Hoa sen xanh 12.2

Khi ấy Hốt Tất Liệt ba mươi tám tuổi, là một vương gia quyền cao chức trọng, một lời nói ra, vạn người phải tuân theo, vốn dĩ chỉ có kẻ khác phải vái lạy ngài, giờ đây buộc ngài phải vái lạy và nhận một người tuổi đời chỉ bằng nửa tuổi ngài làm sư phụ, e rằng ngài khó lòng chấp thuận.

Lúc này, Bát Tư Ba mới chắp tay, khẽ cúi người mà rằng:

– Từ xưa đến nay, các đệ tử đều hành lễ với sư phụ như vậy. Đại vương là người có thân phận tôn quý, không bằng lòng vái lạy cũng không sao, nhưng thượng sư nhất định phải được tọa trên ngai cao. Nếu như chút chuyện nhỏ này Đại vương cũng kiên quyết không chấp thuận, vậy xin chớ tôn bần tăng làm thượng sư của ngài và cũng không cần phải tiếp nhận chân ngôn mật chú của phái Sakya làm gì.

Hốt Tất Liệt chừng như tức nghẹn cổ, vì đây không phải lần đầu tiên Bát Tư Ba chống lại ý nguyện của ngài. Thái độ kiên quyết tuân thủ nguyên tắc của Bát Tư Ba khiến người ta vừa bực bội vừa buồn cười. Nhận thấy bầu không khí sắp có chiều hướng xấu đi, Khabi vội vàng bước đến, yêu kiều vái lạy Hốt Tất Liệt, thưa rằng:

– Bẩm Đại vương, thần thiếp có ý thế này.

Nàng đưa mắt quan sát thần sắc của hai người, dịu dàng cất tiếng:

– Lúc nghe giảng pháp và ở những nơi vắng người, thượng sư có thể tọa trên ngai cao. Khi các bậc vương tử, phò mã, quan viên và thần dân tụ họp, Đại vương cần thiết phải thể hiện sự tôn nghiêm, ngài sẽ ngự trên ngai cao. Pháp sư và Đại vương thấy sao?

Hốt Tất Liệt thở phào nhẹ nhõm, giọng nói cũng khoan hòa hơn nhiều:

– Vương phi nói phải lắm, cứ làm theo ý nàng!

Hốt Tất Liệt đã nhượng bộ như vậy, Bát Tư Ba cũng không có lý do gì từ chối. Cậu ấy suy nghĩ một lát, lại bước lên phía trước, tâu rằng:

– Bẩm Đại vương, bần tăng vẫn còn một thỉnh cầu.

Khabi sợ cậu ấy lại nêu ra “yêu sách” gì đó khiến Hốt Tất Liệt bực dọc, vội vàng nháy mắt ra hiệu, nhưng Bát Tư Ba vẫn vờ như không nhìn thấy, cúi gập người, cung kính thưa rằng:

– Những việc liên quan đến Tufan, cúi xin Đại vương thuận theo ý của bần tăng.

Hốt Tất Liệt nhìn chăm chăm vào Bát Tư Ba rất lâu, sau đó khẽ thở dài:

– Những ngày qua cùng thượng sư đàm đạo, ta rất mực nể phục phẩm cách thanh cao và kiến thức sâu rộng của thượng sư. Nay thượng sư đã mở lời thỉnh cầu, vậy ta quyết định thế này, phàm những việc liên quan đến Tufan, ta sẽ nghe theo sự chỉ dạy của thượng sư, nếu thượng sư không đồng ý, ta quyết không ban chiếu chỉ. Còn những việc lớn nhỏ khác, xin thượng sư chớ vì thiện tâm mà cầu xin cho kẻ khác, làm khó cho ta, vì như vậy sẽ khiến ta khó lòng thu phục kẻ dưới.

Bát Tư Ba khẽ giật mình, cậu hiểu một người tôn quý như Hốt Tất Liệt lại hứa hẹn với mình như vậy quả không dễ dàng gì. Bởi vậy, Bát Tư Ba ngước đôi mắt sáng rạng rỡ lên, gật đầu bày tỏ sự đồng ý tuyệt đối.

Khi các vấn đề “gai góc” đều đã được giải quyết ổn thỏa, tâm trạng của Hốt Tất Liệt trở nên hân hoan hơn nhiều, ngài khoát tay ra lệnh cho đám tùy tùng dâng rất nhiều lễ vật quý báu: ngọc ấn mỡ cừu, áo cà sa đính trân châu, ngoài ra, còn có những bộ y phục của tăng sĩ được cắt may rất kỳ công, những tấm đệm dát vàng, v.v… chất đầy cả lán trại.

Hốt Tất Liệt đắc ý nhìn núi lễ vật chất ngất, cười sảng khoái:

– Thượng sư, ta định ban bố một sắc lệnh, chỉ cho phép vùng Wusi được tu tập giáo pháp của giáo phái Sakya, ngài thấy sao?

– Đại vương, tuyệt đối không thể được! – Bát Tư Ba biến sắc mặt, vội bước lên phía trước can gián. – Đất Tạng có rất nhiều giáo phái, các giáo phái lớn đều đã trải qua hàng trăm năm lịch sử với số lượng tín đồ đông đảo, thực lực tương đương nhau. Nếu Đại vương ép buộc họ tin theo giáo phái Sakya, chỉ e sẽ phản tác dụng, khiến cho đất Tạng rối loạn. Sau khi vương triều Tufan sụp đổ, vùng Wusi đã ly loạn suốt mấy trăm năm, không thể để tình trạng này ngày càng trầm trọng. Các giáo phái lớn tuy có nhiều điểm khác biệt nhưng đều phụng thờ Phật Tổ, mỗi giáo phái đều có nét đặc sắc, độc đáo của riêng mình. Sakya đã học hỏi được rất nhiều điều bổ ích từ các giáo phái đó.

Hốt Tất Liệt chừng như rất cảm động, lòng tôn kính đối với Bát Tư Ba lại được dịp tăng thêm:

– Thượng sư không vì lợi ích của giáo phái mình mà suy tính cho đại cục, quả là người có tấm lòng quảng đại.

Sau khi bái Bát Tư Ba làm thượng thư, Hốt Tất Liệt lập tức trao cho Bát Tư Ba một chiếu thư với thân phận vương gia. Chiếu thư mô tả quá trình Hốt Tất Liệt và Khabi quy y cửa Phật và tiếp nhận nghi lễ quán đỉnh. Vương gia Mông Cổ ban chiếu thư vốn là sự kiện hết sức bình thường vào thời điểm đó, hơn nữa Hốt Tất Liệt còn tuyên bố trong chiếu thư rằng, chiếu thư được ban bố là nhờ phúc đức của Thành Cát Tư Hãn và Mông Kha Hãn. Điều đáng nói là, đối với giáo phái Sakya đang trong tình thế khốn đốn, chiếu thư này có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, vì nó tuyên bố với mọi tăng nhân ở đất Tạng rằng, Hốt Tất Liệt và Bát Tư Ba đã kết thành quan hệ thượng sư và đệ tử, và giáo phái Sakya chính thức nằm dưới sự bảo hộ của Hốt Tất Liệt.

Đây là chiếu thư chính thức đầu tiên mà Hốt Tất Liệt ban tặng cho Bát Tư Ba nên cậu ấy xem nó như một món quà quý giá, luôn mang theo bên mình. Về sau, khi cậu ấy trùng tu đền Sakya, bức chiếu thư này đã được cất giữ trong đại điện của ngôi đền, đến tận ngày nay.

Ngày thứ ba sau khi Bát Tư Ba được thụ phong làm thượng sư cũng là ngày người Hán đón năm mới. Tuy là người Mông Cổ nhưng Hốt Tất Liệt đón nhận văn hóa truyền thống của người Hán hết sức cởi mở. Từ khi tiếp nhận trọng trách thống lĩnh quân đội miền Nam, ngài đã chiêu nạp hàng loạt nho sĩ người Hán, thực thi luật pháp của người Hán tại các khu vực mình cai quản. Các quý tộc Mông Cổ khác thường chê trách ngài về điều này nhưng Hốt Tất Liệt bỏ ngoài tai hết thảy.

Vào ngày cuối cùng của năm cũ, Hốt Tất Liệt ban phát rượu thịt cho toàn quân, Khabi cùng với những người hầu gái nô nức dán câu đối và chữ “phúc” khắp các lán trại theo phong tục của người Hán. Đêm Giao thừa, tuyết rơi ào ạt nhưng tiếng cười nói vẫn rộn ràng khắp doanh trại. Vì là đoàn quân viễn chinh nên mọi thứ đều khá đơn sơ, mộc mạc, nhưng không khí ngày Tết không vì thế mà kém phần náo nhiệt. Sau khi yến tiệc kết thúc, Bát Tư Ba trở về lán trại của mình, lập tức ngồi vào bàn viết. Tôi sáp lại, dò hỏi:

– Cậu viết gì thế?

Cậu ấy tặng cho tôi nụ cười rạng rỡ tựa gió xuân, cọ cọ cán bút vào chiếc mũi nhọn hoắt của tôi:

– Viết lời chúc mừng năm mới Đại vương.

Viết xong, cậu ấy nhẩm đọc một lượt, rồi mới thận trọng gập lại, bỏ vào túi gấm, quay lại nhìn tôi, mắt sáng long lanh như sao mai, vành môi uốn cong quyến rũ:

– Lam Kha, zhaxidele, chúc mừng năm mới!

Lòng tôi phơi phới, tôi ngước nhìn nụ cười ấm áp của cậu ấy, khẽ nói:

– Chúc mừng năm mới!

Ký ức độc quyền 2.6

6

 

Tôi đang mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi thì đột nhiên bị tiếng đóng cửa làm cho tỉnh giấc.

Tôi lập tức ngồi dậy, phát hiện giường của Bạch Lâm trống không, liền vội vàng thay quần áo, đi giày, chạy theo cô ấy.

Đi xuống lầu, tôi thấy thấp thoáng bóng Bạch Lâm đang đi về phía bức tường thấp ở đằng sau khu ký túc. Tôi muốn gọi thật to, nhưng lại sợ bị phát hiện, nên cố hạ thấp giọng gọi: “Tiểu Bạch!” Bạch Lâm vẫn không nghe thấy, chỉ cắm đầu đi đến chân tường, chuẩn bị trèo ra.

Cô ấy cao hơn tôi, trèo qua tường cũng dễ dàng hơn tôi nhiều. Nếu như cô ấy trèo qua rồi, còn lại một mình tôi thì chắc chắn tôi không thể nào leo qua được. Thế là tôi tăng tốc, chạy tới, túm gót chân cô ấy lại khi cô ấy đang cố gắng trèo qua tường.

Bạch Lâm thoáng giật mình, sau khi nhìn thấy tôi, cô ấy mới thở phào: “Tiểu Đồng, cậu làm mình hết hồn.”

Tôi tức điên lên: “Để bắt được là bị phạt đó!”

Cô ấy đã ngồi trên bức tường, một chân bị tôi kéo lại, ở trên cao nhìn tôi nói: “Mình không ngủ được, muốn ra ngoài hít thở một chút.”

“Khuya như vậy rồi, một mình cậu sẽ rất nguy hiểm.”

“Không sao đâu, lúc học phổ thông mình cũng thường xuyên đi thuê truyện khuya như thế này.”

”Không được!” Tôi kiên quyết.

“Vậy cậu nói phải làm sao bây giờ?” Bạch Lâm đầu hàng.

“Vậy…” Tôi cân nhắc. “Mình đi với cậu.”

Sau đó, cô ấy ì ạch kéo tôi leo ra ngoài, rồi đường hoàng đi ra khỏi cổng lớn của khu ký túc.

Tôi hỏi: “Cậu định đi đâu?”

Bạch Lâm nhún vai: “Đi dạo thôi.”

Tuy là nói thế, nhưng ở chỗ khỉ ho cò gáy này, thật sự chẳng có chỗ nào để đi dạo. Rạp chiếu phim mà chúng tôi thường đến xem cũng đóng cửa rồi.

Sau khi lượn một vòng, chúng tôi quyết định đi hát karaoke.

Phía cửa Nam ở khu Tây có vài quán karaoke, chất lượng bình thường, tính phí theo giờ, và mức phí đó sinh viên hoàn toàn có thể chi trả. Hơn nữa, nếu như bao cả phòng sau mười giờ tối, chi phí sẽ rẻ hơn. Vì vậy, đến cuối tuần hay ngày lễ, bốn chúng tôi thường ưu tiên cho tiết mục karaoke thâu đêm.

Mỗi lần nhắc đến chuyện này, những bạn nữ khác trong lớp chúng tôi đều lắc đầu cảm thán: “Người trong phòng 407 quả nhiên toàn là bá chủ micro.”

Vì thế, khi Bạch Lâm quyết định bao phòng, tôi lập tức hối hận vì không gọi luôn Tống Kỳ Kỳ và Triệu Hiểu Đường đi cùng.

 

Hai chúng tôi gọi bia, vừa uống vừa hát. Bạch Lâm thay đổi hẳn phong cách thục nữ mà ngày thường cô ấy cố gắng tạo ra, hát từ Tinh trung báo quốc cho đến Mượn ông trời thêm năm trăm năm. Khi cô ấy hát đến câu cuối cùng: Tôi thật sự muốn sống thêm năm trăm năm, tôi cười khì khì, gõ đầu cô ấy, nói: “Tiểu Bạch, suy nghĩ này của cậu vô cùng đúng đắn. Cậu mà không sống thêm năm trăm năm, chắc chắn sẽ không thể nhìn thấy ngày bóng đá nước nhà vươn lên.”

Sau khi chia đôi một tá bia, Bạch Lâm dần dần không chống đỡ được nữa, ngã ra sofa ngủ gật. Tôi là người không quen ngủ chỗ lạ, huống chi lúc nãy toàn là cô ấy hát, tôi còn chưa hét đã, nên cầm micro lên biểu diễn. Hát hết bài của Vương Phi, SHE, rồi sau đó là của Lương Tịnh Như, trong lúc tôi đang hưng phấn gào lên: “Yêu là cần phải có dũng khí, để tin rằng có thể đến với nhau…” thì có vài người đẩy cửa bước vào, nói: “Cô bé, công an kiểm tra chứng minh nhân dân.”

Ngay từ nhỏ mẹ đã dạy tôi, không thể lúc nào cũng mang chứng minh nhân dân bên người, phải cất giữ trong ngăn tủ an toàn nhất, chí ít cũng phải đặt chung với hộ khẩu ở đáy ngăn tủ cuối cùng, giống như thể nếu mất chứng minh thư thì sẽ biến thành ở chui, bị khai trừ khỏi quốc tịch Trung Quốc vậy. Do đó, là một sinh viên đương đại, thói quen của tôi là không bao giờ mang chứng minh nhân dân bên mình.

Kết quả không cần suy nghĩ cũng biết rồi đấy.

Chú công an đó ngồi xuống trước mặt tôi, nhìn tôi, rồi lại nhìn Bạch Lâm say bia nằm kế bên, không biết là đang suy nghĩ điều gì.

“Quán karaoke này kinh doanh phi pháp, các cháu không biết sao?”

Tôi muốn khóc mà không có nước mắt: “Chú công an, lúc trước tụi cháu đã từng tới đây nên không hề nghi ngờ. Hơn nữa, chẳng lẽ trước khi vào đây, cháu bắt ông chủ phải lấy giấy phép kinh doanh cho cháu kiểm tra sao?”

“Vậy hai cháu có biết phòng bên cạnh có người đang hút thuốc cấm không?”

Hút thuốc cấm?

Câu nói này thật sự dọa được tôi rồi.

Tôi run cầm cập, vội vàng xua tay nói: “Cháu không biết, tụi cháu không có…” Sau đó, tôi liền chỉ sang Bạch Lâm: “Bạn ấy chỉ là bị say bia thôi, không liên quan gì đến thuốc. Cháu nói thật, tụi cháu là sinh viên Đại học A.”

“Sinh viên?” Chú công an nhìn tôi.

Lần này, tôi biết mình thảm rồi, nhất thời lỡ lời rồi.

“Khuya như vậy rồi mà sinh viên còn lêu lổng ở ngoài đường sao?”

Một người mặc quân phục đứng bên cạnh lắc đầu: “Sinh viên bây giờ đúng là càng ngày càng không thể tưởng tượng nổi.”

Hai người thương lượng một lúc, cuối cùng đưa ra kết luận: “Vậy hãy gọi giáo viên đến đây đón hai cháu về.”

Tôi hoảng lên, vội nhận lỗi. Nếu để trường biết là gay to, trừ điểm không nói làm gì, lỡ như để mẹ tôi biết được, không chừng sẽ đánh gãy chân tôi mất.

Nhưng tôi khẩn thiết năn nỉ rất lâu, hai chú cảnh sát vẫn không hề dao động.

Hiện giờ Bạch Lâm đang ngủ như heo chết vậy, không trông cậy được gì, tất cả trách nhiệm đổ dồn lên vai tôi. Tôi ngồi đó, vừa giả vờ mở danh bạ tìm số điện thoại của giáo viên, vừa cố gắng vò đầu nghĩ cách.

Chính lúc này, trong danh bạ chữ M của tôi hiện ra tên của Mộ Thừa Hòa.

Số điện thoại này là do lão ta cưỡng chế lưu vào máy sau khi bắt gặp tôi giả danh Triệu Hiểu Đường gặp gỡ bạn trên mạng lần trước.

Một tia sáng xẹt qua trong đầu, tôi nảy ra một ý.

Cánh thư 9.2

 

Tối về đến nhà, mặt mũi tôi ỉu xìu, kể hết chuyện xảy ra ban nãy cho mẹ nghe. Nghe xong, mẹ chỉ cười rồi nói với bố: “Úi da, anh xem! Trẻ con bây giờ ghê thật…”

Bố chỉ mỉm cười mà không nói gì.

Tôi vô cùng ấm ức, hậm hực nói như sắp khóc: “Bố mẹ chẳng quan tâm đến con gì cả! Ít nhiều cũng phải hỏi thăm mấy câu chứ, chuyện này là cú sốc lớn đối với con mà!”

Ấm ức quá, cuối cùng tôi bỏ luôn cả bát cơm xuống, giận dỗi nói: “Con không ăn nữa!”

Ánh mắt nghiêm khắc của bố lập tức xoáy vào tôi, ông nghiêm giọng nói: “Trác Ưu, bưng bát lên!”

Tôi chu miệng, không hề nhúc nhích.

“Đừng có giở trò trẻ con!” Giọng bố trịnh trọng hẳn lên: “Chuyện này không có gì là ghê gớm cả! Phản ứng của Sử Vân là điều bình thường, không đáng phải để tâm. Về sau con bước chân vào xã hội, sẽ gặp nhiều chuyện tàn khốc hơn nhiều, đến lúc đó con định làm thế nào? Tuyệt thực tự hành hạ mình ư?”

Tôi ngơ ngác nhìn bố, con đường phía trước khó khăn như vậy ư? Nếu lúc đó không có bố mẹ để tâm sự thì tôi biết dựa vào ai đây?

Ngoan ngoãn bưng bát cơm lên, tôi vừa gẩy từng hạt cơm, vừa lẩm bẩm: “Nếu quả thực là như vậy thì con thà mãi mãi không bao giờ trưởng thành.”

 

Con người dù bận rộn đến đâu cũng phải vui chơi giải trí. Gần đây rạp chiếu phim đang chiếu bộ phim hài của năm mới, cơ quan của mẹ cho vé, nên tôi được đi xem phim miễn phí.

Vừa bước vào rạp chiếu phim, tôi đã thấy hối hận. Tại hàng ghế không xa, có người mà tôi không muốn gặp nhất: Vân và đám bạn của cô ấy.

Vừa thấy tôi, bọn họ liền nhìn tôi chằm chằm rất bất lịch sự, lại còn đưa mắt nhìn nhau bằng cái nhìn mờ ám. Ngay cả Cực cũng có mặt trong đó. Nhưng nhìn thấy tôi, anh ta liền nhiệt tình cất tiếng chào. Tôi chỉ gật đầu bừa một cái để đáp lại, sau đó tìm một chỗ để ngồi, thầm cầu nguyện: Phim chiếu ngay đi thôi, để nhanh chóng phân tán sự chú ý của mọi người.

Không biết ngày hôm đó có phải nhân viên chiếu phim biết được tâm trạng của tôi, cố tình đùa giỡn với tôi hay không mà ánh đèn trong rạp mãi không chịu tắt đi. Tôi bắt đầu nghĩ đến việc có nên ra về trước hay không, nhưng lại thấy tiếc cơ hội này. Đang đấu tranh tư tưởng thì một bóng người lặng lẽ bước đến trước mặt tôi.

“Em sang bên kia ngồi đi!” Giọng nói rất nhẹ nhàng và khẩn thiết, hóa ra là Cực.

“Sao vậy? Anh đến để điều đình à?” Tôi lạnh lùng nói, “Tại sao em phải chủ động sang đó ngồi?”

Nét mặt Cực lộ rõ vẻ ngại ngùng, hạ thấp giọng nói: “Bà cô tổ ơi, em đừng giận nữa, người ta chủ động nhờ anh sang nhắn mà!”

“… Có thật là Sử Vân bảo anh sang đây không?” Tôi rất nghi ngờ. Mấy hôm trước cô ấy còn khóc lóc chất vấn tôi, tại sao bây giờ lại thay đổi nhanh như vậy?

“Dĩ nhiên rồi!” Cực vội vàng gật đầu: “Vân đang ngồi ở đó, anh dám lừa em à?” Nói rồi Cực còn liếc về chỗ Sử Vân đang ngồi để chứng thực rằng những điều mình nói không hề sai.

Tôi ngập ngừng một lát, thấy tôi có vẻ xuống nước, Cực lại tiếp tục nài nỉ: “Thôi, em nể mặt anh đi mà!”

Thấy vẻ tội nghiệp của Cực, lại nhớ đến lời bố: “Trác Ưu, chuyện này chẳng có gì là ghê gớm cả!” Tôi liền gật đầu với anh ta và nói: “Thôi, em nể mặt anh vậy!”

Cực cười rạng rỡ đưa tôi đến hàng ghế Sử Vân ngồi, còn sắp xếp để tôi ngồi cạnh cô ấy. Tôi thấy nét mặt mọi người đều lộ rõ vẻ muốn cười nhưng không dám cười, Vân thì có vẻ mất tự nhiên, liền hiểu ra ngay: Cực đã lừa tôi! Chắc chắn là anh ta đã thuyết phục Vân để tôi sang đây ngồi. Nhưng thôi, đã sang đây rồi thì tôi cũng tỏ vẻ thản nhiên ngồi xuống, nghĩ bụng: Không biết anh chàng A Cực này đã thuyết phục Vân bằng cách nào?

Cuối cùng, bộ phim bắt đầu, nam chính đang quyết đấu với kẻ thù trên màn hình, nữ chính nước mắt lưng tròng đứng bên cạnh xem. Mọi người đều cảm thấy rất nhàm chán, liền quay sang nói chuyện với nhau. Lúc này, đột nhiên Sử Vân nói với tôi bằng giọng vừa đủ để tôi nghe thấy: “Trác Ưu, nói cho cậu biết một chuyện, có thể cậu sẽ buồn đấy!”

“Chuyện gì vậy?” Tôi quay mặt sang. Tại sao dạo này Vân toàn nói những câu không đầu không cuối thế nhỉ?

“Cố Đình đi hỏi Tây Dương rồi”, Vân nhìn chằm chằm vào mắt tôi, nói từng chữ một, “Tây Dương đích thân nói, anh ấy chỉ coi cậu như một đứa em gái thôi.”