Hoa sen xanh 13.1

Chương 13

Bí mật của Vương phi

“Làm việc thiện không cầu trả ơn,

Bị đặt điều không màng trả đũa;

Luôn khắc cốt ghi tâm lòng tốt của người khác,

Đó là phẩm cách của con người cao thượng.”

(Cách ngôn Sakya)

Tuy sinh ra nơi thảo nguyên mênh mông nhưng sau nhiều năm tháng chung sống với người Hán, Hốt Tất Liệt đã dần chịu ảnh hưởng bởi văn hóa và truyền thống xây dựng thành trì, cung điện của người Hán. Bởi vậy, trong thời gian cư trú tạm thời trên thảo nguyên Phủ Châu, Hốt Tất Liệt đã thăm thú khắp chốn, tìm kiếm vị trí phù hợp để xây dựng cung điện. Mùa xuân năm đó, Hốt Tất Liệt đã tìm thấy và rất ưng ý một nơi có tên gọi là Long Cương, nằm ở phía đông Hoàn Châu, phía bắc Loan Thủy. Khu vực này đất đai rộng rãi, phòng thủ dễ, tấn công khó, Hốt Tất Liệt đã hạ lệnh xây dựng thành trì ở đây.

Bị tước mất quyền thống lĩnh quân đội, đang chán ngán những tháng ngày an nhàn, tẻ nhạt trên thảo nguyên, giờ đây, Hốt Tất Liệt đã tìm ra cách thức để vận động và giải khuây. Ngài chìm đắm trong kế hoạch xây dựng thành quách, cung điện suốt cả ngày, lúc nào cũng dẫn theo Bát Tư Ba bên mình nên cậu ấy cũng bận rộn liên miên. Tôi được tự do vui chơi, thời gian thoải mái, ngoài những lúc tu luyện, tôi thường lẻn vào trong núi bắt vài con thú hoang để thay đổi khẩu vị.

Một ngày kia, sau khi đã xơi tái một chú thỏ non, sợ bị Bát Tư Ba quở trách vì tội lẻn đi ăn vụng, tôi quyết định “xóa dấu vết” trước khi trở về. Tôi đứng bên ngoài lán trại của Bát Tư Ba, chùi sạch mép, định đi vào thì bỗng nghe thấy tiếng trò chuyện từ bên trong vẳng ra. Thính giác nhạy bén cho tôi biết đó là giọng nói ngọt như mật, êm như nhung và trong như nước suối:

– Thượng sư, thiếp chưa hiểu hết đoạn kinh văn này, ngài hãy giảng lại một lần nữa cho thiếp nghe, được không?

– Xin Vương phi hãy tự trọng!

Đó là giọng nói của Bát Tư Ba. Cậu ấy xưa nay vẫn luôn hiền hòa, nhã nhặn và rất ít khi nổi nóng.

– Bần tăng là người nhà Phật, xin Vương phi chớ làm vậy!

Tôi thót tim, vội lao vào lán. Mỹ nhân với làn da trắng nõn nà, mềm mại, đôi mắt hớp hồn đang phô bày những đường cong quyến rũ của cơ thể trên chiếu khách. Đó chính là Vương phi Khabi – vợ yêu của Vương gia Hốt Tất Liệt. Sao hôm nay cô ta lại ăn mặc diêm dúa, điệu bộ lả lơi như vậy? Tôi nổi giận, xù lông, nhe nanh, gầm gừ đe dọa cô ta.

Khabi lướt đôi mắt lúng liếng về phía tôi, lườm khẽ một cái rồi yểu điệu đứng lên:

– “Trong bụng là rượu thịt, trong tâm là Phật Tổ.” Tình cảm nam nữ vốn là thiên tính của con người, chắc rằng pháp sư đã có người con gái xinh đẹp nhất thế gian ở bên cạnh nên người phụ nữ đã nếm đủ mùi tục lụy như thiếp mới chẳng thể lọt vào mắt xanh của ngài.

Lúc này, Bát Tư Ba đã đứng cách xa ba trượng, xoay lưng về phía Khabi, nghe thấy vậy, cậu chau mày, quay đầu lại, nghiêm giọng:

– Vương phi thật biết nói đùa, bần tăng một lòng thờ Phật, những người theo hầu đều là đàn ông, làm gì có người con gái nào như lời Vương phi nói?

– Pháp sư, người khác không nhận ra không có nghĩa ta không nhận ra. – Khabi ranh mãnh nháy mắt với tôi, đủng đỉnh vén gọn những sợi tóc mai lòa xòa ra sau vành tai, nở nụ cười đong đưa. – Tiểu hồ ly bên cạnh ngài là loài thú linh hiếm có trong trời đất, nếu tu luyện thành người, ắt sẽ là tuyệt sắc giai nhân.

Vốn định xông lên cắn cho cô ta một cái nhưng lời nói của Khabi như tiếng sấm dội bên tai, tôi trợn tròn hai mắt, đầu óc choáng váng, quên sạch mọi thứ đang diễn ra. Tôi… tôi… tôi có thể hóa thành người ư? Và còn là một giai nhân tuyệt sắc ư?

Bát Tư Ba quá đỗi kinh ngạc:

– Vương phi…

Lạ lùng thay, chỉ trong khoảnh khắc, vẻ đong đưa, lơi lả của Khabi đã hoàn toàn biến mất, cô ấy thong thả cúi đầu vái Bát Tư Ba một vái, ngắt lời cậu:

– Xin thượng sư chớ lo lắng, thần thiếp chỉ muốn thử xem ngài có như những gã đàn ông bình thường khác, dễ dàng bị mê hoặc bởi nữ sắc hay không mà thôi.

Khabi lúc này đã trở lại với dáng vẻ đoan trang, hiền thục, cử chỉ nho nhã, lịch duyệt thường thấy. Chỉ trong chớp mắt, thái độ của cô ấy đã xoay chuyển một trăm tám mươi độ, giờ đây, cô ấy lại là Vương phi đài các, quý phái mà chúng tôi quen biết. Cả tôi và Bát Tư Ba đều không hiểu dụng ý của cô ấy, lẳng lặng lắng nghe, không khỏi ngạc nhiên.

Khabi mỉm cười như thể chưa từng xảy ra chuyện khi nãy, cô ấy nhấc gót chuẩn bị bước ra ngoài:

– Thượng sư quả là người kiên định, vững vàng, thần thiếp sẽ trở về bẩm báo với Đại vương, chắc chắn ngài sẽ rất vui mừng.

Cả hai chúng tôi đều há hốc miệng ngạc nhiên. Lẽ nào những cử chỉ, hành động và lời nói đưa đẩy của cô ấy khi nãy chỉ là vì muốn thử lòng Bát Tư Ba? Khi bóng dáng tha thướt, yêu kiều của cô ấy khuất dạng, chúng tôi nhìn nhau rất lâu nhưng không biết phải mở lời ra sao. Đầu óc tôi lúc này chỉ quanh quẩn với câu nói của Khabi: “Tiểu hồ ly bên cạnh ngài là loài thú linh hiếm có trong trời đất, nếu tu luyện thành người, ắt sẽ là tuyệt sắc
giai nhân.”

Không biết tôi đã chìm vào suy tư bao lâu, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, tôi quay đi, lao ra khỏi lán trại.

Lán trại của Khabi nằm kế bên lán trại của Hốt Tất Liệt, được trang trí rất mực cầu kỳ nên không khó để nhận ra. Tôi thấy thị nữ bưng những khay đồ ăn nóng hổi ra vào nườm nượp, phục vụ bữa tối. Tôi hơi do dự, nằm phủ phục bên ngoài lán chờ đợi. Đang mải mê tính toán xem phải tranh thủ lúc không có người, lẻn vào trong lán như thế nào thì đột nhiên tôi thấy mình bị xách cổ, nhấc bổng lên rồi bị tung lên không trung.

Tôi hốt hoảng, chuyện gì thế này? Dù đã gắng sức quẫy đạp nhưng không ăn thua, tôi vẫn chẳng thể thoát khỏi gọng kìm. Chưa biết phải đối phó ra sao, bỗng trước mặt tôi xuất hiện một gương mặt tròn trịa, bầu bĩnh, đó là một chú nhóc bụ bẫm chừng mười tuổi, lông mày dài và đậm, trông rất kháu khỉnh. Chú bé khoác trên mình chiếc áo khoác kiểu Mông Cổ hoa văn sặc sỡ, đường chỉ tinh tế, cầu kỳ, nửa ống tay được thít lại bên hông, hai má phừng phừng, khuôn ngực phập phồng, nhịp thở gấp, có vẻ như chú nhóc vừa chơi đùa hết mình.

– Chà, một con hồ ly! Lông màu xanh này, cả mắt cũng màu xanh nữa, đẹp quá!

Tóc tết đuôi sam thả trước ngực, đính những hạt mã não cỡ bự. Chú bé cười tít mắt, để lộ hai chiếc răng thỏ rất dễ thương, lát sau, chú bé quay đầu về phía lán trại, hét lên đầy phấn khích:

– Mẹ ơi, con bắt được một con hồ ly màu xanh này!

Bàn tay với những ngón ngọc ngà nhẹ nhàng vén rèm cửa, người phụ nữ xinh đẹp trong bộ xiêm y lụa là thả bước yêu kiều tiến về phía chú nhóc. Tôi sững sờ, người đó là Khabi. Tôi vội vàng lên tiếng kêu cứu, cô ấy thấy tôi thì tỏ ra rất đỗi ngạc nhiên:

– Chân Kim, con đi cưỡi ngựa kia mà? Con bắt được con hồ ly này ở đâu vậy?

Chú nhóc tên là Chân Kim ấy lắc lư cái đầu tỏ vẻ đắc ý, dưới bóng hoàng hôn, đôi má ửng đỏ của chú nhóc hắt lên thứ ánh sáng của sự khỏe khoắn, rắn rỏi.

Ký ức độc quyền 3.2

2

 

“Nhà thầy ở đâu?”

“Đông Nhị Hoàn.”

“Ôi xa quá!” Tôi thực không muốn đi.

“Sao lúc nãy khi gọi tôi đến bảo lãnh, em không nghĩ là tôi ở xa?” Lão đành chịu.

“Nhưng mà, sáng mai tụi em còn có tiết đọc hiểu.” Tôi chần chừ.

“Sáng mai tôi đưa hai em về trường, được chưa?” Lão nhẫn nhịn hỏi lại.

“Vậy thì được ạ!”

Lần này thì tôi không còn gì phải lo rồi.

 

Tiết trời đầu đông, gió đêm thổi lạnh đến thấu xương. Trong xe bật điều hòa nên không khí nóng hừng hực, lão hạ kính cửa sổ xe xuống một chút, đủ để cảm nhận làn không khí trong lành từ bên ngoài tràn vào, khiến người trong xe có cảm giác thật trong lành.

Suốt chặng đường, lão chỉ chuyên tâm lái xe. Không biết lão có đang thầm hối hận vì mình đã xui xẻo gặp phải đứa sinh viên như chúng tôi hay không?

 

Vào giờ này, một số cụm đèn giao thông đã ngừng hoạt động, chuyển thành màu vàng chớp nháy.

Khi đến ngã tư chuẩn bị tiến vào khu Tam Hoàn, đèn đỏ lại bật lên, Mộ Thừa Hòa kiên nhẫn dừng xe. Tay phải đặt trên vô lăng, khuỷu tay trái đặt bên cạnh cửa sổ xe, chống cằm, mắt hướng ra ngoài nhìn những chiếc xe chạy qua trước mặt.

Thừa lúc lão đang nhìn đi nơi khác, tôi lén lút liếc sang quan sát gương mặt lão.

Lúc nãy không để ý, bây giờ tôi mới phát hiện lão đeo cặp kính gọng đen. Không ngờ lão lại bị cận, chắc là nhận được điện thoại của tôi, đi vội quá nên đã không kịp đeo kính sát tròng. Hai mắt của lão đều là mí lót[1], nên nhìn không to lắm, nhưng lại rất sâu. Mẹ tôi thường nói mắt to thu hút, mắt nhỏ hớp hồn, chẳng biết lão này sinh ra là muốn hớp hồn ai. Đồng tử màu nâu nhạt. Sống mũi rất cao.

Nếu buộc phải tìm một điểm đặc biệt thú vị trong năm ngũ quan trên gương mặt lão thì chắc chắn là đôi môi rồi. Môi của lão dường như sinh ra đã hơi cong lên như thế, nếu khẽ bặm môi thì cho dù nét mặt đang không có cảm xúc gì cũng sẽ khiến người ta cảm thấy lão như đang cười.

Nếu nói theo con mắt thẩm mỹ của đồng hương Tiểu Bạch thì Mộ Thừa Hòa có thể được xem là một gã trai đẹp rồi chăng? Nhưng tận đáy lòng mình, tôi vẫn cảm thấy ba tôi đẹp hơn lão.

Đèn xanh bật sáng.

Xe lại lăn bánh, lão không chú ý đến bên ngoài nữa mà đưa mắt đảo một vòng.

Ánh mắt của tôi và lão trong giây phút ngắn ngủi đã gặp nhau qua gương chiếu hậu. Trong khoảnh khắc ấy, lão thì quang minh chính đại, còn tôi – một đứa lén lút quan sát tướng mạo của người ta nãy giờ – bỗng cảm thấy ngượng nghịu nên lúng túng nhìn ra ngoài.

“Đang nghĩ gì vậy?” Lão hỏi.

“Thì ra lúc đêm khuya, một vài cụm đèn giao thông sẽ biến thành đèn vàng chớp nháy, thật là thú vị.” Tôi nói đại. “Em sống ở thành phố A lâu rồi, vậy mà trước đây không hề nhận ra điều này.”

Lão cười cười, không tiếp lời.

Tôi lại nói: “Nhưng tại sao lúc nãy lại có đèn đỏ nhỉ?”

“Em không cảm thấy những ngã tư có đèn đỏ đông hơn những chỗ đèn vàng sao?”

Lão nói thế, tôi mới ngẫm lại kỹ càng, hình như đúng là vậy: “Thì ra là thế ạ!”

“Xem ra khả năng quan sát của em kém thật đấy.” Lão nói đùa. “Rodin[2] nói: vẻ đẹp đâu đâu cũng có, đối với đôi mắt của chúng ta, cái thiếu không phải là cái đẹp, mà là sự phát hiện.”

Mẹ tôi có những phép tắc rất nghiêm, tuyệt đối không cho tôi lang thang ngoài đường muộn hơn giờ xe buýt ngừng hoạt động. Do đó, mặc dù đã sống ở đây rất nhiều năm nhưng tôi rất ít khi có mặt ở ngoài đường vào lúc hai, ba giờ khuya.

Bây giờ nghe lão nói vậy, tôi liền chăm chú quan sát cảnh đêm trên phố.

Những đoạn đường tấp nập người qua lại vào buổi sáng giờ đây lại yên tĩnh đến lạ kỳ. Ngoài một vài người bảo vệ trực đêm đang đi đi lại lại, dường như không còn ai khác. Trên vỉa hè lác đác vài người sống lang thang đang nằm ngủ.

Giờ này, xe cộ lưu thông trên đường rất ít, chỉ có mấy chiếc xe tải ban ngày không được lưu thông trong đường nội thị nên giờ chẳng chút e dè mà phóng như bay, chớp mắt đã lướt qua. Trong đêm khuya thanh vắng, tiếng động cơ ầm ầm như chọc thủng cả màng nhĩ.

Trên một vài con phố, những người lao công đã bắt đầu công việc quét đường. Dưới ánh sáng màu vàng cam của những ngọn đèn đường chiếu rọi, bóng họ như bị kéo dài ra, thấp thoáng một hình ảnh lam lũ, cực nhọc.

Ở quảng trường trước mặt, một vài người công nhân đang thay những chậu hoa màu xanh.

Khi xe chạy ngang qua ngã tư Đại học Bắc Kinh, nhìn thấy bảng hiệu “Quán nướng Lôi Thị” to đùng, tôi bất giác bật cười, chỉ về phía ấy, nói với Mộ Thừa Hòa: “Khi em học tiểu học, quán thịt nướng đó chỉ là một quán nhỏ bên đường thôi, cánh gà nướng mà bà lão trong đó làm ngon lắm. Khi ấy, mỗi ngày đi học về em đều ghé vào mua, nhưng nếu em chậm quá sẽ bị mẹ mắng, cho nên lần nào em cũng giục bà ấy làm nhanh. Kết quả là, lần nào bà lão cũng giận dỗi quát em: “Con nít mà vội vàng gì chứ, cái này phải nướng từ từ mới ngon!”.”

Lão tủm tỉm cười: “Hình như em là người gốc ở đây?”

Tôi gật đầu: “Phải ạ!” Nói xong, tôi thấy có chút do dự, lại chỉnh sửa: “Nhưng cũng không phải.”

“Sao phải rồi lại không phải?”

“Năm mười một tuổi gia đình em mới chuyển đến thành phố A, lúc ấy em nói tiếng địa phương nhưng giọng không giống lắm. Người vùng khác tưởng em là người gốc ở đây, còn người gốc ở đây thì lại tưởng em là người vùng khác.” Tôi nói, đột nhiên trong lòng có chút thương cảm.

Nhưng lão lại cười: “Em còn trẻ như vậy mà đã không có cảm giác thuộc về một nơi nào đó hay sao?” Trong giọng nói của lão có chút xem thường.

Đúng là nói chuyện không hợp thì nói nửa câu cũng thấy nhiều!

Tôi chau mày, quay mặt qua hướng khác không nói chuyện với lão ta nữa.

Lát sau, lão chợt nói: “Tôi từng sống ở rất nhiều nơi. Đến bây giờ ngay cả bản thân tôi cũng không biết rõ đâu mới là quê hương mình, nhưng lại chưa từng có cảm giác như em.”

Tôi vẫn còn tức tối, nhưng không kìm được lòng, quay qua hỏi: “Tại sao?”

“Tôi từ nhỏ đến lớn, trong mắt người khác đã luôn bị xem là khác loài nên quen rồi.”

“Khác loài? Khác loài thế nào?” Tôi bối rối vẻ khó hiểu.

Lão hơi nhướn mày, không trả lời.

Lần này thì tôi tò mò thật rồi. Tôi thận trọng quan sát lão từ đầu xuống chân rồi lại từ chân lên đầu. Tứ chi đầy đủ, ngũ quan bình thường, dung nhan không bị hủy hoại, ngũ cảm đầy đủ, hơn nữa, sự nhanh nhạy linh hoạt của lão khi quan sát đèn đường cho thấy lão cũng không phải là kẻ mù màu.

Không phát hiện có điểm nào kỳ lạ.

Tôi suy đi nghĩ lại hồi lâu, rồi hỏi lão kiểu thăm dò: “Không phải là… não bộ của thầy có vấn đề đó chứ?”

Mộ Thừa Hòa nhìn tôi một cái thật sâu, híp mắt lại, cười theo kiểu có cũng như không rồi nói: “Thật không hổ danh là lớp trưởng do tôi đào tạo.”

Trong lời nói lộ rõ ý châm chọc.

Thật ra, điều mà tôi muốn hỏi nhất không phải là chuyện đầu óc có vấn đề hay không, nhưng tôi ngại nói ra, đồng thời cũng sợ làm tổn thương lòng tự trọng của lão. Tôi nhân từ, cảm thông đến thế mà chỉ đổi lại được một câu châm chọc của lão thôi sao?

Điều này bất giác làm tôi nhớ đến một câu nói bi thương: “Tôi đem tâm tư gửi trăng sáng, nào ngờ trăng sáng soi mương máng.”

Đúng là bi kịch!


[1] Mắt mí lót: đôi mắt dài, nhỏ, đuôi mắt hơi xếch, đặc trưng của người Á Đông.

 

[2] Auguste Rodin: tên đầy đủ là François-Auguste-René Rodin (1840 – 1917) họa sĩ người Pháp, thường được biết đến là một nhà điêu khắc. Ông là điêu khắc gia hàng đầu của Pháp thời bấy giờ và đến nay, tên tuổi của ông được nhắc đến khắp trong và ngoài giới nghệ thuật.

 

Cánh thư 10.2

Âm thanh nhẹ nhàng đó rất lãng mạn, êm tai, nhuốm một vẻ u buồn. Dỏng tai lắng nghe, hóa ra là bài Rhythm in the sky. Đây vốn là một trong những bản nhạc piano mà tôi thích nhất, thế nên tôi nhất thời nổi hứng, quyết định chạy tới để chiêm ngưỡng dung nhan của người biểu diễn.

Lần theo tiếng nhạc, cuối cùng tôi đã tìm thấy một lớp học rộng rãi ở cuối hành lang của tòa nhà. Tôi tò mò nhìn qua cửa sổ, phát hiện ra bên trong có đặt một cây đàn piano ba góc màu đen tuyền. Người biểu diễn đang cúi đầu say sưa với bản nhạc, khuôn mặt bị đàn che kín nên không nhìn rõ.

“Trường này giàu thật!” Tôi thầm xuýt xoa: “Mua cả đàn piano ba góc để đặt ở đây.” Nghĩ đến việc trường chúng tôi chỉ sử dụng đàn piano kiểu đứng bình thường, tôi bất giác than thầm, đúng là càng so sánh càng thấy tức chết đi được! Nghĩ vậy, tôi lại càng mong được nhìn thấy mặt của người đang chơi đàn, liền rón rén vòng ra cửa lớp học, nhưng không ngờ áo lại bị vướng vào khung cửa sổ. Tôi vừa quay đi thì cánh cửa kính bị kéo mở ra, đồng thời một tiếng động lớn vang lên: “Rầm!”

Tiếng nhạc lập tức im bặt, tôi xấu hổ đến nỗi mặt đỏ bừng, tay chân luống cuống, đứng yên tại chỗ, ngượng ngùng nhìn người chơi đàn.

Lúc đó, ấn tượng duy nhất trong tôi là một đôi mắt lạnh lùng và rất đẹp!

Hóa ra người chơi đàn là một chàng trai trạc tuổi tôi. Hắn mặc một chiếc áo len cao cổ màu be được dệt khá cẩn thận. Các nét đều đẹp, khí chất lạnh lùng, nhìn rất cao ngạo. Hắn đang chau mày nhìn tôi.

“Oái, xin lỗi cậu, thực sự tôi không cố tình!” Tôi thấy sởn hết gai ốc vì bị hắn nhìn, nói năng loạn xạ, bụng thầm cầu nguyện: Thượng đế ơi, Đức mẹ ơi, Phật tổ Như Lai ơi, vừa nhìn đã biết gã này là kẻ kiêu căng, được nuông chiều từ nhỏ, các ngài đừng để hắn lên cơn nhé! Con non nớt ngây thơ, chắc chắn là không chịu nổi đâu!

Nhân vật như thiếu gia đó vẫn không nói gì mà nhìn tôi khắp lượt. Thấy ánh mắt hắn lướt từ đầu xuống chân rồi lại từ chân lướt lên đầu mình, tôi cảm thấy mồ hôi rịn ra trên trán, có một linh cảm chẳng lành ập tới báo hiệu phong ba sắp nổi.

Cuối cùng, hắn cũng đã nhìn đủ. Hắn hé cặp môi rất đẹp và nói một câu mà tôi không thể ngờ tới: “Cậu đi đi, tôi sẽ không thể thích cậu đâu!”

Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại có ngày này: bị người ta thẳng thừng từ chối. Trước đây mọi người đều khen tôi dễ thương, chuyện này thực sự làm tôi mất mặt, haizz…

Tuy nhiên, dần dần, tôi nhận ra dường như có điểm gì đó rất bất thường…

“Đợi đã!” Tôi chợt bừng tỉnh, ném ánh nhìn sắc lạnh vào tên gây sự đó. Tôi còn chưa kịp nói gì! Tại sao hắn lại ăn nói với tôi như thế chứ?

“Thiếu gia” vẫn nhìn tôi với vẻ cao ngạo, lạnh lùng hỏi: “Sao cơ? Tôi nói chưa đủ rõ ràng à?”

Tôi nuốt nước miếng, nói rất lịch sự: “Xin hỏi, cậu chắc chắn là đang nói với tôi chứ?”

“Không nói với cậu thì với ai?” Mặt hắn lộ rõ vẻ bực bội: “Người vừa gây chuyện không phải là cậu hay sao?”

“Là, là tôi…” Thấy hắn hung hăng như vậy, tôi liền sực nhớ ra hành động mạo muội ban nãy của mình. Đầu tiên tôi sững ra một lát, sau đó trả lời với vẻ ấm ức: “Nhưng tôi không cố tình phá đám cậu!”

“Không cố tình? Không cố tình thì cậu viết thư làm gì?” Hắn hậm hực nói: “Lại còn hẹn tôi đến phòng đàn nữa, cậu tưởng tôi rỗi rãi lắm hả?”

Tôi càng ngơ ngác hơn: “Thư? Thư gì? Tôi chỉ đi ngang qua đây, tiện thể vào xem thôi, làm gì có hẹn với cậu? Tôi có quen biết gì cậu đâu!”

Hắn sững lại, hỏi nhỏ: “Không phải cậu thật ư?”

Thấy sắc mặt hắn đã đỡ hơn, giọng cũng dịu hẳn đi, biết sẽ có cơ hội hòa giải, tôi liền thừa cơ giải thích: “Cậu này, tôi không quen cậu thật mà. Vì tham gia cuộc thi hùng biện mà tôi mới đến đây. Tôi rất xin lỗi vì đã quấy rối bài tập của cậu, nhưng cậu cũng không thể tùy tiện đổ oan cho tôi được!” Nói rồi, tôi còn chớp chớp mắt, cố gắng rơm rớm nước mắt để cho hắn thấy tôi phải chịu nỗi oan ức lớn đến nhường nào.

Thấy mắt tôi đỏ hoe, hắn liền ngập ngừng một lát rồi nói nhỏ: “Nếu vậy thì xin lỗi cậu, tôi nhận nhầm người rồi.”

Tôi thấy mặt hắn đỏ rần lên, cả người trông càng lung linh hơn, bất giác than thầm: Haizz, tại sao mình lại phải chạm trán với một anh chàng đẹp trai nữa nhỉ?

Có lẽ là do phát hiện thấy tôi đang nhìn chằm chằm, “thiếu gia” có vẻ ngại ngùng, vội giải thích: “Chuyện là thế này, hôm qua tôi nhận được thư của một bạn gái, hẹn tôi vào giờ này hôm nay đến phòng đàn, nói… nói có việc quan trọng muốn nói với tôi. Thế nên tôi đã hiểu lầm cậu…”

Chuyện quan trọng ư? Học sinh thì có chuyện gì quan trọng? Tôi “xì” thầm trong bụng: Nói mờ ám thế làm gì? Chắc chắn là vì mê cái mẽ của cậu nên muốn tỏ tình chứ gì?