Hoa sen xanh 11.2

Vừa mới gặp lại cậu ấy, còn chưa kịp hỏi han câu nào đã phải lên đường, tôi thực sự không muốn chút nào nhưng chẳng dám nói ra, chỉ lặng lẽ thở dài, ai bảo tôi đã thề độc trước mặt đại sư Ban Trí Đạt rằng sẽ đi theo hai anh em họ kia chứ!

Đêm đó, tôi nằm cạnh chiếu ngủ của cậu ấy như mọi khi. Sống chung với con người đã lâu nhưng tôi vẫn không thể thích nghi hoàn toàn với thói quen thức giấc khi mặt trời mọc và nghỉ ngơi khi mặt trời lặn của họ. Ban đêm, tôi ngủ rất ít và vẫn rất cảnh giác như trước đây. Ngoài kia, gió lớn ào ào thổi những bông tuyết trắng tuôn rơi ràn rạt. Trong đêm khuya, tôi nằm nghe tiếng ngáy lúc dài lúc ngắn của tên lính gác, tiếng tru của loài sói từ xa vọng lại. Lò than vẫn hồng rực, xua đi cái giá lạnh thấu xương, sưởi ấm giấc ngủ cho người trong lán. Tôi quay lại ngắm nhìn cậu ấy. Dưới ánh sáng lung linh của tàn lửa, khuôn ngực cậu ấy phập phồng, nhịp thở đều đều, những sợi râu lún phún trên chiếc cằm thanh tú, chiếc cổ dài khẽ rung động. Cậu ấy trưởng thành thật rồi. Tôi lẳng lặng liếm những vết nứt nẻ vì giá rét trên bờ môi tím tái của cậu ấy. Làn môi của cậu ấy vẫn mềm mượt, ngọt ngào như hương vị mà tôi quen thuộc suốt mấy năm qua. Sợ cậu ấy giật mình tỉnh giấc, tôi vội vã úp mặt xuống giả vờ ngủ, trong lồng ngực, trái tim tôi loạn nhịp.

Sáng sớm hôm sau, khi cậu ấy còn chưa tỉnh giấc, tôi đã lên đường.

Vài ngày sau, trong cỗ xe ngựa tròng trành, tôi trở về báo cáo tình hình với Bát Tư Ba:

– Các giáo phái lớn đều nhân cơ hội này tạo dựng mối quan hệ với các vương gia. Mông Kha Hãn đã triệu mời đại sư Dorje của phái Pagmodru và đại sư Karmapa của phái Karma Kagyu vào cung điện của ông ta để thuyết giảng Phật pháp.

Bát Tư Ba thoáng sững sờ, xe ngựa rung lắc dữ dội, cậu bị cộc đầu vào khung cửa nhưng chẳng bận tâm đến vết thương, cất giọng khẽ khàng mà chất chứa phiền muộn:

– Phái Sakya không được mời ư?

Phái Sakya không được mời đến hoàng cung, có nghĩa là không được Mông Kha Hãn xem trọng. Tôi thở dài, lẳng lặng liếm vết thương đang sưng tấy trên trán cậu ấy, chần chừ hồi lâu mới thông báo tin tức còn tệ hơn nữa:

– Tôi nghe nói, chỉ vì tranh chấp giáo dân ở vùng Gyantse[1] mà hai giáo phái Sakya và Pagmodru đã xảy ra xung đột. Đại sư Shakya Zangpo, người hiện giữ chức bản khâm[2] của Sakya thay đại sư Ngũ Do Ba đang trên đường đến La-ta để tranh luận với giáo phái Pagmodru về cuộc xung đột này.

– Quả nhiên là vậy! – Vẻ mặt Bát Tư Ba càng lộ rõ nét ưu tư. – Ta e rằng năm xưa, khi phái Sakya dựa vào thế lực của Vương gia Khoát Đoan để hiệu triệu toàn đất Tạng đã gây nên sự bất mãn trong các giáo phái lớn khác. Giờ đây, Mông Kha Hãn…

Chưa kịp nói hết câu, cỗ xe bỗng nhiên nghiêng ngả dữ dội rồi đột ngột dừng lại.

Tiếng hô hoán ồn ã phía trước xen lẫn tiếng ngựa hí chát chúa. Chúng tôi chưa hết ngạc nhiên thì có người bẩm báo:

– Bẩm ngài, phía trước có một đoàn quân Mông Cổ, khoảng vài trăm nghìn người. Khe núi này quá hẹp, chúng ta phải nhường đường cho họ, e là đêm nay phải dựng trại ở đây.

Bát Tư Ba ôm tôi vào lòng, vén tấm rèm cửa nặng trịch:

– Ai là người dẫn đầu đoàn quân đó?

– Bẩm, là Vương gia Hốt Tất Liệt, người thống lĩnh quân đội phía nam ạ!

Chính là người đó, con trai của con trai út của Thành Cát Tư Hãn, em trai của đương kim Đại hãn Mông Cổ, vị vương gia quyền thế lẫy lừng! Hai năm trước, tại Lục Bàn Sơn, Hốt Tất Liệt từng gặp nhà sư trẻ mười bảy tuổi Bát Tư Ba và hết lời khen ngợi cậu ấy. Nghe nói Mông Kha Hãn cử Hốt Tất Liệt dẫn quân đánh chiếm Vân Nam, chẳng trách lại gặp ngài ở chốn này. Bát Tư Ba lệnh cho đám tùy tùng hạ trại ven đường, sau đó khoác lên mình tấm áo tăng ni sạch sẽ, chuẩn bị đi gặp cố nhân. Tôi mới học được phép ẩn thân, rất muốn biết hiệu quả ra sao nên đã niệm thần chú, lặng lẽ đi theo Bát Tư Ba đến doanh trại của Hốt Tất Liệt.

Vương gia Hốt Tất Liệt khoác áo lông cừu, thân hình cao lớn, tráng kiện, hàm én mày ngài, khuôn mặt vuông vức, dáng vẻ bệ vệ, uy nghi, ở ngài toát lên khí chất của bậc đế vương tương lai. Bụng ngài phệ hơn so với hai năm trước, nếp nhăn nơi khóe mắt sâu hơn nhưng hào khí lẫm liệt như chim ưng sải cánh trên thảo nguyên, vốn là nét đặc trưng của các đấng nam tử Mông Cổ thì vẫn còn nguyên vẹn.

Gặp lại Bát Tư Ba giữa vùng núi non hiểm trở, heo hút của dải đất Vân Nam mênh mông này, ngài mừng lắm. Sau màn chào hỏi xã giao, Vương gia Hốt Tất Liệt mời Bát Tư Ba vào lán trại, hai người chuyện trò, đàm đạo rôm rả. Vương gia nói, sau khi trận chiến Vân Nam kết thúc, ngài sẽ đến Ngũ Hành Sơn bái Phật và trân trọng mời Bát Tư Ba lưu lại trong doanh trại để cùng ngài tới đó. Nghĩ đến lễ thọ giới Cụ túc sắp tới, Bát Tư Ba có phần do dự.

Hốt Tất Liệt nhiệt thành đề nghị Bát Tư Ba đi cùng, ngài vuốt bộ râu quai nón rậm và dày, cười bảo:

– Ta định cử người đến Wusi trưng thu quân lương, mừng thay lại gặp được pháp sư ở đây. Liệu ngài có thể thay ta làm việc đó khi đại quân của ta tiến đánh Vân Nam hay không? Được vậy, đại quân của ta sẽ không phải lo lắng về vấn đề lương thực nữa.

Bát Tư Ba biến sắc mặt, cuống quýt cúi thưa:

– Tufan là vùng xa xôi, hẻo lánh, đất đai cằn cỗi, dân cư thưa thớt, làm sao cáng đáng nổi nhiệm vụ cung cấp lương thực cho cả đại quân Mông Cổ? Xin Vương gia niệm tình lê dân Tufan khốn khổ, nghèo đói mà xá miễn nhiệm vụ này.

Một người ở ngôi cao như Hốt Tất Liệt làm sao chấp nhận được sự cự tuyệt thẳng thắn như thế? Sau câu nói của Bát Tư Ba, ngài sa sầm nét mặt. Nhưng Bát Tư Ba là người rất có nguyên tắc, cậu ấy không bao giờ chịu cúi đầu trước uy quyền. Vị pháp sư trẻ tuổi vẫn hiên ngang đón ánh mắt giận dữ của Vương gia, không hề sợ hãi. Chỉ trong khoảnh khắc, bầu không khí hân hoan lúc đầu đã tan biến. Hốt Tất Liệt hầm hừ nạt nộ:

– Việc quân cơ phải được xếp ở vị trí số một, không thể chỉ vì lòng nhân từ yếu đuối mà lơ là quân dịch được. Nếu muốn thương xót lê dân bá tính thì chờ ngày đại quân giành thắng lợi, ta ban bố lệnh xá miễn quân dịch cũng chưa muộn. Ngài không bằng lòng giúp ta, ta không ép ngài, ta sẽ cử người khác đi vậy.

Tuy già dặn trước tuổi nhưng dù sao Bát Tư Ba cũng chỉ là một thanh niên mười chín tuổi, nghe vậy, cậu liền chắp tay, khảng khái trả lời:

– Nếu đã vậy, tăng nhân của đất Tufan không còn lý do gì để lưu lại đây thêm nữa, xin Vương gia hãy cho phép bần tăng trở về Sakya.

Mất hết thể diện, Hốt Tất Liệt nổi giận đùng đùng, ngài hất tay áo, gằn giọng:

– Được thôi, ngài về đi!

– Kìa Đại vương!

Giọng nói ngọt như mật của ai đó rót vào tai, lập tức xua tan cơn nộ khí đang dần bốc cao của Hốt Tất Liệt. Mỹ nhân kiều diễm ngồi bên cạnh Vương gia nhẹ khàng vén gọn lớp lông chồn gắn ở cổ tay áo, để lộ những ngón tay ngọc ngà, ý nhị ấn khẽ lên mu bàn tay gân guốc của Hốt Tất Liệt:

– Xin Đại vương bớt giận! Hai năm trước gặp đại sư Bát Tư Ba, ngài đã hết lời khen ngợi kia mà, cớ gì hôm nay lại nổi giận vì chút chuyện cỏn con ấy?

Tôi đã từng thấy người phụ nữ tuyệt sắc này trong doanh trại của Hốt Tất Liệt hai năm trước. Cô ấy là Vương phi Khabi, được Hốt Tất Liệt rất mực sủng ái. Thông thường, phụ nữ không được đi theo đoàn quân, nhưng cả hai lần tôi đều được chứng kiến người phụ nữ này đường hoàng ở bên cạnh Vương gia Hốt Tất Liệt, còn tham dự các hội nghị, các buổi yến tiệc cùng tướng sĩ. Hẳn là cô ấy phải có điều gì đó đặc biệt ngoài nhan sắc thì mới khiến Hốt Tất Liệt say mê đến vậy.


[1] Huyện Gyantse nằm phía nam khu tự trị Tây Tạng, phía đông Shigatse, nằm trên vùng thượng du sông Nyangqu. (DG)

 

[2] Bản khâm tương đương với trụ trì, là người cai quản giáo xứ Sakya.

 

Ký ức độc quyền 2.3

3

 

Tôi là một người rất thích hát, bất kể là tiếng Hoa, tiếng Anh, tiếng dân tộc, tiếng phổ thông hay tiếng Quảng, chỉ cần nghe thuận tai thì tôi sẽ ngâm nga vài câu.

Sau một công đoạn so sánh tỉ mỉ, tôi phát hiện bài dân ca Sơn Tây Ai cũng bảo quê hương em đẹp này, ngoại trừ bản do cô Nhậm Quế Trân hát, còn một số phiên bản khác cũng rất hay. Bài hát có giai điệu hay, lại rất nổi tiếng nên được nhiều người hát lại. Và phiên bản của cô Bành mà Mộ Thừa Hòa bảo tôi hát đích thực là bản có âm bật nghe dễ chịu và nhẹ nhàng nhất.

Cũng trong quá trình tìm kiếm ấy, tôi phát hiện rất nhiều nhạc dân ca đều vận dụng âm bật hơi như thế, ví dụ như bài hát mà ta thường hát lúc nhỏ – Phụng Dương Hoa Cổ[1], trong đó có một đoạn thế này: “Tay trái cầm chiêng, tay phải cầm trống, tay cầm chiêng trống để hát hò. Bài hát khác em không biết đâu, em chỉ biết hát Phụng Dương thôi. Hát Phụng Dương a á a á a…., tơ ra ớ ơ… lang tang bay bay, tơ ra ớ ơ… lang tang bay bay…”

Sau này, bài hát Phiêu Di của Châu Kiệt Luân cũng được dùng thủ pháp này, khiến cho khắp đường phố đều hát “tơ ra phiêu, tơ ra phiêu”.

 

Một buổi sáng tinh mơ, gió thu xào xạc.

Tôi dụi mắt đứng dậy đi đánh răng, vừa lấy kem đánh răng vừa hát theo thói quen: “Ai cũng bảo quê hương em đẹp, tơ ra ớ ơ…”

Ban đầu tôi cũng không phát hiện ra điều gì, cho đến khi Bạch Lâm đang đứng rửa mặt ở bên cạnh bất chợt quay sang nhìn tôi vẻ mặt vô cùng kinh ngạc. “Tiểu Đồng, hát lại xem!”

Tôi lại hát: “Tơ ra ớ ơ…” Mặc dù đầu lưỡi còn chưa linh hoạt lắm, nhưng những âm bật ra và rung rung đó thật rất rõ ràng trong buổi sớm mai gió lạnh này.

Tôi hét lên, ôm chầm lấy Bạch Lâm: “Tiểu Bạch, mình thành công rồi! Thành công rồi! Cuối cùng cũng không bị khinh bỉ nữa rồi!”

Dù rất vui mừng, nhưng tôi cũng hiểu đạo lý: thuyền đi ngược dòng, không tiến ắt lùi, cho nên suốt đường đi tôi vẫn cứ mãi lắc lư cái đầu: “Tơ ra ớ ơ… tơ ra ớ ơ…” Những người đi ngang qua đều nhìn tôi với vẻ mặt kỳ quái.

Sau đó, tôi lại làm theo cách mà Mộ Thừa Hòa hướng dẫn, lược bớt “tơ” phía trước đi. Vài ba hôm sau, cuối cùng tôi cũng phát ra được một âm [p] dễ chịu, thậm chí còn có thể bắt chước Mộ Thừa Hòa kéo dài âm đọc nữa.

Từ đó, ngày nào tôi cũng biểu diễn âm bật hơi trong phòng ký túc.

Bây giờ, đến cả Bạch Lâm – người chỉ có thể bật hơi một cách cứng ngắc, cuối cùng không chịu nổi nữa, nói với tôi bằng giọng đầy oán hận: “Nhìn cái mặt đắc ý của cậu kìa, đúng là tiểu nhân!”

Tôi ngồi xuống, chống cằm, thở dài: “Haizz… thật là cô đơn như tuyết mà…”

 

Buổi chiều, bốn chúng tôi ôm sách cùng học tiết đọc hiểu.

Bài học mới bắt đầu được mười phút, thầy hướng dẫn đã đến gõ cửa, gọi thầy dạy đọc hiểu ra ngoài, lát sau thầy trở về truyền đạt lại một thông tin khiến tất cả mọi người đều phấn khởi: “Hai hôm nay có lãnh đạo đến Học viện Ngoại ngữ chúng ta kiểm tra, nhà trường thông báo các lớp học chiều nay được nghỉ để làm vệ sinh.”

Lời thầy vừa dứt, chúng tôi đồng loạt vỗ tay hoan hô. Quả là trời ban tin tốt lành, tự nhiên được nghỉ hai tiết đọc hiểu. Buổi học đọc hiểu của chúng tôi lần nào cũng vậy, đầu tiên thầy bảo chúng tôi xem bài, sau đó mỗi người đứng dậy dịch một đoạn, rồi thầy sẽ sửa. Nhạt nhẽo vô cùng.

Bạch Lâm khá kích động, vừa thu dọn sách vở vừa nói: “Các vị lãnh đạo, em yêu các vị lắm!”

Thầy dạy đọc hiểu đẩy đẩy gọng kính nói: “Tôi nói…”

Thầy vừa mở lời, chúng tôi lập tức im phăng phắc.

“Các em thật sự thích lao động vậy sao?”

Chúng tôi đều ngượng ngùng mà cười hì hì.

Thầy cũng cười: “Các em không phải là thích lao động, mà là không thích học.”

Nói trúng tim đen rồi!

 

Tiết học tiếng Nga tối hôm đó vẫn giữ nguyên như ngày thường.

Mộ Thừa Hòa còn chưa vào lớp thì đồng hương của Tiểu Bạch cùng những bạn khác đã xắn áo xoa tay, cử động các khớp tay cho linh hoạt, tất cả đều mang dáng vẻ hôm nay nhất định phải thành công với bất cứ câu hỏi nào của Mộ Thừa Hòa.

Giờ học bắt đầu, Mộ Thừa Hòa bảo mọi người lật đến trang từ vựng của tiết học trước, sau đó nói: “Em nào đồng ý…”

“Em đồng ý!” Tôi giơ thẳng tay.

Lão ta chỉ mới nói được nửa câu đã bị tôi bất ngờ cắt ngang.

Đồng hương của Tiểu Bạch mang đầy quyết tâm, thấy vậy liền không cam tâm, huých huých tôi một cái: “Bạn à, đúng là phản ứng nhanh đấy, chí ít cũng cho người ta một cơ hội chứ.”

Mộ Thừa Hòa hơi híp mắt lại, ra hiệu cho tôi đứng lên, hỏi: “Lớp trưởng, tôi còn chưa nói xong mà em đã đồng ý rồi sao?”

“Dạ, đồng ý!” Tôi gật đầu rất khẩn thiết.

Thì chỉ là đọc từ vựng thôi mà, khó khăn lắm tôi mới đọc được âm bật hơi, đương nhiên là phải biểu diễn trước lớp để rửa mối hận trước đó rồi.

“Điều tôi muốn nói là, sau giờ học hôm nay có em nào đồng ý giúp tôi quét dọn văn phòng không, nghe nói ngày mai có thanh tra. Bây giờ thì tốt rồi, thật là cảm ơn em.” Khóe môi lão ta cong lên, nhìn tôi. cười rạng rỡ.

“… Không phải đọc từ vựng, mà là tổng vệ sinh ư?” Tôi hỏi lại.

“Lần nào cũng gọi các em đọc từ vựng, thật là nhàm chán. Dạy học là phải có sáng tạo, có sáng tạo mới có thể làm cho học sinh cảm thấy hứng thú, hứng thú là động lực tốt nhất để thúc đẩy tinh thần học tập, có đúng không?” Lão ta lại cười.

“Dạ đúng, thầy Mộ nói hay lắm!” Đồng hương của Tiểu Bạch vỗ tay đầu tiên.

Lập tức, cả phòng học ngập tràn tiếng vỗ tay.

Cuối cùng Mộ Thừa Hòa cũng chú ý đến đồng hương của Tiểu Bạch: “Em thắt bím ngồi phía trước lớp trưởng, em đến từ khoa Số học ấy. Đúng rồi, chính là em.”

Đồng hương của Tiểu Bạch vì được chú ý đến mà giật mình đứng dậy, nét mặt tràn đầy hạnh phúc. Tuy chỉ là học chui, nhưng mỗi buổi học, ngoài việc ngắm Mộ Thừa Hòa ra, cô ấy cũng không hề lãng phí thời gian, bấy lâu rất nghiêm túc học tập.

Nhưng điều khiến tôi thấy lạ là, tại sao Mộ Thừa Hòa lại biết cô ấy học khoa Số học nhỉ?

Mộ Thừa Hòa rất thân thiện, nói với cô ấy: “Mời em đọc đoạn đối thoại ở trang 55.”

Lòng vòng nửa ngày trời, cái được lão ta cho là “có sáng tạo” chính là gọi một sinh viên học chui của khoa khác không đọc từ vựng mà là đọc đối thoại, và bảo tôi – một đứa rốt cuộc cũng lấy hết dũng khí hy vọng được đọc từ vựng – đi tổng vệ sinh văn phòng cho lão ta…

Giây phút này, nếu có ai hỏi tôi, trên đời này có tình cảm nào sâu đậm hơn tình yêu, và lâu dài hơn tình thân, tôi sẽ không do dự mà đáp rằng: chắc chắn là mối hận của tôi đối với Mộ Thừa Hòa.

 


[1] Hoa Cổ: là một điệu múa dân gian, gồm một nam, một nữ, một người gõ thanh la, một người gõ trống, cùng múa.

 

Cánh thư 7.3

“Thôi đi!” Kỳ Duy vừa nghịch người tuyết của tôi, vừa thờ ơ nói: “Mấy hôm nay, ngày nào tớ cũng thấy bọn họ đùa nghịch như điên ở công viên.”

“Cậu bảo là “bọn họ” ư?” Tôi sững lại, rụt rè hỏi: “Bọn họ ở đây gồm có những ai?”

“Còn ai vào đây nữa? Chính là ba vị trước đây ngày nào cũng chơi với cậu đó.” Kỳ Duy vừa nghịch mũi người tuyết, vừa bực bội trả lời, “À, đúng rồi, hình như còn có một cô bạn nữa. Dáng dấp rất cao, nhìn rất bốc, tên là… Cố… Cố gì đó nhỉ?”

“Cố Đình.” Tôi nhìn mũi người tuyết bị cậu ta nhổ ra, bình thản nói.

“Đúng rồi, chính là cậu ta!” Kỳ Duy la lớn rồi bắt đầu nghịch mắt người tuyết.

Tôi giật lấy chậu hoa, định bỏ đi. Nghĩ thế nào, lại quay lại nói với Kỳ Duy bằng giọng thận trọng: “Bạn Kỳ Duy, hôm nay bạn chửi bậy. Với tư cách là cán bộ lớp, tớ sẽ phải trừ một điểm của bạn trong sổ đạo đức.” Nói rồi, tôi ngang nhiên bỏ đi, để mặc cậu ta đứng yên chỗ cũ, không hiểu đầu đuôi ra sao.

Về đến nhà, tôi chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, nhưng không phát hiện ra điều bất thường, chỉ cảm thấy có lẽ mình đã bị bỏ rơi. “Không sợ, không sợ. Có thể bọn họ nghĩ sức khỏe ngươi yếu, chơi dưới trời tuyết lâu sẽ bị cảm nên mới không gọi ngươi ra ngoài chơi mà thôi.” Tôi đã viện cớ cho bọn họ như vậy và ra sức khích lệ mình. Nhưng ở một góc nhỏ nào đó, trong lòng mỗi lúc một cảm thấy bất an hơn. Sự việc có đơn giản như thế thật không?

Đúng lúc mẹ đi làm về. Thấy tôi không vui, mẹ liền hỏi: “Sao không ra ngoài mà chơi? Mẹ thấy đám Sử Vân đang chơi ở công viên đấy!”

Tôi có cảm giác như bị ai đấm mạnh một cú vào ngực, loạng choạng, liền hỏi nhỏ: “Con không biết các bạn ấy đang ở ngoài chơi.”

Mẹ nhìn tôi với vẻ thắc mắc: “Không phải giờ con đã biết rồi đó sao? Mau đi tìm các bạn đi, phải chủ động chút chứ!”

Tôi mặc áo bông, chậm rãi ra ngoài, trên đường đi cảm thấy chân nặng như đeo chì. Sẽ chào bọn họ thế nào nhỉ? Nên giả vờ như vô tình gặp hay xông thẳng đến để chất vấn: “Này, sao các cậu không gọi tớ?” Đang ngẫm nghĩ, từ xa tôi đã nghe thấy tiếng cười của Vân. Cô ấy đang chơi ném tuyết với Cực và Cố Đình. Mọi người đều rất vui vẻ, chỉ mỗi Dương là không thấy bóng dáng đâu.

Tôi đứng nguyên tại chỗ, tần ngần một lúc, Vân lập tức phát hiện ra tôi. Nhưng tôi thấy cô ấy giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà quay sang hướng khác chơi tiếp. Cố Đình đã phát hiện ra, ánh mắt lập tức hướng về phía tôi. Tôi thấy cô ta liếc Vân một cái, sau đó quay sang cười với tôi bằng nụ cười rất lạ. Tôi lập tức cảm thấy toàn thân lạnh toát, tựa như không thể tin vào mắt mình. Lúc này, Cực cũng đã nhìn thấy tôi.

“Ấy, Ưu Ưu!” Đầu tiên anh ta sững lại, sau đó lại nhiệt tình gọi: “Đứng đó làm gì? Mau vào đây chơi đi!”

Lúc này, dường như Vân mới trở về với thực tại, cũng quay sang cười với tôi. Tôi dụi mắt, nhìn thấy ba người đó đều tỏ ý trách móc “Sao bây giờ cậu mới đến?”.

“À, tớ đi qua đây, nên…” Tôi hơi luống cuống.

Cực chạy đến kéo tôi lại chỗ mọi người. “Bọn anh sợ tay em không chịu được lạnh nên không gọi em.” Vừa đi, Cực vừa khẽ giải thích: “Em đừng nghĩ ngợi lung tung nhé!”

Thấy anh ta dặn dò như vậy, tự nhiên tôi lại thấy ngại, vội đáp: “Em không nghĩ ngợi gì đâu!”

Nghe thấy vậy, Cực liền thở phào rồi lại bật cười.

Mọi người chơi đùa một lúc rồi ai về nhà nấy, Cố Đình về cùng đường với tôi. Tôi không thể hiểu nổi chuyện xảy ra ban nãy nên cứ chau mày mãi. Đột nhiên, Cố Đình nói với tôi bằng giọng thần bí: “Hôm nay Lục Tây Dương phải tập bóng rổ nên không đến.”

Thấy Cố Đình tự dưng buông ra một câu không đầu không cuối như vậy, tôi liền nhìn chằm chằm vào cô ta bằng ánh mắt sửng sốt.

Cố Đình cười nhạt: “Ấy, không phải vừa nãy cậu buồn về chuyện này đó sao?”

Tôi sững lại, nói: “Không phải, tớ chỉ cảm thấy hôm nay bầu không khí cứ là lạ thế nào ấy, không hiểu đã xảy ra chuyện gì.”

Cố Đình cười càng khó hiểu hơn: “Cậu muốn biết nguyên nhân ư?”

“Dĩ nhiên rồi!” Tôi nhìn Cố Đình, đáp.

Cô ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi rồi hỏi: “Cậu còn nhớ lần trước tớ từng hỏi cậu về lý do khiến Lục Tây Dương và Sử Vân chia tay không?”

“Nhớ, chẳng phải là do không hợp tính nhau đó sao?” Tôi ậm ờ hỏi.

Cố Đình lạnh lùng nhếch mép lên, gằn từng chữ một:

“Còn giả vờ gì nữa! Kẻ chọc ngoáy chính là cậu chứ ai!”

Dương, anh có biết không? Cho đến tận bây giờ, em vẫn không thể tin tưởng người khác một cách toàn tâm toàn ý. Có lẽ là do hồi ấy em đã từng bị tổn thương.