Nở rộ 6.1

Chương 6

 

“Chào buổi sáng!” Lương Phi Phàm mang bữa sáng vào phòng rồi cất tiếng chào cô gái vẫn đang tỏ ra tức giận trên giường kia.

Cố Yên chỉ “hừm” một tiếng.

Dạ dày của Cố Yên vốn không tốt nên mỗi bữa sáng, anh đều không cho người giúp việc chuẩn bị đồ ăn cho cô, mà tự tay nấu cháo bưng lên, bảy ngày là bảy vị khác nhau. Cho dù bận đến mấy, anh cũng nán lại đợi cô ăn xong rồi mới đi đâu thì đi.

“Nóng à?” Nhìn cô chau mày kêu lên, anh cúi xuống thổi cho bát cháo nguội.

Cố Yên thấy đầu anh cứ áp sát vào ngực mình, giận dỗi nói: “Chắc anh ăn no rồi nhỉ?”

Lương Phi Phàm ngẩng đầu, đặt vào môi cô một nụ hôn: “Đói nãy giờ rồi, lúc nãy ăn tạm miếng bánh, giờ muốn ăn bữa chính, được không?”

Nói đoạn, tay anh lại lần lần vào những chỗ nguy hiểm. Sáng sớm anh mới tắm xong nên vẫn còn thoang thoảng mùi thơm của sữa tắm, bàn tay dùng lực miết lên ngực cô. Cố Yên nghe thấy cả tiếng nuốt thèm thuồng trong cổ họng anh.

Nụ cười mời gọi của người đẹp vào lúc sáng sớm khiến trái tim anh như tan chảy. Cố Yên hôn lên môi anh, một nụ hôn chủ động kiểu Pháp làm cho bữa sáng cũng nóng bừng.

Lương Phi Phàm đè cô xuống tấm thảm, mới chỉ một giây trước, cô còn mềm mại như nước, bỗng cô đứng phắt dậy, chỉnh lại quần áo, vứt cho người đàn ông đang sững sờ một câu: “Không được làm thế”, rồi quay lưng đi làm.

 

Cố Yên vừa tới công ty đã biết có chuyện xảy ra, đám đồng nghiệp đang túm năm tụm ba bàn tán xôn xao, đến nỗi nhìn thấy Cố Yên đến mà bọn họ vẫn không tản ra.

Cô vừa bước đến cửa phòng làm việc của Kỷ Nam liền nghe thấy tiếng loảng xoảng, hình như vừa có thứ gì đổ vỡ, tiếng đấm đá càng lúc càng kịch liệt. Cố Yên nhíu mày, đi sang ô cửa kính nhìn vào, bên trong có hai người đàn ông đang thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Hay đây, lại có trò hay để xem rồi! Cô nhanh chóng chạy về phòng làm việc của mình, cầm chiếc giá nến tới đập mạnh vào cửa kính.

Tiếng cửa kính vỡ loảng xoảng, kèm theo những mảnh kính rơi xuống đất.

Hai người đàn ông đang đánh nhau trong phòng bỗng dừng lại, họ cùng nhìn về phía ô cửa kính vỡ, chỉ thấy Cố Yên đang thò mặt vào, nói: “Hey! Kỷ Nam, mở cửa cho tôi.”

Lý Nham thần mặt ra, rồi lại nhìn Kỷ Nam, gương mặt anh ta vừa mới hung hăng lắm, giờ lại trở nên ngại ngùng. Anh ta không thể không thán phục, Cố Yên thật ghê gớm!

Tâm trạng Cố Yên đang vui, vì lâu ngày mới được xem trò hay, tay cô xoắn xoắn lọn tóc, ngang nhiên bước vào phòng tổng giám đốc: “Đánh hay lắm, tiếp tục đi, tôi đến làm trọng tài phân xử cho, sợ các anh không nghe thấy tiếng gõ cửa nên mới đập cửa kính thế này. Đừng ngạc nhiên! Nào, tiếp tục đi!”

Hai cao thủ hắc đạo đấu quyền thật không còn gì hay hơn, nhưng khi nhìn thấy Cố Yên, họ không biết phải phản ứng thế nào, Lý Nham đành lễ phép chào: “Chào Cố tiểu thư! Lâu rồi không gặp!”

Cố Yên gật đầu, hứng thú có phần giảm bớt, mới khi nãy còn thấy anh ta hằm hằm sát khí, nên cô nhanh chân tới xem trò hay, giờ lại lịch thiệp, nho nhã, thái độ đó cô thấy quen quen, khiến trong thoáng chốc cô lại nghĩ tới người xưa, lòng thắt lại.

Kỷ Nam tinh ý nhận ra sự thay đổi trên khuôn mặt Cố Yên, cảm giác như sắp gặp họa, nếu Lý Nham còn để Cố Yên và Phương Diệc Thành có cơ hội liên lạc với nhau thì không biết đại ca sẽ nổi giận đến mức nào. Cô ta chợt đổi đề tài: “Cố Yên, đi sửa lại cho tôi báo cáo quý này nhé, ngay lập tức!” Kỷ Nam nói với giọng cấp trên sai cấp dưới.

“Cô tự đi mà làm!” Cố Yên không chịu thua, lườm cô ta một cái, rồi chỉnh lại chiếc váy trắng tinh, nghênh ngang bước ra ngoài, nhưng vẫn không quên quay lại, hất hàm nói một câu: “Hai người giải quyết việc xong rồi thì đến phòng làm việc của tôi, tôi có việc muốn hỏi.”

Lý Nham cười nhạt: “Việc giải quyết xong rồi, hôm nay sức khỏe của tôi không được tốt, xin cáo từ!”

Kỷ Nam mặt đỏ ửng, không nói được câu nào. Lý Nham thấy thái độ khó xử của cô ta, liền bước đến, nói: “Kỷ Nam, cảm ơn em!”

Lúc này Cố Yên mới quay ra hỏi Kỷ Nam: “Chẳng lẽ cô không biết gì về chuyện chăn gối thật à?”

Câu hỏi của Cố Yên khiến mặt Kỷ Nam đỏ ửng lên vì xấu hổ: “Tôi làm sao mà biết được? Tôi chưa từng làm chuyện ấy. Xin cô đấy, tôi chỉ mặc đồ giả trai thôi, chứ đâu phải con trai đích thực!”

“Thế chắc cũng từng nhìn thấy rồi phải không? Khi mà đi tiếp khách ấy…”

“Anh hai và anh ba không hạ lưu tới mức ấy đâu, Tiểu Ngũ và Tiểu Lục cũng không giỏi chuyện này.”

“Thế à? Thế ý cô là Lương Phi Phàm hạ lưu đúng không?”

Kỷ Nam vội vàng xua tay: “Ấy ấy! Cô đừng đưa tôi vào tròng nhé! Ý tôi là cái cô gái ở tầng mười bảy đó đã được huấn luyện kỹ càng, người ta kiếm ăn bằng nghề đấy mà.”

“Ok, chúng ta đến khách sạn “Phi”.”

Lúc này, Kỷ Nam muốn cắt phăng chiếc lưỡi của mình đi cho rồi. Để cứu Lý Nham, cô đã mách Cố Yên chuyện hôm đó đại ca đi tìm em út, cứ tưởng cô ghen, đại ca sẽ vui mừng, ai dè cô ấy lại biết rõ sự việc.

Có điều, nếu nói đúng sự thật thì làm sao đại ca ban thưởng cho mình được?

Nghĩ vậy, Kỷ Nam liền đuổi theo Cố Yên, quạt gió cho lửa bùng lên, sự việc xong xuôi, muốn gì đại ca chẳng cho?

Advertisements