Hoa sen xanh 12.1

Chương 12

Lễ bái sư

“Muốn lưu tiếng thơm cho mình,

Trước hết hãy làm việc thiện;

Muốn sửa dung nhan, hình vóc

Trước hết phải lau gương soi.”

(Cách ngôn Sakya)

 

 

Những tháng cuối năm 1253, thời tiết giá buốt bất thường, đến nỗi hơi thở cũng bị đóng băng. Bát Tư Ba lưu lại trong doanh trại của Hốt Tất Liệt, giữa vùng núi non hiểm trở, heo hút ở Vân Nam, chờ mệnh lệnh tiếp theo của Mông Kha Hãn. Những lúc rảnh rỗi, Hốt Tất Liệt thường cho vời Bát Tư Ba đến để đàm đạo về Phật pháp. Nhà sư tuổi trẻ tài cao, kiến thức uyên thâm, tư duy sắc sảo lại khiêm tốn, nho nhã, lịch duyệt ngày càng được Hốt Tất Liệt yêu mến, nể trọng. Vương phi Khabi nhân dịp này lại đề nghị Bát Tư Ba truyền giảng nghi lễ quán đỉnh Hevajra độc đáo của phái Sakya.

Hốt Tất Liệt không những không phản đối mà còn rất đỗi háo hức muốn tiếp nhận nghi lễ này. Ngài lệnh cho thuộc hạ bày trí lại lán trại thật trang hoàng để chuẩn bị cho nghi lễ quán đỉnh. Các dòng cờ phướn được chăng khắp nơi. Người ta dựng một đài cao giữa lán trại, xung quanh xếp những cành thông và những bó hoa. Giữa mùa đông giá lạnh không kiếm được hoa tươi, Khabi cùng đám tỳ nữ đã miệt mài suốt ba ngày để tết những dải hoa lụa tuyệt đẹp, khó mà phân biệt được là hoa giả hay hoa thật. Sau khi bày biện tinh tươm, trang trí cầu kỳ và đặt thêm bếp lửa, cả lán trại trở nên rực rỡ, rạng ngời như trong ngày xuân nắng ấm.

Bát Tư Ba khoác áo cà sa trang trọng, đầu đội mũ ngũ sắc, vầng hào quang thánh khiết, chói lọi tỏa rạng từ người cậu. Cậu ấy đứng trước bục cao, phong thái đường hoàng, đĩnh đạc, lưng vươn thẳng như cây thông ngạo nghễ giữa mùa đông băng giá, nụ cười rạng rỡ tựa nắng mai ngày xuân. Cậu ấy khiêm cung vái Hốt Tất Liệt và Khabi một vái, cất giọng trầm ấm, giọng nói ấy có sức thu hút thật mãnh liệt:

– Nghi lễ quán đỉnh bắt nguồn từ Thiên Trúc. Vào ngày kế vị của tân quốc vương, thượng sư sẽ tưới lên đầu vị vua mới thứ nước biển được lấy về từ bốn phương, cầu chúc quốc vương an khang, hạnh phúc, quốc thái dân an, quốc gia phồn thịnh. Về sau, nghi lễ này được truyền vào đất Tạng, chia thành lễ quán đỉnh truyền pháp và lễ quán đỉnh kết duyên. Lễ quán đỉnh truyền pháp được tổ chức cho riêng những tín đồ đạo Phật, còn lễ quán đỉnh kết duyên được tổ chức cho những ai muốn tiếp nhận lễ quán đỉnh để từ đó phụng thờ thần Hevajra và tu tập theo phép tu của bản giáo.

Khabi gật đầu nhiệt thành, hôm nay cô ấy vận xiêm y lấp lánh ngọc ngà, châu báu, đài các, quý phái bội phần. Thị nữ thận trọng dâng lên một chiếc hộp bằng gấm, Khabi từ tốn mở nắp hộp, bên trong là một viên minh châu cực lớn, ánh sáng phát ra chói lòa, kỳ ảo.

– Pháp sư, khi ta đi lấy chồng, của hồi môn quý giá nhất mà cha mẹ tặng cho ta chính là viên dạ minh châu được vớt lên dưới lòng biển sâu ở tận Tây phương xa xôi. Viên minh châu này ban đêm phát quang rực rỡ, mang theo bên mình có thể tránh tà. Hôm nay, ta xin dâng tặng món quà này cho pháp sư để tỏ lòng tôn kính của đệ tử với sư phụ.

Hốt Tất Liệt ngồi trên tấm thảm Ba Tư quý hiếm, bật cười ha hả:

– Viên minh châu này là báu vật vô cùng quý hiếm, đáng giá hàng trăm nén vàng, hàng nghìn nén bạc, nó tượng trưng cho lòng thành hướng Phật của Vương phi, thế nên pháp sư hãy giúp nàng thỏa nguyện.

Bát Tư Ba nghiêm cẩn chắp tay lại, khiêm cung cúi đầu nhận lấy hộp lễ vật:

– Tạ ơn Vương phi… Xin mời Vương phi theo bần tăng lên quán đỉnh đàn dâng hoa, kết Phật duyên.

Bát Tư Ba chỉ dẫn Khabi bước đến quán đỉnh đàn dựng giữa lán trại, hướng dẫn Vương phi dâng hoa lụa và quả ngọt lên tượng Bồ Tát Văn Thù được đặt ở giữa quán đỉnh đàn. Sau đó, cậu ấy nhấc chiếc bình pha lê trong suốt ở phía trước tượng Phật lên, dõng dạc tuyên bố:

– Nước được dùng trong lễ quán đỉnh hôm nay vốn là tuyết trắng tinh khiết trên đỉnh núi tuyết, nơi không có dấu chân người. Tuyết trắng tan ra thành nước được đặt trước tượng Bồ Tát Văn Thù đã trải qua bảy bảy bốn mươi chín lần cúng tế. Tuy không phải là thứ nước được lấy về từ biển lớn bốn phương nhưng là thứ nước tinh khiết tuyệt đối, tan chảy từ băng tuyết vĩnh cửu. Dòng nước thánh khiết này sẽ mang lại phúc lộc dồi dào cho người chịu lễ.

Tôi niệm thần chú, trốn ở một góc khuất để quan sát, nghe đến đây, không khỏi vênh vang tự đắc. Tôi đã phải trèo lên ngọn núi cao nhất để lấy thứ tuyết tinh khiết về, không dễ dàng chút nào!

Khabi quỳ trước tượng Bồ Tát Văn Thù, chắp tay vái lạy thành khẩn. Bát Tư Ba vừa tụng kinh vừa tưới những giọt nước trong chiếc bình pha lê lên đầu Khabi, chỉ là tượng trưng vài giọt, rồi thôi. Sau đó, cậu ấy đặt vào tay Khabi một khay gỗ, bên trong đựng ấn vàng khắc bốn chữ “Bồ Tát Văn Thù” và một cuốn kinh bằng tiếng Mông Cổ do chính Bát Tư Ba biên soạn:

– Vương phi, bần tăng đã truyền kim ấn và chân ngôn mật chú[1] cho người, kể từ bây giờ, người có thể phụng thờ thần Hevajra và tu tập giáo lý của bản giáo. Ngày mai, bần tăng sẽ truyền giảng đạo quả pháp của phái Sakya cho người.

Khabi đón lấy khay gỗ, mặt mày rạng rỡ. Hốt Tất Liệt đứng bên quan sát, lấy làm thích thú, bèn ngồi xuống, đề nghị Bát Tư Ba làm lễ quán đỉnh cho cả mình nữa. Sau khi lặp lại tuần tự các bước của nghi lễ quán đỉnh cho Hốt Tất Liệt, Bát Tư Ba tuyên bố nghi lễ kết thúc. Cậu ấy tuyên đọc một số giới luật mà đệ tử tu hành tại gia cần tuân theo, rồi gương mặt cậu ấy bỗng nghiêm trang lạ lùng, cậu ấy chậm rãi nói:

– Tuy Đại vương và Vương phi có thân phận cao quý nhưng trước Phật Tổ, mọi chúng sinh đều bình đẳng như nhau, bởi vậy còn một quy định nữa, mong Đại vương và Vương phi tuân thủ.

Hốt Tất Liệt và Khabi tỏ ra rất đỗi ngạc nhiên, Bát Tư Ba dõng dạc nói tiếp:

– Sau khi tiếp nhận nghi lễ quán đỉnh, người chịu lễ phải tuân thủ lời thề trước Phật Tổ, lễ tạ bậc thượng sư của mình.

Khabi gật đầu:

– Đã tiếp nhận quán đỉnh, đệ tử tất phải tuân thủ pháp độ của giáo phái. Có điều, không biết nghi thức bái tạ thượng sư phải thực hiện ra sao?

Bát Tư Ba lặng lẽ liếc sang Hốt Tất Liệt, vẻ mặt bình thản, cất giọng trầm ấm:

– Thượng sư tọa trên đài cao, đệ tử vái lạy và lắng nghe thượng sư răn dạy, không được trái ý thượng sư.

Quả nhiên mặt Hốt Tất Liệt biến sắc:

– Sao có thể thế được! Ta đường đường là một vương gia, thống lĩnh đại quân phía nam, xưa nay chỉ bái lạy tổ tông và vị huynh trưởng hiện là Đại hãn, quyết không bái lạy người ngoài.


[1] Chân ngôn mật chú là lời nói huyền nhiệm chứa đựng năng lực đưa đến một kết quả siêu nhiên nào đó. Vốn xuất phát từ đạo Bà-la-môn Ấn Độ, chân ngôn mật chú có thể là một âm tiết, một chữ, hoặc một câu kệ. Trong Phật giáo, người tu hành cho rằng, chân ngôn chứa đựng sức mạnh đặc biệt của vũ trụ hoặc biểu hiện một khía cạnh nào đó của Phật tính. Trong nhiều trường phái, chân ngôn mật chú được lặp lại trong các buổi tu tập, đặc biệt trong Kim cương thừa ở Tây Tạng, chân ngôn mật chú trở thành phương tiện trợ giúp tâm thức hành giả. Hành giả luôn luôn vừa đọc chân ngôn vừa quán tưởng một đối tượng và tay giữ kim ấn theo chỉ dẫn. Câu chân ngôn quan trọng và lâu đời nhất của Phật giáo Tây Tạng là: Úm ma ni bát ni hồng. (DG)

 

=ftn2�� p�Uq�;quthich>[2] Dogans: tiếng Trung Quốc cận đại gọi tắt là vùng Khang, chỉ phía đông bắc Xương Đô, Tây Tạng ngày nay, là một bộ phận của khu tự trị tộc người Tạng, huyện Ganzi và huyện Aba, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc. (DG)

 

 

Advertisements

Ký ức độc quyền 2.5

5

 

Một ngày giữa tháng Mười một, không khí dị thường bao phủ khắp sân trường.

Buổi chiều, sau giờ học, giám thị đích thân đến khu ký túc xá của khoa chúng tôi để kiểm tra, nghe nói nhận được thông báo của nhà trường, họ đến xem xem có sinh viên nào vi phạm quy định tàng trữ rượu bia hay không.

Bởi vì, tối nay sẽ diễn ra trận bóng đá vòng loại World Cup cuối cùng của đội tuyển Trung Quốc, cho dù là thắng hay thua thì đội tuyển Trung Quốc cũng có khả năng đánh mất cơ hội rất nhỏ là bước vào vòng trong của giải bóng đá này.

Bạch Lâm là đứa si mê bóng đá, bởi thế ba người còn lại cũng tự nhiên bị ảnh hưởng theo, mỗi tuần đều ngồi xem tình hình thi đấu của Giải vô địch bóng đá Đức và Ý.

Mỗi phòng ký túc xá nữ sinh đều có gắn một ti vi 21 inch. Ngày cuối tuần đường truyền tín hiệu ti vi được mở liên tục, do đó có thể xem chương trình cho đến khi tắt đèn. Nhưng bình thường, mỗi ngày chỉ có hai quãng thời gian là có tín hiệu, đó là từ 12:00 PM – 1:30 PM và từ 5:00 PM – 7:30 PM, ngoài quãng thời gian này, phòng điều khiển của trường sẽ tự động ngắt tín hiệu.

Nhưng tất cả đều có ngoại lệ.

Không phải trận đấu mang ý nghĩa to lớn nào cũng được truyền hình trực tiếp vào những giờ mà chúng tôi có thể xem, hoặc là phát vào những lúc không có tín hiệu đường truyền, hoặc là phát đúng giờ tắt đèn, huống chi thời này vi tính vẫn chưa phổ biến đến mức mỗi người trong trường đều có một cái.

Vậy thì, đây chính là lúc sinh viên hăm hở biểu tình phản kháng.

Thường sẽ là mọi người cùng chạy ra hành lang, đồng thanh la hét vào khu trường tối đen như mực: “Điện đâu! Mau có điện!” Còn không thì là: “Tôi muốn xem đá bóng! Mau mở ti vi!” Thậm chí, còn có người cầm muỗng nĩa, hộp đựng cơm, chậu rửa mặt, vừa gõ gõ tạo ra âm thanh cực kỳ ầm ĩ, vừa phát ra những kháng nghị rất có tiết tấu. Chốc lát đã tạo thành một khúc giao hưởng bát đũa đặc biệt.

Thông thường, không đến mười phút, yêu cầu chắc chắn sẽ được đáp ứng.

Phương pháp này được sinh viên sử dụng trong những ngày trọng đại, và chưa hề thất bại lần nào. Do đó, dù hôm nay là Chủ nhật, nhà trường vẫn thông báo trước tối nay sẽ mở ti vi, sinh viên có thể xem bóng đá trong phòng.

 

Buổi tối, trận bóng đang trong giai đoạn nghỉ giữa giờ.

Bình luận viên A nói: “Để cho công bằng, AFC[1] đã sắp xếp cho lượt đấu cuối cùng của các đội yếu hơn tiến hành cùng một lúc. Nhưng thật không ngờ tình cảnh lại như thế này.”

Bình luận viên B nói: “Đúng vậy. Theo quy định thi đấu vòng loại của FIFA, xếp hạng của các đội ở khu vực châu Á là phải căn cứ theo điểm tích lũy, sau đó nếu số điểm bằng nhau thì sẽ xét hiệu số bàn thắng thua. Hôm nay, đội Trung Quốc và đội Kuwait chiến thắng đối thủ của mình là điều không cần bàn cãi, quan trọng bây giờ là phải xem hiệu số bàn thắng thua, nếu xét về mặt này thì chúng ta đang ở tình thế không thuận lợi.”

Bình luận viên C nói: “Theo thông tin trước khi trận đấu diễn ra, đội tuyển Trung Quốc rất bất lợi.”

Bình luận viên A cười bất lực, nói: “Đội Trung Quốc có lẽ sẽ bị loại, trừ phi có kỳ tích xuất hiện.”

Bình luận viên C nói: “Giờ đây không thể trách người khác, mà chỉ trách đội Trung Quốc, có lẽ lại khiến cho những người đam mê bóng đá phải chờ thêm bốn năm nữa rồi.”

Nói đến đây, ti vi bắt đầu phát quảng cáo, tôi liếc nhìn Bạch Lâm một cái.

Cô ấy đã nước mắt lưng tròng.

Gần đến phút thứ chín mươi, tình thế càng ngày càng bất lợi.

Lúc mười rưỡi, trận đấu vẫn đang diễn ra thì cả ký túc xá bất ngờ chìm vào bóng tối. Sinh viên tức thì huyên náo, không cho xem, thề không bỏ qua!

Một người ở nhà đối diện chạy ra hành lang la lên: “Thầy!!! Nếu không cho tụi em xem, em sẽ nhảy lầu đó.” Tinh thần đó, khẩu khí đó thật sự đã làm không ít người bật cười, nhờ vậy không khí bi thương cũng dịu bớt.

Chỉ năm, sáu phút sau, chúng tôi lại được nhìn thấy ánh sáng, liền bật ti vi lên, tâm trạng nặng nề ngồi trước ti vi, mãi đến khi trận đấu kết thúc.

Trung Quốc đã thắng, nhưng vẫn bị loại. Ba bình luận viên đau lòng ngồi phân tích hiện trạng của đội tuyển Trung Quốc.

Tôi nhìn thấy Bạch Lâm khóc.

Thà nói là cô ấy khóc còn hơn là nói cô ấy âm thầm rơi lệ, nước mắt rơi ướt cả gò má, liền lấy tay lau đi, vừa lau khô, lệ lại tuôn xuống. Bạch Lâm là một cô gái vô cùng lạc quan và tích cực, ngày thường cũng lớt pha lớt phớt như tôi vậy, chưa bao giờ thấy chuyện gì có thể khiến cô ấy đau lòng đến rơi lệ trước mặt chúng tôi như thế này. Tôi chỉ là một đứa xem bóng đá vì ham vui, không thể hiểu được tâm trạng hận “sắt không thành thép” của cô ấy. Nhưng lúc này tôi lại bị cô ấy cảm hóa, trong lòng cũng dâng tràn nỗi bi thương.

Tôi đi tới bên cạnh, ôm lấy Bạch Lâm.

“Đừng khóc nữa, Tiểu Bạch.”

“Sau này tớ sẽ không xem bóng đá nữa.” Cô ấy thút thít nói.

 

Đèn lại tắt.

Nhưng lần này hoàn toàn trái ngược với lần tắt đèn lúc nãy, cả khuôn viên trường vô cùng yên tĩnh, không có lấy một âm thanh. Dường như chỉ trong chốc lát, cả thế giới đều rơi vào tĩnh lặng.

Đột nhiên có tiếng “hu…hu…”.

Hình như là một nữ sinh nào đó của tòa nhà khác trong ký túc xá chúng tôi đã chạy ra hành lang khóc òa lên, tiếng khóc xuyên qua màn đêm, cao vút.

Âm thanh này biến thành một chất xúc tác, khiến cảm xúc của mọi người tuôn trào, phải chăng vì con gái vốn dĩ tình cảm hơn nên trong phút chốc, cả khu ký túc xá nữ đã tràn ngập tiếng khóc.

Một nữ sinh ở tầng trên chạy ra hét lên: “Khóc gì chứ! Không có tiền đồ! Không có chí khí! Khóc cho đội bóng đá Trung Quốc ư? Đúng là uổng phí nước mắt!”

Nghe thế, lập tức có thêm rất nhiều người ùa ra hùa theo.

Bạch Lâm lau nước mũi, phản bác: “Lão nương đây cứ thích khóc đấy, làm gì được nào?”

Và rồi tiếng khóc, tiếng cãi vã trộn lẫn vào nhau.

Không biết ai đã đầu têu, ném nguyên chai nước suối xuống khu đất trống không có người. “Bịch”, một tiếng nổ cực lớn vang lên.

Sau đó lại thêm vài người bắt chước làm theo.

Trong lúc các phòng hùa nhau ném chai nước suối để trút giận, bên dưới đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn, át hết toàn bộ tạp âm, khiến trái tim của chúng tôi đập thình thịch. Cả khu ký túc xá nữ lập tức yên lặng, vì bị tiếng động đó làm cho hoảng hồn.

“Cái gì vậy?” Tống Kỳ Kỳ còn chưa hoàn hồn, vội hỏi.

Có người cầm đèn pin rọi xuống đống nát vụn bên dưới, Triệu Hiểu Đường nhìn theo luồng sáng đó, quan sát một lúc rồi nói: “Là một cái bình đựng đầy nước nóng, còn đang bốc khói, chả trách nổ to như vậy.”

Triệu Hiểu Đường vừa dứt lời, lại nghe thấy phòng kế bên vang lên tiếng kêu inh ỏi: “Tiểu Quỳ, cậu tức giận muốn ném bình nước thì ném cái của cậu thôi, hà cớ gì ném cái của tớ!” Người đó vừa nói xong, chúng tôi cười ồ lên, ngay cả Bạch Lâm cũng vừa khóc vừa cười.

Dường như việc này kết thúc tại đó.

Cả bốn đứa chúng tôi đi tắm rửa rồi leo lên giường nằm ngủ.

Bạch Lâm ngủ ở giường đối diện, tôi nghe thấy cô ấy trở mình liên tục, hình như không ngủ được. Một lát sau, trên tường hắt ra chút ánh sáng le lói, tôi quay qua nhìn.

Cô ấy đang cầm đèn pin, nằm chống tay trên gối viết nhật ký. Bóng người thanh mảnh phản chiếu trên màn, cả cử động nhấc bút viết chữ cũng hiện lên rõ nét, hình ảnh ấy mang một niềm thương cảm không nói nên lời.

Tôi có lòng tự hào dân tộc, cũng có lòng nhiệt tình đối với chiến thắng, nhưng sau khi trải qua tất cả cung bậc cảm xúc, điều còn lưu lại trong tôi chỉ là một chút tình cảm bị cảm hóa. Tôi không hiểu lý do vì sao những người đam mê bóng đá như Bạch Lâm lại vì một kết quả và một chiến thắng không hề liên quan đến cuộc sống của mình mà đau lòng đến thế.

 

 


[1] AFC: Liên đoàn bóng đá châu Á.

 

Cánh thư 9.1

9. Không giữ được mùa xuân

Tôi không biết sau đó Dương giải quyết sự việc này như thế nào. Tuy nhiên, kể từ hôm đó, tôi không còn chủ động nói chuyện với Vân nữa. Ngay cả người lớn cũng phát hiện ra sự bất thường trong mối quan hệ giữa chúng tôi. Cực gọi điện thoại cho tôi mấy lần, cố gắng xoa dịu để tôi nguôi giận. Câu trả lời của tôi là: OK, nhưng Sử Vân nhất định phải gặp trực tiếp và xin lỗi tôi.

Cực rất khó xử, anh ta ngập ngừng mấy lần, cuối cùng không chịu được liền la lớn với tôi: “Em không rộng lượng một chút được hay sao? Dù gì thì cũng là bạn thân với nhau từng đấy năm!”

Tôi lặng lẽ cúp máy.

Đúng vậy, Cực ạ, bọn mình chơi với nhau bao nhiêu năm như vậy, nhưng hồi đầu khi nói xấu sau lưng em, Vân có nghĩ gì cho em không?

Cực ạ, em không trách việc anh và Vân lạnh lùng với em, thật đấy!

Vì em biết, tất cả mọi chuyện chẳng qua là vì anh vẫn thích Vân mà thôi.

 

Trời đã lập xuân, các hoạt động thi đấu cũng bắt đầu nở rộ, trường học lại ồn ào trở lại. Một hôm, cô hiệu trưởng gọi tôi lên văn phòng của cô.

“Trác Ưu, em có sợ thử thách không?” Cô hiệu trưởng rất điềm đạm, nho nhã, nhưng cách hỏi chuyện lại đơn giản, dứt khoát, tạo cảm giác rất mạnh mẽ.

Trực giác mách bảo tôi rằng, phía trước có một cơ hội, và triết nhân đã từng nói rằng: “Đừng bao giờ để cơ hội chờ đợi bạn”, vì thế tôi liền nhìn thẳng vào mắt cô hiệu trưởng và đáp: “Em không sợ ạ!”

Cô mỉm cười hài lòng: “Lần này trường có một suất thi hùng biện ở tỉnh, nhưng phải lựa chọn từ quận, thế nên sẽ có rất nhiều vòng thi. Có thể em sẽ gặp phải rất nhiều đối thủ có trình độ, có thể họ sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của em! Em có muốn thử không?”

“Em có ạ!” Tôi trả lời rất rõ ràng. Thực ra trong đầu tôi cũng đang tính toán: Từ nay trở đi sẽ có cớ để về nhà muộn, không cần phải đối mặt với đám đối thủ bỏ rơi tôi một mình nữa!

Thông tin tôi tham gia cuộc thi hùng biện đã được lan ra nhanh chóng, mọi người phản ứng khác nhau: Người thì ngưỡng mộ, kẻ thì đố kỵ, còn có kẻ đang thấp thỏm chờ đợi xem tôi sẽ mất mặt thế nào. Nhưng bề ngoài đều nói những câu ủng hộ, khích lệ tôi, nghe rồi tôi cũng mỉm cười cho qua. Dù gì thì cũng phải dựa vào thực lực của mình để thi, người ta nói gì thì mặc kệ người ta.

Đợt tập luyện đặc biệt của cô giáo đã bắt đầu, tôi lại một lần nữa bận mờ mắt: viết bài, sửa bài, chỉnh sửa phát âm… Ngày nào cũng ở lại trường rất muộn. Một hôm, sau khi tan học, tôi ra khỏi phòng Ngữ văn trong trạng thái miệng khô khốc, bất chợt nhìn thấy Sử Vân đang đứng lặng lẽ ở một góc rẽ.

Tôi nghĩ chắc không phải cô ấy đang đợi tôi, liền định coi như không nhìn thấy gì mà nhanh chóng ra về.

Đến khi tôi vội vã đi ngang qua thì giọng Vân đột ngột cất lên: “Tại sao lúc nào cũng là cậu?”

Tôi sửng sốt ngẩng đầu lên, thực sự không hiểu câu nói này có ý gì.

“Thi khiêu vũ, thi hùng biện, thành tích học tập… Tại sao lần nào cậu cũng tranh với tôi? Tại sao tôi luôn bị cậu o ép? Cha mẹ nuông chiều cậu, các cô giáo thích cậu thì mặc kệ, tại sao ngay cả Lục Tây Dương cũng bênh vực cậu?” Mắt Vân ngân ngấn nước, nét mặt rất buồn bã, hàng loạt câu hỏi “tại sao” tựa như mũi dao đâm thẳng vào tim tôi.

Tôi chưa bao giờ nhìn thấy Sử Vân trong tình trạng thiếu sáng suốt như vậy. Từ trước đến nay cô ấy luôn luôn cởi mở, tự tin, nụ cười rạng rỡ luôn nở trên môi, lảnh lót gọi: “Ưu Ưu!”, “A Cực!”… Tôi không biết hóa ra trong lòng cô ấy còn giấu suy nghĩ đó! Không, có thể là tôi biết, nhưng tôi cố tình né tránh…

“Tớ… tớ chưa bao giờ có ý định tranh với cậu.” Nhìn thấy dáng vẻ đó của Vân, tôi sợ quá, chỉ rụt rè trả lời, “Tớ… không phải tớ cố tình đâu…”

“Chính vì như thế tôi mới càng căm ghét cậu!” Nước mắt Vân trào ra, hét lớn: “Cậu không chủ động tranh giành cơ hội! Vậy tại sao cơ hội cứ đến với cậu? Ông trời thật không công bằng chút nào!”

Vân vừa khóc vừa bỏ đi, để lại mình tôi đứng như trời trồng.

Dương à, Vân nói không sai, đối với em, mọi việc quá thuận lợi. Em không biết trân trọng cái trước mắt, không biết quan tâm đến tình cảm của người khác. Và hồi đó, chẳng phải anh cũng nhìn em với vẻ bất lực như vậy đó sao?