Đen trắng 5.1

Chương 5

Màn đêm buông xuống, Kỷ Dĩ Ninh tắm gội xong, vừa lau tóc vừa bước ra khỏi phòng tắm. Phòng ngủ với không gian tĩnh lặng, đêm nay, chắc lại là một đêm cô phải ở một mình rồi.

Hành tung của Đường Dịch luôn rất bí hiểm, ngoài Khiêm Nhân – trợ thủ thân tín ra, rất ít người được biết về hành tung của anh. Mười ngày hay nửa tháng không thấy bóng dáng của anh quả thực là chuyện quá bình thường.

Cô rất ít khi gọi điện thoại cho anh. Ban đầu là do cô không muốn, sau này là do cô không dám. Không muốn, là bởi vì lúc đầu, giữa cô và anh không có tình cảm sâu sắc lưu luyến khó rời của hai người khác giới, anh không ở bên cô, cô mới cảm thấy an toàn.

Nhưng sau này, cô lại trở nên không dám.

Thứ cảm giác thận trọng như đi trên băng mỏng này quả thực rất tồi tệ, nó luôn khiến cô nghi ngờ rằng bản thân mình đã nảy sinh tình cảm không thể diễn đạt bằng lời với anh rồi.

Cuối cùng, cô vẫn rụt lại.

Không thổ lộ, một trái tim sẽ không bị bỏ rơi.

Lau khô mái tóc, trải sẵn chăn gối, chui vào trong ổ chăn ấm áp, Kỷ Dĩ Ninh ngồi dựa lưng vào thành giường, cầm một quyển sách ở đầu giường lên đọc.

Đây là cuốn mà cô nhìn thấy trên giá sách trong thư phòng của anh, cuốn sách bằng tiếng Hy Lạp sâu xa và khó hiểu, ẩn chứa sau những con chữ không thể nắm bắt được đó là văn hóa Hy Lạp nguyên thủy cổ xưa nhất. Cô khó có thể tưởng tượng được rằng một người như anh lại có thể đọc được loại sách này.

Trước đây, cô cứ nghĩ rằng, anh là một người không hiểu về tình cảm. Giết người, nhuốm máu, anh là người hoàn toàn không cùng chung một thế giới với cô.

Nhưng sau này, thời gian đã làm thay đổi mọi nhìn nhận của cô đối với anh.

Anh là một cá thể cực kỳ phức tạp, giống như một luồng ánh sáng, sáng chói trong nơi sâu thẳm nhất của rừng rậm Amazon. Anh khiến cô bị lạc đường trong thế giới huyền bí của anh, sau đó dùng nguồn ánh sáng chói lòa thu hút, khiến cô không ngừng muốn nhìn nhận rõ về bộ mặt thật của anh.

Vậy là Kỷ Dĩ Ninh cuối cùng đã phát hiện ra, anh thật quá tàn nhẫn, dường như không hề nương tay với cô. Anh trói chặt sự tự do của cô, còn không chịu bỏ qua trái tim của cô nữa.

Còn cô lại không biết bản thân mình rốt cuộc có còn tâm trí và hơi sức để đương đầu với một người nào đó, một sự việc nào đó nữa không. Thế nào là đương đầu nhỉ? Chắc là giống như tín ngưỡng của Hypatia[1], cho dù xinh đẹp cũng có thể từ chối tất cả những người khác với lý do: “Tôi đã được gả cho chân lý”, thậm chí, đến phút cuối cùng bị mưu sát một cách tàn nhẫn cũng không hề nuối tiếc.

Vì vậy, bạn thử nhìn xem, đương đầu với chuyện này, tuyệt đối không phải là chuyện đơn giản như bạn tưởng tượng, nó còn mang theo cả máu, rất tàn khốc.

Đọc sách được một lát, Kỷ Dĩ Ninh cuối cùng cũng phải thừa nhận, cô quả thực không thể nhìn nhận được toàn bộ diện mạo, phương thức tư duy của Đường Dịch. Thứ ngôn ngữ Hy Lạp sâu xa và khó hiểu này, mặc dù cô có thể hiểu được, nhưng cũng bị đày đọa tới mức hoa mắt chóng mặt. Cô bất giác nhớ tới một câu bình luận về Đường Dịch của Thiệu Kỳ Hiên: “Tần số sóng não trong bộ não của cậu ấy không cùng một phạm vi với sóng não của người bình thường”.

Quả đúng là một câu nói rất có lý.

Kỷ Dĩ Ninh nhắm mắt lại một chút, sau đó cầm chiếc điều khiển lên, bấm nút bật chiếc ti vi màn hình tinh thể lỏng.

Màn hình lóe sáng, Kỷ Dĩ Ninh bỗng ngồi ngây người.

Lại nhìn thấy hình bóng của anh.

Bản tin tài chính buổi tối. Nhìn thấy anh, thực ra không phải là một chuyện kỳ lạ.

Thiên hạ của nhà họ Đường không hoàn toàn thuộc thế giới xã hội đen, Đường Dịch luôn làm việc một cách rất khéo léo, sản nghiệp chính thống cũng đủ lớn mạnh. Trong thế giới trắng, anh là một đại gia với mức nộp thuế lớn, từng nguồn tiền khổng lồ được đưa vào thị trường, kiểu ra tay dễ dàng này khiến các thế lực đều phải nhượng bộ với anh vài phần.

Đây là bản tin được phát lại, nội dung chủ yếu đưa tin về việc Đường Dịch đầu tư nguồn vốn khổng lồ, dành được một dự án hợp tác quốc tế, đồng thời bỏ ra một khoản tiền lớn để ký kết hợp đồng với người phát ngôn cho một mùa mới.

Bản tin tài chính, đương nhiên là coi trọng vấn đề tài chính. Nhưng nhân viên quay phim rõ ràng đã nắm bắt rất rõ tâm lý của khán giả, cảnh quay mà ống kính hướng tới chính là hình ảnh Dịch thiếu gia nhà họ Đường sóng đôi bên cạnh người phát ngôn xinh đẹp mới.

Nhìn kỹ ở cự ly gần thì không thể không thừa nhận rằng, người đàn ông này quả thật nằm ngoài sự khảo nghiệm về ngoại hình của người đời. Khi người ta bình luận về một người, trực giác đầu tiên thường là đôi mắt, sắc mặt, màu môi, không thể không nói rằng người đàn ông này vô cùng nổi bật, muốn tìm ra điểm thiếu sót trên con người anh quả là một điều không dễ dàng gì. Nữ phát ngôn viên xinh đẹp dịu dàng vịn vào cánh tay anh, đầu ngón tay chạm vào lớp áo comple của anh, không chịu buông, chi tiết nhỏ này thể hiện rõ sự yêu thích của cô ấy đối với anh, không cần nói cũng hiểu.

Trên màn hình, Kỷ Dĩ Ninh không nhìn rõ được trong đáy mắt anh liệu có tràn ngập sự dịu dàng giống như vậy hay không.

Cuối cùng, cô quyết định không xem nữa.

Đặt quyển sách xuống, bước xuống giường, cô cảm thấy mình phải tìm một việc khác để làm.

Theo lời đồn đại, cuộc sống riêng tư của Đường Dịch khi còn độc thân vô cùng đặc sắc.

Về chuyện yêu đương nam nữ, vốn liếng của đàn ông không ngoài ba thứ: kỹ năng, ngoại hình, tiền bạc. Đặc biệt là đối với một người phụ nữ không mong ước xa xôi về tình yêu, xem chuyện tình một đêm là chuyện bình thường, có một người đàn ông với ngoại hình ưa nhìn, dùng mọi kỹ năng điêu luyện và thủ đoạn cao siêu khiến người ta nếm trải hương vị tuyệt vời nguyên thủy nhất, lại thêm chút tấm lòng với một số tiền bù đắp tinh thần, cái gọi là tình duyên đẹp như sương sớm chóng tàn này đại khái là như vậy đấy.

Còn Đường Dịch, anh rõ ràng hội tụ tất cả mọi vốn liếng.

“Có phải em đang nghĩ, một người đàn ông như Đường Dịch, rốt cuộc có bao nhiêu người phụ nữ ở bên ngoài…?”

“Ừm…”

Kỷ Dĩ Ninh đang ngây người bỗng bừng tỉnh, cảm thấy sửng sốt.

Không biết từ lúc nào, cô đã bị một người ôm chặt vào lòng từ phía sau, nhân vật gây rối đó đang gục đầu vào gáy cô, cúi đầu khẽ hôn lên chiếc cổ trắng ngần của cô.

Người này đi lại nhẹ nhàng như ma quỷ vậy.


[1] Hypatia (370-415): nhà triết học Hy Lạp, được tôn vinh như là “người bảo vệ khoa học chống lại tôn giáo”.

 

Thổ thần 4.2

Câu nói: “Để sau hẵng nói” của Vương Mẫu còn chưa thốt ra, đại điện vốn đang yên tĩnh bỗng truyền đến giọng nữ lanh lảnh: “Sao lại không có chứ?”

Lời của Vương Mẫu nương nương bị cắt ngang. Bà từ từ ngẩng đầu, thấy công chúa Tang Chỉ đã ầm ầm xán đến trước điện, vì chạy nên chuông vàng đeo trên người phát ra liếng leng keng vui tai. Tiểu công chúa cười he he, nói: “Di mẫu, muốn tìm Thổ thần chẳng phải rất dễ sao?”

Vương Mẫu thầm lo lắng cô cháu gái này gây loạn, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười trang nghiêm: “Chỉ Nhi, con nói linh tinh gì vậy, mau lui xuống đi!”

Bà đưa mắt ra hiệu, mấy tì nữ bên cạnh đã lặng lẽ đi đến bên Tang Chỉ, bao vây để kéo nàng xuống. Tang Chỉ không nỡ rời đi, cuối cùng hét lớn: “Di mẫu, con không nói linh tinh! Tang Chỉ nguyện đi làm Thổ thần trấn Bình Lạc.”

“Chỉ Nhi!” Lời vừa buông ra, công chúa Họa Thường ngồi bên cạnh đập bàn đứng dậy, trừng mắt quát: “Con nói linh tinh gì vậy? Con có biết…” Công chúa Họa Thường cất tiếng, ánh mắt lay động nhìn chằm chằm Tuấn Thúc cách đó không xa, vừa muốn nhắc nhở con gái rằng làm Thổ thần trấn Bình Lạc chẳng phải là chuyện tốt gì, vừa sợ trước mặt Tuấn Thúc mà lại nói ra những lời này sẽ khiến hai bên khó xử.

Ai ngờ công chúa Họa Thường còn đang cân nhắc, Tang Chỉ đã lắc đầu nói: “Mẫu hậu, con biết. Trấn Bình Lạc đó vừa nghèo vừa khổ, Thổ thần cũng chẳng dễ làm. Chỉ là Tang Chỉ từ nhỏ lớn lên ở Thanh Khâu quốc, nhận được sự sủng ái của phụ vương và mẫu hậu, chưa từng biết đến nỗi khổ của nhân gian, việc chịu kiếp nạn những ngày trước đã khiến Tang Chỉ tỉnh ngộ…”

Tang Chỉ hít một hơi thật sâu, giọng nói chậm lại nhưng chân thì bước nhanh hơn: “Học phép thuật, luyện tu vi đâu phải chuyện một sớm một chiều? Người phàm trần cũng nói: “Bất đắc nhất phiên hàn triệt cốt, na đích mai hoa phốc tị hương?” Tang Chỉ trước đây không hiểu chuyện, khiến phụ vương, mẫu hậu, và cả di phu, di mẫu phiền lòng, nhưng bây giờ con đã hạ quyết tâm…”

Ngừng lại một chút, Tang Chỉ thoắt cái quay người đối diện với Ngọc Đế và Vương Mẫu nương nương, ánh mắt trong veo, quỳ xuống: “Di phu, di mẫu! Tang Chỉ tự biết mình kinh nghiệm và tài năng không nhiều, không gánh vác được nhiệm vụ của Thổ thần, nhưng xin hai người xét tới sự thành tâm của Tang Chỉ, đồng ý cho Tang Chỉ, con nhất định sẽ cố gắng làm thật tốt, mang hạnh phúc đến cho bách tính ở nhân gian.”

Tiếng dập đầu nặng nề vang lên.

Cách đó không xa, Tuấn Thúc sắc mặt bình thường, nhưng không che giấu được sự xảo quyệt lóe lên nơi khóe mắt.

—- Bị người bán, còn giúp người đếm tiền —-

Tại điện Dao Trì, Vương Mẫu nương nương đang cắt tỉa khóm lan quân tử, thấy nữ quan Mạn Nhi đi đâu trở về, cho những người xung quanh lui hết rồi mới trầm giọng hỏi: “Thế nào?”

Mạn Nhi đỡ Vương Mẫu ngồi xuống, nói với giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy: “Đêm qua công chúa Tang Chỉ thực sự có tới Thanh Ngô cung. Ngoài ra, nghe cung tỳ ở Thanh Ngô cung nói, hôm qua tiểu tiên đồng bên cạnh Tuấn Thúc Phượng quân còn đi khắp nơi nhờ người ta dạy làm đùi gà nướng, nhưng kỳ lạ là, Tuấn Thúc Phượng quân chưa từng ăn đồ mặn.”

Nghe thấy vậy, Vương Mẫu chớp chớp mắt, khóe miệng lại thoáng ý cười: “Người phàm trần thường nói, nhỏ mọn như Nhai Xải, nhưng bọn họ không hề biết, Thiên cung chúng ta có tiểu phượng hoàng còn ghi thù gấp trăm, gấp nghìn lần Nhai Xải.”

Mạn Nhi nói tiếp: “Nương nương cho rằng…”

Vương Mẫu nhấp ngụm trà, đột nhiên nói: “Chắc ngươi còn nhớ, bốn trăm năm trước, Nhai Xải và Tuấn Thúc thi đấu với nhau tại hội Bàn Đào? Chúng tiên đều cho rằng Nhai Xải thua chắc, ai ngờ giữa đường nhảy ra một… tiểu hồ ly.”

Mạn Nhi ngơ ngác, hiểu ý của Vương Mẫu, ngạc nhiên nói: “Ý của nương nương là… Tuấn Thúc Phượng quân vẫn ghi nhớ mối thù năm đó, cho nên hôm nay mới sắp đặt để dụ dỗ công chúa Tang Chỉ đi làm Thổ thần, nhưng khi đó tiểu công chúa Tang Chỉ tuổi nhỏ…”

Ý cười của Vương Mẫu càng sâu hơn: “Người tính không bằng trời tính. Năm đó Tuấn Thúc ngạo mạn, chúng tiên đều nói hắn thi đấu với Nhai Xải đã bị mất hết tu vi rồi, chẳng đánh cũng thắng, nhưng hắn hoàn toàn không ngờ sẽ bị đứa cháu gái của ta cho một đòn, trở thành trò cười cho thiên hạ. Đến hôm nay, chúng ta bày mưu sắp xếp, thận trọng từng bước, tưởng mọi chuyện đã yên ổn thì lại bị tên tiểu phượng hoàng đó chơi một ván.”

Mạn Nhi chớp mắt: “Nương nương nói rất đúng, nhưng Mạn Nhi có chuyện không hiểu. Vừa rồi trên đại điện, Ngọc Đế đồng ý cho công chúa Tang Chỉ đi làm Thổ thần, nương nương vì cớ gì mà không ngăn cản? Nếu công chúa đến trấn Bình Lạc rồi, kế hoạch ban đầu của chúng ta…”

Nghe thấy vậy, Vương Mẫu xua tay, ý bảo Mạn Nhi ngừng lời: “Người tính không bằng trời tính, cứ thuận theo vậy đi. Có lẽ nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.”

Ai biết được, sai một bước này là phúc hay họa? Biết đâu Tuấn Thúc sai sót một lần lại có thể cứu được mạng của Tang Chỉ. Nghĩ đến đây, Vương Mẫu thở dài, bình thản nói: “Đem khóm lan quân tử này tặng cho Chỉ Nhi đi, cứ nói là… di mẫu có chút tâm ý trước khi nó nhận chức.”

“Vâng.”

 

Ở nơi nào có cây dẻ gai 8

<8>

Di nhìn theo cái dáng thẩn thơ của anh chàng ném giày cho đến khi anh ta đóng cửa quán. Cảm giác vừa bực bội vừa buồn cười, tội nghiệp khiến cho Di phân vân. Trong chuyện này Di cũng có lỗi phần nào, nếu như cô và Thy không say quá mà hát váng lên thì… Nhưng ném cả chiếc giày sang nhà hàng xóm để biểu lộ thái độ không đồng tình như vậy thì thật quá đáng. Quá đáng hơn nữa là sau những đổ vỡ mình gây ra anh ta lại còn dám sang xin lại giày. Người đâu mà bủn xỉn. Bỗng có người vỗ lên vai Di, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.

“Nước cam của chị đây, không giúp gì thì thôi lại còn làm người ta bận thêm.” Thu đặt ly nước cam xuống bàn.

“Xin lỗi chị, tôi tính tiền cho khách xong rồi mới ngồi đấy chứ. Với lại tôi có gọi nước cam đâu.” Di bắt chước giọng nghiêm trọng của anh hàng xóm và chỉ vào chai nước lọc trên bàn.

“Uống đi, thằng Vinh vào rồi, tao nghỉ một lúc.” Thu phì cười, ngồi xuống. “Mày ở đây hơn một năm rồi, có biết anh chàng này không?”

Di giả bộ dửng dưng lắc đầu.

“Nhìn cũng được đấy.” Thu uống nước trong chai của Di. “Nhưng trông có vẻ không giống kiểu có thể uống say rồi ném giày sang phá quán người khác.”

Di gật gù, giả vờ ngạc nhiên trêu nó: “Cứ tưởng sang đây tán tỉnh mày.”

Thu nheo mắt cười, nhìn ra cửa như hình dung lại hình ảnh của anh chàng: “Không phải típ của tao, cũng không phải vệ tinh của tao, radar tao không bắt được sóng, có khi vệ tinh của thằng Phương cũng nên.”

Di bỏ cái chăn sang một bên, ngồi thẳng dậy: “Vớ vẩn, không phải đâu.” Câu trả lời vô ý của cô hơi nặng nề, Thu có vẻ không vui: “Nó định thế này đến bao giờ, thằng bé hôm trước là người thứ mấy rồi? Nếu mày không nói chuyện với nó thì để tao.”

“Cho nó thêm chút thời gian nữa đi”, Di biết ý nhỏ nhẹ.

“Chúng mày thì lúc nào cũng thời gian, thằng đấy hai năm, mày cũng gần hai năm rồi đấy. Sống cả đời chắc cũng chỉ được tầm sáu mươi năm thôi, liệu mà cân đong đo đếm đi”, Thu gay gắt.

“Nó có lựa chọn của nó, mày có lựa chọn của mày. Tôn trọng một chút đi, tranh cãi vô ích thôi.” Di thở dài.

“Tao sẽ tôn trọng nếu nó là cái gì đó rõ ràng, người bình thường thì là người bình thường, gay thì là gay. Đằng này nó là thứ nửa nạc nửa mỡ, nói chung chẳng ra cái gì cả. Nó làm khổ tất cả những người yêu nó. Dù có đứa con gái dở hơi hay thằng gay chán đời, tao cũng chẳng bao giờ chấp nhận người như nó.” Nói xong, Thu đứng bật dậy, vẻ mặt kiềm chế trở lại, nó bước vào trong.

Không biết cần phải uống bao nhiêu cà phê để tỉnh táo được như Thu. Nó chỉ bắt đầu chuyện yêu đương với những anh chàng đủ tiêu chuẩn: nhan sắc trên năm, việc làm trên bảy, tính cách hài hòa, nhân thân tốt. Nhiều người nói Thu thực dụng nhưng Di không đồng tình. Thu chỉ tỉnh táo thôi, bởi lẽ khi đã đạt đủ tiêu chuẩn của nó rồi thì nó cũng yêu, cũng say mê, đắm đuối chẳng khác gì những đứa con gái khác. Yên tâm cũng là một cách để bắt đầu tình yêu. Mỗi người có một lựa chọn, không chỉ trong tình yêu, cuộc sống cũng đơn giản là vấn đề của sự lựa chọn. Cuộc sống là lựa chọn và đối mặt với hiệu quả cũng như hậu quả của sự lựa chọn đó mỗi ngày. Không phải thứ gì cũng có thể rạch ròi như trong suy nghĩ của Thu, trong chuyện tình cảm khó nói đúng sai, chỉ có hạnh phúc hay đau lòng mà thôi. Hơn nữa, không ai có thể cảm nhận sự đau lòng đó hơn chính bản thân người đưa ra lựa chọn được. Di luôn muốn biết, trong lòng Phương đang cảm thấy gì.