Nở rộ 11.1

Chương 11

 

Kỷ Nam cảm thấy mọi việc rất kỳ lạ. Tự nhiên cô bị đại ca sai đi Nam Mỹ công tác, hơn thế lại là một công việc không liên quan tới mình. Về được mấy hôm thì không sao liên lạc được với Cố Yên.

Buổi trưa, tự dưng nhận được điện thoại của đại ca nói đến nhà đón Cố Yên, cô vội đi ngay. Đến nơi cô hốt hoảng vì thấy mặt mày Cố Yên tiều tụy hẳn đi, ánh mắt đầy vẻ đau thương. Dù mặc quần áo dài nhưng vẫn không sao che được những vết xanh tím trên người.

Sao đại ca lại ra tay thô bạo thế nhỉ?

Thế là xong, trời sắp sập tới đầu rồi, quả này anh em mình khó lòng thoát khỏi.

“Đến nhà tôi ở tạm nhé?” Kỷ Nam cẩn thận mời cô.

“Không, cô tìm giúp tôi một căn nhà ba phòng, tiền thuê tháng khoảng ba nghìn.” Cố Yên mệt mỏi tựa vào ghế, thần sắc mệt mỏi, cứ như muốn nằm lăn ra. Dù mệt mỏi lắm nhưng cô vẫn không chợp mắt nghỉ ngơi, giờ cô chỉ muốn ngay lập tức có được một nơi thuộc về riêng mình.

Kỷ Nam dừng xe bên lề đường, sau vài cuộc điện thoại, cô muốn nói với Cố Yên điều gì đó: “Ừm…”

“Đừng nói gì với tôi, Tiểu Tứ, đừng nói gì vào lúc này.”

Kỷ Nam im lặng.

 

Không lâu sau, Kỷ Nam tìm được một căn hộ sạch sẽ và thoáng mát, rồi cô giúp Cố Yên mua một số vật dụng hằng ngày. Thấy Cố Yên nằm trên giường, Kỷ Nam cũng không dám hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, bởi cô biết, Cố Yên sẽ không muốn đối diện với sự việc.

Kỷ Nam nhẹ nhàng đóng cửa lại, còn Cố Yên thì úp mặt vào gối khóc rất thương tâm.

Công việc cũng không khó tìm. Cố Yên tốt nghiệp khoa Ngoại ngữ, cô cũng không khó tính trong việc lựa chọn công việc, nên phỏng vấn đến công ty thứ ba, cô đã được nhận vào làm.

Đây là một công ty chuyên thiết kế phần mềm trò chơi trực tuyến, Cố Yên phụ trách phần phiên dịch.

Phòng phiên dịch gồm bốn người, trưởng phòng là chị Trần, năm nay cũng ngoài bốn mươi, mắt to, mày rậm, là dân miền Bắc chính gốc, tính tình phóng khoáng, rất quan tâm Cố Yên. Người thứ hai tên là Tần Tang, cô này rất xinh đẹp, tính tình hiền lành, ít nói, nghe đâu cô có người bạn trai rất đẹp trai, tương lai xán lạn. Người thứ ba tên là Tiểu Ma, cô này rất nhanh mồm nhanh miệng, lại có tính hay buôn chuyện nên chỉ cần một buổi chiều, cô ta đã bắt thân với Cố Yên, rồi kể cho cô nghe hết chuyện này đến chuyện khác, còn hỏi chiếc váy Cố Yên đang mặc mua ở đâu?

Cố Yên chỉ biết cười, ngày còn ở với Lương Phi Phàm, công ty anh có riêng một bộ phận chuyên thiết kế trang phục cho cô, nên quần áo cô mặc, bộ nào cũng rất đặc biệt, trên đời này không thể có bộ thứ hai.

Nhà trọ cách công ty không xa nên mỗi sáng thức dậy, cô có thể đi bộ đến chỗ làm. Công việc hằng ngày là phiên dịch, kiểm tra sổ sách, rảnh rỗi thì nghe Tiểu Ma buôn chuyện, cuối tuần được nghỉ, cô lại ngủ đến chiều, mỗi ngày trôi qua rất bình dị, như một thước phim quay chậm.

Sự xuất hiện của Phương Diệc Thành không làm cô ngạc nhiên, cô sớm biết anh ta sẽ đến tìm mình.

“Anh tìm em à?”

“Ừ! Chúc mừng em! Con chim nhỏ cuối cùng cũng được sổ lồng.” Phương Diệc Thành hai tay đút túi quần, cười nói. Mấy ngày rồi không gặp, anh có vẻ gầy đi, nhưng nhìn lại phong độ hơn.

“Có gì mà phải chức mừng, với lại, em chuyển ra ngoài cũng không phải vì anh đâu.”

“Ha ha!” Phương Diệc Thành cười. “Tiểu Yên nhà ta giờ lại như con nhím nhỏ năm nào rồi nhỉ?”

“Phương Diệc Thành, anh đừng có đến đây để nhắc lại chuyện năm xưa nữa, tôi cảm thấy thật ghê tởm!”

Nói xong, cô quay người bước đi.

Phương Diệc Thành ngẩn người, anh không đuổi theo, mà trầm tư châm một điếu thuốc, lưng tựa vào thành xe nhả khói, ánh mắt ánh lên một tia lạnh lẽo.

Có phải vì giận nhau với Lương Phi Phàm mà cô tức giận cả với mình không nhỉ?

Cố Yên giận dữ bước lên lầu thì đụng phải Tần Tang lúc này đang cầm ly nước bước ra.

“A… Xin lỗi!” Cô giúp Tần Tang lau nước trên quần áo.

Tần Tang cười: “Không sao đâu!”

Nghĩ một lát, Tần Tang ngẩng lên nhìn Cố Yên, hỏi: “Tôi có quen cô không nhỉ?”

Cố Yên thầm nghĩ, làm việc với nhau lâu thế, đương nhiên là quen rồi.

“Tôi là bạn của An Tiểu Ly.” Tần Tang cười rồi tự giới thiệu.

“A, thì ra là bạn của An Tiểu Ly.”

Tần Tang cười: “Vâng, đúng rồi.”

Cố Yên giờ mới vỡ lẽ, thảo nào, cô thấy phong cách của cô gái này rất quen.

Hóa ra là Tần Tang, người mà An Tiểu Ly hay nhắc tới, và cũng chính là bạn gái của Lý Vi Nhiên.

Cố Yên rất muốn hỏi xem vì sao cô gái ấy lại nhận ra mình, nhưng lại thôi, vì nếu muốn cô ấy cũng sẽ nói thôi.

Trước giờ tan sở, Phương Diệc Thành gọi điện tới hẹn cô đi ăn tối, giọng điệu vui vẻ, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cố Yên thấy lời nói của mình sáng nay có vẻ nặng nề, nghĩ một lát, cuối cùng cô cũng nhận lời.

Xuống tới nơi, cô đã thấy anh đứng tựa lưng vào thành xe đợi mình. Tiểu Ma thấy vậy, hai mắt ngưỡng mộ suýt nữa nhảy ra ngoài.

Một bữa tối đơn giản nhưng vui vẻ trôi qua rất nhanh. Ăn xong, anh lại đưa cô về nhà.

“Muộn rồi, lần sau sẽ mời anh lên nhà chơi.” Cố Yên cởi dây an toàn, cười cáo biệt.

Phương Diệc Thành giơ tay lên xem đồng hồ, cười buồn: “Hóa ra, tám giờ hai mươi đối với em cũng là muộn.”

Cố Yên nhìn anh cười cười, cười xong, cô ngồi thẳng lưng, nghiêm túc nói: “Phương Diệc Thành, em chuyển ra ngoài ở là vì em muốn có cuộc sống riêng thuộc về mình, em muốn được sống như những cô gái bình thường khác, được đi làm nuôi sống bản thân, trải nghiệm cuộc sống, hiểu được bản thân muốn gì… Em không phủ nhận quyết định ra đi là có sự gợi ý của anh, nhưng nếu không có sự xuất hiện của anh, em cũng sẽ làm như vậy. Anh nghe rõ đây, Phương Diệc Thành, em làm như vậy hoàn toàn không phải vì anh, em không bao giờ nghĩ sẽ quay lại với anh. Chuyện đó tuyệt đối sẽ không xảy ra.”

Phương Diệc Thành lúc này không kìm nén được cảm xúc, anh mím chặt môi, lâu sau mới thở dài: “Tiểu Yên…”

Cố Yên nhìn bộ dạng anh lúc này, không khỏi đau lòng, nhưng cô biết lúc này mình không thể mềm lòng được: “Anh nói mình có thể làm bạn, nên xin anh đừng lấy chuyện năm xưa ra làm em khó xử, được không?”

Phương Diệc Thành nhìn cô hồi lâu rồi mới quay đi chỗ khác châm điếu thuốc, khóe miệng nở một nụ cười tinh nghịch: “Lúc nãy anh muốn hỏi em… cô gái mà hôm nay đứng nói chuyện với em tên là gì thôi?”

“Tiểu Ma…” Cố Yên nghi hoặc nhìn Phương Diệc Thành, lẽ nào…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s