Đen trắng 11.2

 

Khi Đường Dịch và Kỷ Dĩ Ninh về đến nhà Đường Kình, đám bạn đi cùng Thiệu Kỳ Hiên cũng đều đã tới. Tô Tiểu Miêu là người yêu thích sự náo nhiệt, khoa trương và thực tế luôn song hành, chỉ cần gọi vài cuộc điện thoại, một đám các cô gái, chàng trai đều được cô gọi tới hết cả.

Vậy là, bữa tối hôm đó được tổ chức một cách rầm rộ, ồn ào náo nhiệt.

Nơi nào có Tô Tiểu Miêu, nơi đó luôn không thiếu đề tài, cô thậm chí còn tận dụng lúc đám đàn ông nâng ly trò chuyện, một mình truyền thụ cho Kỷ Dĩ Ninh vài mẹo vặt, điệu bộ giống như một “thiếu phụ chuyên nghiệp thành công” vậy.

“Ninh Ninh, có phải chị rất sợ mỗi khi nhìn thấy anh Đường Dịch không?”

Kỷ Dĩ Ninh sững người lại, ngượng nghịu gật đầu: “Có một chút…”

Tiểu Miêu vỗ vào vai cô, điệu bộ như một giang hồ nhi nữ: “Ôi chao, anh Dịch chỉ là một con hổ giấy! Chủ tịch Mao đã từng dạy rằng, con nào xông tới đánh luôn con đó, hai con cùng đến thì giơ hai nắm tay cùng đánh một lúc, không phải sợ đâu.”

Này này, tùy tiện phỉ báng danh ngôn của chủ tịch là phạm pháp đấy nhé…

Kỷ Dĩ Ninh cúi đầu, “Lúc anh ấy tức giận, chị không biết phải làm như thế nào.” Giống như lần đó của hai năm về trước, anh nổi giận, suýt nữa đã hại chết cô.

“Điều này ư? Dễ thôi!” Tiểu Miêu tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Chị chỉ cần nhớ rằng, khi anh ấy giáo huấn chị, chị nhất định không được cãi lại, chỉ cần tỏ vẻ rất đau khổ là được, bao nhiêu năm qua em đã ứng phó với Đường Kình như vậy, trăm trận trăm thắng.”

Kỷ Dĩ Ninh: “…”

“Điều quan trọng ở đây là da mặt phải dày một chút!” Tiểu Miêu tỏ vẻ dạy bảo cặn kẽ: “Da mặt phải dày, chị hiểu chứ?”

Kỷ Dĩ Ninh: “…”

Tô Tiểu Miêu: “…”

Thôi được, cứ nhìn biểu hiện lơ mơ này của Kỷ Dĩ Ninh là biết ngay đó là người không hiểu rõ lý lẽ.

Kỷ Dĩ Ninh cúi xuống, không kìm nén được lòng ngưỡng mộ Tiểu Miêu. Đường Kình rất dung túng cô ấy, vì vậy mới để mặc cô tự ý hành động như vậy chăng? Trên thế gian này, để làm một con người vui vẻ hay không, quả đúng là gian truân, không phải tất cả mọi người đều có thể học được.

“Cảm ơn em, Tiểu Miêu.” Cho dù biện pháp của cô ấy hoàn toàn vô dụng đối với cô, cô vẫn rất yêu mến cô ấy: “Cảm ơn em đã ở bên chị, đáng tiếc là…”

Ngay cả tâm hồn thật của Đường Dịch, cô còn không hiểu.

Anh chưa bao giờ nói lời yêu thương, những câu nói với cô cũng rất ít, nhưng thi thoảng nói những lời tình cảm thì lại vô cùng ngọt ngào, khiến người ta hoàn toàn đắm chìm vào đó.

Anh làm chủ cô, chiếm hữu cô, nhưng chưa từng đưa cô xuất hiện trước mặt đám đông, che giấu cô, làm cô tan biến, chẳng phải thế sao, đó cũng được coi là ý tứ không muốn công khai thừa nhận cô chứ nhỉ…?

Anh cho cô thân phận bà Đường, nhưng lại không cho cô một nguyên nhân, một cuộc sống phong phú. Nếu không phải là cô đã sớm quen với việc phục tùng vận mệnh, tự tìm niềm vui trong trạng thái cô đơn, e rằng sớm đã mất đi lòng tin vào sự tồn tại rồi.

Nhưng giờ nghĩ lại, cô càng do dự. Tại sao lại muốn tìm kiếm niềm vui chứ? Cô cứ tìm kiếm như vậy, thứ tìm thấy được là sự lôi cuốn duy nhất, đó chính là tình cảm đối với anh. Thật tồi tệ, ánh sáng duy nhất trong cuộc đời, lại là nảy sinh tình cảm với anh.

Còn anh lại ẩn giấu một cách thật sâu kín, khiến người ta không biết phải làm thế nào.

Hy Lạp cổ đại có nữ thần tình yêu và sắc đẹp Aphrodite của thành Troy, từ trên cao nhìn xuống, vô cùng tuyệt mỹ; Đường Dịch đối với Kỷ Dĩ Ninh, sao lại không như vậy được?! Thế nên, tình cảm của cô dành cho anh lại biến thành con thiêu thân tự lao mình vào ngọn lửa.

Tô Tiểu Miêu đã hiểu rồi.

Cô dường như đã bị rung động bởi Kỷ Dĩ Ninh. Một cô gái ngoan hiền như vậy, cam chịu, sống một cách nhẫn nhịn như thế cũng không phải dễ.

Tô Tiểu Miêu thầm nghĩ: Nếu Đường Kình dám đối xử với cô như vậy, bản thân cô nhất định sẽ tạo phản đánh chết anh ấy nhỉ…?

Tư duy một chút, tư tưởng tà đạo lại được dịp trỗi dậy.

Cả nhóm người cùng ăn tối, Tô Tiểu Miêu nhất định không chịu bỏ qua cho Đường Dịch, quyết tâm muốn đánh bại anh trong suốt buổi tối đó. Còn nhớ, vào một buổi tối nào đó của mấy năm trước, Tô Tiểu Miêu giấu Đường Kình, lén đến một sòng bạc để chơi. Trên chiếu bạc, cô đã bị Đường Dịch truy sát đến nỗi khuynh gia bại sản, nghèo đến độ suýt nữa thì phải đến cửa hàng tạp hóa làm tạp vụ. Lần đó, cô đã khiến Đường Kình vô cùng tức giận. Hồi đó, Tô Tiểu Miêu còn trẻ, chưa hiểu chuyện, bị mê hoặc bởi vẻ ngoài hào hoa của Đường Dịch, cứ nghĩ rằng anh là một người đàn ông đơn giản, vậy nên mới bị thua một cách thảm hại.

Đây mới là sự thật: tính hiếu kỳ đã hại chết một chú mèo.

Đường Dịch tươi cười hất cằm: “Muốn chơi với anh cũng được thôi, xem em có bản lĩnh đưa ra được một mức giá khiến anh cảm thấy hứng thú hay không.”

Tô Tiểu Miêu mỉm cười giảo hoạt: “Dùng tiền thì chẳng có ý nghĩa gì cả, thẻ số của chúng ta hôm nay không dùng tiền.”

Đường Dịch cảm thấy thích thú: “Nói đi, hôm nay em định chơi gì?” Giơ tay gõ gõ lên bàn nhắc nhở cô: “Em không thắng nổi anh đâu, vì vậy anh sẽ không hứng thú với tiền đặt cửa thông thường đâu.”

Tô Tiểu Miêu giơ một ngón tay lên, nhếch miệng cười một cách không mấy tốt đẹp.

“Quy tắc cũ mà trước đây chúng ta từng chơi.”

Những người đàn ông có mặt ở đó ngay lập tức biến đổi sắc mặt. Anh chàng này rất phóng khoáng, đương nhiên là dám chơi.

Rõ ràng là một phóng viên nổi tiếng có phong cách trong giới truyền thông, ngoài đời, Tô Tiểu Miêu lại mang đậm khí chất của giang hồ nữ nhi, khi nói chuyện rất có khí thế bang phái: “Các vị ở đây đều rất hứng khởi, như vậy là tốt rồi, nếu tôi thua, sẽ cùng với Đường Kình cho quý vị được thấy sự tiến bộ của chúng tôi ngay tại đây, đừng vội cười nhé, mọi người đều biết tôi vô cùng tồi trong kỹ thuật đó mà.”

Đường Kình đưa tay lên ôm trán, đau khổ bổ sung: “Thật sự là vô cùng, vô cùng tồi tệ.” Tô Tiểu Miêu khi khiêu vũ giống hệt một chú ếch xanh, coi vũ trường như một cái đầm, cứ liên tục loạn xạ nhảy tới nhảy lui…

Tô Tiểu Miêu toát mồ hôi, nhưng may mà Tô tiểu thư của chúng ta rất có bản lĩnh, da mặt rất dày, cô ấy chưa từng sợ bị mất mặt, hắng giọng một tiếng, vẫn hiên ngang lẫm liệt nói: “Tết mà, phải vui vẻ chứ. Mọi người đều nể mặt tôi mà tới đây chơi rồi, cũng nên phối hợp một chút chứ.”

Đường Dịch hào phóng gật đầu: “Được.”

Tô Tiểu Miêu cười hì hì: “Hay quá, anh Dịch, vậy nếu anh thua, anh phải chơi giống như lần trước khi chúng ta chơi trong sòng bạc đấy.”

Nhảy một điệu nhảy.

Điều quan trọng nhất là, lần này, anh phải dẫn Kỷ Dĩ Ninh cùng nhảy.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s