Hoa sen xanh 8.1

Chương 8

Nói tiếng người

“Biển cả chẳng phiền khi đầy nước,

Kho báu chẳng chật lúc nhiều vàng;

Người phàm ai than thừa hạnh phúc,

Học giả ai hiềm tri thức dày.”

(Cách ngôn Sakya)

 

Năm 1251, tức năm Hợi, Âm Thiết, theo lịch Tạng, tức niên hiệu Thuần Hựu thứ mười một nhà Nam Tống, tức niên hiệu Mông Kha Hãn thứ nhất, Mông Cổ.

Ban Trí Đạt bảy mươi tuổi, Bát Tư Ba mười bảy tuổi, Kháp Na mười ba tuổi.

Mùa đông, cây cỏ đìu hiu, hơi thở đóng băng, dãy Lục Bàn Sơn như mình rồng uốn lượn, giờ cũng hiền lành náu mình trong chiếc áo tuyết dày cộm, trắng muốt. Dưới chân núi lô nhô lán trại của người Mông Cổ, trong lán trại lớn nhất có rất nhiều người mặc áo giáp trụ. Ngồi ở vị trí cao nhất là một người đàn ông trung niên tráng kiện, gương mặt tròn vành vạnh tựa trăng rằm. Bên cạnh ông là một phụ nữ kiều diễm, đài các. Người đàn ông trung niên uy nghi, đạo mạo, giọng nói trầm hùng:

– Tufan có những vĩ nhân tiêu biểu nào?

Người ngồi ở vị trí gần nhất phía dưới là nhà sư trẻ tuổi mặc áo màu đỏ, dáng vẻ tự tin, cử chỉ khiêm nhường, nhã nhặn. Nhà sư khẽ cúi người khiêm cung, dõng dạc trả lời:

– Thưa Đại vương Hốt Tất Liệt, tổ tiên của người Tufan có ba vị pháp vương đều là hóa thân của các vị Bồ Tát: Pháp vương Songtsan Gampo là hóa thân của Quan Thế Âm Bồ Tát, Pháp vương Trisong Detsen là hóa thân của Văn Thù Bồ Tát, Pháp vương Tri Ralpacan là hóa thân của Kim Cương Thủ Bồ Tát.

Động tác, cử chỉ của nhà sư khiêm tốn mà không gò bó, lời nói đường hoàng, dõng dạc mà không kiêu căng, ngạo mạn, lưng vươn thẳng như ngọn thông, dáng người cao lớn. Giọng nói đã không còn dấu vết của tuổi dậy thì mà trầm ấm, êm mượt như nhung lụa, cứ thế tuôn chảy vào lòng người. Vầng trán nhẵn bóng ngày nào giờ đã lốm đốm mụn thanh xuân nhưng không hề làm mất đi vẻ tuấn tú, khôi ngô. Vẻ bẽn lẽn thuở thiếu thời đã biến mất nhờ sự dày công bồi dưỡng của người bác, thay vào đó là dáng vẻ tự tin, cởi mở, điềm tĩnh. Con người ấy có sức hút kỳ lạ đối với những người xung quanh.

Đôi đồng tử đen láy đảo quanh một lượt các vị khách có mặt, rồi mới tiếp tục cất giọng ngợi ca:

– Vị vua vĩ đại Songtsan Gampo là người đã góp ba công đức lớn lao đối với đất Tạng. Một là, hơn sáu trăm năm trước, ngài đã thống nhất toàn vùng Wusi. Hai là, ngài ra lệnh xây dựng hệ thống văn tự Tạng. Ba là, ngài đã cưới Công chúa Văn Thành của đất Hán và Công chúa Bhrikuti Devi của Nepal và ra sức phát triển đạo Phật… Cháu đời thứ năm của Vua Songtsan Gampo – Vua Trisong Detsen – là người đã mời vị cao tăng Thiên Trúc – đại sư Liên Hoa Sinh – tới Tufan truyền pháp và xây dựng ngôi đền đầu tiên ở Tufan – đền Samye. Vua Trisong Detsen đã lựa chọn bảy người trong số các con em quý tộc đến Samye để xuống tóc đi tu. Họ chính là những tu sĩ đầu tiên của Tufan, sử sách gọi họ là “bảy tu sĩ Samye”. Dòng họ Khon của bần tăng có địa vị đặc biệt cao quý vào thời kỳ vương triều Tufan. Cụ nội của bần tăng vốn là đại thần trong triều đình Songtsan Gampo, được Nhà vua rất mực nể trọng. Người con cả của cụ chính là một trong “bảy tu sĩ Samye” thời đó.

Tất cả những người có mặt trong lán trại khi ấy đều như bị mê hoặc bởi giọng nói trầm ấm, lay động, ai nấy đều chăm chú hướng mắt về phía thầy tu trẻ. Người phụ nữ xinh đẹp với đôi mắt như biết nói chốc chốc lại ghé tai Hốt Tất Liệt thì thầm nhỏ to.

– Cháu trai của Vua Trisong Detsen – Vua Tri Ralpaca – là người rất sùng đạo Phật, ngài đề cao việc tu tâm dưỡng tính. Ngài đã kết tình hòa hảo với đế quốc Đại Đường ở Trung Nguyên, giao ước không bao giờ xâm phạm lẫn nhau. Bởi vì nhà Đường từng gả Công chúa Văn Thành và Công chúa Kim Thành cho Vua Tufan nên hai nước có mối giao tình đặc biệt. Và bởi vậy, tấm bia kỷ niệm ngày hai nước thiết lập quan hệ đồng minh thân thiết còn gọi là bia “Liên minh cậu cháu”, được đặt trước cổng đền Jokhang ở La-ta. – Bát Tư Ba say sưa thuyết giảng, đến nỗi cậu ấy dường như đang ở tư thế hơi đổ người về phía trước. – Bởi vậy, tuy vương triều Tufan sụp đổ nhưng công đức của ba vị vua là vô cùng to lớn. Họ được người đời sau tôn làm “Tam pháp vương”, tượng của họ được thờ cúng trong tất cả các ngôi đền ở Wusi.

Hốt Tất Liệt vỗ tay cười lớn, vẻ tự tin, cởi mở toát ra từ ngài rất đặc biệt. Ngài gật đầu với người phụ nữ xinh đẹp, sau đó đặt tay lên bàn, tấm tắc khen:

– Các vị tướng lĩnh, hãy xem, Bát Tư Ba mới mười bảy tuổi mà học rộng biết nhiều, tài hoa uyên bác như vậy đấy. Những kẻ làm võ tướng ít học các ngươi có thấy xấu hổ không hả?

Ai nấy vội vàng gật đầu thưa vâng, những tiếng tán thưởng râm ran khắp lều trại. Bát Tư Ba, mặt đỏ như gấc chín, cúi đầu, lí nhí cảm ơn.

Hốt Tất Liệt nhìn quanh khắp lượt, xúc động nói:

– Hẳn các vị đều biết, sau khi Quý Do Hãn qua đời, tháng Sáu vừa qua, anh trai Mông Kha của ta đã được chọn làm Khả hãn[1]. Đại hãn Mông Kha ủy thác cho ta thống lĩnh quân đội miền Nam Mông Cổ, đóng quân trên Lục Bàn Sơn này. Trước đó, ta nghe nói, trí giả Ban Trí Đạt của phái Sakya ở Tufan là người có trí tuệ phi thường, nay đang trú ở Lương Châu, nên đã cử sứ giả đi mời ngài. Chẳng ngờ, đại sư tuổi cao sức yếu, không thể đi xa, vì vậy Khởi Tất đã đưa cháu trai của ngài Ban Trí Đạt là Bát Tư Ba đến đây.

Hốt Tất Liệt đứng dậy, chầm chậm bước tới trước mặt Bát Tư Ba, ánh mắt ngưỡng mộ và thán phục không giấu giếm của ngài hướng về nhà sư trẻ:

– Lần đầu gặp Bát Tư Ba, ta đã rất tâm đắc. Vì vậy, ta phải “hối lộ” đứa cháu họ nhỏ mọn một trăm con tuấn mã, nó mới chịu để Bát Tư Ba ở lại. Hơn một tháng qua, mỗi khi nghe Bát Tư Ba giảng pháp, ta đều bội phần khâm phục. Bởi vậy hôm nay, ta mới cho vời các ngươi đến đây, để cùng lắng nghe những lời khuôn vàng thước ngọc của bậc thánh giả, mong sẽ giúp đầu óc u tối của các ngươi được mở mang đôi chút.

Đám tướng lĩnh lập tức phụ họa. Người phụ nữ xinh đẹp rúc rích cười, rồi nàng cất giọng nhỏ nhẹ, mềm mại như lụa:

– Vương gia, nghe nói Bát Tư Ba rất giỏi trong việc chủ trì nghi lễ quán đỉnh Hevajra[2]. Chi bằng, nhân dịp này, hãy mời ngài giảng giải cho chúng ta nghe về nghi lễ này, chúng ta phải chịu lễ ra sao, sẽ kết thành thí chủ và phúc điền[3] thế nào để mọi người được mở rộng tầm nhìn.


[1] Mông Kha được chọn làm Khả Hãn năm 1251.

[2] Hevajra là Phật giáo Kim Cương thừa. Quán đỉnh nghĩa là xối nước lên đầu, đây là một nghi thức quan trọng của dòng truyền thừa, thường diễn ra trong các buổi lễ tiếp nhận đệ tử hoặc lễ kế vị của các bậc cao tăng. (DG)

[3] Phúc điền là chữ dùng của đạo Phật. Giáo lý Phật giáo giảng rằng, phàm những người thờ Phật, kính tăng, hiếu thảo với cha mẹ, yêu thương người khốn khổ đều được ban hưởng phúc đức, giống như người nông dân được thu hoạch hoa màu sau những tháng ngày trồng cấy vất vả. Bởi vậy, “phúc điền” là từ dùng để chỉ Phật, tăng, cha mẹ và những người khốn khổ trong xã hội.

Nở rộ 7.1

Chương 7

 

C

ố Minh Châu kéo va li ra khỏi sân bay, gương mặt hiện lên vẻ mệt mỏi. Cố Yên đứng trước mặt chị, không biết phải làm thế nào, cúi đầu đến tội nghiệp. Thấy vậy, Lương Phi Phàm khẽ nhíu mày, ra hiệu cho Lý Vi Nhiên đưa hai chị em lên xe.

Lý Vi Nhiên lái xe, Cố Minh Châu ngồi cạnh, hai người họ nói chuyện. Cố Yên ngồi hàng ghế sau, nhỏ nhẹ hỏi: “Chị… gần đây có bận lắm không?”

Cố Minh Châu không quay đầu lại, bình thản trả
lời: “Bận.”

Lương Phi Phàm cảm thấy cô hơi run khi hỏi chị gái mình, không đành lòng, anh cười, hỏi thêm: “Bận việc gì thế, việc đấu thầu đúng không?”

Cố Minh Châu không trả lời, chỉ cười cười, nếu tập đoàn nhà họ Lương rút khỏi cuộc đấu thầu này thì việc này cô chắc thắng.

Qua gương chiếu hậu, cô nhìn người tình của em gái đầy ẩn ý, và thế là thỏa thuận ngầm giữa hai người đã được ký kết. Anh sẽ rút khỏi cuộc đấu thầu này, còn tôi sẽ canh chừng em gái tôi hộ anh.

Đạt được mục đích, cô quay ra nhìn vào gương xe, chỉnh lại vẻ mặt, rồi vui vẻ nói với em gái: “Chị ngồi máy bay hơn mười tiếng cũng mệt lắm rồi, chi bằng chúng ta về nhà cha ăn bữa cơm cho vui, được không Tiểu Yên?”

Cố Yên vui sướng gật đầu: “Vâng!”

Lý Vi Nhiên ngồi nghe mà cũng phải thở dài, haizz, miếng thịt mỡ ngon lại tự dâng cho mèo, nụ cười của Cố Yên đúng là đáng giá cả một quốc gia.

 

Sáng hôm sau, tại Lương thị.

Hôm nay Tổng giám đốc Lương Phi Phàm vô cùng tức giận. Điểm này cả công ty ai cũng có thể nhận ra, không khí căng thẳng bao trùm trong phòng tổng giám đốc, mấy giám đốc đều tìm lý do chính đáng để tránh mặt.

Một dự án cả trăm tỷ chỉ để đổi lại một bữa tiệc tại nhà họ Cố. Món ngon đâu chẳng thấy, anh chỉ ăn được một bồ tức giận mà nay không biết xả vào đâu. Chẳng là trong bữa cơm tối qua ở nhà Cố Yên, Cố Bác Vân với giọng cha già bày tỏ nguyện vọng: “Cha cũng già rồi, cũng muốn có đứa cháu bế, hai con không nên trì hoãn việc kết hôn nữa, hôn nhân là phải liền tay, lâu ngày e hỏng việc.”

Trì hoãn ư? Lương Phi Phàm này có bao giờ muốn trì hoãn việc kết hôn với Cố nhị tiểu thư đâu! Đáng ghét hơn nữa là, khi nhìn sang Cố Yên và Minh Châu, cả hai đều gật gù tán thưởng lời cha, làm anh trở thành người đáng trách, bảo anh sao không tức cho được?

“Lương tiên sinh, ngài có điện thoại.”

“Ai?”

Chỉ một chữ cũng làm thư ký run bắn người: “Phương… Phương Diệc Thành, Phương tiên sinh.”

“Nối máy.”

“Chào Tổng giám đốc Lương!” Giọng nam trầm ấm vang lên từ đầu máy bên kia.

“Có chuyện gì, Phương tiên sinh cứ nói!” Lương Phi Phàm lạnh lùng nói.

“À, là thế này… Tôi về đây cũng được nửa năm rồi, muốn mời bạn cũ ăn bữa cơm gặp mặt, không biết Tổng giám đốc Lương và Tiểu Yên tối nay có rảnh không?”

Nghe hai chữ Tiểu Yên với vẻ đầy âu yếm, gân cốt Lương Phi Phàm như căng ra, anh cười lạnh nhạt: “Nhất định chúng tôi sẽ đến.”

“Cảm ơn!”

“Không có gì!”

 

Tuổi trẻ bạn đã từng một lần yêu ai say đắm chưa? Yêu bằng tất cả nhiệt huyết của cái tuổi trong sáng nhất, đẹp đẽ nhất, để cuối cùng, cả đời này cũng không thể nào quên được mối tình đầu với biết bao kỷ niệm ấy.

Nếu bạn từng có một mối tình như thế thì bạn sẽ phần nào hiểu được tâm trạng của Cố Yên lúc này. Hình ảnh cậu thiếu niên đẹp trai mặc bộ đồ đen hiện lên thật rõ ràng trong đầu cô, nụ cười như mùa thu tỏa nắng, anh cất giọng nói ấm áp: “Lâu rồi không gặp!”

Phương Diệc Thành đã đợi rất lâu rồi, cuối cùng giây phút gặp mặt cũng đã tới. Anh nhìn cô hồi lâu, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh, vì anh đã đợi giây phút này hai năm nay rồi.

Quả thực đã bảy năm trôi qua, anh đứng trước mặt cô mà dường như mọi chuyện chưa từng xảy ra. Cố Yên giật mình tìm lại cảm giác: “Vâng, đã lâu không gặp! Anh khỏe không?”

Đôi nam nữ đã từng yêu nhau, sau bao năm xa cách, giờ mới gặp lại, quả là một cảnh vô cùng cảm động.

“Tối nay có thể cùng nhau đi ăn cơm được không?” Phương Diệc Thành lịch sự mời.

�1R�,@� �,� tìm đến, giờ lại đi trách cô.

 

“Mai chị em về, em muốn đi đón chị ấy.” Cố Yên đứng lên, nghiêm túc nói.

“Chị ấy mới về, chắc còn mệt lắm, để ngày kia mình mời chị ấy đi ăn, được không?” Anh thực sự không muốn gặp mặt bà chị ghê gớm, lắm mưu nhiều kế kia.

“Không được!” Cố Yên xị mặt ra, nói.

Lương Phi Phàm không biết phải làm thế nào, liền kéo cô lại, hôn tới tấp: “Cô bé của anh, thôi được, ngày mai kêu Tiểu Ngũ đi cùng em.”

 

Ký ức độc quyền 1.1

Chương 1

Hải Ly tiên sinh
và A Đồng Mộc tiểu thư

 

1

 

H

ôm nay thi hai môn, sáng Khái luận tư tưởng Mao Trạch Đông, chiều Pháp luật đại cương.

Trước đó, tôi đã cực khổ đi thỉnh giáo đáp án của toàn bộ câu hỏi ôn tập, chép lại một lần, rồi mang đi photo thu nhỏ, thu nhỏ xong mang về phòng dùng kéo cắt thành những đoạn có hình dạng giống như miếng đậu phụ khô, sau đó lại mang đi in. Đi đi lại lại, tất bật một ngày, thực là siêng năng hơn nhiều so với những kẻ nước đến chân mới nhảy, sáng mai thi thì nửa đêm mới bò ra học thuộc lòng.

Lúc nhận đề thi, nhìn thấy những câu hỏi đó, tôi chợt mừng đến muốn khóc, đúng là không uổng công, mà hôm qua trong lúc chép đáp án, tôi cũng đã nhớ qua nội dung của một số kiến thức đó.

Tôi phấn chấn hẳn lên, vừa định cất mảnh giấy ấy đi thì chợt cảm thấy có một ánh mắt vô cùng nóng bỏng kèm theo chút nịnh nọt đang chiếu thẳng vào người mình.

“Tiết Đồng, cho tôi mượn dùng nhé!” Chung Cường, người ngồi gần tôi, cách nhau lối đi ở giữa, nhỏ nhẹ nài nỉ: “Cứu một mạng người còn hơn xây một tòa tháp bảy tầng đấy.”

Tôi nhìn hắn, rồi lại nhìn cái thứ đang cầm trong tay, khẽ cắn răng đưa qua: “Nhớ trả tôi đấy.”

Hai mươi phút sau khi phát đề, cô La – giám thị coi thi cầm tờ đề môn Khái luận tư tưởng Mao Trạch Đông lên, bắt đầu trầm tư, một lát sau ánh mắt cô trở nên mơ hồ, như có như không, và cuối cùng cô ấy bắt đầu bay vào cõi thần tiên, phiêu du cùng mộng tưởng, thế là cả phòng thi cũng bước vào thời kỳ hoàng kim quay bài. Gan của mọi người dần to lên, các kiểu bản lĩnh siêu cường đều lộ rõ.

Bạch Lâm ngồi sau lưng tôi sáng sớm nay đã chạy vào phòng thi, dùng bút chì chép bài lên mặt bàn, giờ đây cũng đang vùi đầu cặm cụi múa bút thành văn. Chung Cường ngước lên nhìn cô La trên bục giảng rồi mới thò tay vào túi lục lục tìm tìm, sột soạt nửa ngày cuối cùng cũng rút ra được hai miếng giấy nhỏ cứu mạng.

Tôi không thèm nhìn dáng vẻ ngu đần, khờ khạo của hắn nữa, cắn cắn đầu bút, nhíu mày, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ đến những điều tinh túy trong tư tưởng của Mao Chủ tịch vĩ đại.

Một lát sau, tôi nghe thấy Chung Cường ho liên tục không ngừng, vừa ngẩng lên đã thấy hắn đang nháy mắt lia lịa với tôi. Tôi cúi đầu nhìn xuống theo ánh mắt hắn – tờ giấy tôi cho hắn mượn để cứu mạng đã bị gió thổi bay xuống chân bàn tôi đang ngồi, trịnh trọng nằm ngay trên lối đi thoáng đãng.

Một tờ giấy in chi chít những chữ lít nha lít nhít, nhỏ hơn cả con kiến, để cho thuận tiện, tôi đã in hết đáp án hai môn thi trong ngày hôm nay lên một tờ giấy, mặt trước là “Khái luận Mao”, mặt sau là “Pháp luật”, tờ giấy ấy chỉ bằng một phần hai đĩa CD.

Giờ tôi nhìn tờ giấy đó mà có chút đau lòng. Ngước lên liếc xéo Chung Cường một cái, cái tên này chỉ mỗi việc chép lại đáp án mà cũng không xong, còn làm rơi xuống đất. Tôi tức giận khom lưng đưa chân định khều nó lên, nhưng lần đầu tiên khều không được, lần thứ hai đang cố khom lưng thấp hơn nữa thì một bàn chân đã giẫm lên nó.

Tôi xót xa kéo một góc của tờ giấy, hạ thấp giọng nói: “Bạn à, giẫm lên đồ của tôi rồi kìa.” Người này thật không biết điều, nộp bài thì nộp đi, muốn đi thì đi nhanh lên, suýt chút nữa làm hỏng việc của tôi rồi.

Thế nhưng, cái chân đó vẫn không nhấc ra.

Tôi lại nói: “Bạn à!” Nói xong, tôi định ngẩng đầu nhìn đối phương, nhưng tiếc là góc nhìn quá lớn, cái cổ chỉ ngẩng lên được một nửa, không thể nhìn được phần phía trên đầu gối.

Nếu không phải vì cô giáo còn ngồi trên bục giảng thì như thường ngày, tôi thật không dám đảm bảo mình sẽ không cắn cho người này một miếng.

Chung Cường ở bên kia lại ho, còn ho dữ dội hơn.

“Này.” Tôi bực mình.

Người này không phải chỉ vì có đôi chân dài mà cứ giẫm mãi lên đồ của tôi không chịu đi đấy chứ?

Bạch Lâm cũng bắt đầu ho.

Lúc này tôi thấy có chút khó hiểu, ở trường đâu có dịch cúm mà sao hết người này đến người kia cứ ho thành chuỗi như vậy, cố tình để cô La phát hiện ra tôi hay sao?

Đúng lúc này, đối phương cũng nhấc chân lên, nhờ vậy tôi mới có thể lấy được đồ của mình, đang định thở phào một cái, không ngờ chủ nhân của đôi chân ấy lại khom lưng, ngồi xổm xuống.

Ngay lập tức, gương mặt của một chàng trai trẻ từ từ lọt vào tầm mắt tôi.

Tôi nhìn khuôn mặt đột nhiên phóng to trước mắt mình, não bộ nhất thời không phản ứng kịp.

Người đó cười toét miệng, chỉ chỉ vào thứ mà tôi đang cầm trong lòng tay, thân mật hỏi: “Bạn à, bạn đang cầm gì thế?”

Lời vừa dứt, thẻ công tác đeo trên cổ người đó cũng rủ xuống, đung đưa, ba chữ to tướng in trang trọng trên mặt thẻ lập tức khiến tôi xa xẩm mặt mày – Ban Giám thị.

Chung Cường vừa thấy tình thế này, lập tức đứng dậy nộp bài, sau đó biến khỏi phòng thi với tốc độ chóng mặt.

Tôi nhìn theo hình dáng đã biến mất của Chung Cường, cuối cùng nhìn xuống thứ đang nắm trong tay mình, miệng há ra nhưng biết là vô ích, bị bắt ngay tại trận thế này thì hết đường chối cãi rồi còn gì.

Đầu tiên tôi thấy sợ hãi, sau đó là xấu hổ, tiếp đến là bắt đầu nhìn thẳng vào cuộc đời thê lương, và cuối cùng là tạo dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt, xả thân vì nghĩa lớn.

Vốn dĩ thứ đó rơi trên mặt đất, người xung quanh không ai chịu nhận là được, sự việc cũng sẽ được giải quyết qua loa, thế là xong. Nhưng người này lại không sớm không muộn, cố ý chọn đúng thời điểm đẹp nhất để bắt quả tang, tôi thật là oan hơn cả Đậu Nga[1].

 

“Còn không cam tâm ư?” Trong văn phòng, thầy giám thị cười cười hỏi tôi.

“Hơi hơi.” Tôi lạnh lùng.

“Cái này không phải của em à?”

“… Phải ạ!” Tôi viết đấy, tôi in đấy, tôi cắt đấy!

“Không phải do em mang vào phòng thi đấy chứ?”

“… Phải ạ!”

“Vậy thì em đừng nói với tôi, em vốn định quay bài nhưng trước khi làm bài, lương tâm em đột nhiên thức tỉnh, quyết định ăn năn hối lỗi, rồi em đã tốt bụng cho bạn mượn tờ giấy đó, kết quả là bạn em bất cẩn để nó rơi xuống chân em, và đúng lúc ấy tôi xuất hiện…” Người đó nhướn mày, nói tiếp: “Cô học trò, lời giải thích thế này từ vài năm trước đã không còn thịnh hành ở trường chúng ta nữa rồi.”

Mặt tôi từ đỏ tím biến thành xanh đen, người này đã nói một lèo những gì tôi muốn nói. Tôi hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, trên đời này sao lại có người thầy như thế chứ?

Khi nhìn thấy bộ dạng nhàn nhã thong dong, vẻ mặt dương dương tự đắc của đối phương, tôi càng thấy phẫn nộ, tức giận đến mức chỉ muốn lập tức bổ nhào đến bóp chết lão ta.

Trước khi rời đi, tôi còn hằm hằm quay đầu lại: “Thầy!” Xem cái chết nhẹ tựa lông hồng.

“Ừm. Còn gì muốn nói à?”

“Làm phiền thầy trả nó cho em.”

“Để làm gì?” Đối phương thờ ơ hỏi.

“Chiều nay thi Pháp luật đại cương, em còn phải dùng.” Tôi đáp.

Tôi nghe thấy tiếng lạch cạch ngoài cửa, chắc là Bạch Lâm nghe lén bên ngoài hành lang bị vấp té rồi.

Thật không ngờ người thầy trẻ măng kia không hề tức giận chút nào, trái lại còn khẽ mỉm cười, hất cằm về phía chứng cứ phạm tội của tôi đang để ở trên bàn, nói: “Lấy rồi đi đi. Nhưng mà, học trò này, chiều nay em muốn quay bài thì phải chọn cách nào tốt hơn một chút, chứ lén mang phao vào phòng thi là cách ngốc nhất đấy.”

Tôi: “…”

Bạch Lâm: “…”

 

Hết ngày này qua ngày khác, đến khi thi xong tất cả các môn, tôi vẫn không bị thầy phụ đạo triệu tập, cũng không nhận được bất kỳ thông tin xử phạt nào từ khoa.

Trời sinh ra tôi vốn ít hơn người khác một dây thần kinh nên dần dần tôi cũng chẳng để tâm đến chuyện này nữa. Về đến nhà, tôi vẫn ăn ngon ngủ yên, còn cố phấn đấu béo lên một chút để nhiệt liệt chào đón cuộc sống mới của một sinh viên năm ba.

 


[1] Đậu Nga: người phụ nữ điển hình chịu áp bức bóc lột vào thời phong kiến trong một vở kịch của Quan Hán Khanh.

 

Cánh thư 2

2. Giữa lúc hoa rơi lại gặp người

Thoáng cái đã được nghỉ hè. Do kết quả học tập khá ổn nên tôi được đi nghỉ mát ở biển với bố mẹ. Đến khi quay về, người tôi vừa đen vừa gầy, cô hàng xóm nhìn thấy, liền trêu tôi không còn là nàng công chúa xinh xắn ngày trước nữa rồi.

Rồi tôi gặp Vân, trông cô ấy lại càng trắng trẻo hơn, nhìn như trái đào chín mọng. Tôi thấy Vân ngân nga hát cả ngày, trông rất yêu đời, không kìm được bèn hỏi nguyên nhân. Cô ấy trả lời tôi bằng giọng rất thần bí: “Tớ mới kết bạn với một anh.” Từ trước đến nay Vân luôn có quan hệ tốt với mọi người, kết bạn cũng dễ dàng, việc gì phải giấu giếm? Tôi đoán trong này chắc chắn phải có chuyện gì mờ ám, bèn tra khảo liên hồi, Vân không chống đỡ nổi, đành phải khai hết. Hóa ra, cả hè cô ấy đi chơi với anh bạn hoàng tử đó suốt, hiện giờ hai người đã trở thành bạn thân, quan hệ đang rất mờ ám!

Bất giác tôi cũng thấy lo cho cô ấy. Hồi đó, yêu sớm là tội tày trời, nếu chuyện này vỡ lở, chắc chắn cha mẹ hai bên sẽ sốc nặng, huống chi cha mẹ Vân lại rất nghiêm khắc.

“Phải mạo hiểm lắm nhỉ?” Tôi hỏi nhỏ.

Nghe thấy vậy, đôi mắt Vân sáng rực, lập tức túm lấy tay tôi, nói với vẻ ranh mãnh: “Hê, tớ đang đợi câu này của cậu đây, đại tiểu thư ạ. Cậu được mọi người tin tưởng như vậy, sau này đi đâu bọn tớ đều gọi cậu, sẽ không có ai nghi ngờ!” Tôi giật mình, tỏ vẻ dứt khoát không đóng vai cột đèn vô duyên đó, Vân liền cười khúc khích: “Làm sao để một mình cậu thắp sáng được? Anh ấy còn có bạn nữa mà!”

Mấy ngày sau, Vân hẹn tôi đứng ở đường đợi cô ấy đến trường điểm danh. Từ trước đến nay tôi luôn đến đúng giờ, bèn ôm vở bài tập hè ra đường đợi.

Đang là đầu thu, con đường rợp bóng mát từ nhà đến trường đã được mấy chiếc lá vàng tô điểm. Tôi rất thích màu đó, bèn ngồi xổm xuống gốc cây nghịch lá. Đang chơi rất hứng thú, bỗng lờ mờ nhìn thấy trước mặt có một vật thể màu xanh, tôi đang định cầm lên thì một giọng con trai cất lên: “Sâu róm đấy!”

Trong đời tôi sợ nhất là sâu, không phải cố ý làm bộ, mà thực sự cảm thấy kinh tởm. Thế nên tôi liền hét thất thanh, nhảy dựng lên và lùi ra sau mấy bước. Giọng nói đó lại cất lên: “Động tác rất mau lẹ, cho chín điểm.”

Dù ngờ nghệch đến đâu, tôi cũng biết là mình đang bị trêu, bèn dừng chân lại, trợn mắt nhìn kẻ đó.

Đối phương đứng yên. Đó là một anh chàng trạc tuổi tôi, do đứng ngược sáng nên chỉ nhìn thấy bóng dáng cao dong dỏng, mặc chiếc áo sơ mi trắng mát mẻ. Nếu ánh mắt anh ta không toát lên vẻ châm chọc, thì tôi đã phải thốt lên rằng trông anh ta phong độ quá! Chỉ tiếc là lúc đó tôi vừa sợ vừa bực, bèn sửng cồ: “Anh là ai? Liên quan gì đến anh?”

Anh ta cũng không bực, chỉ mỉm cười rồi nói: “Ấy, em không nhớ anh là ai à?”

Tôi còn bận căng mắt đi tìm con “sâu róm” kia, định thần nhìn lại, hóa ra chỉ là nhúm bông liễu rơi từ trên cây xuống. Biết rõ là bị châm chọc, tôi càng hậm hực hơn: “Ai thèm quen đồ thần kinh như anh!”

Anh ta nhìn theo ánh mắt tôi, biết lý do khiến tôi phải cất lời rủa, bèn cười: “Đây chính là lý do tại sao anh chỉ cho em chín điểm, nghe gió lại tưởng là mưa!”

Tôi vừa tức vừa ngượng, cảm thấy hai tai nóng bừng, nhưng không biết phải đốp lại thế nào. Đúng lúc này, vị cứu tinh giá đáo: Vân và một anh chàng đang chạy về phía chúng tôi. Tôi đang định gọi, thì cô ấy đã mỉm cười và lên tiếng chào anh chàng đứng cạnh tôi trước: “Lục Tây Dương!” Tôi có cảm giác như giọng cô ấy ngọt ngào đến mức có thể vắt ra nước, lập tức sởn hết gai ốc. Quay sang liếc anh chàng đó, tôi thấy anh ta vẫn giữ được vẻ bình thản, vui vẻ.

“Giả vờ giỏi quá nhỉ?” Bây giờ nghĩ lại, đây chính là lời khen duy nhất tôi dành cho anh.

Thấy tôi đứng thần người bên cạnh, Vân vội kéo tôi nói nhỏ: “Cậu nhìn thấy mỹ nam nên mất hồn rồi à? Anh ấy chính là chàng hoàng tử đó đấy!”

Thấy vẻ hào hứng của Vân, tôi cũng không muốn làm cô ấy cụt hứng, đành cố nén giận, lên tiếng chào: “Xin lỗi, vừa nãy em không biết anh là bạn của Vân Vân nên hơi nặng lời với anh.”

Vừa nói dứt lời, ba người còn lại đều sững sờ, nhìn tôi bằng ánh mắt rất kỳ quái. Vân bực quá la lớn: “Trác Ưu, cậu ngốc thế! Cậu quên trước đây bọn cậu học mẫu giáo cùng nhau à? Mẹ cậu đã từng đến trường hỏi tội anh ấy mà!”

Tôi sững lại nhìn anh, hóa ra là tên tiểu bá vương đẹp trai năm xưa.

Giờ đây anh đã trở thành một chàng trai, nước da không những biến thành màu đồng khỏe mạnh, mà tóc cũng hơi xoăn. Nhưng cái không thay đổi vẫn là khuôn mặt điển trai dễ lừa tình đó.

Tôi nhìn anh từ đầu xuống chân hồi lâu, cuối cùng sực nhớ ra: “Em nhớ rồi, anh chính là gã lưu manh ngày xưa hay bắt nạt em nhất!”

Mọi người đều cười ồ, anh có vẻ ngại ngùng. Tôi thấy mặt anh đỏ rần, chắc là thấy mất mặt trước cô bạn gái mới.

Dường như tiếng cười đã làm kinh động hàng cây, bỗng chốc có mấy chiếc lá vàng bay lả tả, xoay tròn trong ánh nắng tựa những cánh hoa vàng.

Haizz, Dương à, đến giờ nghĩ lại, cảnh tượng hồi ấy rất giống với một câu thơ Đường mà em học sau này:

“Đương khi phong cảnh Giang Nam đẹp

Giữa lúc hoa rơi lại gặp người[1].”

 


[1] Trích trong bài thơ Gặp Lý Quy Niên tại Giang Nam của Đỗ Phủ. Trần Trọng San dịch.