Nở rộ 4.1

Chương 4

 

Bảy năm nay, không phải anh không muốn nói chuyện thẳng thắn với cô, nhưng cứ nghĩ tới việc khơi lại chuyện cũ sẽ làm cô đau khổ, anh lại do dự. Bởi anh biết rõ hơn ai hết, Cố Yên đang rất hối hận.

Giờ Phương Diệc Thành lại xuất hiện, chỉ cần nhìn vào những phản ứng gần đây của cô là có thể biết được cô vẫn chưa thể nào quên được quãng thời gian tươi đẹp giữa hai người họ. Cô đau khổ một lần thì bằng Lương Phi Phàm đau một đời, tuy không muốn gợi lại vết thương lòng của cô, nhưng ngày hôm nay, anh muốn nói một lần cho rõ ràng.

“Vâng.” Cố Yên cười hi hi nhìn anh, dường như không có ý muốn đứng dậy.

Anh nhíu mày, một lát sau mới nói: “Anh muốn nói chuyện giữa hai chúng ta, về quá khứ, hiện tại và cả tương lai. Anh có những suy nghĩ muốn nói với em, và cũng muốn nghe em nói những điều thật lòng em đang nghĩ. Giờ em dậy rửa mặt đi, anh đợi em ở phòng đọc nhé!”

“Nhưng em vẫn buồn ngủ lắm!” Cố Yên cuộn tròn người trong chiếc chăn rồi nhắm mắt lại, cô không có hứng thú với những gì gọi là “quá khứ, hiện tại và tương lai” mà anh vừa đề cập tới.

“Em ngủ nhiều lắm rồi đấy, cũng phải dậy ăn chút gì đi chứ! Mình vừa ăn vừa nói chuyện, được không?”

“Không!” Cô thẳng thắn từ chối.

Lương Phi Phàm tỏ vẻ chán nản, ngày thường không nói làm gì, vì cô quen được anh chiều chuộng, nhưng bây giờ, lẽ nào cô không nhận ra anh đang ôm một bồ tức giận sao? Sự thờ ơ của cô như đang trêu ngươi anh, rốt cuộc trong lòng cô, anh có vị trí thế nào?

“Anh nói lại một lần nữa, dậy ngay!” Giọng anh đã lạnh đến âm độ.

Cố Yên hoảng hốt vén chăn, thò đầu ra nhìn gương mặt đang nóng bừng bừng vì giận dữ của anh. Sao lại có một người đàn ông như thế chứ? Có gì không vui thì cứ nói thẳng ra, đằng này mặt lại hằm hằm dọa người. Người ta đang ngủ thì làm phiền khiến toàn thân ê ẩm, xong việc, tinh thần sảng khoái rồi lại yêu cầu “nói chuyện”. Giờ lại làm ra vẻ như muốn ăn thịt người ta. Cô giận dỗi trùm chăn kín đầu, rồi bắt chước giọng điệu của anh: “Em nói lại một lần nữa, em không dậy.”

Cố Yên biết anh sẽ không bao giờ dùng vũ lực với mình, đây cũng không phải lần đầu tiên cô làm anh tức điên. Trước đây, mỗi khi tức giận, cùng lắm là anh đạp cửa mà đi, cô lại trùm chăn ngủ tiếp, nhưng hôm nay, sao lại không thấy động tĩnh gì?

Thấy vậy, cô liền hé chăn, ló đầu ra nhìn thì thấy anh đang đứng trước giường, im lặng nhìn cô với ánh mắt sắc lạnh. Cô bĩu môi, lại chui vào chăn thì bỗng nghe anh nói: “Phải mất bao lâu nữa… em mới quên được anh ta?”

Cố Yên sửng sốt.

“Nói cho anh biết, phải mất bao nhiêu cái bảy năm nữa thì anh mới là người đầu tiên em nghĩ tới khi gặp khó khăn? Anh đối với em thế nào, em là người rõ nhất. Bảy năm nay, lẽ nào anh không đổi lại được một câu nói của em?”

Huyệt hai bên thái dương đập mạnh, tim như muốn nhảy ra ngoài, hóa ra số mà cô gọi là của Phương Diệc Thành, thảo nào, người đầu tiên có mặt lại là Lý Nham, thảo nào, sắc mặt anh lại khó coi đến vậy… Bỗng cô cảm thấy trong lòng dâng trào một nỗi buồn khó tả.

“Em gọi nhầm số rồi…” Cố Yên cố gắng giải thích, nhưng chẳng ích gì. “Tình huống lúc đó rất gấp… Hôm trước anh ta có gọi cho em… nên số liên lạc trong điện thoại đầu tiên là của anh ta…”

“Hôm đó anh hỏi, em lại bảo em không liên lạc với anh ta… Cố Yên, em lừa anh.” Giọng Lương Phi Phàm đầy đau khổ.

Cố Yên cắn môi: “Phi Phàm, em biết anh rất tốt với em.” Vừa nói, cô vừa co người lại.

Lương Phi Phàm cười nhạt, tốt với em sao? Tốt thì cũng có ích gì, khi mà anh dâng hiến cả trái tim và cuộc đời nhưng chỉ đổi lại được sự thờ ơ của em mà thôi!

Cố Yên day dứt, im lặng trong đau khổ.

Lương Phi Phàm cố kìm nén cơn tức giận, anh bước nhanh ra ngoài, bởi nếu còn nán lại tìm câu trả lời, anh sẽ không kìm được mà làm tổn thương cô.

Nghe tiếng đóng cửa cái “rầm”, Cố Yên gục đầu vào đống chăn, khóc nức nở.

Phải bao lâu nữa, em mới quên được anh?

Nhớ lại năm đó, hai mẹ con cô sống nương tựa vào nhau. Khi bà đột ngột qua đời, cũng là lúc người cha đột ngột xuất hiện. Mùa hè năm đó, cô từng trải qua những thời khắc buồn vui nhất của cuộc đời. Chàng thanh niên cao to với nước da rám nắng xuất hiện sau lưng cha, lặng lẽ xách chiếc va li từ tay cô, bàn tay ấm áp và tràn trề sức mạnh, anh ấy nở nụ cười, khuôn mặt như tỏa nắng. Thời khắc đó làm xua đi cái nắng oi ả của mùa hè, xung quanh bỗng trở nên yên ắng…

Đã bao năm trôi qua mà tại sao mỗi khi nhớ lại, quá khứ lại hiện về rõ ràng đến thế? Trái tim Cố Yên như băng giá, cứ ngỡ rằng từng ấy năm cũng đủ để quên đi, nhưng thực ra, làm sao có thể quên được?

Nở rộ 3.2

A Hổ là vệ sĩ được Phi Phàm sai tới bảo vệ Cố Yên. Hôm nay, Cố Yên dự định sẽ ở bên cạnh Tiểu Ly, nhưng sợ sự có mặt của anh ta làm mất vui, nên cô đã tìm lý do đuổi anh ta về.

“Không sao, em ngủ đi!” Lương Phi Phàm kìm nén cảm xúc. Cố Yên tưởng như anh chỉ giận có mỗi chuyện này?!

“Em… em muốn đi tắm, mồ hôi ra nhiều, người dính lắm!” Cố Yên thở phào một hơi.

Lương Phi Phàm lại cảm thấy… anh ta – muốn – giết – người!

Tắm xong, thấy anh vẫn ngồi trên giường, Cố Yên hơi ngạc nhiên, sắc mặt anh dường như còn tệ hơn lúc nãy.

Cô không dám hỏi, lặng lẽ trèo lên giường. Trải qua một ngày mệt mỏi, sợ hãi, vừa nằm xuống cô đã ngủ ngon lành. Lương Phi Phàm vẫn ngồi đó, nhìn cô ngủ, nỗi hận trong lòng lại như đang dâng lên.

Quen cô đã mười năm nay, anh biết rất rõ tính cách của cô, cô luôn là một cô gái yếu đuối và cần được che chở, nhưng ở bên anh đã bảy năm rồi mà cô vẫn vô tư, ngây thơ như thế, trong lòng anh hiểu hơn ai hết, cô không muốn lớn lên, cô muốn sống mãi ở cái tuổi mười bảy năm nào!

Cố Yên, rốt cuộc phải qua bao nhiêu cái bảy năm nữa, người đầu tiên em nghĩ tới khi gặp khó khăn mới là anh đây?

 

Lý Nham về tới trụ sở cũng đã quá nửa đêm.

Ánh trăng soi rõ nửa khuôn mặt của người đàn ông đang đứng trước cửa. Trầm tư hồi lâu, đúng lúc Lý Nham định quay đi thì người đó đột nhiên lên tiếng: “Cô ấy đâu rồi?”

“Lương Phi Phàm đưa cô ấy đi rồi.” Lẽ nào lại đưa cô ấy về đây? Nếu có về đây, liệu anh ta có dám gặp không?

Phương Diệc Thành chớp chớp mắt, tay bất giác nắm chặt lấy chiếc điện thoại.

Lý Nham nhìn động tác của anh ta rồi thầm thở dài. Chiếc điện thoại cũ kia chẳng phải là chiếc anh ta vẫn dùng bao năm nay sao? Theo phán đoán của Lý Nham, trong đó chỉ lưu duy nhất một số điện thoại.

 

Suốt mấy tiếng ngồi họp, Phương Diệc Thành ngồi cạnh Lý Nham. Chiếc điện thoại trong túi kêu lên, anh ta vội vàng đến mức làm đổ ly nước, chạy vụt ra ngoài, làm đổ chiếc ghế, đâu còn chút uy nghiêm, vững vàng như núi nữa…

Sức ảnh hưởng của Cố Yên đúng là… đáng sợ.

Điện thoại trong tay Phương Diệc Thành lại reo lên, Lý Nham vội đi ra ngoài.

Cố kìm nén cảm xúc, anh ấn phím nghe, là giọng nam trầm ấm: “Cảm ơn!”

“Không có gì!”

Hai câu đối thoại ngắn của hai người đàn ông đang phẫn nộ như nhau.

Lương Phi Phàm nhẹ nhàng để điện thoại vào chỗ cũ. Cố Yên đang say giấc, để lộ trên cánh tay trắng nõn mấy vết bầm tím.

Anh nhẹ nhàng vuốt ve làn da của Cố Yên. Làn da của cô thực sự rất mỏng, chỉ cần anh hơi quá đà trong lúc ân ái là có thể làm cô thâm tím đến mấy ngày hôm sau. Khi mùa hè đến, cô không thể mặc áo ngắn tay ra ngoài, cô liền giận anh, anh lại dỗ dành với lời hứa lần sau sẽ nhẹ nhàng hơn, nhưng chỉ được vài lần, anh lại không ngăn nổi ham muốn của mình.

Năm đó, lần đầu tiên hai người gặp mặt, anh đã biết, cô là liều độc dược mà cả cuộc đời này anh sẽ không thể nào tìm được thuốc giải.

Năm đó, Cố Yên mười bảy tuổi. Cô thường mặc chiếc váy trắng tinh khôi, tóc đen dài ngang lưng, hàm răng trắng với đôi mắt đen láy, đứng ở cầu thang làm chắn lối đi của anh.

Có lẽ cả đời này Lương Phi Phàm cũng không thể nào quên được buổi chiều năm ấy, một buổi chiều đầu hạ với ánh nắng chan hòa khắp nơi. Cô gái đứng khựng lại trước thân hình cao lớn của anh trên lối cầu thang, rồi dựa vào tường, hơi nghếch đầu nhìn anh. Lúc đó, anh chỉ muốn cắn vào đôi môi ửng đỏ đang hé ra như thách thức kia.

Nhưng vào thời điểm ấy, bên cạnh cô lại có anh chàng tên Phương Diệc Thành kia, người mà đến bây giờ vẫn giữ trọn trái tim cô.

Trong một đêm mưa tầm tã, cô quỳ gối trước cửa Cố gia. Anh mừng như điên dại vì có cơ hội chiếm được cảm tình của cô, anh không quản mưa gió mà ôm cô, che mưa cho cô suốt một tiếng, nếu như không có Dung Nham nhắc nhở, e rằng đêm đó anh đã ôm cô cho tới sáng.

Lương Phi Phàm chìm trong hồi ức, cứ thế, anh ngồi nhìn cô cho tới khi trời tờ mờ sáng. Bàn tay nhỏ bé bỗng động đậy, Cố Yên tỉnh giấc, cô co người lại khi thấy Lương Phi Phàm đang nhìn mình say đắm, cô híp mắt lại, hỏi: “Anh đang nghĩ gì mà nhìn em chằm chằm thế?”

Lương Phi Phàm nhìn Cố Yên rất lâu, cuối cùng cũng hạ quyết tâm: “Cố Yên, chúng ta cần nói chuyện.”

 

n���/>�>� � ass=nd>“Hừm, bọn chúng ra tay không nhẹ chút nào, đánh em sấp ngửa, lại còn bị gãy hai cái xương sườn.”

 

“Thật kém quá!” Lý Vi Nhiên chế giễu.

“Hừm, bị đánh cho gãy mũi mới gọi là kém đấy!” Tần Tống phản bác.

“Cũng vì chắn cho chú khỏi bị ăn đòn nên mới thê thảm như vậy đó!” Lý Vi Nhiên cũng nói lại.

“Ái! Anh năm, nói thôi sao còn động chân động tay với em thế?”

“Anh đánh cho chừa cái thói vong ơn bội nghĩa kia đi, sáng ra đã trêu ngươi anh… Ái chà, còn cả gan đánh lại
cơ đấy!”

“Em đùa mà, em đùa mà…”

Xe chạy rất êm.

Cố Yên như chú mèo con cuộn mình trong lòng Lương Phi Phàm, cô cảm nhận được tim anh đang đập rất nhanh.

Cô biết anh đang rất giận, nhưng sự im lặng của anh lại khiến cô khó mở miệng nói lời xin lỗi.

Hai người im lặng suốt quãng đường về.

Về đến nhà, Lương Phi Phàm dìu Cố Yên lên lầu, nằm xuống giường.

Anh quay lưng đi, lát sau mang đến ly sữa nóng, đặt vào tay Cố yên, nói: “Uống rồi nghỉ đi!”

“Phi Phàm…” Thấy anh sắp quay lưng đi, Cố Yên vội kéo tay anh lại.

Lương Phi Phàm còn rất giận, nhưng thấy bộ dạng đáng thương nép bên chiếc gối, khuôn mặt nhỏ bé xị ra đến tội nghiệp, lòng anh lại dịu xuống. Anh ngồi xuống bên giường, sắc mặt vẫn lạnh băng.

“Em sai rồi, em không nên đuổi bọn A Hổ đi. Em xin lỗi!” Cố Yên nhỏ giọng nói.

Nở rộ 3.1

Chương 3

 

L

ý Nham nắm tóc Kim Mao, nắm đấm bay thẳng vào mặt khiến hắn ngã dúi dụi, đồng thời ném cho hắn một cái nhìn khinh miệt của giới thượng lưu… Giết gà không cần dùng tới dao mổ trâu, thực ra bọn tiểu tử này không biết, suýt chút nữa thì chúng đã làm hại một thiên kim tiểu thư!

Từ khi sinh ra đến giờ, Lý Nham chưa từng chứng kiến thần sắc của Phương Diệc Thành khi nhận được điện thoại của Cố Yên, đó là vẻ mặt choáng váng, hoảng loạn và cả sự mừng rỡ.

“Cô có sao không?” Lý Nham cởi áo khoác choàng lên người Cố Yên, rồi nhỏ giọng hỏi.

Cố Yên cắn môi ngồi dậy, “ừ” một tiếng.

Hai người còn đang khó xử, không biết nói gì thì cửa phòng bật mở.

Lương Phi Phàm dẫn bọn Dung Nham xuất hiện. Anh ta đi đến, chẳng thèm nhìn ai, cởi ngay áo khoác, quàng lên người Cố Yên, rồi bế cô ra khỏi đám đông.

Ánh mắt Kỷ Nam đổ dồn về phía Lý Nham. Lý Nham cũng nhìn lại cô, rồi lại nhìn Dung Nham đang đứng bên cạnh, ánh mắt khó hiểu.

Khi bước chân ra cửa, Phi Phàm không quên quẳng chiếc áo khoác của Lý Nham cho Kỷ Nam, rồi lạnh mặt nói với Dung Nham: “Thu xếp việc còn lại ở đây cho anh.”

Dung Nham gật đầu tỏ vẻ hiểu ý đại ca, biết đại ca không muốn đích thân xử lý vì không muốn chạm mặt người của Cố Yên.

Trần Ngộ Bạch cũng vội ôm lấy Tiểu Ly lúc này đang bất tỉnh nhân sự, mặt mày xanh nhợt, và cũng làm những động tác tương tự như Lương Phi Phàm, sau đó bế Tiểu Ly rời đi.

Chủ quán bar là một người đàn ông trung niên béo tốt, trán ướt sũng mồ hôi, khom lưng cúi chào Lương Phi Phàm và Trần Ngộ Bạch. Tên Hoàng Mao sợ quá chạy lại ôm chân lão ta van xin: “Ông chủ…”

“Ông chủ cái đầu mày!” Lão ta vội đá hắn ra như để tránh liên lụy tới mình. Mẹ kiếp! Bọn đàn em có mắt như mù, đang yên đang lành lại rước họa lớn về cho lão, mà cũng may, nhờ thế nên lão mới được tận mắt nhìn thấy cả sáu vị phật gia xuất hiện.

Tên Hoàng Mao vẫn xán tới cầu xin ông chủ tha thứ, nhưng đã bị cái ghế trong tay Kỷ Nam phang mạnh xuống, khiến hắn ngã sấp xuống sàn. Lý Nham đang định xông đến ngăn cản thì bị Dung Nham ngăn lại: “Đội trưởng Lý có thể về được rồi, việc ở đây đã có chúng tôi lo.”

Lý Nham im lặng một lát, rồi ra hiệu thu quân về.

Tần Tống và Lý Vi Nhiên thấy Kỷ thiếu gia nổi cơn tam bành thì cũng ngứa ngáy chân tay.

Lý Vi Nhiên nhìn theo bóng Lý Nham rồi huých huých Tần Tống: “Tiểu Lục, gặp lại kẻ thù, chắc cũng ngứa mắt lắm rồi phải không? Cái tên họ Lý kia năm đó nợ chú không ít nhỉ?”

Tần Tống và Lý Vi Nhiên là hai anh em họ, ông nội của họ là bạn chiến đấu với ông của Lý Nham, nên từ nhỏ đám trẻ cùng nhau chơi đùa trong một cái sân rộng, Tần Tống và Lý Vi Nhiên nhỏ hơn Lý Nham, nên thường bị Lý Nham bắt nạt.

“Hừm, bọn chúng ra tay không nhẹ chút nào, đánh em sấp ngửa, lại còn bị gãy hai cái xương sườn.”

“Thật kém quá!” Lý Vi Nhiên chế giễu.

“Hừm, bị đánh cho gãy mũi mới gọi là kém đấy!” Tần Tống phản bác.

“Cũng vì chắn cho chú khỏi bị ăn đòn nên mới thê thảm như vậy đó!” Lý Vi Nhiên cũng nói lại.

“Ái! Anh năm, nói thôi sao còn động chân động tay với em thế?”

“Anh đánh cho chừa cái thói vong ơn bội nghĩa kia đi, sáng ra đã trêu ngươi anh… Ái chà, còn cả gan đánh lại
cơ đấy!”

“Em đùa mà, em đùa mà…”

Xe chạy rất êm.

Cố Yên như chú mèo con cuộn mình trong lòng Lương Phi Phàm, cô cảm nhận được tim anh đang đập rất nhanh.

Cô biết anh đang rất giận, nhưng sự im lặng của anh lại khiến cô khó mở miệng nói lời xin lỗi.

Hai người im lặng suốt quãng đường về.

Về đến nhà, Lương Phi Phàm dìu Cố Yên lên lầu, nằm xuống giường.

Anh quay lưng đi, lát sau mang đến ly sữa nóng, đặt vào tay Cố yên, nói: “Uống rồi nghỉ đi!”

“Phi Phàm…” Thấy anh sắp quay lưng đi, Cố Yên vội kéo tay anh lại.

Lương Phi Phàm còn rất giận, nhưng thấy bộ dạng đáng thương nép bên chiếc gối, khuôn mặt nhỏ bé xị ra đến tội nghiệp, lòng anh lại dịu xuống. Anh ngồi xuống bên giường, sắc mặt vẫn lạnh băng.

“Em sai rồi, em không nên đuổi bọn A Hổ đi. Em xin lỗi!” Cố Yên nhỏ giọng nói.

Nở rộ 2.2

Trần Ngộ Bạch nhe răng, trừng mắt khiến Tần Tống tức thời ngậm miệng, đi đến dìu anh ta lên lầu. Lúc này chỉ còn lại Lý Vi Nhiên đang khoa chân múa tay.

“Đại ca, cú móc trái của anh đẹp lắm đấy!”

“Đến đây, tôi dạy cậu.”

“Không được! Không được… ai… a… Đừng đánh nữa đại ca! Cứu tôi với… cứu với! Anh hai cứu em với… Tiểu Tứ, Tiểu Lục…” Lý Vi Nhiên miễn cưỡng chống trả, miệng không ngừng kêu cứu.

Dung Nham và Kỷ Nam, mỗi người một bên dìu Trần Ngộ Bạch xuống lầu.

Đùa cái kiểu gì thế, mấy người bọn họ hợp lại cũng không đánh nổi đại ca, thế mà cậu dám chọc vào!

Tần Tống đứng ở bậc cầu thang, nói to: “Anh năm, em lấy hộp y tế xuống cho anh rồi, giờ đợi anh dưới lầu, anh tự xuống lấy nhé!”

 

Tiểu Ly kéo Cố Yên đi dạo.

“Tiểu Ly…” Cố Yên giằng lấy ly rượu trong tay cô ta: “Đừng uống nhiều như thế, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Mắt Tiểu Ly nhòe đi: “Trần Ngộ Bạch là thằng đểu!” Cô ta nghẹn ngào nói, rồi với lấy chai rượu rót vào ly. “Cố Yên, mình chẳng cần anh ta nữa đâu!”

Cố Yên cười nhạt: “Cậu quyết được sao?” Xảo quyệt như Trần Ngộ Bạch, đến mười cái dây như Tiểu Ly cũng không thể trói được anh ta.

“Đến cậu mà cũng nói như vậy…” Tiểu Ly sụt sịt, cô đang đau khổ muốn chết, rõ ràng là anh ta sai, nhưng không sao nói lại được, chỉ làm ầm lên một tí thôi đã giận không thèm nói chuyện. Trần Ngộ Bạch luôn tìm cách khiến Tiểu Ly cảm thấy như mình đang vô cớ kiếm chuyện.

Trời dần tối, người đến quán mỗi lúc một đông, Cố Yên mải bắt chuyện với mấy người đàn ông trong quán, ngoảnh lại đã không thấy Tiểu Ly đâu.

Cố Yên lo lắng bởi Tiểu Ly uống khá nhiều, giờ lại lang thang một mình nên cô không yên tâm.

Vội đảo mắt tìm kiếm ở mọi ngóc ngách, không thấy đâu, cô lại lên lầu tìm từng phòng.

Cuối cùng cũng thấy Tiểu Ly đang say khướt, quần áo xộc xệch, bị hai tên thanh niên đè xuống sofa sờ mó.

Cố Yên vừa lao tới vừa nhanh tay bấm ngay số máy liên lạc gần đây nhất. Tới nơi, cô đẩy đám người ra, ôm lấy Tiểu Ly bảo vệ. Lúc này, có tới hàng chục tên say rượu vây lấy như muốn ăn tươi nuốt sống hai cô gái.

“Đừng có lại gần! Các người làm gì vậy?” Cố Yên nghiêm mặt hỏi.

“Ha ha, mày còn hỏi bọn tao muốn làm gì hả?” Vừa nói, hắn vừa đưa tay lên sờ ngực Cố Yên. “Bọn tao đang thèm một con nai như mày đây! Anh em đâu, xơi tái nó đi!”

“Cút đi!” Cố Yên lấy hết sức đá cho hắn một cái, miệng hét to, thừa lúc bọn kia không chú ý, cô ghé sát vào chiếc điện thoại trong túi xách. “Đây là WADY, bọn mày đừng có làm bậy! Hôm nay ai dám động đến tao, xong chuyện hãy giết tao bịt miệng, nếu không sẽ có người tới chôn sống lũ chúng mày! Chắc chúng mày chưa muốn chết đâu nhỉ? Đây, có chút tiền với mấy cái thẻ, mật khẩu đều là 413251, chúng mày hãy cầm lấy rồi đi chỗ khác chơi, tao không truy cứu nữa, việc này coi như xong.”

Tất cả bọn chúng quay ra nhìn nhau, ai nấy đều mặt mày sửng sốt, nghe giọng cô gái này, chắc lai lịch cũng không phải vừa.

Tên Kim Mao vừa mới sờ ngực cô, tay vẫn còn chút khoái cảm, giờ có thể nhìn thấy làn da trắng nõn từ cổ xuống khe ngực, chỗ bị đá vẫn còn đau, máu điên nổi lên cùng máu dê, hắn ta giật phăng chiếc túi, kéo Cố Yên lên ghế, xé toạc quần áo của cô.

“Ông mày không cần tiền, cần người!” Giọng cười hằn học kèm theo những động tác mướt mát trên cơ thể Cố Yên.

Những tên khác thấy tình hình thuận lợi, cũng gào lên phụ họa, mấy tên trợ giúp Kim Mao chinh phục Cố Yên đang giãy giụa, đám còn lại quay ra giở trò với Tiểu Ly.

 

��c4O�.(D� �>� c chiếc váy màu hồng cánh sen dài chấm đất, trang điểm kỹ lưỡng: “Vi Nhiên, lại là em hả? Em thấy đấy, Dung nhị và Trần tam ngoan như thế, trước nay có gây chuyện như em đâu.”

 

Bị điểm đích danh, Dung Nham và Trần Ngộ Bạch nhìn nhau không nói.

“Chị!” Cố Yên nghiêm túc đứng lên chào.

Cố Minh Châu gật đầu ý bảo đã nghe thấy, rồi đi qua trước mặt Cố Yên, ngồi xuống cạnh Lương Phi Phàm: “Lương đại ca, chúc mừng nhé!”

Lương Phi Phàm thấy vòng tay trống trải thì hơi chau mày, nhưng không muốn để đối phương nhìn thấy nên vẫn cười khách sáo: “Cảm ơn!”

“Tìm chỗ nào yên tĩnh nói chuyện một lát đi!”

Hai bọn họ mới nói mà đã hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua.

Cố Yên nhàn rỗi, ngồi tựa cửa sổ xem pháo hoa. Trong đầu cô hiện lên dòng suy nghĩ, không biết lát nữa có nên nói với chị Minh Châu là mình muốn về thăm cha không? Chị ấy bận nhiều việc nên mình cũng không dám mở lời, nhưng không có chị ấy dẫn về thì liệu cha có muốn gặp mình không…

“Nghĩ gì thế?” Kỷ Nam đi tới, gõ gõ vào đầu Cố Yên.

“Đang nghĩ xem mai có nên đi làm không đây?” Cố Yên khéo léo che đậy suy nghĩ.

“Phải đi chứ, nhưng tôi không hỏi chuyện đấy.” Kỷ Nam xua tay.

Cố Yên làm ở công ty của Kỷ Nam, lúc đến lúc không, có khi không thích lại xin nghỉ mấy tuần liền. Mấy người rảnh rỗi nói cô là tình nhân của Kỷ Nam, thế là từng góc trong công ty được Cố Yên cho lắp camera, tâm trạng không vui liền gọi ngay vài ba cô đến chỉnh cho một trận, khiến cả công ty nhiều phen khiếp vía. Kỷ Nam nhiều lần cầu xin cô ra mở công ty riêng, nhưng Cố Yên ngoan cố không chịu làm theo.

“Kỷ Nam, tôi nhớ cha tôi lắm!” Cố Yên nghiêng đầu tựa vào vai Kỷ Nam.

Kỷ Nam thở dài, vòng tay vỗ vỗ vào vai cô, an ủi: “Có lòng nhớ tới cha là tốt rồi, đừng về. Gặp nhau không bằng nhớ tới nhau.”

Cố Yên bĩu môi, không nói gì.

 

Danh sách bản quyền quý 2/2013

1. Đế phượng phi – Phôi Phi Vãn Vãn (ngôn tình)

 

2. Tình yêu của em trong mắt anh – Lương Liễu Lưu Ly (ngôn tình)

 

3. Yêu bon chen – Ni Mạt Tiểu Ngư (ngôn tình)

 

4. Nửa hoan nửa ái – Lam Bạch Sắc (ngôn tình)

 

5. Hôn nhân không tình yêu – Diệp Lạc Vô Tâm (ngôn tình)

 

6. Đại thần, xin hãy kí nhận – Mèo Lười Ngủ Ngày (ngôn tình)

 

7. Anh hiểu tình yêu của em – Tuyết Ảnh Sương Hồn

8. Em đã đi qua cuộc đời anh – Tuyết Ảnh Sương Hồn

9. Dưới bóng tuổi hoa – Tuyết Ảnh Sương Hồn

10. Trăm núi ngàn sông giữa biển người – Tuyết Ảnh Sương Hồn (2 tập)

7. Bôi tuyết – Tiểu Đoạn (kiếm hiệp)

 

Hệ liệt Minh tướng quân – Thời Vị Hàn (kiếm hiệp)

 

8. Thâu thiên cung

 

9. Phá lãng trùy

 

10. Thiết hồn ảnh

 

11. Hoán nhật tiễn

 

12. Tuyệt đỉnh

 

13. Toái không đao

 

14. Sơn hà

Chúc các bạn vui với danh sách bản quyền của Amun ^^