Đen trắng 4.2

Cô không thể không thừa nhận rằng, cô chưa từng gặp một người đàn ông nào yêu kiều hơn và cũng biết cách mê hoặc người khác hơn anh.

Một người, nếu muốn thể hiện bản thân mình, những phương thức có thể dùng quả thực quá nhiều, tuy nhiên Đường Dịch lại muốn dùng ảo giác này để diễn đạt.

Điều đáng sợ trên thế giới chính là ảo giác. Cần biết rằng, tất cả sự mở đầu của sự việc đều là ảo giác. Một người thông minh như cô đương nhiên biết rõ rằng, nếu tiếp tục nhìn nữa, sẽ bị ảo giác đó lôi kéo vào, không thể nào thoát ra được. Nếu như cô đủ thông minh, thì cần phải rời đi ngay lập tức, nhưng không hiểu tại sao, bước chân lại không chịu nghe theo sự sai khiến của não bộ, cứ đứng yên không chịu bước đi. Dường như có một sức mạnh tận nơi sâu kín nói với cô rằng, bỏ qua lần này, cô sẽ không còn cơ hội để nhìn thấy một Đường Dịch như vậy nữa.

Người ngoài khi nhắc tới người đàn ông này, chỉ có mấy chữ: “nhà họ Đường”, “Dịch thiếu gia”.

Người đàn ông được người ngoài nhìn nhận là một người không thể dò đoán được này, theo cô, luôn là một người trầm lặng, khi đã độc ác thì vô cùng độc ác, tình yêu và giết chóc đều bị anh làm tới mức cực điểm, không ai có thể chịu đựng nổi tình yêu của anh, cũng không ai có thể chịu đựng nổi sự ghét bỏ của anh. Nhưng không ngờ, chính người đàn ông bị cho rằng không có tính người này lại có những động tác nhiệt tình đến vậy, lại có một mặt dịu dàng như thế.

Cô luôn tin rằng, Latin là đỉnh cao của sự khống chế và vận động của bản thân con người, hay nói một cách khác, là đỉnh cao của sự buông thả và say đắm, tự giải phóng bản thân mình một cách cuồng nhiệt.

Cô nhìn cơ thể anh vô cùng mềm dẻo mỗi khi xoay tròn, nhìn thấy khoảnh khắc khi anh buông hai tay xuống, cả thế giới như cũng tĩnh lặng theo, nhìn anh mang theo những bước nhảy vẫy vùng giống như bị buộc chặt trước cột ranh giới giữa chính và tà, khiến người ta không thể lại gần, không thể sợ hãi, cô còn nhìn thấy, giữa đôi môi mím chặt của anh ẩn giấu rất nhiều lời nói không thể diễn đạt thành lời.

Kỷ Dĩ Ninh nhìn ngắm đến nỗi đôi mắt đẫm lệ.

Con người này, rốt cuộc là người như thế nào đây?!

Đêm khuya, sương nặng hạt.

Khoảnh khắc một mình khiêu vũ ngắn ngủi đó, anh đã kìm nén và chống trả trận chiến với nỗi cô đơn như thế nào nhỉ?!

Cuối cùng, cô lặng lẽ rút lui, đóng cửa thư phòng lại, không làm phiền đến thế giới của riêng anh.

Trở về phòng, trái tim cô tắc nghẹn như dòng nước lặng.

Kìm nén rồi lại kìm nén, cuối cùng không thể kìm nén nổi, cô gọi điện thoại cho một người, là một người đàn ông khác rất quan trọng trong nhà họ Đường.

Dù giữa đêm khuya, giọng nói của Đường Kình ở đầu dây bên kia vẫn rất hòa nhã, dường như không có một chút buồn bực vì bị làm phiền, anh hơi nghi ngờ, hỏi một câu: “Dĩ Ninh?”

“Em đây.” Cô ôm lấy chiếc điện thoại, trống ngực đập thình thịch, cuối cùng cũng hỏi một câu: “Hôm nay là một ngày đặc biệt như thế nào đối với Đường Dịch vậy?”

Nếu không, sao lại có thể có một Đường Dịch khác lạ như vậy…

“Em không biết ư?” Đường Kình ngạc nhiên hỏi lại: “Hôm nay là ngày giỗ của mẹ anh ấy mà…”

Cô lập tức hiểu ra.

Thảo nào, thảo nào một người giống như anh, cũng có thể dịu dàng như vậy.

Hóa ra, không phải là anh không có tình yêu, chỉ là anh đã yêu quá sâu đậm, cố ý để tất cả mọi người không nhìn thấy được.

Suy cho cùng, cô quá lương thiện, vậy là một mặt khác trong con người anh vô tình bị cô nhìn thấy cứ lưu giữ mãi trong trái tim cô. Đặc biệt, cô nhớ rất rõ dáng vẻ của anh khi anh khiêu vũ một mình, biểu hiện vô cùng tươi đẹp và cũng vô cùng tàn sát đó, chuẩn xác tới từng chi tiết, khiến cô không thể không dò đoán rằng liệu có phải anh cũng đã từng phải chịu một sự tổn thương sâu sắc? Từ đó, cô bắt đầu cảm thấy bất lực, không biết phải bảo toàn sinh mệnh này như thế nào.

Thời gian quá dài.

Ai có thể tác thành cho cô trong tình cảm yêu mến đầu tiên này?

 

Thổ thần 4.1

Chương 4

Hội Bàn Đào

 

Trong hội Bàn Đào, Thiên cung mây mù dày đặc, chúng tiên tề tựu, náo nhiệt, đông vui.

Ngọc Đế và chúng tiên cùng nâng những chiếc cốc phát sáng lấp lánh để chúc mừng, Vương Mẫu nương nương cũng đặc biệt phái các tiên nữ phân phát Đào tiên. Tuy nói đào tiên năm nay hơi chua một chút, nhưng không gì có thể sánh với Đào tiên này, vì thứ nhất nó có thể kéo dài tuổi thọ, trợ giúp cho tu luyện, hai là đào của Vương Mẫu nương nương đích thân trồng nên chẳng ai dám chê, nhận được Bàn Đào đều cười nói vui vẻ, cắn miếng đào chua vẫn không dám kêu ca, tất cả đều khen: “Ngon, rất ngon.”

Nhưng thỉnh thoảng cũng có vài người không tế nhị.

Khi tiên nữ phát Bàn Đào đến trước bệ ngọc của Tuấn Thúc Phượng quân, Tuấn Thúc đột nhiên đứng dậy, cất bước đến trước đài, nhún người hành lễ: “Xin nương nương giáng tội, Bàn Đào này Tuấn Thúc không dám nhận!”

Thấy vậy, Ngọc Đế và Vương Mẫu quay mặt nhìn nhau, rồi vươn cổ ra nhìn, liền thấy quan ngự sử thống lĩnh Cửu Châu… Tuấn Thúc Phượng quân đang đứng hiên ngang, dáng vẻ vô cùng đẹp đẽ, tao nhã, hai người không hẹn mà cùng không biết nói gì.

Nói đến Tuấn Thúc, đây vẫn luôn là nỗi lòng của Ngọc Đế. Lại nói đến chuyện Tiên tộc thống nhất tam giới, Long tộc, Phượng tộc đều có công lao lập thiên hạ. Ngọc Đế cảm kích ơn đó, phong cho Phượng thần Tuấn Uyên và Long thần Tử Trạch làm thượng cổ thần thú, ban cho hai tộc Vô Khích Bích Thụ và Long cốc làm lãnh địa.

Nhưng không biết có phải là mệnh số không hợp không, Long tộc và Phượng tộc luôn nảy sinh tranh chấp. Từ nghìn năm trước, suýt chút nữa thì động đến binh đao. Vốn dĩ phượng hoàng thuộc hỏa, được coi là dương, đại diện cho tính đực, còn long thuộc thủy, được coi là âm, đại diện cho tính cái. Nhưng người phàm lại cảm thấy ngoại hình của long mạnh mẽ, khí thế hơn, nên lấy nó để đại diện cho hình tượng đế vương, còn phượng hoàng là hình tượng của hoàng hậu, liền đổi long làm dương, phượng làm âm.

Người phàm không biết, vốn chỉ là một chuyện nhỏ, Phượng thần lại là đế quân nổi tiếng nhỏ mọn, đa nghi, vì chuyện này mà vô cùng tức giận, nghi ngờ Long tộc lén giao hẹn với người phàm, lúc này mới đảo lộn âm – dương. Ngọc Đế nói hết nước hết cái, cuối cùng khuyên được hai tộc giảng hòa, nhưng Phượng thần Tuấn Uyên vẫn khó xóa hết lửa giận, giũ áo nói thẳng sẽ không ban phúc cho người phàm nữa, chức quan ngự sử phàm giới vốn do Phượng tộc nắm giữ giờ cũng để trống.

Ngự sử phàm giới là Thổ thần tổng quản Cửu Châu, giao thiệp với tiểu tiên địa phương như Táo thần – Tô Cát Lợi, Xí thần – Tử Cô, Đậu thần – Trương Soái… Nhiệm vụ chủ yếu là bảo vệ, che chở cho nhân gian, thống lĩnh Thổ thần các nơi. Phượng tộc vứt lại một mớ hỗn độn như vậy, Ngọc Đế bất lực, lệnh cho con trai thứ hai của Long tộc là Nhai Xải tiếp quản.

Mấy trăm năm nay mưa thuận gió hòa, chính vào lúc Ngọc Đế cho rằng chuyện này đã đến lúc kết thúc, Nhai Xải lại vì đủ mọi nguyên do mà bị giáng chức xuống trần gian, rồi về nhà lấy vợ sinh con. Chức vụ ngự sử phàm giới lại trống, Ngọc Đế sốt ruột, Vương Mẫu nương nương dùng tình, dùng lý vận động, thuyết phục, lại dùng mưu kế, lúc này Phượng thần Tuấn Uyên mới đồng ý để con trai đảm nhận chức vụ này.

Ai ngờ Tuấn Thúc vừa vào đến Thiên cung lại nói: “Muốn thần làm ngự sử phàm giới cũng được thôi, nhưng bảo Nhai Xải đánh bại thần đã. ”

Ngọc Đế nghe thấy vậy liền biết Tuấn Thúc này lòng dạ hiểm độc. Chức ngự sử phàm giới nghe có vẻ phô trương nhưng thực tế chẳng khác gì làm việc khổ sai. Ngoài việc phải thường xuyên trợ giúp Thổ thần các nơi xử lý công việc ở trần gian, luôn phải đề phòng tiểu yêu, tiểu quái ở vùng lân cận đến xâm phạm, không tránh được những lời ca thán. Lúc thì Thổ thần chỗ này kêu muốn về hưu sớm, khi thì Thổ thần chỗ kia khóc lóc nói bị tiểu yêu ở gần đó ức hiếp, Thổ thần ở chỗ khác lại oán thán chỗ mình bệnh dịch liên miên, đến đồ cúng cũng chẳng có…

Chính vì vậy, hai tộc Long – Phượng mới tôi đẩy anh nhường, chẳng ai chịu nhận chuyện khổ sai này. Trước mắt Phượng thần giả vờ đồng ý, nhưng ngấm ngầm muốn con trai đấu với Nhai Xải nay đã là người trần và mất hết linh lực, còn có gì hồi hộp chứ? Nhưng chẳng ai ngờ được, trận đấu hôm đó, Tuấn Thúc lại tính nhầm một chiêu, thua toàn trận…

Tỉnh lại từ hồi ức rắc rối đó, Ngọc Đế khẽ hắng giọng, cất tiếng: “Tuấn Thúc chê đào tiên hơi chua, đây…”

Không đợi Ngọc Đế nói xong, Tuấn Thúc đã cướp lời: “Tuấn Thúc không dám! Đào tiên là tinh hoa mà nhật nguyệt kết tụ lại, còn là cây mà Vương Mẫu nương nương tự tay trồng, trân quý vô cùng. Tuấn Thúc không muốn tiếp nhận là bởi vì không xứng đáng.”

Ngọc Đế im lặng, không biết trong lòng Tuấn Thúc này nghĩ gì, do dự một lát mới hỏi: “Vì cớ gì?”

Tuấn Thúc nói: “Tiểu tiên từ khi vào Thiên cung đã được Ngọc Đế và Vương Mẫu nương nương coi trọng, được làm quan ngự sử thống lĩnh Cửu Châu, tuy có lúc mắc lỗi nhưng cũng được Ngọc Đế và nương nương tha tội, chưa từng trách phạt. Gần đây La Dương tiểu tiên – Thổ thần trấn Bình Lạc dưới phàm giới vì tuổi tác đã cao nên cáo lão về quê. Tuấn Thúc chưa có cách nào lo liệu, nhất thời chưa tìm được tiên nhân tiếp nhận trấn Bình Lạc, thực là thất trách, như vậy Tuấn Thúc làm sao dám nhận Bàn Đào của nương nương đây?”

Nói xong, trên đại điện im phăng phắc. Tuấn Thúc nói rất có lý, ngữ khí tuy vô cùng khiêm tốn nhưng nét mặt ngạo mạn lại không hề che giấu. Ngọc Đế ngồi ngay ngắn trên điện, nghĩ thầm, tiểu tử Tuấn Thúc này đang trả thù đây mà!

Vốn dĩ Ngọc Đế vẫn biết Tuấn Thúc nhẫn nhục chịu đựng, bốn trăm năm nay cũng đã quen. Nhưng bây giờ, tình trạng này đâu có phải… ! Hắn rõ ràng chỉ là án binh bất động, cố ý đợi đến ngày hôm nay mới nói ra nỗi khổ tâm của mình mà! Trấn Bình Lạc là vấn đề khó khăn từ xưa rồi, bởi vì nghèo đói nên bị chúng tiên chê ghét, Thổ thần đổi đi đổi lại, rất khó an sinh. Chuyện này, Ngọc Đế mắt nhắm mắt mở coi như không nhìn thấy, chẳng hề có ý ra tay tương trợ.

Thế là Tuấn Thúc trong lúc bức bách, cố ý đem củ khoai lang nóng bỏng tay này đường hoàng ném sang cho Ngọc Đế đại nhân ở giữa hội Bàn Đào, nơi chúng tiên tề tựu đông đủ.

Tuấn Thúc nhóc con, ngươi được lắm!

Sắc mặt Ngọc Đế có chút khó coi, hắng giọng, nói: “Tuấn Thúc à, chuyện này để sau hẵng…”

“Xin Ngọc Đế và Vương Mẫu nương nương giáng tội!” Giọng Tuấn Thúc oang oang, trực tiếp bác bỏ ý kiến “để sau hẵng bàn” của Ngọc Đế đại nhân.

Trong chốc lát, Ngọc Đế im thít như ngậm hột thị. Chúng tiên cũng không nói gì, chỉ đứng bên ngoài xem lửa cháy, xem… kịch vui.

Ngọc Đế lau mồ hôi, đang suy tính xem nên kết thúc chuyện này thế nào thì được Vương Mẫu giải vây. Vương Mẫu nói: “Tuấn Thúc Phượng quân từ trước đến nay luôn cẩn thận, cần mẫn, sự việc lần này cũng không thể hoàn toàn trách ngươi. Ta và Ngọc Đế hiểu rõ ngươi muốn nhanh chóng giải quyết vấn đề, chỉ là trong chốc lát, đi đâu tìm được Thổ thần để thay thế đây? Để sau…”

Ở nơi nào có cây dẻ gai 7

<7>

Thằng Phong lại gọi điện. Chắc nó tò mò về cuộc gặp tối qua. Vũ không muốn nhắc đến chuyện đó và càng không muốn nhắc đến chiếc giày nên nhấn nút im lặng, mặc kệ cái điện thoại rung trong túi quần. Hôm nay, Vũ có lớp đột xuất buổi tối, dọn dẹp xong cũng đã hơn mười một giờ. Vũ định bụng về nhà tắm rửa một chút rồi mới sang gặp cô hàng xóm xin giày nhưng sợ cô ta ngủ sớm nên đánh liều sang luôn. Vừa mới giậm bước định lên cầu thang thì anh chàng phục vụ đang đứng hút thuốc gần đó ngẩng lên hỏi: “Anh đi đâu đấy?”

“Tôi tìm chủ nhà.” Vũ chỉ tay lên gác.

Anh chàng phục vụ hất đầu về phía cửa quán: “Chủ nhà ở trong đây cơ mà, chủ nhà làm việc ở đây luôn.” Vũ gật đầu cám ơn rồi e dè bước vào quán. Quán không đông lắm, cũng không có nhiều bàn. Gần sát quầy bar kê một bộ sofa lớn, nhìn không hợp cảnh lắm nhưng lại có vẻ ấm cúng. Trên sân khấu, cô ca sĩ da màu đang hát một bài từ những năm 80 thì phải. Trong quán, chỉ có một người phục vụ đang thoăn thoắt đi lại giữa các bàn. Ánh sáng ở nơi ngồi của khách tối hơn hẳn sân khấu, chắc để người ta dễ tập trung, vì thế Vũ không nhìn rõ mặt cô phục vụ lắm. Anh bước lại gần phía quầy bar đợi cô.

“Nếu anh đi một mình, anh có thể ngồi đây.” Ai đó đột ngột lên tiếng. Trên bộ sofa nỉ màu xanh rêu nhạt, cô gái cất giọng khàn khàn rồi quay lại ôm khư khư quyển sách, không đợi Vũ trả lời. Anh ngồi xuống cái ghế đơn, còn cô gái duỗi thẳng chân trên cái ghế dài. Cô khẽ tựa đầu vào thành ghế. Trên tường có một cái đèn nhỏ hình như dành riêng cho việc đọc sách được bật sáng. Cô gái chừng hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi, không cao lớn lắm nhưng nhìn khỏe mạnh. Mái tóc cô được bện lỏng lẻo lệch sang một bên, cái áo phao đen vắt trên thành ghế, cô chỉ mặc chiếc chemise kẻ mỏng manh bên ngoài áo phông. Cô đắp một miếng chăn đơn mỏng, loại bằng len sợi hay để trên sofa. Miếng chăn che đến ngang đầu gối cái quần jean rách.

“Cô…” Vũ khẽ khàng lên tiếng nhưng cô gái không có phản ứng gì. Cô có vẻ đang chăm chú vào cuốn sách, khóe miệng bên trái mím lại. Cô với tay sang bên cạnh lấy chai nước lọc. Vũ thở dài, quay lại thì cô phục vụ đã đứng ngay trước mặt. “Anh dùng gì ạ?” Cô ta hỏi.

Vũ bị bất ngờ nên hơi lắp bắp: “À, tôi… ờ… ở bên nhà bên kia.” Cô ta nhìn anh vẻ khó hiểu, chân mày trên đôi mắt to sắc sảo hơi nhướn lên vẻ nhẫn nại. Thân hình gầy guộc của cô cúi về phía trước, trên tay vẫn lăm lăm cây bút và xấp giấy ghi đồ uống.

“Tôi xin lỗi, đêm qua tôi quá chén, có ném một chiếc giày sang đây, cô có…”

Cô gái ngắt lời Vũ, giọng bình tĩnh: “Tôi không thấy, anh dùng gì ạ?”

Vũ nuốt nước bọt, khua chân tay miêu tả: “Đôi giày da còn rất mới, là loại giày buộc dây, tôi có lỡ tay ném sang bên này.”

Cô gái lộ vẻ sốt ruột: “Nếu anh sang tìm giày thì không có đâu ạ, vừa nãy tôi cũng quét dọn nhưng không thấy, xin lỗi anh, tôi đang bận lắm.”

Cô phục vụ quay người bước về phía quầy bar, bỏ Vũ ngồi ngay đơ trên ghế. Cô gái đang đọc sách có vẻ đã dừng lại, nhìn anh không chớp mắt. Anh thấy mặt mình nóng bừng, có thể cô ta đã hiểu lầm là anh kiếm cớ sang đây làm quen với cô phục vụ. Rõ ràng anh đã ném chiếc giày sang, còn có tiếng “choang” phụ họa. Không lẽ nào vì quá bực mình với anh mà cô ta làm lơ luôn? Vũ nhìn về phía quầy bar, cô phục vụ dường như đã quên phắt sự có mặt của anh, đang một tay lắc bình, một tay bỏ đá vào trong cái ly vẻ vội vã. Gương mặt cô ta lúc nãy cũng không có vẻ gì là nói dối cả. Vũ thấy băn khoăn vô cùng, tần ngần đứng dậy. Cô gái ngồi trên sofa cũng đã quay lại với quyển sách của mình. Lủi thủi, Vũ ra về.