Hoa sen xanh 8.3

– Khi đó tôi đã ngây thơ biết bao, tôi đâu biết, một con hồ ly biết nói tiếng người sẽ khiến con người sợ hãi nhường nào. – Tiếng cười đứt đoạn, ký ức đè nặng tâm can, tôi như vẫn còn cảm nhận được rõ ràng nỗi bàng hoàng và đau đớn tột độ khi ấy. – Nó nhặt một hòn đá, ném về phía tôi, vì không có sự phòng bị, tôi bị ném trúng giữa trán, máu chảy như suối.

Cậu ấy nhíu mày, gương mặt nhân từ, thương xót, bàn tay dịu dàng xoa lên trán tôi:

– Nó đã để lại vết sẹo hình hoa sen này sao?

Tôi gật đầu, hậm hực, nheo mắt nhìn ra khoảng trời mịt mù ngoài cửa sổ:

– Sau đó, gia đình thằng bé vội vã chuyển đi nơi khác. Tôi còn ngốc tới mức, không hiểu vì sao họ chuyển nhà… Sau lần đó, tôi phiêu bạt đến rất nhiều nơi, học được rất nhiều ngôn ngữ, nào là tiếng Mông Cổ, tiếng Hán, tiếng Tangut. Mỗi khi tôi có ý định kết bạn với con người, mỗi khi mở miệng cất lời, tôi đều nhận được những ánh mắt khiếp sợ. Ngay sau đó, các thầy mo, nhà sư, đạo sĩ sẽ đến làm phép, họ đốt những tờ giấy kỳ quái, nhảy những điệu nhảy kỳ quái. Cuối cùng thì tôi cũng hiểu, tất cả những điều đó là vì họ sợ tôi. Con người gọi những sinh linh biết phép thuật như tôi là yêu ma…

Tim tôi đau nhói, phải ngừng lại hồi lâu, tôi mới có thể tiếp tục câu chuyện, hai mắt đẫm nước:

– Sau khi trải qua tất cả những điều này, tôi quyết định trở về núi Côn Luân, sống một mình trong sơn động, nơi mà cha mẹ tôi từng sinh sống, và suốt một trăm năm sau đó, tôi không hề mở miệng nói với ai dù chỉ một tiếng.

Cậu ấy nhẹ nhàng vuốt ve lớp lông mịn màng trên lưng tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay cậu ấy thấm vào da thịt, cho tôi cảm giác tin cậy, ánh mắt long lanh, giọng nói của cậu ấy trầm ấm:

– Lam Kha, em đừng đi. Dù người đời có đối xử tàn tệ với em thế nào, ta và Kháp Na tuyệt đối không giống họ. Em cũng biết đó, thời gian đầu khi mới đến Lương Châu, cả bác và hai anh em ta đều rất khó thích nghi, sức khỏe không ổn định, lại không biết tiếng Mông Cổ nên ngoài bác ra, anh em ta không còn người thân và bạn bè nào khác. Em đã đến với ta và Kháp Na giữa lúc chúng ta cô đơn nhất. Chỉ cần em bằng lòng, ta và Kháp Na sẽ là người thân của em. Chúng ta sẽ không cho phép bất cứ ai làm em bị tổn thương.

Vì sao sống mũi tôi lại cay sè thế này? Tôi hít một hơi thật sâu, nghiêng đầu về hướng khác:

– Sở dĩ tôi đi theo cậu ngần ấy năm là vì tôi muốn đạt được mục đích nghe giảng pháp.

– Vậy thì em cứ nghe đi. – Cậu ấy nở nụ cười tươi tắn, khóe môi uốn thành một đường cong tuyệt đẹp. – Nếu phép tu tập của ta mà hữu ích cho việc tu luyện của em thì còn gì bằng! Phật pháp sinh ra vốn là để thuyết giảng cho người có duyên với đạo Phật. Phật Tổ công bằng lắm, ngài độ hóa cho mọi sinh linh. Lam Kha, em là thú linh, kết tụ khí thiêng của cả trời và đất, em xứng đáng để tu tập hơn cả những người tu hành như ta đó.

Tôi ngước nhìn cậu ấy, bắt gặp cặp mắt thuần khiết vô ngần, ánh mắt long lanh, rạng rỡ chiếu sáng cả những góc u tối, ẩn sâu trong tim tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi như đắm chìm giữa một vực nước trong veo, hun hút. Đáng ghét quá, có thế mà khóe mắt tôi cũng ướt nhòe.

– Mà không lẽ em đành lòng rời xa Kháp Na ư? Mấy năm qua sống trong Vương phủ, tuy đệ ấy không nói nhưng ta biết cuộc sống của đệ ấy không vui vẻ chút nào. Công chúa… – Cậu ấy thở dài, lắc đầu, hai hàng lông mày xô lại, vẻ mặt xót thương. – Mới mười ba tuổi mà đệ ấy đã phải đối diện và chịu đựng những khốn khổ mà chỉ những người trưởng thành mới phải chịu đựng. Ta không thể ở bên bao bọc, che chở cho đệ ấy, nhưng may mà có em, em đã mang lại niềm vui cho đệ ấy nên ta cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.

Nhắc đến Kháp Na, lòng tôi quặn thắt, nỗi xót thương dâng trào. Chú nhóc đáng thương ấy suốt bốn năm qua đã nếm đủ mùi cay đắng trong phủ Vương gia. Thái độ khinh miệt, lạnh nhạt của Mukaton chỉ là chuyện nhỏ, hễ bực mình là cô ta quăng đồ, đáng ghét hơn là cô ta thường ra tay đánh đập Kháp Na. Thời gian đầu, mỗi lần bị chửi mắng, đánh đập, chú nhóc chỉ biết thu mình vào góc giường, ôm chặt lấy tôi, lặng lẽ khóc. Về sau, bất luận Mukaton có nói gì, làm gì, chú nhóc cũng không hề đáp trả, dù chỉ một tiếng. Hằng ngày, chú nhóc tránh không phải chạm mặt Mukaton như tránh tà, mỗi lần nhìn thấy cô ta là khiếp sợ bỏ chạy như thỏ con đụng phải hổ dữ. Mukaton thường ra ngoài cưỡi ngựa, bắn cung hoặc đi thăm bạn bè, những lúc cô ta không có nhà, Kháp Na mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, tinh thần cũng thoải mái hơn nhiều.

Mỗi ngày, Kháp Na phải học tiếng Mông Cổ một canh giờ, luyện tập cưỡi ngựa, bắn cung, đấu vật một canh giờ, sau đó đến đền Hoán Hóa theo học Phật pháp với bác và anh trai một canh giờ nữa. Ngoài ra, với thân phận là con rể của Vương gia Khoát Đoan, chú nhóc còn phải tham dự các buổi tiệc trong Vương phủ hoặc đi thăm hỏi các quý tộc Mông Cổ trong dòng tộc. Chú bé loắt choắt ấy buộc phải nói những lời khách sáo, lễ nghi của người lớn, phải khoác trên mình đủ mọi thứ mặt nạ của người lớn, phải ép mình đóng vai một người lớn. Tôi cảm thấy xót xa khi nhận thấy nụ cười trên gương mặt chú nhóc ngày càng vắng bóng, mỗi lúc chỉ có hai chúng tôi, tôi ra sức chọc cho chú nhóc cười, cùng chú nhóc chơi những trò chơi con trẻ mà chú nhóc thích. Chỉ những lúc như thế, tôi mới thấy được nụ cười hồn nhiên, tươi tắn nhất mà tôi hằng yêu thích.

Nhiều lần tôi muốn cất lời an ủi chú nhóc nhưng lại không dám. Vết sẹo trên trán cứ mãi ám ảnh và luôn nhắc nhở tôi về những ký ức hãi hùng với vẻ mặt kinh hoàng của con người khi họ nghe tôi nói tiếng nói của họ. Trong lòng tôi, Kháp Na quá ư thuần khiết, đáng yêu nên tôi sợ, nếu biết tôi là yêu tinh, những kỷ niệm đẹp đẽ về chú bé sẽ tan biến trong tôi…

– Nếu biết em nói được tiếng người, chắc chắn Kháp Na sẽ rất vui. – Dường như đọc được suy nghĩ của tôi, Bát Tư Ba mỉm cười, xoa đầu tôi. – Chắc chắn đệ ấy luôn hy vọng em có thể trò chuyện được với đệ ấy…

r

Tôi nhớ lại lịch sử triều Nguyên, trầm ngâm:

– Quý Do Hãn lên ngôi Đại hãn được một năm thì đột tử, sau khoảng thời gian dài chọn lựa, vị trí Khả hãn được trao cho Mông Kha. Mông Kha là con trai của Đà Lôi (con trai út của Thành Cát Tư Hãn), anh ruột của Nguyên Thế Tổ Hốt Tất Liệt. Sau khi Mông Kha lên ngôi, chính quyền Mông Cổ được chuyển từ chi phái Oa Khoát Đài sang chi phái Đà Lôi.

Chàng trai trẻ trầm tư một lát mới cất lời:

– Tôi nhớ, sách sử chép rằng, để đạt được mục tiêu thống trị, mỗi khi công phá thành công một vùng đất, người Mông Cổ sẵn sàng tiếp nhận tất cả các tôn giáo tồn tại ở vùng đất đó. Bởi vậy, ngoài Saman giáo, hoàng thất Mông Cổ còn tin theo các tín ngưỡng Phật giáo, Kitô giáo, Đạo giáo.

Chàng trai trẻ nhíu mày nhìn tôi, vẻ băn khoăn:

– Hốt Tất Liệt gặp Bát Tư Ba lẽ nào chỉ vì muốn nghe giảng pháp?

Tôi giật mình, chàng trai này thông minh quá! Tôi gật đầu tán thưởng:

– Sau khi chính quyền Mông Cổ được chuyển từ chi phái Oa Khoát Đài sang chi phái Đà Lôi, vì là em cùng một mẹ của đương kim Khả hãn nên Hốt Tất Liệt trở thành người có quyền cao chức trọng, được Mông Kha giao nhiệm vụ thống lĩnh quân đội miền Nam. Ông ấy đóng quân ở Lục Bàn Sơn là để chờ dịp chiếm lấy Đại Lý ở Vân Nam. Khi ấy, Tứ Xuyên vẫn thuộc quyền cai trị của nhà Nam Tống, nếu muốn đến được đất Đại Lý, Hốt Tất Liệt buộc phải vượt qua vùng đất của người Tạng ở Cam Túc và Thanh Hải. Hốt Tất Liệt triệu kiến Ban Trí Đạt là để tìm hiểu về văn hóa, lịch sử của người Tạng, đảm bảo cuộc hành quân đến đất Tạng được thuận lợi. Không ngờ, Ban Trí Đạt lại cử nhà sư trẻ Bát Tư Ba mới mười bảy tuổi đi thay mình. Đó là lần gặp gỡ đầu tiên của Bát Tư Ba với Hốt Tất Liệt. Khi ấy, Bát Tư Ba không hề biết rằng, cuộc gặp gỡ này có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với cuộc đời của cậu…

 

Nở rộ 8.1

Chương 8

 

Về đến nhà, Cố Yên liên tục kêu đói.

“Gần đây em ăn nhiều nhỉ?” Lương Phi Phàm ôm cô vào lòng, hỏi.

Cố Yên lườm anh một cái: “Chẳng phải anh làm em mệt sao?”

Lương Phi Phàm yêu đến chết cái điệu bộ nũng nịu của cô, anh lại…

Cố Yên mệt mỏi đẩy anh ra, anh thật không muốn làm cô tổn thương trong lúc này.

“Phi Phàm!”

“Sao em?”

“Em không biết là anh ta cũng hẹn các anh. Em… Hôm nay em mới gặp lại anh ta, anh ta nói cùng nhau ăn bữa cơm gặp mặt, em… cũng muốn nói rõ với anh ấy, em… em không biết anh ấy cũng hẹn cả các anh nữa.”

Cố Yên bối rối giải thích. Lương Phi Phàm thấy thái độ lúng túng của cô, lòng anh lại cảm thấy ấm áp lạ thường.

“Lúc đó nhìn thấy em và anh ta đi vào, anh cũng cảm thấy hơi bực mình…” Lương Phi Phàm bình tĩnh nói. “Nói đúng hơn… là anh sợ. Ngày đó, anh gặp em muộn hơn anh ta một năm, anh đã dùng bảy năm nay để bù đắp lại… Yên Nhi, anh nói cho em biết những lời từ đáy lòng anh, em cũng phải nói cho anh những điều em đang suy nghĩ, được không? Rốt cuộc em đang nghĩ gì?”

Lương Phi Phàm thấy cô đang thật sự mềm lòng, nên quyết định nói chuyện với cô.

Cố Yên dựa vào vai anh, im lặng không nói.

“Theo anh bao nhiêu năm nay, em biết anh rất thương em… Mặc dù… em không thể hứa trước với anh điều gì… nhưng, anh rất quan trọng đối với em.”

Lương Phi Phàm ôm chặt cô vào lòng, dường như ngay lúc này đây, anh muốn thân thể của anh và của cô hòa vào làm một.

Xem thái độ của cô tối nay, anh cũng có thể đoán được phần nào lời cô nói, chỉ là anh thật không ngờ cô lại nói… anh là một người rất quan trọng đối với cô.

Cô bé của anh, em biết không, vì câu nói này, phải mất bao nhiêu cái bảy năm nữa, anh cũng bằng lòng chờ!

Anh ôm cô chặt tới nỗi cô có chút không thoải mái: “Phi Phàm… không phải anh đang khóc đấy chứ?”

“Phi Phàm?”

“Phi Phàm, anh làm em đau đấy!”

Anh nới rộng vòng tay, nhưng vẫn ôm cô âu yếm, im lặng không nói.

Một lúc lâu sau, Cố Yên như đã chìm vào giấc ngủ trong vòng tay êm ái của anh. Anh cúi xuống, ghé sát tai cô thì thầm.

“Vâng?”

“Yên Nhi, em lấy anh nhé?”

“Ừm… Ah?” Cố Yên ngủ thiếp đi.

Lúc này, anh đang rất nghiêm túc.

Mấy năm anh, lúc nào anh cũng muốn đề cập với cô về vấn đề này, chỉ là… nhìn thấy dáng vẻ vô tư lự của cô, anh lại không dám nói. Cho đến giờ, hai người vẫn chưa nói tới chuyện kết hôn.

Nhưng trong lòng anh cũng hiểu… cô… e rằng không muốn kết hôn với anh.

“Phi Phàm!” Cố Yên đứng lên, lưng quay lại phía anh, nói: “Chúng ta cứ như thế này… chẳng phải là rất tốt sao?”

Lòng anh buốt lạnh, cũng phải thôi, là anh đang sốt ruột.

“Anh biết rồi, em đi tắm đi, anh đi hâm lại đồ ăn cho em.” Anh dịu dàng nói, rồi quay người đi xuống bếp.

 

Người cũ lâu ngày không gặp, một khi gặp lại, quá khứ tươi đẹp lại hiện về gần gũi, thân thương.

Người mà Cố Yên cảm thấy thân thiết ngày nào cũng đến. Anh ấy ngồi trong xe, dường như không muốn làm ảnh hưởng tới cuộc sống hiện tại của cô, anh chỉ đứng từ xa quan sát. Có lúc, không kìm lòng được, cô nhìn về phía anh, anh lại tươi cười bước xuống xe, nói chuyện với cô vài câu.

Lương Phi Phàm biết chuyện, anh hy vọng cô sẽ không đi làm nữa, vì chuyện này, hai người họ lại giận nhau.

Buổi chiều, Cố Yên đứng bên cửa sổ trên lầu nhìn xuống, theo thói quen, cô lại nhìn về phía gốc cây cổ thụ.

Hôm nay, Phương Diệc Thành không tới.

Không hiểu sao, cô lại thấy trong lòng bồn chồn, hình như cô đang mong chờ anh ấy tới?

Cô vội vàng bắt taxi đến Lương thị, nỗi lo lắng trong lòng đang dâng lên.

Cánh cửa bật mở, Lương Phi Phàm nhíu mày nhìn ra, sự lạnh lùng trong đôi mắt biến mất, thay vào đó là sự
vui mừng.

Ôm cô vào lòng, hôn lên má cô, anh vui mừng nói: “Sao hôm nay lại có thời gian tới thăm anh thế?”

“Bản quan đi thị sát dân tình.” Vừa nói cô vừa véo má anh, cười ranh mãnh.

Anh cũng cười: “Ồ! Là kiểm tra đột xuất hả?”

“Anh giấu bảy mươi hai phi tần ở đâu rồi? Kêu ra đây để bản quan gặp mặt!”

“Quỷ con!” Anh ôm cô chặt hơn. “Nhớ anh rồi à?”

Thư ký Lâm rụt rè gõ cửa, mang đồ ăn đã được hâm nóng tới, nhìn gương mặt tươi cười của ông chủ, cô thở phào nhẹ nhõm. Mấy ngày nay, ngày nào cô cũng phải thay bộ ấm chén mới trong phòng. Mấy giám đốc chỉ được nghỉ mấy tiếng một ngày, còn lại luôn luôn trong tình trạng sẵn sàng đối phó với tính khí thất thường của ngài tổng. Chỉ có mỗi việc vào hỏi ngài tổng bữa trưa ăn gì mà lần nào cô cũng bị quát cho nước mắt giàn giụa.

Những ngày tháng khổ cực đã qua rồi…

Trên đường tới công ty, đi qua tiệm cơm, nhân tiện cô mua vài hộp bánh chẻo và thịt xiên chua cay nướng, định làm quà cho cô thư ký, ai ngờ, Lương Phi Phàm lại ăn gần hết.

“Anh chưa ăn trưa à?” Cố Yên ngạc nhiên hỏi, giờ đã là buổi chiều. Cô ngồi xuống cạnh anh, lấy miếng bánh chẻo bỏ vào miệng cho anh. Lương Phi Phàm há miệng ngậm luôn bánh chẻo lẫn ngón tay cô, động tác rất gợi tình khiến mặt cô lại đỏ ửng. Cô đánh vào vai anh một cái rồi lau ngón tay lên áo anh.

“Ăn một mình, anh không thấy ngon.”

Nghe giọng anh oán trách như đứa trẻ con, cô không khỏi buồn cười: “Thế lần sau muốn ăn hai mình thì nhớ mời em nhé, nhưng phải nhớ hẹn em trước đấy!”

Lương Phi Phàm đã ăn hết chỗ đồ ăn, anh mở chai rượu vang, chậm rãi uống từng ngụm: “Anh tưởng… lịch hẹn của em kín rồi!”

Cố Yên biết trong lời nói của anh có ý châm chọc, cô không thèm để ý vì không muốn lại to tiếng ở đây.

Thấy Cố Yên không phản ứng gì, anh lại càng tức điên lên: “Thế nào? Hôm nay đến để cảm ơn anh đã không ngăn cản em và người ấy đến với nhau à?”

Cố Yên cũng bị anh làm cho tức điên lên: “Anh cho là thế thì là như thế đấy!”

Giọng cô như thách thức, làm thổi bùng ngọn lửa nóng giận đang cháy hừng hực trong anh. Anh đứng dậy, bế xốc cô đặt xuống sofa, chỉ một thoáng sau, quần áo của cô đã rơi vương vãi dưới chân ghế, tiếp theo đó, chỉ còn tiếng rên rỉ như van xin anh hãy nhẹ nhàng hơn…

Ký ức độc quyền 1.3

3

 

Môn Nga văn một tuần có hai tiết, được xếp vào tối thứ Hai.

Không ngờ số lượng sinh viên đăng ký học tiếng Nga năm nay lại tăng vọt như thế, hoàn toàn vượt khỏi dự tính của khoa, bởi thế chúng tôi không thể không chuyển qua phòng học lớn hơn, lớp học tiếng Nga này hoàn toàn có xu thế đuổi kịp tiếng Pháp và trội hơn cả lớp tiếng Nhật, tiếng Đức.

Trước khi tiết học đầu tiên bắt đầu, thầy chủ nhiệm khoa Nga đặc biệt đến thăm lớp, thực ra là thầy đến cổ vũ, động viên mọi người cố gắng học tập. Nhìn những học trò ham học hỏi ngồi chật cả giảng đường, thầy nghẹn ngào nói: “Các trò, nhớ năm xưa, Học viện Ngoại ngữ của chúng ta chỉ mới là khoa Ngoại ngữ, và chỉ có một chuyên ngành tiếng Nga. Lúc ấy, khắp nơi trong cả nước đều dấy lên phong trào học tiếng Nga, người không biết tiếng Nga cũng xem như mù chữ. Sau này, cùng với sự giải thể của Liên Xô, thực lực của Nga ngày càng suy yếu, có người thậm chí còn cho rằng môn tiếng Nga của chúng ta đã đi đến đường cùng. Hôm nay, nhìn thấy các em như thế này, tôi mới biết mùa xuân thứ hai của tiếng Nga lại sắp đến rồi!”

“Lão Phó kích động ghê.” Tôi nói: “Cảm động đến sắp khóc rồi kìa!”

“Phải đó. Thầy ấy mà biết được sự thật, chắc sẽ khóc ghê hơn.” Bạch Lâm nói.

 

Giảng viên dạy tiếng Nga tên là Trần Đình, từng du học ở Moscow, năm trước mới bắt đầu dạy học. Học viện Ngoại ngữ rất ít nam sinh, giảng viên nam lại càng ít, giảng viên nam trẻ tuổi thì đếm trên đầu ngón tay, cho nên, chỉ cần là thầy giáo hơi trẻ tuổi một chút, mà chưa có vợ thì quả thật là động vật quý hiếm, nếu như người đó lại có gương mặt điển trai một chút nữa thì đúng là thần tượng cấp ngôi sao quốc tế của đa số sinh viên.

Trần Đình chính là một trong số đó. Dáng người cao to, đeo cặp kính trông rất trí thức, nghe nói thầy ấy còn rất nho nhã.

Nhưng trong tiết tiếng Nga đầu tiên, khi nhìn thấy thầy ấy, tôi đã thất vọng tràn trề: “Như vậy mà cũng gọi là đẹp trai à?”

Bị người khác lừa rồi! Thật hối hận vì đã không tự mình đi kiểm chứng.

Bạch Lâm nói, hai mắt sáng lấp lánh: “Như thế còn không đẹp trai ư? Cậu thử nói cho mình nghe xem một người đẹp trai là thế nào?”

Tôi lấy ví tiền, rút tấm hình trong đó ra, nói: “Người này mới là thiên hạ đệ nhất anh tuấn.”

Bạch Lâm vô cùng hào hứng cầm tấm hình xem. Bức ảnh chụp hai người, đứng bên cạnh tôi là một người trung niên mập mạp, trắng trẻo với cái bụng bia nhô ra, gương mặt tươi cười vui vẻ như Phật Di Lặc.

“Thôi, đừng có mà lấy tư thế oai hùng của ba cậu ra để chế giễu tụi này nữa.” Bạch Lâm nói chẳng nể nang: “Cũng chẳng biết là hình tượng của ba cậu quá vĩ đại, hay là toàn bộ tam quan: nhân sinh quan, giá trị quan, thẩm mỹ quan của cậu có vấn đề đây?”

“Cậu mới là tam quan có vấn đề ấy.” Tôi luôn cảm thấy đàn ông phải như ba tôi mới được gọi là anh tuấn.

 

Trần Đình đứng trên bục giảng nói: “Tôi là người không có thói quen điểm danh. Tôi luôn cảm thấy nếu phải dùng cách điểm danh để duy trì số lượng sinh viên đến lớp thì thật là việc rất đáng buồn.”

Bên dưới có nam sinh lén vỗ tay.

“Nếu các bạn cảm thấy tôi giảng bài tẻ nhạt, hoặc có chuyện đột xuất thì có thể không đến, cũng không cần phải xin phép, nhưng…” Trần Đình mỉm cười. “Đã đến rồi thì phải trăm phần trăm nghiêm túc.”

Thật ra, môn Ngoại ngữ 2 này và những môn đại cương kia đều là những môn học bắt buộc, có chút cảm giác vô bổ, chẳng mang lại lợi ích gì. Nhưng Trần Đình là người rất kiên nhẫn, làm việc cũng vô cùng trách nhiệm. Lớp học mở đầu với ba mươi ba chữ cái tiếng Nga, bắt đầu cuộc sống Anh – Nga lẫn lộn.

 

Sau giờ tự học, tôi và Bạch Lâm xách ấm đi lấy nước, trên đường đi, bất ngờ bắt gặp tên Chung Cường hại tôi phải chịu oan ức đang học ở lớp kế bên.

Tôi dùng ánh mắt lạnh như băng liếc hắn một cái.

“Tiểu Đồng à, chuyện đó về sau cũng đâu có gì đâu, cậu tha cho tôi đi mà!” Chung Cường nói.

“Hừ… Tiểu Đồng, Tiểu Đồng là để cậu gọi sao?” Bạch Lâm mắng. “Loại đàn ông không có trách nhiệm, mặc kệ hắn đi.” Dứt lời, Bạch Lâm liền kéo tôi đi.

Trên đường đi, Bạch Lâm nói với tôi: “Ông thầy bắt cậu lần trước xem ra cũng tốt đó chứ, chẳng làm gì cậu cả, mà sao tụi mình chưa từng gặp thầy ấy trong trường nhỉ?”

“Có phải là thầy giáo hay không còn chưa chắc ấy chứ. Nhìn dáng vẻ của lão y như là du côn, không chừng còn là một tên giả mạo.”

Mặc dù sự việc đã trôi qua được hai tháng, nhưng hễ nhắc đến ông thầy ấy là tôi lại thấy tức tối.

 

Tiết học của Trần Đình quả nhiên rất thú vị, thầy ấy cũng rất vui tính. Nhưng sức hút của giáo viên nói thế nào thì cũng vẫn không bằng chốn phồn hoa và phòng game online bên ngoài. Qua một tháng, sau khi tất cả sinh viên phát hiện thầy thật sự không điểm danh thì bắt đầu trốn tiết.

Nào ngờ hôm nay, bảy giờ một phút, Trần Đình chưa đến.

Bảy giờ năm phút, Trần Đình vẫn chưa đến.

Trong phòng học, mọi người bắt đầu rù rì to nhỏ.

“Không phải là quên rồi chứ?” Có người hỏi.

“Sao lại thế được, mọi lần thầy Trần rất đúng giờ.” Có người nói.

Ngay lúc tiếng bàn tán trong lớp càng lúc càng to thì một người đàn ông bước vào. Người đó, tay kẹp một quyển sách, thong dong bước lên bục giảng, rồi nhìn xuống lớp học, cười nhẹ một cái: “Thầy Trần có việc không lên lớp được, tôi đến dạy thay, không ngờ phòng học lại khó tìm đến vậy.”

Toàn bộ nữ sinh trong lớp bị vẻ ngoài của người này hớp hồn, ngồi thừ cả ra… ngoại trừ tôi!

Tôi nắm chặt tay, đột nhiên nhớ đến câu tục ngữ: “Gặp được kẻ thù, muốn lòi con mắt.” Người đàn ông này chẳng phải ai khác, chính là ông thầy giả mạo sau khi bắt quả tang tôi quay bài xong đã biến mất tăm mất tích trong trường như một làn khói trắng.

Giờ đây, đúng thật là lê gót khắp hang cùng ngõ hẻm tìm không thấy, khi tìm được lại chẳng tốn chút hơi sức.

“Thầy Trần tạm thời đi công tác xa, tôi sẽ thay thầy Trần dạy các em môn tiếng Nga.” Người đó nói.

Có nữ sinh giơ tay lên: “Thưa thầy, thầy dạy môn tiếng Nga sao? Sao tụi em chưa từng thấy thầy?”

Tôi hiểu, ý của bạn đó là: “Thầy ơi, nếu như thầy là giảng viên của Học viện Ngoại ngữ, vậy thì thầy đã trốn khỏi vòng điều tra của tụi em bằng cách nào thế?”

Người đó nói: “Không phải, tôi không phải giảng viên tiếng Nga.”

Mọi người đồng thanh “ồ” lên một tiếng.

“Không phải dạy tiếng Nga mà cũng dám nói là đến dạy thay.” Tôi nói, đầy vẻ oán hận.

“Nhưng mà…” Người đó ngừng lại. “Tôi từng sống ở Nga sáu, bảy năm, chắc là trình độ cũng không kém thầy Trần của các em đâu.”

Mọi người lại “ồ” lên một tiếng, ý nghĩa hoàn toàn khác với tiếng “ồ” lúc nãy.

Tôi bĩu môi, đúng là kiêu căng.

Biết nói vài câu tiếng Nga thì giỏi lắm sao? Tôi nói tiếng Anh, thầy có hiểu không? Đã là người đáng ghét thì từ đầu tới chân, từ trong ra ngoài, đều khiến người ta phát ghét.

Một nữ sinh khác hỏi: “Thầy ơi, có thể cho chúng em biết tên của thầy được không ạ?”

“Tôi họ Mộ.” Người ấy nói xong liền cầm viên phấn ở trên mặt bàn lên, lướt soạt soạt trên bảng đen, ba chữ với nét viết rất tự nhiên, phóng khoáng hiện lên: Mộ Thừa Hòa.

Người đó quay lại, đôi mày dãn ra: “Các bạn có thể gọi tôi là thầy Mộ, Tiểu Mộ, Lão Mộ. Đương nhiên…” Thầy ném viên phấn kẹp giữa hai ngón tay vào hộp, đuôi mắt nhướn lên, cười dịu dàng. “… Sau giờ học, muốn gọi tôi là Thừa Hòa cũng được.”

Bạch Lâm bất chợt nắm lấy tay tôi, xúc động nói: “Tiểu Đồng, thầy này cười trông thật là…” Cô ấy chau mày. “Hình dung thế nào nhỉ, là một câu thành ngữ bốn chữ, có ý diễn tả đối phương rất đẹp, câu ấy là gì nhỉ?”

Tôi nghiến răng đáp: “Hại nước hại dân!”

Bạch Lâm: “…”

Cánh thư 3.2

 

Bốn đứa chúng tôi cứ lang thang chơi bời như thế, dường như tình cảm giữa Vân và Dương cũng ngày càng mặn mà, suốt ngày nhờ chúng tôi làm lá chắn. Đúng thời điểm đó, nhà trường lại tổ chức một đợt diễn tập văn nghệ chào mừng lãnh đạo cấp trên tới thăm trường, đội múa thường xuyên phải ở lại trường sau khi tan học để tập luyện, rất muộn mới được về. Tôi không thể có thuật phân thân, Vân đành gọi một cô bạn khác thay tôi. Cô bạn đó tên là Cố Đình, kém tôi một tuổi, bố mẹ làm lãnh đạo. Vân nói bình thường cô bạn này rất hống hách, kiêu căng, nhưng trước mặt Dương lại tỏ ra rất hiền lành. Cực thì có cảm giác rằng cô bạn này có ý đồ gì đó, bảo Vân phải cẩn thận.

Vì là một trong những người múa chính nên hội diễn văn nghệ đã hành hạ tôi khốn khổ. Thực ra tôi không phải là người múa đẹp nhất, người mà cô giáo đánh giá cao nhất là Tô Tịnh – quản ca lớp tôi. Đó là cô bạn xinh xắn nhất mà tôi từng gặp, đôi mắt to tròn sáng ngời, mỗi khi cười để lộ hai má lúm đồng tiền rất duyên. Cộng với dáng người thon thả, điệu múa thướt tha, mọi người tặng cho Tô Tịnh biệt hiệu “Tô Đát Kỷ”[1], qua đó có thể thấy vẻ duyên dáng của cô ấy. Nhưng chắc là cô giáo thấy tôi có kinh nghiệm làm cán bộ lâu năm, biểu diễn tự tin, nên mới đưa tôi vào cho lực lượng thêm hùng hậu.

Hồi đó còn có một cậu bạn khác được cô giáo coi trọng nữa là Kỳ Duy. Anh chàng này có thể gọi là bạn thuở “truổng cời” của tôi: cùng chào đời trong một bệnh viện, cùng cai sữa, cùng đi học mẫu giáo, rồi lại cùng mếu máo bước chân vào lớp một… Tóm lại là một anh chàng âm hồn bất tán, luôn đeo bám tôi. Hiện giờ cậu ta lại trở thành vai múa nam duy nhất trong đội, khiến lần nào nhìn thấy khuôn mặt xinh xắn như con gái của cậu ta, tôi đều buồn cười: Cậu là con trai thật không đấy? Tại sao suốt ngày loanh quanh bên đám con gái vậy?

Nhưng cô giáo lại cứ thích ghép tôi và cậu ta thành một đôi, dù là múa hay làm MC, mỗi lần nhìn thấy, cô giáo lớp bên cạnh đều cười trêu: “Đúng là đôi kim đồng, ngọc nữ.” Tôi nghe mà muốn trợn mắt. Kỳ Duy là anh chàng bề ngoài thì yếu đuối, nhưng tính tình lại ngang ngạnh. Bình thường ít nói, nhưng lại rất nóng tính, làm phật ý cậu ta thì không biết mình sẽ chết thế nào, ai mà thèm dính dáng với cậu ta chứ?

Nói thì cứ nói vậy thôi, lần nào tập múa xong, tôi vẫn phải về nhà cùng Kỳ Duy. Ai bảo tôi không biết đi xe đạp! Nhà cậu ta lại gần nhà tôi. Và thế là một thời gian, trên con đường rợp bóng mát ngoài trường, luôn thấy một anh chàng đạp xe đạp phởn phơ đi trước, một cô nàng hậm hực đuổi theo, vừa chạy vừa gọi như sắp khóc: “Dừng lại đi! Hôm nay tớ vẫn chưa dám nhảy xe đâu!”

Khó khăn lắm mới nhảy được lên xe, hai đứa tôi gần như không nói gì nữa, tóm lại là tôi mệt rã rời. Hôm nào được cô giáo khen trong giờ học múa, Kỳ Duy sẽ ngâm nga hát một bài. Tôi ngồi sau, nhìn bóng dáng gầy guộc và cái cổ cao lêu nghêu của cậu ta. Gió thổi tung mái tóc hung của cậu ta, phất phơ theo tiếng hát, đột nhiên tôi có một cảm giác: kẻ đang ra sức đạp xe này thực ra là một con ma.

Nhưng con ma này cũng có rất nhiều chuyện khôi hài, tôi thường lôi ra để trêu chọc Kỳ Duy, kinh điển nhất là chuyện xảy ra hồi học mẫu giáo lớn. Hồi đó chúng tôi đều còn nhỏ, phương tiện giao thông cá nhân duy nhất là xe cút kít. Chỉ riêng bố của Kỳ Duy là ngoại lệ, mua cho con trai một chiếc xe đạp. Kết quả là vừa biết đi, cậu ta đã đạp xe khắp sân, vẻ rất ta đây. Một lần, tôi và bạn bè cùng lớp đang đạp xe cút kít ở cổng trường mầm non, cậu ta đạp xe vụt qua, khiến tất cả mọi người đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ. Thấy cậu ta chuẩn bị lao vào cổng trường, tôi đang định phát biểu cảm tưởng thì không thấy bóng dáng cậu ta đâu nữa. Mọi người liền ồ lên, Lưu Đức Hoa trong phim Truyền thuyết cực tốc cũng không nhanh như thế! Kết quả là tìm kiếm một hồi mới phát hiện hóa ra “ngài” ta ngã sau vườn hoa và nằm im không nhúc nhích, chiếc xe đạp bên cạnh cũng gãy vỡ lung tung, chỉ còn bánh xe đang quay tít.

Mỗi lần kể đến đây, tôi đều cười như nắc nẻ. Cậu ta cay cú tôi lắm nhưng không biết phải làm gì, khuôn mặt trắng trẻo đỏ bừng lên, tựa như ráng chiều, rất ngộ. Thế là tôi liền ôm bụng chỉ vào cậu ta, nói: “Kỳ Duy, cậu giống con gái quá!”

Thời gian đó, cậu bạn ngồi trước tôi ngày càng trầm mặc, cổ quái. Tôi không hiểu tại sao, nhưng cũng ngại không dám hỏi. Bỗng một hôm, tôi đột nhiên phát hiện thấy có mẩu giấy kẹp trong sách, viết rằng: “Trác Ưu, tớ hận cậu!” Chữ viết rất to, nhìn rất đáng sợ, tôi xem kỹ thì thấy ký tên là cậu bạn ngồi bàn trước. Tôi nghĩ đi nghĩ lại, không biết mình đáng hận ở điểm nào, đành bấm bụng hỏi lại. Kết quả cậu ta trả lời như sau:

Tớ căm ghét khi nhìn thấy cậu thân thiện với các bạn trai khác! Tớ biết là cậu không hề thích tớ! Người cậu thích là Kỳ Duy!!!

Mấy dấu chấm than liên tiếp tựa như quả lựu đạn ném thẳng vào trái tim tôi. Tôi tức nổ đom đóm mắt. Tại sao cậu ta lại nói tôi thích người khác? Tôi là học sinh ngoan không thể chê ở điểm nào, tôi là tương lai của đất nước, làm sao có chuyện thích một anh chàng chẳng khác gì con gái chứ? Lại còn dám yêu sớm nữa? Đây thực sự là nỗi sỉ nhục lớn đối với nhân cách của tôi!

Giận quá mất khôn, tôi quên hẳn lời mẹ đã từng dạy: “Chuyện này không nên để đến tai cô giáo, phải khéo léo giải quyết”, lập tức đưa ngay mẩu giấy cho cô chủ nhiệm, lại còn rơm rớm nước mắt để chứng tỏ mình hoàn toàn trong sáng, vô tội. Không hiểu tại sao chuyện này lại đến tai hiệu trưởng, sau đó cô giáo liền gọi cậu ta lên văn phòng. Nhìn theo chiếc bóng lầm lũi của cậu ta, tự nhiên tôi lại thấy sợ, cảm thấy mình đã thực sự làm tổn thương một người. Sau khi biết chuyện, mẹ cũng nói tôi làm như thế thật không hay, lại còn bảo tôi phải giữ bí mật cho cậu bạn đó nữa.

Sau khi từ văn phòng trở về lớp, cậu bạn đó lại càng lặng lẽ hơn. Tôi cũng thấy áy náy trong lòng, nhưng thực sự không dám chủ động bắt chuyện với cậu ta. Sau đó không lâu, cậu ta chuyển trường, ngay cả lời xin lỗi tôi cũng không kịp nói.

Vì chuyện này mà tôi buồn mất một thời gian khá dài, lại còn kể cho đám Cực, Vân nghe. Nghe xong, Cực tỏ vẻ than thở, nói: “Thật đúng là ta không giết Bá Nhân, nhưng Bá Nhân lại vì ta mà chết!” Tôi không đốp lại được gì, mặt mày rầu rĩ, chán nản. Vân vừa an ủi tôi một lúc thì bị Cực ngắt lời, thế là hai đứa lại bắt đầu môn học bắt buộc hằng ngày – đấu khẩu. Tôi đành thẫn thờ nghe bọn họ cãi nhau, Dương thì có vẻ không để tâm lắm, chỉ chăm chú nghịch bộ tú lơ khơ trên tay. Trong lúc mơ màng, đột nhiên tôi nghe thấy tiếng Dương hỏi nhỏ: “Quan hệ giữa em và Kỳ Duy rốt cuộc là như thế nào?”

Tôi ngước mắt lên nhìn, không biết tự bao giờ, có một chú bươm bướm rất sặc sỡ đang đậu trên ô cửa sổ.

Haizz, Dương à, hồi ấy anh có phát hiện ra không? Chỉ cần dỏng tai lắng nghe, trong ngày thu cũng có tiếng hoa đang nở.

 


[1] Một nhân vật trong huyền sử Trung Quốc. Tương truyền là một mỹ nhân nổi tiếng và là một trong những nguyên nhân chính gây nên sự sụp đổ của nhà Thương trong lịch sử Trung Quốc.