Hoa sen xanh 9.2

Sau đó, cậu ấy vội vã theo người hầu đi về phòng ngài Ban Trí Đạt. Tôi tiếp tục lần theo mùi hương của Bát Tư Ba để đi tìm cậu ấy.

Bóng chiều nhuộm chiếc áo tăng ni của cậu ấy thành một màu đỏ u uẩn, gió ào ạt thổi tà áo phần phật bay. Cậu ấy đứng trên đỉnh núi, dõi mắt về phía xa xăm, hệt như bức tượng đồng tạc giữa hoàng hôn.

Tôi khẽ gọi:

– Lâu Cát…

Cậu ấy quay đầu lại, gương mặt đẫm lệ. Tôi hốt hoảng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chuyện gì đã khiến một người điềm tĩnh, vững vàng như cậu ấy trở nên sầu thảm nhường vậy?

Cậu ấy chìa cánh tay về phía tôi, cất giọng nghẹn ngào:

– Lam Kha, lại đây với ta.

Tôi nhảy vào lòng cậu ấy, ngước lên hỏi:

– Đã xảy ra chuyện gì vậy? Kháp Na rất lo cho cậu.

Cậu ấy vẫn chưa hết kích động, khóe môi run run, một lúc lâu sau mới cất giọng mệt mỏi:

– Bác cho ta hay vì sao năm xưa người buộc phải đưa ta và Kháp Na rời khỏi Sakya.

Cậu ấy ôm tôi, tìm một phiến đá bên sườn núi rồi ngồi xuống, ánh mắt vẫn trôi về phía những dãy núi xa tít tắp, mờ ảo trong ráng chiều ảm đạm, khá lâu sau cậu ấy mới bình tĩnh lại và bắt đầu trải lòng:

– Mẹ ta vốn thuộc dòng dõi trâm anh thế phiệt, là người phụ nữ đoan trang, hiền thục, bà được gả cho cha ta năm mười sáu tuổi, khi ấy cha ta đã ba mươi lăm tuổi. Tuy tuổi tác không tương xứng nhưng cha mẹ tâm đầu ý hợp, chung sống rất hạnh phúc. Tiếc thay, nỗi day dứt chẳng thể nguôi ngoai trong lòng cha ta khi mà mười năm trôi qua người chưa có lấy một mụn con. Người là con út trong gia đình, bởi vậy trách nhiệm lớn nhất của người là sinh con nối dõi tông đường và kế nghiệp tổ tông. Cha ta chịu áp lực nặng nề từ phía họ tộc nhưng người kiên quyết không nạp thiếp vì không muốn mẹ ta buồn.

Ánh mắt trĩu buồn, cậu ấy thở dài ảo não, hơi thở phả vào không gian những sợi bàng bạc:

– Năm cha ta năm mươi tuổi, mẹ kiên quyết ép cha cưới một lúc bốn người thiếp trẻ. Những người thiếp kia tưởng rằng khi đã ngoài ba mươi tuổi thì mẹ ta chẳng thể sinh nở được nữa, họ tìm mọi cách để sinh được con trai, giành quyền thừa kế gia sản. Nhưng kỳ tích đã xuất hiện, mẹ đã sinh hạ ta và ta lại là con trưởng. Năm ta được sinh ra, các em trai, em gái cùng cha khác mẹ của ta cũng lần lượt chào đời, họ chỉ kém ta vài tháng tuổi.

Khi đó, tuy đã có vài năm kinh nghiệm chung sống với loài người nhưng tôi vẫn chẳng thể hiểu hết mối quan hệ ruột thịt phức tạp của họ. Bởi vậy, tôi chỉ biết chăm chú ngước nhìn và lắng nghe câu chuyện của cậu ấy. Bạn đời của loài hồ ly rất cố định, hồ ly đực và hồ ly cái chung sống với nhau trọn đời. Tuy sinh ra với thể chất khác thường, chưa từng cảm nhận được sự rung động của con tim nhưng tôi không sao lý giải và cảm thông nổi việc cha cậu ấy yêu mẹ cậu ấy sâu sắc là thế, vậy mà vẫn có thể sinh con với những người phụ nữ khác.

– Khi ta vừa chào đời, cha ta đã lập tức tuyên bố pháp thống dòng họ Khon sẽ do ta cai quản. Quyết định này đã làm dấy lên sự ghen tuông, đố kỵ của các bà vợ lẽ. Để bảo vệ ta, cha đưa bốn người thiếp cùng con cái của họ đến sống ở bốn trang viên khác nhau của gia đình. Bởi vậy, một năm, nhiều nhất, ta và các anh chị em cũng chỉ được gặp nhau một lần. Xa mặt thì cách lòng, tuy là anh chị em cùng cha khác mẹ nhưng tình cảm ruột thịt giữa chúng ta rất nhạt nhòa. Năm ta lên bốn, mẹ ta lại bất ngờ sinh hạ Kháp Na. Kháp Na là con út nên cha ta tuyên bố toàn bộ sản nghiệp của gia đình sẽ do Kháp Na thừa kế, Kháp Na cũng chịu trách nhiệm nối dõi tông đường, bởi vì cha quyết định sẽ không cưới thêm người thiếp nào nữa. – Bát Tư Ba cười buồn, thần sắc u ám. – Như vậy có nghĩa là, các em trai thứ hai và thứ ba của ta không những không được kế thừa pháp thống dòng tộc mà ngay cả gia sản cũng không được hưởng.

Linh tính mách bảo với tôi rằng có điều gì không ổn.

– Kháp Na chào đời chưa được mười ngày thì cha ta qua đời. Trước kia, ta cứ đinh ninh rằng cha ta mất vì bệnh tật và tuổi già, nhưng khi nãy bác nói với ta rằng, cha ta đã bị hạ độc.

Nỗi kích động khiến toàn thân cậu ấy run lên, từng nắm đấm lạnh lùng nện xuống khối đá bên cạnh.

– Hôm đó, dì hai cho người đưa bánh đến chúc mừng mẹ ta, vì đói bụng, cha ta đã ăn một miếng, và rồi ngay tối hôm đó, người đã…

Tôi hoảng hốt, “á” lên một tiếng rồi cuống cuồng giữ chặt nắm tay của cậu ấy. Bàn tay va vào đá rách toạc, máu chảy ròng ròng, tôi liếm láp vết thương, giúp cậu ấy cầm máu, lòng quặn thắt. Lâu Cát siết chặt tôi vào lòng, dường như cậu ấy không hề thấy đau, giọng nói đã lạc đi:

– Dì hai mưu đồ hãm hại mẹ ta, không ngờ người trúng độc lại là cha ta. Chứng cứ rõ ràng, dòng họ định tội, dì hai bị bỏ vào bao tải thả trôi sông, từ đó không rõ sống chết ra sao. Em trai thứ hai Rinchen Gyaltsen của ta được giao cho dì ba nuôi dưỡng.

Bóng chiều dần khuất sau dãy núi phủ tuyết trắng xóa, tia nắng cuối cùng hắt lên không gian dáng núi sẫm tối. Nền trời ảm đạm, gió lạnh ào ạt xâm chiếm, giá rét mùa đông thấu buốt tim gan. Tôi sợ khí lạnh từ phiến đá ngấm vào cơ thể sẽ khiến cậu ấy ốm nên khẽ gọi một tiếng: “Lâu Cát” nhắc nhở cậu ấy về thôi.

Nhưng Bát Tư Ba không hề bận tâm vì cậu ấy vẫn đang đắm chìm trong những hồi ức bi thương:

– Năm ta lên tám, một tai nạn khủng khiếp đã xảy ra, mẹ ta và Kháp Na bị ngã từ lầu cao xuống. Khi mọi người phát hiện ra thì mẹ ta đã hôn mê bất tỉnh trên bậc cầu thang. Kháp Na khi ấy mới bốn tuổi, may mắn và kỳ diệu thay, đệ ấy không hề bị thương, nhưng đệ ấy không nhìn rõ kẻ nào đã đẩy ngã mình. Mẹ ta bị thương ở đầu, mê man suốt mấy tháng trời, miệng không ngừng gọi tên ta và Kháp Na. Trước lúc lâm chung, mẹ đột nhiên trở nên tỉnh táo lạ thường, mẹ giơ tay chỉ thẳng vào dì năm đang đứng bên giường chăm sóc mẹ, mắt mẹ ngập tràn nỗi phẫn uất. Nhưng mẹ không đủ sức để thốt lên dù chỉ một lời…

Cậu ấy không thể nói tiếp được nữa, gục đầu trên lưng tôi. Những giọt nước mắt ấm nóng thấm vào da thịt tôi, cậu ấy đang khóc.

– Mẹ ta qua đời khi chưa đầy bốn mươi tuổi.

Tôi nhẹ nhàng liếm khô những giọt nước mắt long lanh của cậu ấy, khẽ hỏi:

– Là dì năm ư?

Quả thực là tôi không sao hiểu nổi, lẽ nào vì lợi ích của bản thân, họ sẵn sàng nhẫn tâm như vậy?

Cậu ấy gật đầu, vẻ mặt đau đớn, nghẹn ngào không thốt nên lời, một lúc lâu sau tâm trạng mới ổn định trở lại, cậu ấy cất giọng run run:

– Dì năm từ nhỏ bị cha mẹ bán cho nhà ông bà ngoại ta làm nô lệ. Mẹ ta thương dì ấy nên cho làm người hầu gái thân thiết, sau này còn mai mối để dì ấy trở thành thê thiếp của cha ta, để rồi sau đó sinh hạ em trai thứ ba của ta, Yeshe Bernas. Ta vốn nghi ngờ chính dì năm gây ra chuyện này, nhưng khi đó ở hiện trường chỉ có mẹ ta và Kháp Na, không có chứng cứ, ta không thể buộc người đàn bà ấy phải chịu tội.

Tôi thở dài ảo não.

– Sau khi mẹ qua đời, ta và Kháp Na trở thành trẻ mồ côi, không có ai nương tựa, bởi vậy bác ta mới đưa hai anh em đến tu viện. Buổi tối, hai anh em ta ngủ cùng bác. Ban ngày, lúc chúng ta chơi đùa, luôn có đệ tử thân tín của bác theo sát canh chừng. Chúng ta ăn bất cứ món gì, bác và các đệ tử cũng phải đích thân kiểm tra trước. Dù đã hết sức cẩn trọng nhưng bác vẫn không yên tâm. Năm ấy bác ta đã sáu mươi tuổi, người lo lắng rằng nếu người qua đời, hai anh em ta sẽ gặp nguy hiểm. Thế nên, khi nhận lời mời đến Lương Châu, người đã quyết định bằng mọi giá phải đưa hai anh em ta đi cùng, rời khỏi Sakya, rời xa những người đàn bà độc ác và thế lực của các gia tộc đằng sau họ, như thế mới có thể đảm bảo an toàn cho chúng ta.

Sakya đầy rẫy những mối nguy hiểm rình rập hai đứa trẻ mồ côi nên đưa họ đi xa là cách tốt nhất để bảo vệ họ. Thế là năm ấy, Bát Tư Ba mười tuổi dắt díu Kháp Na sáu tuổi cùng người bác đầu bạc bước vào cuộc hành trình gian nan dằng dặc, từ đó rời xa quê hương hai mươi năm.

Nở rộ 9.1

Chương 9

 

Lúc về đến thành phố đang là giờ tan tầm, vậy mà xe cộ trên đường lại rất ít, cứ một đoạn lại có một nhóm người chặn xe để kiểm tra, nhưng họ không phải cảnh sát.

Nhìn thấy xe của Phương Diệc Thành, một nhóm người đi tới, dẫn đầu là Tần Tống. Phương Diệc Thành hạ kính xe xuống: “Thiếu gia, đang bận sao?”

Tần Tống như ngồi trên đống lửa vì đại ca của anh ta sau khi nghe cuộc điện thoại của A Hổ đã cho người bao vây thành phố C. Trong đám thuộc hạ chỉ có số ít là biết dung nhan của Cố Yên, nên anh ta và đại ca phải đích thân đi tìm. Nhìn thấy Phương Diệc Thành, anh ta như muốn lao vào ăn tươi nuốt sống, nhưng may mà vẫn kìm nén được cơn tức giận: “Phương Cục trưởng, ngài thật có phúc đấy!”

Nói đoạn, anh ta quay sang Cố Yên: “Chị dâu!”, anh ta nói như gằn ra từng chữ. “Đại ca tìm chị vất vả lắm đấy.”

Chưa nói xong thì một chiếc Land Rover lao vút tới, chỉ cách Phương Diệc Thành chưa tới một mét mới phanh gấp lại.

Sát khí đằng đằng.

Hơi men của ly rượu lúc nãy giờ mới phát tác, Cố Yên ngà ngà say, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra gương mặt lạnh lùng đang đanh lại vì tức giận của Lương Phi Phàm qua lớp kính xe. Thôi thế là hết, cô thầm than.

Phương Diệc Thành thấy anh ta bước xuống xe và lôi Cố Yên đi thì định đi tới ngăn lại, nhưng bọn Tần Tống đã đứng chắn, ngầm ý: “Tránh xa người yêu của đại ca tao ra” nên anh chỉ có thể đứng nhìn.

Lương Phi Phàm mở cửa, dìu cô lên xe, thấy hơi thở cô nồng mùi cồn, anh ngầm rủa, hừ, thế mà cứ luôn miệng kêu không biết uống, vậy mà mới gặp lại tình cũ đã say thế này đây?

Cố Yên ngả vào lòng Lương Phi Phàm, đầu óc quay cuồng, lúc này cô không biết phải nói gì cho phải. Qua lớp cửa kính, cô nói với ra một câu: “Phương Diệc Thành, chào anh!”

Phương Diệc Thành cười nhạt. Bỗng Cố Yên cảm thấy vòng tay Lương Phi Phàm ôm chặt tới nỗi toàn thân khó chịu. Cô nhăn nhó: “Anh muốn bóp chết em phải không?”

Anh tìm cô suốt một buổi chiều, tất cả đám thuộc hạ đều được sai đi tìm kiếm, cứ nghĩ tới cảnh cô đang cùng tình cũ ở một nơi không ai biết, lòng anh lại quặn thắt như bị hàng nghìn nhát dao cứa vào. Giờ tìm được cô, ôm cô vào lòng, cô lại ngọt ngào chào tạm biệt tình cũ, khiến anh hận đến nỗi muốn rút súng ra tặng cho đối phương vài viên kẹo sắt.

“Phương Cục trưởng ôn lại chuyện cũ đã xong chưa?” Lương Phi Phàm hỏi bằng giọng châm chọc.

Tần Tống biết ý lùi ra chỗ khác. Phương Diệc Thành bước xuống xe, đứng trước mặt anh: “Lương Tổng, tôi không đơn thuần muốn ôn lại chuyện cũ, mà tôi muốn nối lại tình xưa với Cố Yên, chỉ tiếc là cô ấy từ chối, anh nói xem tôi có đau lòng không nào?” Giọng đau khổ kèm theo nụ cười chua chát, đôi mắt trách móc nhìn về phía người yêu cũ.

Cố Yên khẽ cắn môi, người đàn ông với những lời lẽ cay đắng kia lại là người mà năm đó hết mực yêu thương, chiều chuộng cô sao?

“Thế… Phương Cục trưởng đã hết hy vọng rồi chứ? Mà tôi cũng xin nhắc nhở Phương Cục trưởng là nếu lần sau còn mang cô gái của tôi đi, tôi không dám đảm bảo là bọn thuộc hạ của tôi sẽ không tìm đến tư gia của Phương Tướng quân đâu nhé!”

Sắc mặt Phương Diệc Thành sầm lại khi Lương Phi Phàm nhắc tới cha anh, chắc muốn lấy cha anh ra để uy hiếp anh đây? Thỏa thuận ngầm đã được ký kết, thuận theo Lương Phi Phàm để đổi lấy sự bình yên của gia đình.

Thấy sắc mặt Phương Diệc Thành thay đổi, Lương Phi Phàm đắc chí nhếch mép cười, rồi đóng cửa xe phóng đi.

Trên đường về, anh cố kìm nén lửa giận. Hơi men giờ đã ngấm sâu trong cơ thể Cố Yên: “Phi Phàm, chiếc áo trắng hôm nay anh mặc thật là đẹp!” Vừa nói cô vừa vuốt lên những chiếc khuy áo với dáng vẻ mơn trớn.

Cả buổi lùng sục tìm cô, giờ anh cũng đã mệt, anh kêu mấy người giúp việc rửa mặt, thay đồ cho cô, nhưng cô cứ bám lấy cổ anh, miệng vẫn nở nụ cười ngây ngô, vô tội.

“Đừng nghịch nữa!” Lương Phi Phàm dìu cô nằm xuống sofa, đang định quay người đi vào nhà tắm thì cô lại kéo chiếc cà vạt xuống, khiến mặt anh áp sát vào bờ môi cô. Thân hình mềm mại của cô cọ sát vào người anh khiến toàn thân anh rạo rực, phần dưới bắt đầu có phản ứng. Anh ngầm trách mình quá mềm lòng, chỉ cần ôm thân hình mềm mại, nóng bỏng của cô là bao giận hờn trong anh lại tan biến hết, hai thân thể đang quấn lấy nhau, bỗng như sực nhớ ra điều gì, anh nhìn vào mắt cô, hỏi: “Nói đi, anh là ai hả?”

Cố Yên cười ha ha: “Chẳng phải anh nói em say rồi sao, vậy mà người say lại là anh đấy, Phi Phàm, anh say tới nỗi không nhớ nổi tên mình rồi.”

Lương Phi Phàm “hừ” một tiếng, may mà cô gọi đúng tên anh, dám kêu sai, xem anh có bóp chết cô ngay không nào!

Ký ức độc quyền 1.5

5

 

Mộ Thừa Hòa không có phòng làm việc trong khoa Ngoại ngữ, nên tạm thời chiếm dụng chiếc bàn cũ của Trần Đình. Học xong hai tiết buổi tối, lúc tan lớp đã là chín giờ, giờ này vốn chẳng còn giảng viên nào ở lại trường. Tôi cố tình chầm chậm lê bước để kéo dài thêm thời gian, nên lúc đến tìm lão ta thì đã hơn chín giờ, trong văn phòng chỉ còn lại một mình Mộ Thừa Hòa, lúc này ngay cả ngoài hành lang cũng vắng người qua lại.

Mộ Thừa Hòa đang ngồi trước bàn làm việc xem bảng danh sách, thấy tôi vào, lão ta ra hiệu bảo tôi kéo ghế đến ngồi, đặt đồ đang cầm trên tay xuống, hai tay đan vào nhau chống cằm, nói những điều mà dường như đang suy nghĩ: “Tôi chưa từng dạy học cho sinh viên hệ chính quy, càng không có kinh nghiệm dạy ngoại ngữ. Tôi biết chuyên ngành tiếng Nga của trường chúng ta đều học trong phòng học nhỏ, một lớp không quá hai mươi người, nhưng xếp lớp cho môn Ngoại ngữ 2 như thế này thật khó. Nếu như cách dạy của tôi có vấn đề, là lớp trưởng, em có thể đề xuất ý kiến với tôi.”

Đột nhiên thấy lão ta khiêm tốn như vậy, tôi lại cảm thấy lúng túng: “Không, không. Rất tốt ạ!”

“Vậy tại sao lại không biết phát âm âm [p]?”

“Trời sinh thế, có gì nghiêm trọng lắm đâu, đến Lenin cũng không biết cơ mà.” Tôi nhớ đến lời an ủi của Bạch Lâm, liền lấy ra làm ví dụ.

“Em có thể so sánh với Lenin ư?”

“Không thể…”

“Thêm vào phía trước một âm bật [T] hoặc [д], thử lại xem nào.”

Tôi phát âm “ tờ”, “rờ” nửa ngày trời, vẫn không bật ra được.

Lão ta đứng dậy, như không vui, vẫy vẫy tôi: “Qua đây.”

Tôi có chút bối rối, không dám động đậy, hình như lại sai gì rồi?

Thấy tôi không đứng lên, lão ta đành vòng qua bàn đi tới trước mặt tôi: “Đừng tưởng là chuyện nhỏ, tự nhiên chữ [p] của người ta bị em nói thành [л], em không biết là nghe nó kỳ cục thế nào đâu. Nhìn miệng của tôi…” Lão ta ra lệnh cho tôi ngước lên, sau đó mở miệng, bảo tôi nhìn rõ vị trí đặt lưỡi.

“Lưỡi cong lên, chạm lên ngạc trên, sau đó thổi hơi ra ngoài.” Lão ta vừa nói vừa bảo tôi quan sát cẩn thận cử động đầu lưỡi của lão ta, sau đó lão ta từ từ phát ra một âm bật hơi tuy dài dòng nhưng rất nhẹ nhàng, xong rồi lão hỏi: “Có cảm nghĩ gì?”

“Hải Ly tiên sinh.”

“Hả?”

“Quảng cáo Colgate.” Hải Ly tiên sinh, sao răng của ngài lại trắng đến thế?

“…” Lão ta nhìn tôi một cái, mắt lạnh băng: “Học trò, tôi nổi giận sẽ rất khủng khiếp đấy, đừng có giỡn với tôi!”

Xét về thân phận của hai bên, tôi thuộc dạng yếu mềm, hảo hán không để mình chịu thiệt, tôi đành cúi đầu, làm ra vẻ biết lỗi.

Hắn chuyển đề tài câu chuyện, cười híp mắt nói: “Học trò ngoan, sợ rồi phải không? Thầy giáo Mộ đây rất khoan dung độ lượng, chưa từng nổi nóng với sinh viên bao giờ.” Sau đó, lão dùng hai ngón tay nâng cằm tôi lên, lại bắt tôi phải ngẩng đầu nhìn. Rồi lão ta lại diễn thêm hai, ba lần nữa, cuối cùng bảo tôi làm lại cho lão ta xem.

“Đầu lưỡi, quan trọng là đầu lưỡi, đừng quá cứng, phải thả lỏng, sau đó nén hơi.” Lão ta nói.

“Tiểu Đồng, xong chưa?” Chính ngay lúc này, Bạch Lâm đột nhiên xuất hiện trước cửa phòng. Tình huống hiện giờ là: tôi đang ngẩng lên, nhìn vào mặt Mộ Thừa Hòa, còn Mộ Thừa Hòa thì đang dùng ngón tay nâng cằm tôi lên, dùng giọng nói mê hoặc lòng người nói với tôi: “Lưỡi thả lỏng, hãy làm nó mềm lại, rồi từ từ bật hơi ra.”

Bạch Lâm há hốc miệng đứng sững người bên ngoài, rồi lập tức định thần lại, phản ứng cực nhanh: “Tiếp tục, thưa thầy, cứ tiếp tục. Em không nhìn thấy gì cả.” Rồi chạy như bay ra ngoài.

“Sao rồi, Tiểu Bạch?” Tiếng đồng hương của Tiểu Bạch vọng lên ở đầu kia hành lang.

“Chẳng có gì, thầy Mộ đang hướng dẫn Tiểu Đồng làm bài tập.”

Câu cuối cùng tôi nghe được là vậy, sau đó thì hành lang không còn tiếng người nữa.

“Lạ thật, sao nó lại chạy nhỉ?” Tôi hồ nghi.

“Phải đó.” Mộ Thừa Hòa phụ họa theo. “Nào, chúng ta tiếp tục.”

Cuối cùng, tổn hao hết toàn bộ sức lực trong người tôi cũng chỉ có thể làm cho đầu lưỡi bật được hai, ba lần.

“Ghi nhớ phương pháp, về nhà cố gắng luyện tập, việc học không thể trong một lát là thành công được.” Mộ Thừa Hòa nói.

“Dạ!” Tôi lau mồ hôi, cuối cùng lão ta cũng chịu tha cho tôi rồi.

“Tuần sau, tôi vẫn sẽ chờ em ở đây.” Mộ Thừa Hòa bổ sung một cách rất tự nhiên.

“R… ắc!” Dường như tôi đã nghe thấy tiếng rạn nứt của tâm linh.

Lão lại gọi tôi: “Này trò.”

“Dạ có!”

“Em tên gì?”

“Tiết Đồng.” Tôi nói.

“Tiết Đồng.” Lão ta vừa đọc lại vừa cầm danh sách lên tìm tên của tôi.

“Tiết trong Tiết Bảo Sai, Đồng trong cây ngô đồng.” Tôi giải thích.

“Ngô đồng?” Hình như lão ta bật cười. “Phượng hoàng không phải cây ngô đồng thì không đỗ lại?”

“Không phải!” Ba mẹ tôi không văn hoa đến thế. “Ba em họ Tiết, mẹ em họ Đồng, nên đã đặt tên em là Tiết Đồng. Sau này có người xem bát tự nói em ngũ hành khuyết mộc, nên ba đã đổi chữ “đồng” trong tên em thành chữ “đồng” trong cây ngô đồng.”

“Ngũ hành khuyết mộc ư?” Lão ta nghe tôi nói thế thì cười he he. “Vậy thì tôi cảm thấy có một cái tên thích hợp với em hơn.”

“Là gì?” Tôi ngẩng lên.

“A Đồng Mộc[1].”

“%&*¥#…”

Một chút thiện cảm vừa có lập tức tan biến.

 

Tôi trở về ký túc xá, một chân đá tung cánh cửa phòng.

Bạch Lâm nhảy từ trên ghế xuống, bổ nhào tới ôm lấy tôi, hỏi: “Thế nào? Thế nào?”

“Còn dám hỏi, không chịu chờ người ta đã chạy về trước.”

“Thì mình ngại mà.” Mặt của Bạch Lâm đỏ lên, cô ấy cúi đầu.

Lát sau, cô ấy lại tiếp tục hỏi: “Rốt cuộc là thế nào?”

Tôi nhớ lại nét mặt của Mộ Thừa Hòa khi đặt tên cho tôi, hận đến mức nghiến răng kèn kẹt, không kiềm chế nổi gào lên: “Mộ Thừa Hòa, mình và lão ta không đội trời chung!”

“Tiểu Đồng à, tuy có câu “đánh là thương, mắng là yêu”, nhưng mà những chuyện thế này, vẫn nên thấp giọng một chút. Dù gì thì cũng là thầy trò với nhau… cái đó đó ấy mà.” Bạch Lâm ra vẻ thần bí, đá lông nheo với tôi.

“Cái đó nào?” Tôi chẳng hiểu gì cả.

“Ô kìa! Thì là cái đó đó.” Bạch Lâm tự nhiên thẹn thùng đánh tôi một cái.


[1] A Đồng Mộc là nhân vật cậu bé robot.

 

Tặng vòng may mắn nhân dịp phát hành bộ combo Hoa sen xanh

Các bạn độc giả thân mến!

Vậy là cuốn sách Hoa sen xanh tập 2 sắp được phát hành (dự kiến ngày 16/5 ở HN và 23/5 ở HCM), đem câu chuyện về tình yêu, tình anh em, tình bạn và những biến động thời cuộc to lớn trong cuốn sách đến với chúng ta một cách trọn vẹn. Trong cuốn sách, Kháp Na tặng Tiểu Lam viên ngọc linh hồn, còn Bát Tư Ba lại tặng nàng chuỗi vòng tay do chính chàng tự thiết kế và lựa chọn từng hạt để xâu chuỗi, cả hai đều mong rằng món quà đó sẽ thay họ để ở bên Tiểu Lam trong suốt cuộc đời này. 

Một chi tiết truyện nhỏ bé nhưng cảm động đã khiến Amun nảy ra một ý định, muốn tặng các bạn một món quà gì đó, thay cho Amun, thay cho tác giả Chương Xuân Di để các bạn luôn nhớ về Hoa sen xanh với những tình cảm tốt đẹp nhất. Một chiếc vòng có lẽ là phù hợp nhất. Có những chiếc vòng bằng đá, bằng pha lê… Nhưng cá nhân Amun nghĩ rằng một chiếc vòng gỗ là phù hợp hơn cả với không khí truyện của Hoa sen xanh, giản dị, mộc mạc nhưng ý nghĩa. Tuy không thể tận tay thiết kế và xâu từng chuỗi hạt tặng các bạn, nhưng chiếc vòng mà Amun dự định tặng cả nhà vẫn không hề mất đi ý nghĩa lớn lao của nó. Hy vọng món quà sẽ thay cho tất cả những lời chúc tốt đẹp không thể diễn đạt bằng lời mà Amun muốn gửi đến các bạn.

Amun dành tặng 500 chiếc vòng may mắn đi kèm với 500 bộ combo Hoa sen xanh (2 tập) và 300 chiếc vòng may mắn đi kèm với cuốn Hoa sen xanh tập 2. Như vậy các bạn đã mua tập 1 rồi cũng không cảm thấy mình bị thiệt thòi nhé!

Những cuốn sách có kèm quà tặng này sẽ được bán tại một số cửa hàng như sau:

1. Văn phòng Dinhtibooks Hà Nội và Sài Gòn

2. Trang web bán sách online 

3. Các cửa hàng tại Hà Nội

4. Các cửa hàng tại Sài Gòn

(Danh sách các cửa hàng cụ thể sẽ được Amun cập nhật vào thứ 2 ngày 13/5/2013)

Chú ý: Riêng tại Văn phòng Dinhtibooks tại Hà Nội và Sài Gòn, các bạn gửi email đăng kí mua sách đến địa chỉ pr.dinhtibooks@gmail.com. Tiêu đề ghi rõ “Đăng kí mua combo Hoa sen xanh” hoặc “Đăng kí mua Hoa sen xanh tập 2”. Nội dung email bao gồm Họ và tên, số điện thoại, số CMT. Đặc biệt, các bạn chỉ cần đăng kí qua email mà không cần đặt cọc tiền trước.

Thời gian đăng kí:
 từ thứ 7 ngày 11/5/2013 đến hết thứ 4 ngày 15/5/2013

Thời gian đến mua sách: trong vòng 10 ngày kể từ ngày phát hành (dự kiến 16/5 ở HN và 23/5 ở HCM), các bạn đã đăng kí xin mang CMT đến văn phòng để mua sách, sau thời gian đó Amun sẽ dành cơ hội cho các bạn khác có nhu cầu nhé! 

Chúc các bạn vui vẻ với món quà của Amun :X:X:X

Cánh thư 4.2

Hôm sinh nhật Vân, mọi người vào hùa đòi xem quà của Dương, anh liền lấy cớ chỉ có thể tặng riêng cho người tổ chức sinh nhật mà thôi. Vân nghe thấy vậy, nét mặt lộ rõ vẻ chờ đợi, hào hứng.

Mọi người vui đùa một lúc, sau đó thì giải tán, chỉ còn lại Cố Đình và tôi ở lại dọn dẹp. Mãi không thấy Dương hành động. Tôi sợ anh nuốt lời, bèn ra sức nháy mắt ra hiệu, chỉ còn thiếu nước giơ tay hô lớn: “Cố lên, cố lên” mà thôi. Dương ngần ngừ hồi lâu, cuối cùng hôn nhẹ lên trán Vân trước mặt tôi và Cố Đình.

Lúc đó xung quanh vô cùng yên tĩnh, thậm chí tôi còn có thể nghe thấy tiếng thở của mình. Trong khoảnh khắc dài dằng dặc đó, nét mặt Vân rạng ngời hạnh phúc, còn Cố Đình thì lộ rõ vẻ không tin.

Tuy nhiên, Dương à, anh có nhìn thấy không? Lúc đó nét mặt em thể hiện vẻ gì nhỉ?

 

Sau ngày hôm đó, Vân nghiễm nhiên trở thành cô gái hạnh phúc nhất thế gian, suốt ngày ríu rít nói cười, Cố Đình thì rất hậm hực. Sau đó không hiểu tại sao, Cố Đình biết được tin tôi là kẻ đầu têu vụ này, bèn trút bực sang tôi, mỗi lần nói chuyện với người khác về tôi đều phải nói xấu mấy câu.

Một hôm, đột nhiên Tô Tịnh nhìn tôi chăm chú. Buồn cười quá tôi liền nói, nàng tiên nhìn tớ thì thà tự đi soi gương còn hơn. Tô Tịnh liền nói với vẻ thần bí: “Có người nói trông cậu như phù thủy!”

Tôi nghe mà tức anh ách, tra khảo mãi mới biết hóa ra là Cố Đình tung tin gây chuyện. Tôi vốn là người thích giữ thể diện, lần này không chịu được nữa bèn đi kể với Cực. Thấy mắt tôi đỏ hoe, anh ta biết tôi buồn thật, bèn lấy món kẹo Mỹ mà anh ta rất thích ăn ra để đãi tôi. Thấy tôi biến bi thương thành món chén, Cực lại bắt đầu trêu: “Em cằm nhọn, tóc đen như vậy, trông hơi giống phù thủy thật!” Tôi trợn mắt, anh ta lại cười: “Sao tự nhiên lại đắc tội với Cố Đình? Cô nàng này ghê gớm lắm!”

Tôi liền kể sơ sơ cho anh ta nghe đầu đuôi câu chuyện. Cuối cùng, tôi hậm hực nói: “Tất cả đều tự nguyện mà! Người được lợi đâu phải là em!”

Lần này Cực không cười mà ngẩn người một lúc. Mãi mới trở về với thực tại, tung bài tiễn khách với tôi: “Ưu Ưu, anh còn có chút việc, em về trước đi, được không?”

Tôi ngờ nghệch về nhà, nghĩ bụng: “Hay là tên Cực này cũng là con gái như mình nên mới sáng nắng chiều mưa, trưa gió nhẹ như thế nhỉ?”

Tối hôm đó, mọi người tụ tập, Cực tỏ ra rất bực bội, mấy lần gây sự với Dương. Lúc đầu Dương nhịn anh ta, sau đó cũng nổi cáu, quát: “Lỗ A Cực, cậu điên rồi à? Sao tự nhiên lại giở thói lắm điều trước mặt con gái vậy?” Tôi chưa bao giờ thấy Dương và Cực như vậy, sợ run người, Vân thì chỉ biết cắn môi, nhìn Dương với ánh mắt lo lắng.

Sau đó mọi người ai về nhà nấy, Cố Đình đuổi theo tôi lúc này vẫn đang lầm lì, hỏi nhỏ: “Cậu có biết hôm nay Lỗ A Cực bị làm sao không?”

Tôi không muốn nói chuyện với cô ta, chỉ lắc đầu. Cố Đình liền cười nói: “Cuối cùng thì anh ta cũng không chịu được nữa rồi, tớ biết là anh ta không chịu được bao lâu đâu!”

Nghe thấy vậy, tôi lập tức ngước mắt lên với vẻ hết sức cảnh giác. Cố Đình liền cười rất ranh mãnh, nói: “Hê, chẳng lẽ cậu không biết à? Lỗ A Cực yêu thầm Vân lâu lắm rồi! Còn trước cả khi Vân đến với Lục Tây Dương cơ!”

Tôi cảm thấy sống lưng lạnh toát, thần người hồi lâu.

Mọi chuyện nhỏ trước đây lập tức tái hiện trong đầu: Cực thích nhìn trộm Vân hẹn hò, Cực thích trêu Vân, Cực luôn nhường nhịn Vân…

Tôi trở về với thực tại, tần ngần hỏi Cố Đình: “Vân có biết không?”

Cô ta liền cười khẩy, nói: “Sao lại không biết, nếu không có Cực thì làm sao cậu ấy quen được Lục Tây Dương!”

Tối hôm đó trời không có trăng, đường phố lạnh lẽo, vắng vẻ. Tôi ngồi bên đường đợi xe, nhìn xe cộ chạy qua chạy lại, nhưng không thấy chuyến xe mình đang đợi đâu cả, bất giác nước mắt trào ra.

Cực ơi, Cực, em thật có lỗi với anh!

Hôm sau gặp Cực ở nhà, anh ta vẫn tỏ ra rất bình tĩnh, còn cười bảo tôi tha lỗi cho thái độ khó chịu của anh ta ngày hôm qua. Tôi cảm thấy rất áy náy, nói chuyện cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Cực là người thông minh, nhận ra ngay vẻ bất thường, không cười nữa mà hỏi nhỏ: “Em biết hết rồi à?”

Năm chữ ngắn ngủi này khiến nước mắt tôi trào ra, suýt thì bật khóc thành tiếng, Cực giật bắn mình: “Bà cô tổ của tôi, có chuyện gì vậy? Nô tài có bắt nạt bà đâu!”

Bị anh ta trêu như vậy, tôi liền bật cười: “Anh cứ ỷ lại vào cái miệng lắm điều của anh đi!”

Cực cũng cười, nhưng nụ cười rất buồn: “Ngoài cái miệng này ra, anh chẳng có ưu điểm gì khác.”

Tôi rất bực mình vì sự nhụt chí đó, bèn khích lệ: “Cô gái nào thích anh chắc chắn sẽ rất hạnh phúc, em cam đoan như vậy!”

Cực lại tỏ vẻ coi thường tôi: “Em có gì để đảm bảo hả phù thủy?”

Tôi cười, đang định đánh anh ta thì đột nhiên anh ta lại buông một câu: “Ưu Ưu, em bảo liệu Vân có hạnh phúc không?”

Tôi nhìn vào đôi mắt trong veo của Cực, tự nhiên cảm thấy buồn vô cùng, bèn nói từng chữ một, rất kiên định: “Vân sẽ hạnh phúc anh ạ, vì cô ấy có anh đứng ra bảo vệ.”

Gió Bắc ngoài cửa sổ đột nhiên ùa vào, lạnh thấu xương. Tôi và Cực đều rùng mình. “Mùa đông đến rồi.” Cực thò tay ra đóng cửa sổ, tôi co ro trong chiếc áo mỏng rồi lặng lẽ ngồi yên.

Nhìn bầu trời xám xịt, tôi có linh cảm rằng dường như có chuyện gì đó sắp xảy ra.

Cực à, có phải hồi ấy anh cũng đã từng nghĩ như vậy hay không?

Bánh xe của số phận, một khi đã chuyển động thì chúng ta không thể quay trở lại được nữa.