Cánh thư 10.2

Âm thanh nhẹ nhàng đó rất lãng mạn, êm tai, nhuốm một vẻ u buồn. Dỏng tai lắng nghe, hóa ra là bài Rhythm in the sky. Đây vốn là một trong những bản nhạc piano mà tôi thích nhất, thế nên tôi nhất thời nổi hứng, quyết định chạy tới để chiêm ngưỡng dung nhan của người biểu diễn.

Lần theo tiếng nhạc, cuối cùng tôi đã tìm thấy một lớp học rộng rãi ở cuối hành lang của tòa nhà. Tôi tò mò nhìn qua cửa sổ, phát hiện ra bên trong có đặt một cây đàn piano ba góc màu đen tuyền. Người biểu diễn đang cúi đầu say sưa với bản nhạc, khuôn mặt bị đàn che kín nên không nhìn rõ.

“Trường này giàu thật!” Tôi thầm xuýt xoa: “Mua cả đàn piano ba góc để đặt ở đây.” Nghĩ đến việc trường chúng tôi chỉ sử dụng đàn piano kiểu đứng bình thường, tôi bất giác than thầm, đúng là càng so sánh càng thấy tức chết đi được! Nghĩ vậy, tôi lại càng mong được nhìn thấy mặt của người đang chơi đàn, liền rón rén vòng ra cửa lớp học, nhưng không ngờ áo lại bị vướng vào khung cửa sổ. Tôi vừa quay đi thì cánh cửa kính bị kéo mở ra, đồng thời một tiếng động lớn vang lên: “Rầm!”

Tiếng nhạc lập tức im bặt, tôi xấu hổ đến nỗi mặt đỏ bừng, tay chân luống cuống, đứng yên tại chỗ, ngượng ngùng nhìn người chơi đàn.

Lúc đó, ấn tượng duy nhất trong tôi là một đôi mắt lạnh lùng và rất đẹp!

Hóa ra người chơi đàn là một chàng trai trạc tuổi tôi. Hắn mặc một chiếc áo len cao cổ màu be được dệt khá cẩn thận. Các nét đều đẹp, khí chất lạnh lùng, nhìn rất cao ngạo. Hắn đang chau mày nhìn tôi.

“Oái, xin lỗi cậu, thực sự tôi không cố tình!” Tôi thấy sởn hết gai ốc vì bị hắn nhìn, nói năng loạn xạ, bụng thầm cầu nguyện: Thượng đế ơi, Đức mẹ ơi, Phật tổ Như Lai ơi, vừa nhìn đã biết gã này là kẻ kiêu căng, được nuông chiều từ nhỏ, các ngài đừng để hắn lên cơn nhé! Con non nớt ngây thơ, chắc chắn là không chịu nổi đâu!

Nhân vật như thiếu gia đó vẫn không nói gì mà nhìn tôi khắp lượt. Thấy ánh mắt hắn lướt từ đầu xuống chân rồi lại từ chân lướt lên đầu mình, tôi cảm thấy mồ hôi rịn ra trên trán, có một linh cảm chẳng lành ập tới báo hiệu phong ba sắp nổi.

Cuối cùng, hắn cũng đã nhìn đủ. Hắn hé cặp môi rất đẹp và nói một câu mà tôi không thể ngờ tới: “Cậu đi đi, tôi sẽ không thể thích cậu đâu!”

Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại có ngày này: bị người ta thẳng thừng từ chối. Trước đây mọi người đều khen tôi dễ thương, chuyện này thực sự làm tôi mất mặt, haizz…

Tuy nhiên, dần dần, tôi nhận ra dường như có điểm gì đó rất bất thường…

“Đợi đã!” Tôi chợt bừng tỉnh, ném ánh nhìn sắc lạnh vào tên gây sự đó. Tôi còn chưa kịp nói gì! Tại sao hắn lại ăn nói với tôi như thế chứ?

“Thiếu gia” vẫn nhìn tôi với vẻ cao ngạo, lạnh lùng hỏi: “Sao cơ? Tôi nói chưa đủ rõ ràng à?”

Tôi nuốt nước miếng, nói rất lịch sự: “Xin hỏi, cậu chắc chắn là đang nói với tôi chứ?”

“Không nói với cậu thì với ai?” Mặt hắn lộ rõ vẻ bực bội: “Người vừa gây chuyện không phải là cậu hay sao?”

“Là, là tôi…” Thấy hắn hung hăng như vậy, tôi liền sực nhớ ra hành động mạo muội ban nãy của mình. Đầu tiên tôi sững ra một lát, sau đó trả lời với vẻ ấm ức: “Nhưng tôi không cố tình phá đám cậu!”

“Không cố tình? Không cố tình thì cậu viết thư làm gì?” Hắn hậm hực nói: “Lại còn hẹn tôi đến phòng đàn nữa, cậu tưởng tôi rỗi rãi lắm hả?”

Tôi càng ngơ ngác hơn: “Thư? Thư gì? Tôi chỉ đi ngang qua đây, tiện thể vào xem thôi, làm gì có hẹn với cậu? Tôi có quen biết gì cậu đâu!”

Hắn sững lại, hỏi nhỏ: “Không phải cậu thật ư?”

Thấy sắc mặt hắn đã đỡ hơn, giọng cũng dịu hẳn đi, biết sẽ có cơ hội hòa giải, tôi liền thừa cơ giải thích: “Cậu này, tôi không quen cậu thật mà. Vì tham gia cuộc thi hùng biện mà tôi mới đến đây. Tôi rất xin lỗi vì đã quấy rối bài tập của cậu, nhưng cậu cũng không thể tùy tiện đổ oan cho tôi được!” Nói rồi, tôi còn chớp chớp mắt, cố gắng rơm rớm nước mắt để cho hắn thấy tôi phải chịu nỗi oan ức lớn đến nhường nào.

Thấy mắt tôi đỏ hoe, hắn liền ngập ngừng một lát rồi nói nhỏ: “Nếu vậy thì xin lỗi cậu, tôi nhận nhầm người rồi.”

Tôi thấy mặt hắn đỏ rần lên, cả người trông càng lung linh hơn, bất giác than thầm: Haizz, tại sao mình lại phải chạm trán với một anh chàng đẹp trai nữa nhỉ?

Có lẽ là do phát hiện thấy tôi đang nhìn chằm chằm, “thiếu gia” có vẻ ngại ngùng, vội giải thích: “Chuyện là thế này, hôm qua tôi nhận được thư của một bạn gái, hẹn tôi vào giờ này hôm nay đến phòng đàn, nói… nói có việc quan trọng muốn nói với tôi. Thế nên tôi đã hiểu lầm cậu…”

Chuyện quan trọng ư? Học sinh thì có chuyện gì quan trọng? Tôi “xì” thầm trong bụng: Nói mờ ám thế làm gì? Chắc chắn là vì mê cái mẽ của cậu nên muốn tỏ tình chứ gì?

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s