Nở rộ 4.2

 

Lương Phi Phàm phóng xe như bay tới khách sạn “Phi”.

Ông chủ quán tỏ ra rất ngạc nhiên khi còn sớm thế này mà ông chủ lớn đã xuất hiện, hơn nữa lại yêu cầu ông ta tìm cho một cô gái “hợp khẩu vị”, ngày thường đến mấy cô tiếp rượu ngồi cạnh thôi mà cũng không cho, hôm nay không biết đã xảy ra chuyện động trời gì đây? “Hợp khẩu vị” ư? Chắc chắn phải giống Cố tiểu thư đây mà!

Lương Phi Phàm ngồi trên tầng cao nhất của tòa nhà, nhìn thấy một cô gái có hình dáng hơi giống với cô gái mà chỉ mới lúc nãy thôi, trong cơn tức giận anh chỉ muốn bóp chết. Khác ở chỗ cô này tên là Tiểu Ngôn.

Tay Lương Phi Phàm nắm chặt vào thành ghế, môi bặm lại, bộ dạng như muốn ăn thịt người, khiến cô gái nhỏ run lên vì sợ hãi.

Đây không phải lần đầu cô ta nhìn thấy ông chủ lớn, ngày thường Lương Phi Phàm thần thái oai phong, tuy hơi lạnh lùng nhưng cũng không mang sắc mặt muốn ăn thịt người như thế này.

Tuổi đời còn nhỏ, mới được vài phút, cô gái bỗng òa khóc.

Bầu không khí im lặng trong phòng bị phá vỡ, nỗi hận trong lòng như vơi đi vài phần. Rốt cuộc không phải cô ấy, anh đang làm cái quái gì thế này?

“Im đi!” Lương Phi Phàm lạnh lùng buông hai chữ. Trải qua một đêm dài không ngủ, mệt mỏi, anh đưa tay lên day day hai huyệt thái dương, rồi đứng lên đi ra phía cửa sổ.

Tiểu Ngôn tuy mới mười bảy tuổi, cái tuổi trăng tròn đẹp như mộng ấy lại trải qua một thời gian dài huấn luyện, với sự từng trải, cô ta kìm nén nỗi sợ hãi, gạt dòng nước mắt, sát lại gần ông chủ lớn, xoa xoa lên hai bên thái dương.

Lương Phi Phàm nhíu mày, khua tay tỏ ý hãy thôi đi.

Cô gái sững lại, lùi ra sau mấy bước. Trong phòng, bầu không khí im lặng lại ùa về.

Trải qua một đêm không ngủ, tâm trạng lại đang không vui, Lương Phi Phàm chỉ muốn được yên tĩnh một mình. Khẽ nhắm đôi mắt, anh như đang thiếp đi, nào ngờ được vài giây, bỗng từ sau lưng, một bàn tay mát lạnh đang vuốt ve cơ thể. Không hiểu từ lúc nào, Tiểu Ngôn đã trút bỏ bộ quần áo đang mặc trên người, làn da mềm mại của cô ta đang cọ xát vào anh, bàn tay nhỏ bé khéo léo luồn ra phía trước, cởi bỏ chiếc thắt lưng, đồng thời làm những động tác massage cho phần nhạy cảm nhất trên cơ thể anh, khiến chẳng mấy chốc, cảm giác khoái cảm trong anh đã dâng cao đến tột cùng.

Thân thể Lương Phi Phàm co cứng như tê dại khiến cô gái trẻ tưởng anh đang đón nhận mình, chỉ đến khi những động tác của cô trở nên mạnh bạo hơn, anh mới khẽ kêu lên: “Buông ra!”

Cô gái sững người, không dám tiếp tục.

Lương Phi Phàm đẩy Tiểu Ngôn ra khỏi lòng mình, tay với lấy tờ giấy ăn khẽ lau, thầm nghĩ, lần này mình phải biểu dương đám đàn em đã huấn luyện ra một cô bé có ngón nghề chuyên nghiệp như thế này. Vốn là người từng trải, anh không thể không công nhận, kỹ thuật của cô gái thật điêu luyện, mới thế thôi đã làm người ta điên đảo.

Chỉ tiếc một điều… cô ta không phải Cố Yên. Nếu không phải thì dù có điêu luyện đến mấy, anh cũng chẳng cần.

Cô gái trẻ run rẩy trong lúc Lương Phi Phàm chỉnh lại y phục: “Ông chủ Lương…”

“Không liên quan tới cô, không phải sợ.” Anh lạnh nhạt nói.

Tiểu Ngôn buồn bã khi ông chủ không những từ chối cô mà còn dùng thái độ lạnh băng đáp trả sự nhiệt tình của cô, nước mắt lại tuôn trào trên gương mặt xinh xắn.

Tần Tống tức tốc đạp cửa chạy vào, đập vào mắt anh ta là cảnh cô gái không mảnh vải trên người đang khóc rưng rức, cùng với bộ mặt no đủ nhưng vẫn chau mày khó chịu của người đàn ông.

“Chuyện gì?” Lương Phi Phàm hất hàm hỏi.

Tần Tống nheo mày nhìn cô gái, vẫn không sao cả, may quá…

Giọng điệu anh ta cũng nhẹ bớt: “Cố gia sai người đến đón tiểu thư đi rồi!”

“Biết rồi!”

“Nghe nói… Cố lão gia đích thân hạ chỉ. Cố Minh Châu đi công tác nên không biết chuyện…”

“Mẹ kiếp! Sao không nói sớm?”

Sắc mặt Lương Phi Phàm sầm lại, anh đứng phắt dậy phi thật nhanh ra ngoài.

Tần Tống đến bên dỗ dành Tiểu Ngôn: “Ninh Tiểu Ngôn! Đừng khóc nữa mà!” Anh ta nghe nói Tiểu Ngôn bị điều đến phục vụ đại ca, liền vội vàng chạy tới ứng cứu, anh ta đến không phải để nhìn thấy cô ta khóc!

Tiểu Ngôn vừa xấu hổ vừa tức giận, ôm lấy Tần Tống khóc như mưa…

 

g d� r(D� �>� nỗi buồn khó tả.

 

“Em gọi nhầm số rồi…” Cố Yên cố gắng giải thích, nhưng chẳng ích gì. “Tình huống lúc đó rất gấp… Hôm trước anh ta có gọi cho em… nên số liên lạc trong điện thoại đầu tiên là của anh ta…”

“Hôm đó anh hỏi, em lại bảo em không liên lạc với anh ta… Cố Yên, em lừa anh.” Giọng Lương Phi Phàm đầy đau khổ.

Cố Yên cắn môi: “Phi Phàm, em biết anh rất tốt với em.” Vừa nói, cô vừa co người lại.

Lương Phi Phàm cười nhạt, tốt với em sao? Tốt thì cũng có ích gì, khi mà anh dâng hiến cả trái tim và cuộc đời nhưng chỉ đổi lại được sự thờ ơ của em mà thôi!

Cố Yên day dứt, im lặng trong đau khổ.

Lương Phi Phàm cố kìm nén cơn tức giận, anh bước nhanh ra ngoài, bởi nếu còn nán lại tìm câu trả lời, anh sẽ không kìm được mà làm tổn thương cô.

Nghe tiếng đóng cửa cái “rầm”, Cố Yên gục đầu vào đống chăn, khóc nức nở.

Phải bao lâu nữa, em mới quên được anh?

Nhớ lại năm đó, hai mẹ con cô sống nương tựa vào nhau. Khi bà đột ngột qua đời, cũng là lúc người cha đột ngột xuất hiện. Mùa hè năm đó, cô từng trải qua những thời khắc buồn vui nhất của cuộc đời. Chàng thanh niên cao to với nước da rám nắng xuất hiện sau lưng cha, lặng lẽ xách chiếc va li từ tay cô, bàn tay ấm áp và tràn trề sức mạnh, anh ấy nở nụ cười, khuôn mặt như tỏa nắng. Thời khắc đó làm xua đi cái nắng oi ả của mùa hè, xung quanh bỗng trở nên yên ắng…

Đã bao năm trôi qua mà tại sao mỗi khi nhớ lại, quá khứ lại hiện về rõ ràng đến thế? Trái tim Cố Yên như băng giá, cứ ngỡ rằng từng ấy năm cũng đủ để quên đi, nhưng thực ra, làm sao có thể quên được?

Advertisements