Thoáng qua 2.4

Rất lâu sau anh mới nới lỏng tay, vẫn ôm cô thở hổn hển. Tử Mặc mềm nhũn gục vào anh, thở nhè nhẹ. Anh hậm hực nhìn cô, lại cúi xuống cắn nhẹ vào tai cô: “Đồ ương ngạnh!” Giọng nói đó ngọt lịm như ô mai tẩm đường.

Dường như không kìm được, anh lại hôn tiếp, môi anh trùm lên ngấu nghiến môi cô, chà ép, dai dẳng, mỗi lúc một nóng bỏng như không thể dừng lại. Hai tay anh xiết chặt cơ thể cô, ép vào người mình. Cô chỉ cảm thấy mình như bị hai gọng kìm xiết mạnh, thở hổn hển cố đẩy anh, trông anh cũng vô cùng thảm hại, nhưng lại nhoẻn cười, nụ cười như từ sâu trong lòng ùa ra, nỗi sung sướng dạt dào như sóng.

Trong phòng mờ tối, chỉ có ánh sáng le lói phía xa hắt vào qua cửa kính. Tử Mặc co ro trong lòng anh, nghe tiếng trái tim anh đập, hòa với tiếng trái tim mình, có vẻ như hai người sẽ tiếp tục ngồi mãi như vậy. Trên chiếc tủ đầu giường vẫn để bó hoa, hình như đã héo, cô cảm thấy rất lạ, không thể có bó hoa héo lạc vào đây! Nheo mắt nhìn kỹ, thì ra là hoa héo thật. Anh nhìn theo ánh mắt cô, nhìn thấy bó hoa bách hợp đã héo, mặc dù vẫn phảng phất mùi hương nhưng dù sao nó cũng đã tàn, trong lòng hình như bớt giận đi nhiều, nhưng vẫn còn hậm hực. Không chịu nổi, anh ghé miệng cắn tai cô một cái: “Đồ keo kiệt!” Cô chỉ hơi đau, nhưng cổ và tai tê tê, nhồn nhột.

Nghe anh nói vậy, cô chợt giật mình, thì ra đó chính là bó bách hợp hôm đó cô nhờ người của hiệu hoa mang đến tặng anh. Giang thiếu vuốt ve mái tóc buông lửng của cô, vẫn suôn mềm, mát rượi như trong ấn tượng của anh. Vẫn giọng hờn dỗi, anh trách: “Không nhìn người ta xem, mỗi ngày gửi một bó hoa tới, sáng chiều đều đến thăm!”

Cô đẩy anh: “Vậy anh đi mà tìm người ta!” Vẫn biết anh có thừa sức hấp dẫn, hằng ngày có không ít kiều nữ vây quanh, đứng mấy vòng không hết.

Anh lại cười, mắt lúng liếng: “Ghen hả?”

Cô ngẩn ra, hơi hất cằm, nói: “Anh nói tiếp đi!”

Anh “hừ” một tiếng, lại nói tiếp: “Chưa thấy ai keo kiệt như em! Chỉ tặng mỗi bó bách hợp đã muốn người ta động lòng! Nhìn xem, hoa hồng chất đầy phòng kia kìa!”

Cô đẩy anh ra, ngồi dậy: “Bản cô nương chưa bao giờ biết ghen!”

Anh cười, lại kéo cô vào lòng, đầu tiên là cười thầm, sau hinh hích, cuối cùng là từng tràng cười khanh khách, cô véo má anh: “Cười nữa đi, cười nữa là em đi ngay cho xem!”

Anh vẫn cười một lúc nữa mới thôi, dường như không thể kìm nén được. Lát sau, anh nhìn cô, trở lại nghiêm túc: “Anh muốn nói với em một chuyện.” Từ khi họ ở bên nhau, lúc đầu chỉ im lặng, bây giờ càng ngày càng hài hước, lâu lắm không thấy anh tỏ ra nghiêm túc như vậy. Tử Mặc liếc trộm anh một cái, cúi đầu, mân mê bàn tay anh, những ngón tay dài, mảnh và trắng, đẹp như tay con gái. Anh hắng giọng rồi nghiêm nghị nói: “Anh đói rồi!” Vốn tưởng anh sẽ nói chuyện gì nghiêm chỉnh, đang dỏng tai nghe, thì ra bị lừa, tức giận, cô đưa tay anh lên, nghiến răng cắn một cái, thấy anh xuýt xoa kêu đau mới buông ra: “Đáng đời!”

Anh ngước nhìn cô, ánh mắt làm bộ tội nghiệp, miệng lẩm bẩm: “Định ám sát người ta chắc!”

Cô bật cười: “Xấu hổ thật! Vừa rồi ai uy hiếp cô y tá? Lại còn dọa sa thải người ta?”

Anh lúng túng, mặt thoáng đỏ, chưa bao giờ cô thấy anh trong bộ dạng như thế, lát sau bộ mặt cố tỏ ra thiểu não giải thích: “Em không biết đâu, cơm của bệnh viện mà cũng gọi là cơm? Ai nuốt được!”

Cô lạnh lùng hừ một tiếng: “Còn những người bệnh khác thì sao? Ai cũng như anh, bệnh viện làm sao phục vụ nổi! Đúng là nhõng nhẽo!”

Anh càng tỏ ra tủi thân, phàn nàn: “Em cũng phải tự kiểm điểm một chút! Bỏ anh ở đây một mình sống chết mặc bay!”

Anh đâu có một mình, bao nhiêu người cung phụng như vậy. Tuy nhiên trong lòng lại thấy mơn man êm ái, cô ngước nhìn anh, khẽ nói: “Vậy em đi nấu canh cá cho anh!”

Không biêt có phải do ốm đau mà trở nên yếu đuối, Giang thiếu như người nghiện hôn, anh lại cúi xuống, môi chụp lấy môi cô, hôn tới tấp: “Ngày mai anh mới ăn canh cá, ngày kia cũng ăn, ngày kìa cũng ăn, ngày sau, ngày sau nữa vẫn ăn!”

Cô không nhịn được cười: “Thôi đi, sao mà tham ăn thế!”

Anh lại ghé sát tai cô, thầm thì: “Cứ tham thế đấy!”, giọng nũng nịu như cậu bé đòi đồ chơi.

Cô đẩy vai anh: “Em cũng đói, chúng mình nghĩ cách gì ăn đi!”

Không bật đèn, không nhìn đồng hồ, nhưng cũng cảm thấy đã rất muộn, anh cụt hứng, lẩm bẩm: “Sao chẳng có chút không khí nào vậy?”

Cô đấm anh thùm thụp: “Không khí? Không khí có thể thay cơm được không? Ngày mai anh ăn không khí đi!”

Anh nhượng bộ: “Được, được, vậy chúng ta đi ăn. Em muốn ăn gì?”

Bụng cô đã sôi réo, cảm thấy ăn gì cũng ngon, nhưng lại nhớ ra anh đang bị thương, nói: “Em muốn ăn cái gì nhẹ một chút.” Anh vẫn không bật đèn, sờ soạng tìm điện thoại, bấm gọi.

Cô vùng vẫy định trườn ra, anh không chịu, lại lần chần một lát mới bật đèn. Cúi nhìn, chiếc sơ mi trên người đã nhàu thảm hại, hai chiếc cúc ngực bị cởi từ lúc nào, nhìn thấy cả áo lót bên trong, mặt cô bỗng đỏ lựng, trợn mắt quát: “Lưu manh!”

Anh chỉ cười nhăn nhở, không dám cãi.

Tưởng sẽ phải đợi lâu, không ngờ một lúc sau, nhà hàng đã cho người mang đồ ăn đến, lại là món ăn Thượng Hải. Nhà hàng đó cách đây nửa thành phố, quả thật quá khâm phục tốc độ di chuyển của họ.

Anh ăn rất ngon lành, lát sau hình như nhớ ra chuyện gì, bỗng nói: “Món ăn ở nhà hàng này ngon thật!”

Nghe khẩu khí của anh có gì là lạ, cô liền ngẩng đầu nhìn: “Sao thế?”

Hình như anh muốn nói gì lại thôi: “Không có gì!”, rồi cúi đầu ăn ngấu nghiến.

Cô cũng không hỏi thêm, chỉ cắm cúi ăn. Thực ra món ăn của nhà hàng này vẫn thế, nhưng thấy anh ăn ngon lành như vậy, cô bỗng thấy lòng bình yên như cảnh trời xanh mây trắng, bướm bay dập dờn trên khóm hoa.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s