Đen trắng 1.1

Chương 1

Đêm khuya, đêm lạnh như nước.

Ngoài ban công, gió thổi mạnh, một người đàn ông đang đứng dựa vào lan can. Chiếc áo sơ mi đơn sắc may theo kiểu cổ điển, thiết kế cổ tay lật lộ rõ một nửa cánh tay thon dài, dưới ánh trăng có thể thấp thoáng nhìn thấy dấu móng tay bấu chặt của phụ nữ hằn trên đó. Ba khuy trên cùng của áo sơ mi được mở tung, thấy rõ những vết thâm tím trên xương quai xanh, tuyên bố một cách rõ ràng rằng một cuộc làm tình vừa kết thúc. Vô cùng chói lòa, quả quyết, khiến ai nhìn cũng phải giật mình.

Anh vốn sở hữu một khuôn mặt tuyệt đẹp, lại vừa rút khỏi vòng xoáy ái tình, vẻ gợi cảm còn chưa kịp tiêu tán hết, người khác nhìn vào, chỉ cảm thấy anh tinh quái gấp ba lần so với vẻ quái dị vốn có thường ngày.

Phía sau lưng người đàn ông là đám người tùy tùng và quản gia, họ đều là những người đã phục vụ lâu năm trong ngôi biệt thự này. Viên quản gia dẫn đầu đám người vâng vâng dạ dạ đứng bên cạnh giải thích: “Dịch thiếu gia, chúng tôi không cố ý… Chỉ là thấy thiếu phu nhân ở yên trong nhà đã quá lâu rồi, vì vậy mới nhất thời nổi hứng đưa phu nhân ra ngoài chơi, không ngờ lại mang đến phiền phức lớn như vậy…”

Anh chỉ lắng nghe, không đáp lời. Trên tay là điếu thuốc bạc hà thon dài, khói thuốc bay lên, che lấp hết biểu hiện của anh. Phía sau làn khói cuộn tròn, chỉ nhìn thấy sắc trắng xanh hiện rõ trên khuôn mặt vô cùng khôi ngô, tuấn tú. Người đàn ông này thường ngày đã không liên quan gì tới hai chữ hiền hòa, mà đêm nay, khí thế toát ra từ người anh lại càng bức thiết hơn, khi người ngoài nhìn vào, chỉ có cảm giác sợ hãi như bị anh gí lưỡi dao vào cổ họng, vô cùng quái dị.

Cảm giác lấn át từ phía anh quá nặng nề, viên quản gia run rẩy, ấp úng, mấy câu giải thích trở nên sống sượng, yếu ớt, khiến người nghe cảm thấy vô cùng bất lực.

“Lý quản gia…” Người đàn ông bỗng nhiên mở miệng, cắt đứt lời giải thích của viên quản gia một cách không hề khách khí, lạnh lùng nói: “Anh có biết tôi thuê quản gia để làm gì không?”

“Biết, biết ạ… để xử lý công việc trong nhà họ Đường…”

“Anh ở trong nhà họ Đường bao lâu rồi?”

Viên quản gia sững lại, chột dạ cúi đầu: “Một… một tháng.”

Người đàn ông chậm rãi rít một hơi thuốc, cúi đầu phẩy phẩy ngón tay, dụi điếu thuốc vào trong chiếc gạt tàn, sau đó hằn học vặt đứt đầu lọc thuốc, động tác thể hiện rõ sự bạo lực trong yên lặng.

“Trình quản gia – người tiền nhiệm của anh, anh đã nghe nói rồi chứ?”

Nghe thấy câu nói đó, Lý quản gia như muốn nghẹt thở.

Anh đương nhiên là đã từng nghe nói. Làm việc dưới quyền người đàn ông này, một là sống, hai là chết, tấm gương của vết xe đi trước, sao có thể không rõ được. Trình quản gia – người tiền nhiệm của anh, chỉ vì một lần phạm sai lầm nhỏ, đã nói ra điều không nên nói, khiến thiếu phu nhân của ngôi biệt thự này nảy sinh cảm giác sợ hãi về thân phận của ông chủ kia, cuối cùng, bị ông chủ biết được, ông chủ nổi cơn thịnh nộ, từ đó về sau, không ai biết tăm tích và kết cục của Trình quản gia nữa.

Nghĩ tới đó, Lý quản gia bất giác cảm thấy ớn lạnh, giọng nói lại mang thêm vẻ cầu xin: “Dịch, Dịch thiếu gia…”

“Anh biết rõ quy tắc làm việc của tôi. Anh đã làm việc ở đây một tháng, chỉ một tháng thôi, mà chuốc cho tôi phiền phức lớn như vậy.”

“Dịch thiếu gia, tôi thực sự chỉ bất cẩn đưa thiếu phu nhân ra ngoài thôi mà…”

“Đối với Kỷ Dĩ Ninh, một lần bất cẩn cũng đủ chết rồi.”

Anh cắt ngang câu nói của quản gia, buột miệng nói ra một câu như vậy, khí thế mạnh mẽ, khiến tất cả mọi người có mặt ở đó trong giây lát đều hiểu rõ thiếu phu nhân có tên gọi Kỷ Dĩ Ninh này rốt cuộc có ý nghĩa thế nào đối với người đàn ông kia. Anh ta đã quá quen với đủ loại thủ đoạn bạo lực, chính diện hay phản diện, tất cả đều mang bóng dáng của âm mưu đen tối, luôn khiến người ta rơi vào thế bế tắc.

Viên quản gia phạm sai lầm kia sợ đến nỗi quỳ sụp xuống.

Tất cả mọi người đều im bặt, chỉ thấy một cảm giác sợ hãi nhói lên trong tim.

“Lần này, tôi tha cho anh.” Người đàn ông quay người lại, giơ tay gõ gõ vào hàng lan can bằng đá, giọng điệu uy hiếp rõ rệt: “Hôm nay tôi không muốn động thủ thêm nữa. Trước khi tôi thay đổi ý định, hãy đem theo người của anh… Cút!”

 

Trong phòng ngủ chính.

Với tư cách là bác sĩ gia đình của nhà họ Đường, Thiệu Kỳ Hiên cảm thấy toàn bộ quãng thời gian tươi đẹp nhất của cuộc đời đều đã dâng hiến cho nhà họ Đường rồi. Nếu thế lực đen tối cũng có thể dùng con số cụ thể để hình dung, vậy thì, không còn nghi ngờ gì nữa, trong mười phần thiên hạ, nhà họ Đường đã chiếm tới bảy phần một cách đường đường chính chính. Một gia thế đồ sộ như vậy, các cuộc tàn sát, cướp bóc trắng trợn cũng không phải là ít.

Tuy nhiên, bệnh nhân của ngày hôm nay rất đặc biệt, không phải là một thuộc hạ đắc lực nào đó của nhà họ Đường, mà là một cô gái không có chút cảm giác uy hiếp, nguy hiểm nào cả.

Cô không quá xinh đẹp, nhất là khi đứng cạnh dung nhan rực rỡ của chủ nhân nam, cô càng bị lu mờ và có phần vô vị, tẻ nhạt.

Nhưng, lại không thể dùng từ “tầm thường” để hình dung về cô.

Thiệu Kỳ Hiên quan sát người bệnh đang nằm trên giường, nhìn khuôn mặt vô cùng thanh tú của cô, không hiểu sao, anh bỗng nhiên có một cảm giác yên bình kỳ lạ, dường như những nơi cô xuất hiện, người ta đều có cảm giác thoát khỏi chốn nhân gian vô cùng hỗn tạp này.

Thiệu Kỳ Hiên thu ánh nhìn lại, không dám nhìn trực diện quá lâu. Đây là người phụ nữ của Đường Dịch, nhìn lâu một chút cũng mắc tội chết.

Tâm can 2.5

Lúc điện thoại reo thì đã là nửa đêm, đúng lúc anh đang ngủ ngon, Tân Cam nhẹ nhấc tay anh ra nhưng lại bị anh ôm chặt hơn, anh tỏ ra không vui, nói bằng giọng ngái ngủ: “Kệ nó đi.”

“Gọi giờ này thì nhất định là có chuyện.” Cô hôn nhẹ lên môi anh: “Anh ngủ trước đi.”

Anh “hừ” một tiếng rồi cũng để cô nghe điện thoại.

“A lô?” Tân Cam đóng cửa phòng tắm, giọng nhỏ nhẹ.

Nhã Kỳ nấc nghẹn hồi lâu mới nói mà chẳng rõ đầu đuôi: “… Chị nhanh về đi… bố đánh mẹ… Hu hu hu…”

“Đừng khóc nữa!” Tân Cam nghe loáng thoáng tiếng cãi cọ phía bên kia đầu dây, thật là đau đầu: “Nhã Kỳ, bây giờ em quay vào phòng đi, bất kể họ cãi nhau như thế nào cũng đừng ra.”

“… Nhưng em sợ…” Tống Nhã Kỳ khóc òa lên: “Chị mau về đi!”

Phòng tắm xa hoa của nhà Trịnh Phiên Nhiên bốn bề đều là gương, Tân Cam hết cách, nhìn vào vẻ mặt đã thỏa hiệp của mình trong gương.

“Được, chị sẽ về ngay… Em đừng sợ.”

Từ phòng tắm đi ra, cô đã thấy Trịnh Phiên Nhiên mặc quần ngủ ngồi bên giường, Tân Cam coi như không có việc gì, bình thản lấy quần áo từ trong tủ ra mặc. Vừa xỏ được một ống quần, anh đã lại gần cô. “Nếu bây giờ anh để em đi, có phải em nên nói điều gì đó không?” Cằm anh đặt trên vai cô, ngón tay khẽ động, những chiếc cúc cô vừa cài đều bị tháo ra hết. Tân Cam quay người đẩy anh ra, “Em vội quay về để xem kịch vui thôi.”

“Đi xem kịch vui không ai có biểu hiện như em cả.” Trịnh Phiên Nhiên kéo tay Tân Cam: “Anh khuyên em, tốt nhất đừng nên làm chuyện gì ngốc nghếch.”

“Sợ em bị thiệt hả? Đừng đùa nữa, Nhã Kỳ và mẹ cô ấy chỉ ném cho em một chút tiền cỏn con.” Tân Cam đẩy mạnh anh ra, ngồi xuống mặc lại quần áo: “Còn nữa, khi phụng dưỡng cha mẹ, Trịnh An Đồng bảo sao thì anh nghe vậy, từ trước đến nay em chưa từng thấy ai ngốc như anh.”

Trịnh Phiên Nhiên chết lặng.

Cô đi xong giầy rồi đứng dậy, quay sang nói với người đang nằm nhắm mắt trên giường: “Ý của em là, anh có gia đình, em cũng có, em nghĩ anh cũng hiểu mà. Đừng tức giận nữa. Bye bye!”

Cánh cửa phòng ngủ mở ra rồi nhẹ nhàng đóng lại, tiếng bước chân xa dần. Trịnh Phiên Nhiên chậm rãi mở mắt, lặng lẽ dán mắt vào trần nhà, rồi đột nhiên cười nhạt một tiếng, xách cái gối còn lưu lại chút hơi ấm của cô quẳng xuống giường. Kéo chăn nằm ngủ, lúc lâu sau, cái gối của anh cũng bị chung số phận.

Từ cửa đi vào có thể nghe thấy tiếng đồ vật rơi trong phòng khách, bà Tống cất giọng the thé, còn Tống Nghiệp Hàng thì gầm lên.

Nhã Kỳ đang đứng nép ở gần cửa, nghe thấy tiếng cô mở cửa bước vào thì nhìn cô với ánh mắt bất lực rồi lập tức chạy đến.

Tân Cam vỗ về Nhã Kỳ, cô ấy lau nước mắt như đứa trẻ.

“Nhã Kỳ!” Bà Tống tóc tai bù xù, má trái vẫn còn in dấu tay, trông giống như bà điên vậy: “Nhã Kỳ, con ngốc đến mức mắt mù rồi sao? Bị người ta bán vẫn còn ngốc nghếch đếm tiền hộ người ta!”

“Bà im đi!” Tân Cam bỗng quát to, bà Tống ngẩn ra.

“Thấy tôi chướng mắt thì cứ nhằm vào tôi đây này, bà đừng có ở đấy mà nói bóng nói gió!” Tân Cam đẩy Nhã Kỳ lên lầu rồi bước đến trước mặt vợ chồng ông Tống, lạnh lùng hỏi: “Bố, hai người đang cãi nhau về chuyện gì?”

Bà Tống định thần lại, cười nhạt: “Tiểu Tân, mày vẫn còn mặt mũi mà hỏi nữa à!”

Tống Nghiệp Hàng châm điếu thuốc, bực tức rít một hơi rồi nói: “Nhã Kỳ nói… nó muốn đính hôn với Trịnh Phiên Hoài. Tiểu Tân, con có biết chuyện này không?”

Tân Cam không ngờ Nhã Kỳ và Phiên Hoài lại tiến triển nhanh như vậy: “Con cũng vừa mới biết. Buổi chiều con gặp Nhã Kỳ ở nhà họ Trịnh, nó ở cùng với Phiên Hoài.”

Bà Tống cất giọng the thé cắt ngang: “Sao mày lại đến đó? Mày đến nhà họ Trịnh làm gì?”

“Liên quan gì đến bà!” Tân Cam không hề khách sáo: “Bà nghĩ bà là ai? Tại sao tôi lại phải giải thích với bà?”

“Mày đi quyến rũ Trịnh Phiên Nhiên phải không?” Bà Tống chỉ vào mặt Tân Cam, móng tay sắc nhọn hận một nỗi không thể đâm nát mặt cô: “Mày là thứ đê tiện không có thể diện!”

Tống Nghiệp Hàng đột nhiên đứng dậy, bà Tống lùi một bước: “Ông làm cái gì vậy? Lại muốn tát tôi nữa chắc?!”

Mắt Tống Nghiệp Hàng hằn lên những tia máu, ông nhấn mạnh từng từ với vợ: “Bà câm miệng ngay cho tôi! Không được nói thêm với nó một lời nào nữa!”

“Tôi nói đều là sự thật! Nó giống hệt mẹ đẻ nó, đều là đồ đê tiện đi quyến rũ đàn ông!”

Tống Nghiệp Hàng nhào đến, nắm cổ áo của bà ta nhấc lên, tay đã nhấc lên cao nhưng rồi lại hạ xuống. Hai má ông co rúm lại, cắn chặt răng, không thể nói được câu nào.

“Đúng đấy, con gái giống mẹ,” Tân Cam đứng bên cạnh lạnh lùng nói: “Thế nên Nhã Kỳ mới chẳng có ai thèm để ý đến.”

Bà Tống đẩy chồng ra, vung tay định cho Tân Cam một cái tát, Tân Cam nhanh nhẹn né về phía sau, bà Tống liền ngã xuống bàn uống trà, có lẽ là bị va vào ngực, bà ấy ôm ngực, từ từ quỳ xuống. Nhã Kỳ từ trên tầng chạy nhào xuống đỡ mẹ đứng dậy, tức giận đẩy Tân Cam ngã xuống sofa.

“Sớm có gan như thế còn khóc lóc cầu cứu chị làm gì?” Tân Cam đứng dậy, lạnh lùng nhìn Nhã Kỳ: “Bây giờ trước mặt mẹ em, hãy nói cho rõ là Trịnh Phiên Nhiên không yêu em, hay là anh ta bị chị quyến rũ?”

“Đều không phải!” Nhã Kỳ lau nước mắt, lớn tiếng nói với bố: “Là do con không yêu anh ta, người con yêu là Trịnh Phiên Hoài.”

“Con điên rồi! Nhã Kỳ!” Bà Tống đẩy tay con gái ra, cuối cùng bà cũng khóc: “Trịnh Phiên Hoài thì có cái gì? Không tiền, không địa vị. Trịnh gia sau này sẽ do Trịnh Phiên Nhiên thừa kế. Thằng nhóc Trịnh Phiên Hoài ấy thậm chí còn không phải là cháu chắt nhà họ Trịnh. Nhã Kỳ, con điên rồi!”

“Trịnh Phiên Nhiên có tiền, có địa vị, có quyền thừa kế, nhưng anh ta không yêu con.” Nhã Kỳ chăm chú nhìn Tân Cam, chậm rãi nói: “Mẹ, con nhất định sẽ không giống mẹ, đi lấy một người không yêu mình.”

Bà Tống kích động ôm mặt khóc. Tống Nghiệp Hàng cũng dần nguôi giận, nhìn người vợ đau khổ, mặt ông cũng tỏ ra áy náy.

Tân Cam lặng lẽ cầm áo khoác đi ra ngoài.

Ở lại cái nhà đầy tiếng khóc lóc này để hòa giải hay không cũng chẳng liên quan gì đến cô.

Trịnh Phiên Nhiên nói đúng, lúc này cô chạy đến, chẳng phải là một việc ngốc nghếch sao? Cô có thể giả vờ can đảm gọi bọn họ là “người nhà” trước mặt anh, nhưng cả thành phố G đều biết, cô là “sản phẩm ngoại tình”, chẳng có chút quan hệ gì với nhà họ Tống.

Sự ra đời của cô là một vô lý, không đạo đức, không tiết hạnh, bị vứt bỏ… Cô cứ thế lớn lên cùng những từ ngữ tối tăm ấy, trên đời này chẳng có ai là “người nhà” của cô cả.

Người mà đáng lẽ yêu cô nhất, mang thai chín tháng mười ngày rồi sinh ra cô, đặt cho cô cái tên mà cả thế giới đều yêu thương, từ lâu đã từ bỏ cô rồi, bà ta không hề do dự, trước giờ không quay đầu lại. Cô sống ở nhà họ Tống cũng không rõ thân phận, lại bị người nhà họ Tống lừa gạt, giễu cợt, cho đến khi cô lên giường với Trịnh Phiên Nhiên.

Từ khi lên gường với Trịnh Phiên Nhiên, cô không còn sợ hãi sự khinh bỉ của người nhà họ Tống, nhưng cũng hoàn toàn chôn vùi hy vọng của mình vào mối nhân duyên mỹ mãn.

Ai dám lấy người phụ nữ của Trịnh Phiên Nhiên chứ? Cho dù đó chỉ là người mà hắn ngủ cùng một lần rồi không cần đến nữa.

Cũng chẳng ai muốn lấy một người phụ nữ từng trải và có xuất thân như vậy.

Cả cái tên hết thuốc chữa Thôi Thuấn Hoa, người nhà họ Thôi cũng vì nể mặt Tống Nghiệp Hàng đã đưa ra phương án hợp tác mà phải miễn cưỡng nhận cô.

Cuộc đời cô còn dài, nhưng đã không thể ước mong tìm được một người tốt để gửi gắm cả đời.

Nghĩ đến việc gửi gắm cả đời, khó có thể không nghĩ đến khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị ấy. Từng ngọn đèn đường lần lượt chạy qua. Sáng sớm, trên đường quốc lộ không một bóng người, chỉ có một chiếc xe đang chuyển bánh, Tân Cam nghĩ đến Trịnh Phiên Nhiên, trong cơn gió đêm lạnh lẽo, cô bất lực tự cười mình.

Sống phóng đãng với anh mười năm, ngay cả những lúc riêng tư, Tân Cam cũng không bao giờ nghĩ đến việc cưới anh.

Nói như vậy hình như không đúng? Phải là…

Sống phóng đãng với anh mười năm, ngay cả những lúc riêng tư, Tân Cam trước nay chưa từng dám nghĩ đến việc cưới anh.

Cà phê với người lạ – Bạn có phải kiểu bạn gái “yêu phải tốn kém”?

 

Các cô gái của Ý Yên thân mến, hãy check thử xem bạn có bao nhiêu dấu hiệu nhé!

1. Bạn đi đến đâu cũng khiến người khác phải ngoái đầu nhìn.

2. Bạn bè của bạn nghĩ rằng quán ăn yêu thích của bạn chỉ phù hợp với những bữa tối sang trọng, lịch thiệp.

3. Mua gì đó mới sẽ khiến bạn cảm thấy hạnh phúc.

4. Bạn nghĩ mình tốt đẹp hơn rất nhiều cô gái khác.

5. Trông bạn lúc nào cũng như vừa bước ra từ một beauty salon.

6. Nếu bạn thích gì đó, bạn nhất định phải có nó.

7. Bạn chú ý đặc biệt đến những thứ đắt tiền.

8. Bạn là người theo chủ nghĩa hoàn hảo.

9. Bạn không bao giờ ra phố nếu chưa make up.

10. Bạn có rất nhiều người săn đón và tán tỉnh.

11. Bạn luôn nghĩ mình phải có một người đàn ông tốt hơn.

12. Bạn dễ dàng bị xấu hổ nếu người đàn ông đi cùng bạn không tươm tất.

Cà phê với người lạ – Tại sao phụ nữ cũng không chung thủy

 

– Phụ nữ rất dễ mềm lòng trước những người khiến họ cảm thấy được ủng hộ về mặt tinh thần.

– Phụ nữ thích hoặc yêu khá nhanh.

– Phụ nữ có xu hướng “drama” (bi kịch) hóa những chuyện giật gân và sóng gió trong đời sống tình ái của mình. Một mối quan hệ cứ bình thản trôi cũng có thể khiến họ nghĩ là… có vấn đề.

– Phụ nữ yêu bằng tai.

– Phụ nữ luôn luôn do dự và nghi ngờ tình cảm của chính mình.

– Một trong những việc dễ dàng nhất chính là làm cho phụ nữ nghi ngờ… bạn trai của mình.

– Phụ nữ phản bội thường vì những lý do hết sức ngớ ngẩn như… trả thù, gây sự chú ý…

Thổ thần – Mở đầu

Tang Chỉ chống tay mạng sườn, đứng trong lùm cỏ xanh tốt, nhìn chăm chú vào căn nhà gỗ cách đó không xa.

Lúc này đang là đầu tháng Ba, sắc xuân dạt dào, vùng quê nhỏ được bao phủ trong một lớp sương trắng mỏng manh của buổi sáng sớm, cây lá xanh tươi, hoa nở kiều diễm, sự bình yên, tĩnh lặng không lời nào miêu tả được…

Trong khung cảnh đẹp đẽ, tĩnh mịch, Tang Chỉ ngẩng đầu hú một tiếng, phá tan sự yên tĩnh, khiến cho chú gà trống vẫn còn chưa tỉnh giấc cũng giật mình cất tiếng gáy sớm. Lấy lại dũng khí, xông đến căn nhà gỗ trước mặt, Tang Chỉ đạp cửa bước vào, chẳng chút do dự cất tiếng mắng:

“Tuấn Thúc, ngươi ra đây cho ta!”

“Đừng tưởng trốn rồi thì sẽ không sao!!”

“Tên phượng hoàng chết tiệt! Phượng hoàng thối tha! Phượng hoàng cao ngạo! Phượng tộc các người chẳng có thứ gì tốt đẹp cả! Lừa gạt ta đi làm Thổ thần. Đáng ghét, Thổ thần cái gì chứ? Chỉ là hội của mấy bà thím trong thôn! Ta không làm nữa! Ngươi ra đây cho ta!!”

Tang Chỉ gào thét, mắng chửi xong, thấy trong phòng chẳng có động tĩnh, không kìm được, hơi cau mày, cố lấy lại nhịp thở bình thường, sau đó lại nghe thấy tiếng nước chảy ào ào. Trong lúc tò mò, Tang Chỉ vòng qua bức bình phong, nghiêng đầu nhìn, người bỗng cứng đờ.

Sau bức bình phong, hơi nước lượn lờ, khói trắng mịt mờ, cảnh tượng tuy có khác so với bên ngoài căn nhà gỗ nhưng ảo diệu như nhau. Trong chiếc bồn tắm bằng gỗ rộng rãi, tấm lưng khỏe khoắn mà săn chắc của người con trai mờ mờ ảo ảo giữa làn hơi nước mỏng.

Trong tình cảnh này, Tang Chỉ cảm thấy máu nóng đang ào ào dâng lên não. Bình thường, trông con phượng hoàng cao ngạo này áo xống gọn gàng, điển trai, cởi mở, không ngờ thân thể bên trong lớp quần áo của hắn cũng… như thế. Nghĩ đến đây, Tang Chỉ đỏ ửng mặt, liếc sang một bên, nhưng vẫn không quên chuyện chính, hai hàm răng va vào nhau lập cập: “Ngươi… ngươi mặc quần áo vào… Ta… ta có chuyện muốn hỏi ngươi!”

Tuấn Thúc cười híp mắt, ngón tay thấm đầy hơi nước xoa xoa đuôi tóc, giọng điệu lười biếng vẻ mờ ám: “Sợ gì chứ? Ngươi chẳng phải là chưa từng nhìn thấy.”

Khóe miệng Tang Chỉ co giật, nhìn chằm chằm vào con mắt trong veo và ngũ quan tinh tế của Tuấn Thúc, tận đáy lòng chỉ còn lại một suy nghĩ: “Yêu nghiệt! Kẻ này nhất định là yêu nghiệt!”

Chỉ vào chóp mũi của yêu nghiệt, Tang Chỉ tức giận giậm chân: “Ngươi nói láo! Ai đã nhìn con phượng hoàng thối tha như ngươi tắm chứ? Ai đã nhìn? Ai thèm nhìn chứ?”

Tuấn Thúc khẽ cười, cặp môi nhếch lên khinh bỉ, khuôn mặt vốn đã hại nước hại dân đó trong màn sương trắng mờ ảo càng đẹp đến mê người: “Haizz! Hóa ra không phải công chúa Tang Chỉ nhìn, vậy chắc là bản Phượng quân ta nhớ nhầm rồi. Phù…” Tuấn Thúc chống cằm, dáng vẻ trầm tư, thỉnh thoảng lại liếc Tang Chỉ: “Ta còn nhớ hôm đó, bản Phượng quân đang tắm ở Thanh Ngô cung thì đột nhiên một con hồ ly xông vào, ta bắt và trói nó lại, rồi tính kế dụ dỗ nó. Quả nhiên không ngoài dự tính, con hồ ly háo sắc trúng kế, không chỉ nghe theo lời ta, còn ngốc nghếch tự tiến cử làm Thổ thần.”

Ánh mắt Tuấn Thúc đưa qua đưa lại: “Haizz! Đáng tiếc, đáng tiếc! Những chuyện yên ổn, tốt đẹp thì công chúa chẳng làm, lại đi làm Thổ thần gì đó. Bưng trà, rót nước cho người phàm, còn phải làm mai mối cho người ta, đứng ra hòa giải mấy vụ đánh nhau gì đó… Đáng thương quá! Nhưng mà công chúa Tang Chỉ, ngươi nói xem, sao con hồ ly này lại ngốc nghếch như vậy, nói dối như thế mà nàng ta cũng tin?”

“Ngươi…” Tang Chỉ bực bội, quả nhiên là mình trúng kế của con phượng hoàng cao ngạo này. Nhưng bây giờ, tên đầu sỏ còn tỏ ra lương thiện, nhìn chằm chằm rồi nói mấy lời châm chọc, khiến người ta vô cùng bực bội.

“Phượng hoàng chết tiệt! Phượng hoàng thối tha! Ta và người không thù không oán, vì sao ngươi lại muốn hại ta?”

“Không thù sao?” Mắt phượng của Tuấn Thúc giật giật, lườm Tang Chỉ một cái sắc lẹm. Không khí xung quanh bỗng lạnh toát, trong nháy mắt, gió lạnh ào ào, mặt cũng sầm sì, Tuấn Thúc nghiến răng nói: “Không phải không có thù, có điều, người không nhớ thì thôi vậy.”

Nói xong, Tang Chỉ nghe thấy tiếng “bùm” cực lớn. Trong cơn thịnh nộ, Tuấn Thúc đập vỡ thùng tắm. Tang Chỉ không kìm được, cúi xuống nhìn, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến nàng kinh hãi không thốt nên lời.

Tuấn Thúc thấy vậy, mỉm cười nói: “Thêm lần này nữa, công chúa Tang Chỉ đã nhìn trộm tại hạ hai lần… Công chúa thấy có đẹp không?”

“…” Tang Chỉ bịt miệng không nói gì, Tuấn Thúc từ trong màn hơi nước đi ra, áo quần đã chỉnh tề, mái tóc đen buộc phía sau, toát lên vẻ phong nhã, hào hoa vô hạn.

Hắn nhẹ nhàng bước đến trước mặt Tang Chỉ, kề sát tai nàng, ám muội nói: “Nhưng mà công chúa biết đấy, lén nhìn mỹ nam tắm là phải trả giá đó.”

Hơi thở ấm nóng của hắn phả vào tai nàng. Tang Chỉ nghiêng đầu, nhìn thẳng vào cặp mắt sâu không thấy đáy, chớp chớp mắt, đột nhiên thấy nóng ở mũi, vô thức đưa tay lên sờ, chảy máu mũi rồi, thật là mất mặt quá đi!

Trong chốc lát, Tang Chỉ nước mắt tràn trề. Đúng là lén nhìn mỹ nam tắm chẳng có kết quả gì tốt đẹp.

Nhưng mà… cái giá này có phải hơi lớn rồi không? Á… á… !