đồng” bất chợt được Mộ Thừa Hòa nói ra tròn vành rõ chữ, êm dịu, ấm áp. Lão phát âm cũng giống những người khác, nhưng dường như lại có gì không giống, không giống với Bạch Lâm hay Tống Kỳ Kỳ, cũng không giống với bất kỳ giảng viên nào, lại càng không giống mẹ tôi. Tóm lại là rất đặc biệt.

Tôi cố tình ho một cái, quay mặt đi chỗ khác.

“Nếu như thầy còn chỗ nào…” Tôi chần chừ. “Còn chỗ nào cảm thấy không khỏe, thầy có thể nói với em, mẹ em có nhiều phương thuốc dân gian hay lắm.”

Thế mà lão lại rất nghiêm chỉnh trả lời tôi: “Được, đợi khi nghĩ ra tôi sẽ nói với em.”

Tôi nhíu mày, đang định xem xét lại một lần nữa người đàn ông có ngoại hình khác xa với thẩm mỹ quan của tôi, thì đột nhiên lại nghe lão nói: “À phải, có việc này, cứ quên không nói với em.”

“Chuyện gì ạ?” Tim gan của tôi run lên, theo như nhận xét của tôi về nhân phẩm của người này, chắc chắn đó chẳng phải việc gì tốt lành.

“Phát âm bật hơi tôi nghe thử xem.”

Haizz, chỉ thế thôi phải không? Tim gan của tôi nhẹ nhõm trở lại.

“Không phải đã đọc qua rồi sao?” Tôi hỏi.

“Đọc thêm lần nữa.” Hắn nói.

Giờ việc này đối với tôi giống như gà con tập ăn thóc thôi, quá dễ mà. Thế là tôi làm theo lời lão nói.

Lão lại căn dặn: “Thêm vào từ đơn, đọc thử xem.”

“Từ đơn gì thầy?”

“Từ có âm bật hơi là được.”

Tôi chọn chữ “Nga” quen thuộc nhất, vừa đọc xong “Россия”, tôi liền thấy trên nét mặt lão hiện rõ vẻ “biết ngay sẽ thế mà”.

Khóe môi Mộ Thừa Hòa hiện ra một nụ cười đã lâu không thấy, ngay cả kính cũng không che lấp được vẻ mặt thiếu cái bĩu môi của lão.

Lão nói: “Vấn đề chính là ở chỗ này. Em không thể vì biết bật hơi mà cố tình thêm nó vào đơn từ rồi đọc, trái lại, em phải làm nhẹ âm đó.”

Tôi xoay vòng vòng rồi.

Lúc tôi không biết phát âm thì bắt tôi cố phát âm cho bằng được, bây giờ tôi biết rồi thì lại bắt tôi đọc nhẹ, rốt cuộc muốn tôi thế nào đây?

Lão tiếp tục: “Do đó, bất luận là ngôn ngữ của nước nào, đều phải biết điều hòa. Ví dụ nhé, trong tiếng Hán chúng ta có âm uốn lưỡi, nếu một người nói chuyện mà âm uốn lưỡi quá rõ ràng, chúng ta sẽ gọi họ là gì?”

“Lưỡi to.” Tôi trả lời không hề do dự.

“Đúng vậy, nghe khẩu ngữ tiếng Nga của em hiện giờ chính là có cảm giác này.”

“…” Tôi lưỡi to sao?

Mộ Thừa Hòa tình ý thâm sâu nói: “Kiêu ngạo là kẻ địch của sự tiến bộ, học trò à, đoạn đường đắc đạo của em còn dài, cố gắng đi.”

Chính trong giây phút ấy, tôi đã hiểu ra vì sao lúc nãy lại có cảm giác khi lão gọi tên tôi khác với mọi người, bởi vì trên trái đất này còn có thể tìm ra một sinh vật khác có thù với tôi như Mộ Thừa Hòa sao?

Tôi đang không cam tâm, lão lại nói: “Mau đi ngủ đi, trời sắp sáng rồi, đến giờ tôi sẽ gọi hai em dậy.”


[1] Siberia: nằm ở phía đông nước Nga, trải dài từ dãy núi Oural tới Thái Bình Dương, có thời tiết rất khắc nghiệt và rừng thông Taiga nổi tiếng.

Cánh thư 10.3

 

Chuông cảnh báo trong đại não tự động tắt đi, tôi lườm hắn một cái, vừa gỡ đường may của áo bị kẹt vừa hậm hực nói: “Cậu này, phiền cậu lần sau nhớ mở to mắt nhìn kỹ trước rồi hãy từ chối sau nhé!” Tôi bắt chước giọng điệu của Châu Tinh Trì trong phim, nhấn mạnh từ “mở”.

Hắn không nói gì, chỉ khoanh tay trước ngực, nhìn tôi “chiến đấu” với khung cửa sổ với vẻ thưởng thức, điệu bộ rất uể oải. Khó khăn lắm tôi mới gỡ được áo ra, chuẩn bị quay đầu hiên ngang bỏ đi thì hắn gọi giật tôi lại: “Ê, hot girl!”

Tôi ngoái lại nhìn: “Hot girl?” Đang gọi tôi ư?

“Cậu nói là đến tham gia cuộc thi hùng biện à?” Hắn cười cười hỏi tôi.

Tôi ngờ nghệch gật đầu.

“Vậy thì, bạn Trác Ưu à, ngày mai chúng ta sẽ gặp lại nhau.”

 

Đợt ấy là cuối xuân. Hoa cỏ trong trường đã âm thầm nở rộ từ lâu, cây dây leo bám đầy trên giàn hoa dọc hành lang phía xa, hương thơm ngọt ngào, ngai ngái thoang thoảng đâu đây. Dường như tôi vừa nghe thấy có chú chim én thì thầm bên tai: Xuân đến rồi! Xuân đến rồi!

Cuối cùng thì ngày diễn ra vòng chung kết đã đến, tôi theo cô giáo đến địa điểm thi tại trường Nhất Trung.

Dưới khán đài đã sắp xếp xong ghế ngồi cho khán giả từ lâu, không cần phải thắc mắc, 80% ghế ngồi là dành cho học sinh của trường Nhất Trung. Họ mặc đồng phục rất chỉnh tề, người nào người nấy đều tỏ ra rất tự hào, thậm chí có người còn nhìn đám thí sinh trường ngoài như chúng tôi và cười lén: “Còn thi gì nữa! Chắc chắn là tụi này sẽ giành giải nhất!”, “Đúng vậy, Thương Thang giỏi lắm!”…

Tôi nhìn đám người vô vị đó mà bực mình. Đắc ý cái quái gì chứ? Lát nữa tôi sẽ cho các người thấy tài năng của học sinh trường tôi! Cô Triệu thì có vẻ căng thẳng hơn cả tôi, cô vừa kiểm tra quần áo và mặt mũi tôi xem trang điểm có ổn không vừa dặn dò: “Kết quả không quan trọng, em chỉ cần phát huy tốt nhất khả năng của mình là được rồi!”

Đúng lúc này, đám đông vỗ tay và reo hò ầm ĩ. Hóa ra là thí sinh của trường Nhất Trung đã đến.

Tôi thực sự muốn biết rốt cuộc thí sinh này là nhân vật ba đầu sáu tay như thế nào mà học sinh trường này kiêu căng đến vậy? Vừa nhìn thì bất giác sững lại.

Hóa ra là hắn!

Dưới ánh nắng, hắn vẫn giữ vẻ cao ngạo đó, nhưng có lẽ là do khá phởn chí nên hắn còn hơi cười cười, nhìn rất lãng tử. Trên đường đi, dường như có rất nhiều người quen hắn, liên tục hỏi han, hắn chỉ gật đầu, trông rất vương tử. Tôi chỉ có thể dùng một cụm từ để miêu tả thái độ đó – chỉ muốn tẩn cho một trận!

Một lát sau, cô giáo của hắn đưa hắn về hàng ghế dành cho thí sinh, còn nhiệt tình chào hỏi cô Triệu.

“Vờ vịt!” Tôi thầm làm mặt hề, đột nhiên cảm thấy có ánh mắt sắc lạnh đang chiếu sau lưng mình: Có kẻ đang nhìn tôi!

“Hê, hot girl, cậu cũng tràn đầy sinh lực đó nhỉ!” Giọng hắn vọng đến, dường như còn tỏ ý giễu cợt.

“Cậu!” Tôi muốn đáp trả, nhưng lại không dám gây chuyện trước mặt cô giáo, đành hậm hực lườm hắn.

Thấy bộ dạng đó của tôi, hắn liền bật cười thành tiếng.

“Trác Ưu đúng không nhỉ?” Nghe thấy tiếng cười, cô giáo trường Nhất Trung ngoảnh đầu lại: “Nghe nói em rất giỏi! Đây là bạn Thương Thang của trường Nhất Trung, cũng rất giỏi. Hiện tại các em là đối thủ, thi xong sẽ thành bạn đó!”

“Dạ…” Tôi trả lời rất ngọt, nhưng bụng lại thầm nghĩ: Ai thèm kết bạn với gã tự cao tự đại này chứ!

Cuộc thi chính thức bắt đầu, tôi là người thứ sáu ra sân khấu, Thương Thang là người thứ chín, gần chót. Lần đầu tiên trong đời tôi khát khao chiến thắng đến vậy. Nắm chặt tay thành nắm đấm, tôi thầm nghĩ: Lần này chắc chắn phải cho gã Tự Đại này một bài học mới được! Chắc là ngay cả cô Triệu cũng đã nhận ra vẻ đằng đằng sát khí của tôi nên ra sức an ủi: “Thả lỏng, thả lỏng, hít thở thật sâu đã nào!”

Đến lượt tôi ra sân khấu. Tôi cố gắng lấy bình tĩnh, sau đó mỉm cười bước ra khán đài, cúi đầu chào ban giám khảo và khán giả, cất giọng rất ngọt ngào: “Kính thưa các thầy cô giáo, chào các bạn!”

Bài thuyết trình của tôi diễn ra khá suôn sẻ, tôi cảm thấy mình đã phát huy tối đa khả năng. Lúc kết thúc, tiếng vỗ tay rộ lên như sấm, thậm chí tôi còn nhìn thấy nụ cười hài lòng của các thầy cô trong ban giám khảo.

Thắng rồi! Tôi vừa xuống sân khấu vừa nói với mình. Nghĩ đến đây, tôi liền liếc thí sinh trường Nhất Trung với vẻ đắc ý. Nét mặt của cô giáo bọn họ khá nặng nề, gã Tự Đại kia thì nhìn chằm chằm vào tôi với vẻ cười cười.

Cứ cười đi, lát nữa nhà ngươi sẽ phải bật khóc! Tôi hậm hực rủa thầm, chỉ ước lúc lên sân khấu hắn sẽ bị vồ ếch một cái.

Tôi xuống đến nơi, cô Triệu vô cùng xúc động, một mực nói: “Rất tốt! Rất tốt! Chúng ta chỉ còn phải chờ xem đối thủ trường Nhất Trung nữa thôi!”

Tôi nhìn gã Tự Đại, hắn đang chau mày xem bản đề cương.

“Giờ thì biết ta là ai rồi chứ?” Tôi che miệng cười lén.