Hoa sen xanh 12.3

 

Không hiểu sao tôi chẳng thể hân hoan nổi. Mỗi khi nghĩ đến việc sang năm mới cậu ấy sẽ hai mươi tuổi, nghĩ đến số phận không thể khác đi được của cậu ấy, nghĩ đến những thanh quy giới luật mà cậu ấy phải tuân thủ suốt kiếp là lòng tôi lại phiền muộn, không yên.

Trong cung điện nhỏ bé của Hốt Tất Liệt từ lâu đã hình thành thông lệ: vào ngày đầu năm mới theo lịch của người Hán, Hốt Tất Liệt sẽ tiếp nhận lời chúc mừng của triều thần. Bát Tư Ba là người Tạng, vốn chỉ ăn Tết của người Tạng, nhưng sau khi náu thân nơi phủ đệ của Hốt Tất Liệt, cũng nhập gia tùy tục.

Tết năm 1254, Bát Tư Ba dâng lên Hốt Tất Liệt một áng thơ dài, cung chúc đại gia đình Hốt Tất Liệt an khang, hạnh phúc, trường thọ.

Về sau, viết lời chúc Tết trở thành thông lệ, hằng năm, vào ngày đầu tiên của năm mới, dù đang ở nơi nào, Bát Tư Ba cũng đều gửi thư chúc Tết cho Hốt Tất Liệt và việc này đã được duy trì cho đến năm cuối cùng trước khi Bát Tư Ba viên tịch.

Tết của người Hán qua không lâu, sau nhiều tháng trời đóng quân chờ đợi giữa vùng núi non Vân Nam hiểm trở, cuối cùng Hốt Tất Liệt cũng nhận được mệnh lệnh của Mông Kha Hãn: rút quân. Lý do rất nực cười: Hốt Tất Liệt đánh trận nhiều năm, vết thương ở chân chưa lành, bởi vậy Mông Kha Hãn lệnh cho Hốt Tất Liệt dẫn quân lên phía bắc, đến Cam Túc nghỉ ngơi, dưỡng thương. Sau khi mệnh lệnh được chuyển đến doanh trại, Hốt Tất Liệt đã ở lại trong lán một mình rất lâu, ngày hôm sau, ngài ra lệnh nhổ trại, rút quân.

Sau này tôi mới biết, đã có rất nhiều quý tộc Mông Cổ dựng chuyện kể tội Hốt Tất Liệt trước mặt Mông Kha Hãn. Họ nói với Đại hãn rằng, Vương gia đã chiêu nạp rất nhiều mưu sĩ người Hán, ngài đi khắp nơi học hỏi phương cách trị quốc, ngài dùng lịch của người Hán, học tiếng Hán, áp dụng luật pháp của người Hán, ngài tăng gia sản xuất, tích trữ lương thực, hẳn là ngài đã nuôi dã tâm sau khi chiếm đất Hán sẽ lên ngôi vua từ lâu. Mông Kha Hãn vốn rất kiêng nể và đề phòng người em trai tài ba, nắm giữ binh quyền trong tay này nên khi nghe những lời sàm tấu kia, lại càng không muốn Hốt Tất Liệt tiếp tục lập công trạng nữa, hạ lệnh cho Vương gia rút quân về Nội Mông Cổ. Mông Kha Hãn thậm chí đã sắp xếp ổn thỏa đất phong của Hốt Tất Liệt ở Nội Mông Cổ.

Giã từ những ngọn núi tuyết trắng bao phủ, đoàn quân lập tức lên đường hướng về phía bắc. Khi tới Nội Mông Cổ thì đã là mùa xuân ấm áp, cây cỏ tốt tươi, chim chóc bay lượn, vạn vật hồi sinh. Sau khi đại quân đến đất phong, Hốt Tất Liệt lúc ấy mới hay mình đã được ban cho thứ gì. Đó là mảnh đất xa xôi gồm hai thành trì là Hoàn Châu và Phủ Châu. Nhà cửa lụp xụp, tường thành đổ nát, chẳng có nổi một cung điện tươm tất cho Hốt Tất Liệt náu thân. Thuộc hạ của Hốt Tất Liệt, ai nấy đều bất bình, cho rằng Mông Kha Hãn làm vậy thật quá đáng, nhưng Hốt Tất Liệt không hề tỏ ra bất mãn, ngài là người con của thảo nguyên mênh mông, ngài thích được ngắm nhìn những thảm cỏ hoa rực rỡ màu sắc hơn là chui rúc trong những ngôi nhà thấp lè tè ở thành Phủ Châu, vì vậy ngài đã quyết định dựng trại giữa thảo nguyên bao la.

r

– Hốt Tất Liệt đã bái Bát Tư Ba làm thượng sư, giữ nghi lễ sư phụ và đệ tử. Sau khi ngài xưng đế, phương thức mà Vương phi Khabi nêu ra về sự xuất hiện và vai vế của hai người luân phiên trong các bối cảnh khác nhau vẫn tiếp tục được duy trì. Về sau, triều Nguyên tôn Lạt Ma giáo làm quốc giáo, thiết lập chế độ đế sư. Quy định mà Hốt Tất Liệt đặt ra đã được các triều đại nhà Nguyên tuân thủ nghiêm ngặt.

– Tôi thật lòng khâm phục Bát Tư Ba! Sau vài lần khiến Hốt Tất Liệt phải tức giận, có thể nhận thấy tính cách cương trực, thái độ cương quyết và tính nguyên tắc vững vàng ở cậu ấy rất rõ. Tôi đoán rằng, Hốt Tất Liệt cũng nhận thấy hiếm có người nào dám cự lại ông ta như thế.

Chàng trai trẻ hơ tay bên lò sưởi, quay đầu mỉm cười với tôi:

– Vậy thì bằng cách nào cậu ấy có thể chiếm được lòng tin của Hốt Tất Liệt và được ông ta yêu mến như thế?

– Dựa vào nhân cách của chính cậu ấy. – Tôi thấy khóe mắt mình ươn ướt, dường như bóng dáng khiêm nhường, nho nhã, cụ cười rạng rỡ, ấm áp tựa đóa tuyết liên thánh khiết trên miền đất tuyết của người đó lại thấp thoáng đâu đây. – Cậu ấy thông minh, mẫn tiệp, cần cù, hiếu học, kiến thức uyên thâm, lại rất mực khiêm tốn, hòa nhã, không quá câu nệ các nghi lễ giáo điều của nhà Phật. Tuy là bậc thượng thư của Hốt Tất Liệt nhưng cậu ấy không khi nào tỏ ra kiêu ngạo, luôn giữ thái độ điềm đạm, khoan hòa, nho nhã trước mặt nhà vua. Mỗi khi Hốt Tất Liệt phạm phải sai lầm, Bát Tư Ba sẽ tìm cách can gián thật khéo léo, không khiến ngài mất thể diện.

– Bởi vậy, tôi cũng hết sức thán phục Hốt Tất Liệt. Vì ông ta chịu lắng nghe những lời can gián của bậc trung thần nên ông ta trở thành bậc đế vương cũng là lẽ đương nhiên. Đâu là lời a dua nịnh hót, những kẻ bề tôi kia hay dở ra sao, hẳn trong lòng ông ta đều hiểu rõ.

Tôi khẽ gật đầu:

– Mối quan hệ giữa Bát Tư Ba và Hốt Tất Liệt ngày càng khăng khít. Đối với một bậc đế vương, mối quan hệ bằng hữu thân tình không có bất cứ sự xung đột nào về lợi ích này là điều rất đáng quý. Bát Tư Ba rất được lòng Hốt Tất Liệt nên cậu được ban thưởng rất nhiều của cải. Ngoài nhu cầu tối thiểu hằng ngày của bản thân và tùy tùng, Bát Tư Ba không bao giờ lãng phí quân lương. Những lễ vật mà Hốt Tất Liệt ban tặng, Bát Tư Ba đều cất giữ cẩn trọng, sau này, số của cải đó đã được cậu dùng vào việc trùng tu ngôi đền Sakya.

Chàng trai trẻ nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười:

– Vậy còn những việc liên quan đến Tufan thì sao, Hốt Tất Liệt có giữ đúng lời hứa, trước khi đưa ra quyết định phải xin ý kiến của thượng sư không?

– Lúc này Hốt Tất Liệt vẫn chỉ là một vương gia có thế lực, Đại hãn Mông Cổ là Mông Kha, Hốt Tất Liệt không có quyền phán quyết những việc liên quan đến Tây Tạng. Nhưng Hốt Tất Liệt hứa hẹn như vậy cũng cho thấy rằng ông ấy không hề bằng lòng với việc phân chia đất phong ở Tây Tạng cho các anh em của Mông Kha Hãn. Và dã tâm của ông ấy còn lớn hơn thế rất nhiều. Sau này, khi Hốt Tất Liệt trở thành hoàng đế, ông ấy mới có cơ hội thực hiện lời hứa với Bát Tư Ba.

 

Advertisements

Vì sao cuối mỗi chương truyện Hoa sen xanh đều đầy ắp những kiến thức lịch sử?

tour-di-tay-tang-hap-dan-(2526594)

Bát Tư Ba sống vào đầu thời nhà Nguyên, đây vốn là giai đoạn lịch sử được xem là “lạ lẫm” với phần đông người Trung Quốc nói riêng, bạn đọc khắp nơi nói chung. Bát Tư Ba lại là một nhân vật chính trị, một người Tạng. Tôi tin rằng, không nhiều người trong số chúng ta có thể phân biệt một cách rành rẽ các giáo lý và giáo phái của Phật giáo Tây Tạng, tôn giáo vốn hết sức phức tạp. Bởi vậy, nhiệm vụ tất yếu của “Hoa sen xanh” là phải tập trung viết về lịch sử triều Nguyên và văn hóa đất Tạng. Tôi hiểu rằng, đa phần bạn đọc ngày nay không mấy hứng thú với những tri thức lịch sử khô khan, cứng nhắc, nên sau khi cân nhắc kỹ càng, tôi đã quyết định tách riêng một phần dữ kiện lịch sử, đặt vào cuối mỗi chương truyện, truyền tải đến bạn đọc thông qua cuộc đối thoại giữa Tiểu Lam và chàng trai trẻ. Nếu bạn không thích đọc về lịch sử, bạn hoàn toàn có thể lướt qua phân đoạn này mà không hề ảnh hưởng đến phần nội dung chính của truyện. Khi nào bạn đã thật sự yêu thích “Hoa sen xanh”, chắc chắn bạn sẽ đọc lại và nghiền ngẫm phần lịch sử đó. Cũng giống như nhiều bạn say mê “Đức Phật và nàng” đã miệt mài tìm đọc kinh Phật và các sách lịch sử liên quan đến câu chuyện. Và thế là, những điều tôi tâm huyết, những điều tôi muốn các bạn hiểu, sẽ như “mưa dầm thấm lâu”, dần lắng lại trong tim các bạn, có phải vậy không các bạn của tôi?

Cả “Đức Phật và nàng” và “Hoa sen xanh” đều là những cuốn sách lịch sử khoác trên mình chiếc áo “ngôn tình”. Tất nhiên, tôi biết rằng, phần lớn bạn đọc yêu mến hai cuốn tiểu thuyết này không phải vì những tri thức lịch sử và Phật pháp hàm chứa trong đó mà là những câu chuyện tình yêu đẹp đẽ mà tôi sáng tác nên. Nhưng nếu tôi chỉ viết truyện ký thông thường về Kumarajiva hay Bát Tư Ba, hẳn rằng sẽ không ai buồn đọc.

Vậy tôi phải làm sao để truyền tải thông điệp của mình, phải làm sao để ngày càng nhiều bạn đọc biết đến những nhân vật vĩ đại với những cống hiến to lớn trong lịch sử nhưng lại được rất ít người biết đến? Tôi quyết định chọn cách thức thông dụng nhất: tiểu thuyết ngôn tình để thu hút bạn đọc. Chỉ khi lôi cuốn được bạn đọc vào câu chuyện, tôi mới có thể truyền tải những thông điệp mà tôi muốn truyền tải. Bằng không, mọi nỗ lực của tôi sẽ chỉ là vô ích.

Và tôi tin rằng, dù bạn chỉ yêu thích phần “ngôn tình” của truyện, nhưng, theo một cách rất tự nhiên, bằng một lẽ rất tự nhiên, bạn sẽ nhận được nhiều hơn thế từ cuốn sách của tôi. Vậy là tôi đã thành công rồi, phải không bạn?

– Chương Xuân Di –

~~~~~~~~~~~~~

Còn các bạn, mọi người có cảm nhận được hết những giá trị mà tác giả Chương Xuân Di muốn truyền đạt không? :3

Ký ức độc quyền 3.1

Chương 3

Trăng sáng với cống rãnh

 

 

1

 

T

ôi đắn đo rất lâu vẫn không đưa ra được quyết định, quay sang nhìn Bạch Lâm lần nữa, rồi lại nhìn những chú công an nghiêm nghị trước mặt. Cuối cùng, tôi nhìn chằm chằm vào số điện thoại trên màn hình, ngón tay cái đã đặt vào nút gọi, nhưng mãi vẫn không hạ được quyết tâm.

Lúc trước học Lý luận quân sự, thầy giáo nói trên trái đất này có rất nhiều quốc gia và chính quyền quái lạ, trong quá trình phát triển của mình, họ thích lấy những nước mạnh lân cận làm kẻ địch giả tưởng. Cho nên, bắt đầu từ cuối học kỳ trước, tôi đã xem Mộ Thừa Hòa là kẻ địch của mình, có điều kẻ địch này không chỉ đơn thuần là do tôi tự tưởng tượng ra, mà tất cả hành vi của lão ta cũng đều cố gắng tiếp cận đến nhận định này.

Nhưng ngoài lão ta ra, tôi còn có thể tìm ai đây?

Các anh chị họ của tôi, bảo họ giả làm giáo sư đại học là không thể, lỡ như mẹ tôi biết được, nói không chừng tôi còn bị lột da. Nhóm bạn bè trên mạng của Triệu Hiểu Đường thì càng khỏi trông mong, người sau quái lạ hơn người trước, dung tục không thể nào chịu nổi, lôi họ đến đóng thế, không nói đến việc đóng không đạt, mà quan trọng hơn là làm hoen ố hình tượng của giảng viên trường chúng tôi.

Tôi bóp bóp trán.

Ngộ nhỡ Mộ Thừa Hòa dứt khoát không thèm đoái hoài đến tôi thì phải làm sao? Lão báo cáo lên trường thì biết làm thế nào?

Chú công an lại hỏi: “Tìm được số chưa?”

Tôi cười ngây ngô: “Cháu đang cố nhớ ạ!”

Cuối cùng, không còn cách nào khác, tôi cắn răng, nhắm mắt, đánh liều gọi cho Mộ Thừa Hòa. Sau khi chuông reo mười mấy tiếng, trong lúc tôi tuyệt vọng nhất thì lão đã bắt máy: “A lô…”

Giọng nói thường ngày trên lớp vốn làm cho người khác giận sôi gan, tức lộn ruột là thế, vậy mà giờ đây, cũng giọng điệu ấy nhưng pha chút ngái ngủ, mơ mơ màng màng khiến tôi nghe lại đột nhiên thấy uyển chuyển, mềm mại.

“Thầy Mộ.” Tôi run rẩy vì lo sợ. “Em là Tiết Đồng.”

Tôi không dám chắc là lão có nhớ cái tên này không, bởi vì lão thường gọi tôi bằng cái tên “học trò”, hoặc “học trò lớp trưởng” đáng chịu ngàn dao ấy, liền giải thích thêm: “Em là sinh viên năm ba, khoa tiếng Anh, học môn Ngoại ngữ 2 của thầy, tiếng Nga, lớp trưởng Tiết Đồng.” Tôi thêm đến năm cái định ngữ ở trước tên mình, chỉ hy vọng gợi lại thần trí đang nửa tỉnh nửa mê của lão.

Mộ Thừa Hòa hỏi: “Có chuyện gì thế?” Giọng lão ở đầu máy bên kia nhỏ dần rồi lại to, hình như là từ trên giường ngồi dậy, và đang chuyển máy từ tai này sang tai kia.

Chỉ mấy chữ đơn giản ấy cũng đủ khiến tôi cảm nhận được sự ấm áp giống như người thân trong đêm khuya giá rét này.

“Thầy ơi…” Tôi nói vào điện thoại, suýt khóc vì quá vui mừng.

“Sao vậy?” Lão lại hỏi.

Thầy ơi, thầy là người tốt, hơn nữa còn là người tốt nhất trên thế gian này!

Tôi cảm động nói: “Thầy ơi, tụi em phạm lỗi rồi, thầy đến đón chúng em nhé!”

 

Chỉ nửa tiếng sau, Mộ Thừa Hòa không quản đường xa, gió rét lái xe xuất hiện trước mặt tôi, còn mang theo giấy tờ tùy thân: chứng minh thư nhân dân, thẻ công tác, thậm chí mang cả giấy chứng nhận giảng viên.

Một trong hai vị công an kia xem các giấy tờ của lão xong thì lập tức thay đổi sắc mặt, nói: “Ồ, thầy chính là Mộ Thừa Hòa ư? Tôi từng trông thấy thầy trên báo.” Mặt người đó lộ rõ vẻ vinh hạnh vì gặp được Mộ Thừa Hòa.

Thế là thầy đã giải quyết mọi việc thuận lợi, bế Bạch Lâm, dẫn chúng tôi ra ngoài như dẫn hai chú cún sống lang thang lưu lạc ngoài đường, đặt Bạch Lâm nằm ở ghế sau.

Tôi tự giác ngồi vào ghế lái phụ, thắt dây an toàn, không đợi lão mở lời trước, tôi đã chủ động nhận tội: “Thưa thầy, tụi em sai rồi, sau này sẽ không dám nữa. Qua lần này, em nhất định sẽ hối cải, tuân thủ kỷ luật của nhà trường. Em xin thề, thật đấy!” Tôi giành cơ hội hối lỗi trước khi lão kịp giáo huấn, hy vọng khơi dậy lòng nhân từ của lão, đừng tố cáo tôi và Bạch Lâm với khoa.

Mộ Thừa Hòa quay sang nhìn tôi nói chuyện một mình với vẻ mặt đầy hứng thú, rất lâu mà chẳng nói lời nào.

Tôi không dám nhìn vào mắt lão ta, cảm thấy thiếu tự tin nên cứ vặn vặn mấy ngón tay mình: “Thưa thầy, tụi em sai thật rồi, thầy mắng em đi!” Chỉ cần thầy đừng giao em cho nhà trường, thầy mắng em thế nào cũng được.

Lão ta bật cười: “Trước đây tôi từng nói, tôi chưa bao giờ nổi nóng với bất kỳ sinh viên nào.”

Tôi ngẩng lên nhìn lão, đột nhiên cảm thấy nụ cười của người này có chút gian gian, giả tạo vô cùng. Dù những từ ngữ này dùng cho Mộ Thừa Hòa – ân nhân cứu mạng của chúng tôi – thì thực là không có chút đạo nghĩa.

“Trốn ra ngoài bằng cách nào vậy?”

“Trèo tường.” Tôi thành thật báo cáo.

“Uống bao nhiêu rồi?”

“Bạn ấy ba, bốn chai, em sáu, bảy chai.”

“Hả…? Tửu lượng của em khá nhỉ?” Lão nhướn mày.

Tôi tự hào: “Đương nhiên rồi, từ nhỏ mẹ đã chú trọng huấn luyện em, mẹ nói con gái phải ngàn ly không say thì khi ra ngoài mới không sợ bị người khác bắt nạt.”

“Vậy sao?” Lão hỏi lại.

Thấy ánh mắt như cười như không của lão, nét mặt đắc ý đến quên mình của tôi thoáng chốc âm u. Tôi đang là tội nhân, không thể tự kiêu được.

Thế là, đề tài này đến đây kết thúc.

“Bây giờ hai em định thế nào? Tôi đưa hai em về ký túc xá nhé?” Lão vừa khởi động xe, vừa hỏi.

“Không được! Như vậy sẽ bị nhà trường phát hiện ạ!” Lão mà đưa chúng tôi về, chắc chắn sẽ không cho chúng tôi vượt tường vào trong nữa, mà sẽ gõ cửa ký túc xá, rồi để chúng tôi đi vào dưới ánh mắt dò xét nóng bỏng của người quản lý.

“Vậy thì sao?”

“Ừm…” Lần này thì khó thật rồi, đúng lúc này xe đi ngang qua cửa Nam của Đại học A, tôi vội nói: “Thầy thả bọn em ở đây được rồi ạ, bọn em chờ trời sáng.”

“Em định để người bạn này của em ở đâu?” Mộ Thừa Hòa nhìn vào gương chiếu hậu ra dấu cho tôi nhìn Bạch Lâm say khướt đang nằm phía sau.

Tôi cắn môi ngẫm nghĩ một lúc: “Ở cửa bên này có tiệm net, bọn em vào đó ngồi được rồi.”

Mộ Thừa Hòa lắc đầu, hiển nhiên là lão ta không đồng ý với ý kiến chẳng hay ho gì của tôi.

Lát sau, lão ta nói: “Đêm hôm khuya khoắt thế này thả hai em xuống đây, tôi cũng không yên tâm. Thôi đến nhà tôi vậy.”

Cánh thư 10.1

10. Tri âm đang ở chốn nào?

“Anh ấy chỉ coi cậu như một đứa em gái thôi!”

Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn còn nhớ như in câu nói đó và vẻ cười cười của Sử Vân.

Dương à, không sao cả, em không buồn, thật đấy! Con đường sau này còn rất dài, sẽ còn nhiều sự thật tàn khốc hơn, giống như những gì bố em nói: “Chuyện này chẳng có gì là ghê gớm”, đúng không?

Tuy nhiên, tại sao đáy lòng em như có tiếng khóc thổn thức vậy?

Nghĩ lại chuyện cũ, tựa như trong mơ, nước mắt thầm tuôn!

 

“Vậy hả?” Tôi lặng lẽ nhìn Sử Vân, mỉm cười: “Tại sao thông tin này lại khiến tôi buồn chứ?”

“Cậu không buồn sao?” Sử Vân nhìn tôi, dường như có vẻ sửng sốt.

“Cậu nói đi, tại sao tôi lại phải buồn?” Tôi tỏ vẻ thắc mắc. “Tôi rất mong có một người anh trai! Dương là ứng cử viên không tồi!” Tôi chớp chớp mắt, nói: “Hay người buồn là người khác?”

Sử Vân cúi đầu xuống, không nói gì, giống như người bị chặn họng. Ngập ngừng hồi lâu, cô ấy mới lên tiếng: “Tôi tưởng cậu sẽ buồn chứ!”

Tôi không nói gì, chỉ nhìn cô ấy và bạn bè của cô ấy rồi cười, nụ cười rất ngây thơ, ngọt ngào.

Sử Vân à, cậu phải biết rằng, chó cùng cắn giậu, huống chi đối tượng mà cậu bắt nạt lần này là một cô bé hiếu thắng!

Bộ phim đã kết thúc, mọi người liền tỏa ra bốn phía. Cực rất quan tâm, đòi đưa tôi về nhà, nhưng tôi từ chối khéo. Một mình lang thang trên đường, tôi chỉ cảm thấy vô cùng lẻ loi.

Cực à, thế giới này còn gì đáng tin cậy nữa? Tình bạn của Vân? Tình yêu của anh? Hồi ấy, thực ra em rất muốn hỏi anh câu này.

 

Cuộc thi hùng biện đã khai mạc, tôi không phụ lòng mong mỏi của thầy cô, vượt qua các vòng loại và bước thẳng vào vòng chung kết của thành phố. Chỉ cần thắng trong vòng này là có thể giành được tấm vé bước vào cuộc thi chung kết của tỉnh.

Cô Triệu dẫn đội khá hài lòng với thành tích của tôi. Cô là một cô giáo xinh đẹp, hay nói, một lần, tôi vừa hoàn thành bài thi bước xuống sân khấu, cô liền mỉm cười và ôm tôi thật chặt, tỏ ra rất tin tưởng tôi. Tuy nhiên, cô khá lo lắng trong vòng thi thành phố lần này vì tôi gặp phải một đối thủ nặng ký. Nghe nói đại diện của trường Nhất Trung tham gia hùng biện cũng lọt vào vòng trong với số điểm hơn hẳn các đối thủ khác ở vòng loại, thậm chí thầy hướng dẫn của cậu ta còn hùng hồn tuyên bố: Người giành thắng lợi cuối cùng chắc chắn là họ.

Để cho chắc ăn, cô Triệu đã bỏ hẳn thời gian đi xem đối phương hùng biện. Quay về, cô chỉ véo má tôi nói nhỏ: “Ưu Ưu, đến lúc đó em đừng để xảy ra sai sót gì nhé! Nếu như là trước đây thì em còn có thể kiếm được ít điểm nhờ vào khuôn mặt dễ thương của mình, nhưng lần này sẽ không được may mắn như thế đâu.”

Tự nhiên tôi lại nổi tính tò mò, đối phương là nhân vật tài ba lỗi lạc thế nào mà khiến một người từ trước đến nay luôn lạc quan như cô Triệu cũng nhụt chí nhỉ?

Một ngày trước khi diễn ra vòng thi cuối cùng, cô giáo đưa tôi đi xem trường Nhất Trung.

Từ trước đến nay, Nhất Trung và trường tôi là đối thủ của nhau, cho dù là tỉ lệ thi đỗ cấp ba hay các đợt thi đấu, hai trường điểm đều ganh đua quyết liệt, học sinh hai trường cũng ngầm giao tranh với nhau. Tôi gần như không hiểu gì về trường Nhất Trung vì trường cách nhà tôi quá xa, lại không có bạn bè học ở đó. Chỉ biết rằng đó là ngôi trường ngày xưa bố tôi học, có lịch sử khá lâu đời. Thế nên ngày hôm đó, đứng trong sân trường Nhất Trung, tôi tỏ ra vô cùng hưng phấn, chỉ muốn lùng sục hết các ngóc ngách trong trường, mong tìm thấy bóng dáng của bố tôi năm xưa.

Cô Triệu đang nói chuyện với ê-kip dàn dựng chương trình của đài truyền hình, thấy tôi ngó nghiêng khắp nơi, bèn cười nói: “Em cứ đi loanh quanh chơi một lát trước đi, lát nữa đến hội trường tìm cô là được.” Tôi như người được lệnh đặc xá, vội chào mọi người rồi lập tức chạy đi.

Tôi loáng thoáng nghe thấy sau lưng có tiếng nói chuyện: “Cô bé này dễ thương quá!”, “Đúng vậy, nhưng lần này ứng cử viên của trường Nhất Trung cũng đẹp trai lắm, tôi e rằng…”

Hôm đó là cuối tuần, sân trường không có ai, vô cùng yên tĩnh. Một mình tôi loanh quanh tứ phía, cũng thấy nhàn nhã, thảnh thơi. Đang đi, đột nhiên tôi nghe thấy có tiếng đàn piano êm ái vọng lại từ một tòa nhà màu trắng kiểu Âu.