Thoáng qua 2.3

Khi tỉnh lại đã rất muộn, tâm trạng Giang thiếu hình như đã khá lên nhiều, mặt không còn sầm sì nữa, còn loáng thoáng nụ cười, nói: “Ăn cơm thôi! Đói rồi!” Lúc đó cô mới để ý, trên bàn trà đã bày đầy thức ăn mua sẵn, nhìn những chiếc hộp đã mở nắp, đó là tên một khách sạn năm sao. Sau khi qua lại với nhau, biết Giang thiếu ăn uống rất cầu kỳ nên cô cũng không lấy làm lạ.

Dìu anh ngồi xuống sofa mới phát hiện anh bị tai nạn không nhẹ. Mặt, cánh tay đầy vết thương, chân cũng bị thương, đi tập tễnh. Thấy cô đứng lặng nhìn mình, anh cười: “Bị nhẹ thôi, không sao, chỉ tại mẹ anh thích làm to chuyện.”

Cô lườm anh, lấy đũa trong túi giấy đưa cho anh, mới ăn được vài miếng anh đã ném đôi đũa đi như đứa trẻ hờn dỗi: “Không ngon, không ăn nữa!” Rồi ghé đầu lại nói nhỏ vào tai cô: “Anh muốn ăn canh cá em nấu!”

Lòng nhẹ bẫng, hân hoan, cô kéo tay anh, nhìn đồng hồ, hơn mười giờ, siêu thị vẫn còn mở cửa, vẫn có cá. Cô cầm túi đứng lên, anh vội kéo lại: “Làm gì vậy?”

Cô ngoái đầu: “Anh nói muốn ăn canh cá mà?”

Anh ngẩn ra, bật cười, hình như rất dễ chịu, giơ tay kéo cô vào lòng: “Ngày mai ăn cũng được!”

Cô đẩy anh, nhưng không dám mạnh tay: “Vậy anh có muốn ăn không?”

Anh gật lia lịa: “Muốn chứ, đương nhiên muốn!”

Hôm đó đi làm về sớm, cô mua các nguyên liệu cần thiết, mang về nấu một nồi canh cá diếc, nấm hương với thịt chân giò hun khói. Mọi việc xong xuôi thì đã gần tối, ngẩng nhìn đồng hồ, vội trút vào bình giữ nhiệt rồi vội vàng đi. Khi đẩy cửa vào, anh ngẩng lên nhìn, nói với giọng hờn dỗi: “Cuối cùng cũng đến! Tưởng em mất tích rồi.” Giang thiếu ngày càng giống một đứa trẻ, đâu còn bóng dáng ngang tàng, lạnh lùng của lần gặp đầu. Cô nhìn lên trần nhà, lừ mắt rồi trao bình giữ nhiệt vào tay anh, nói: “Đói gần chết chứ gì? Đằng nào dân số nước mình cũng quá đông, thiếu một mình anh cũng chẳng sao!” Lúc này Giang thiếu đang mở nắp bình giữ nhiệt, mùi thơm sực nức làm người ta thèm chảy nước miếng, anh nhìn cô, nói: “Không muốn gặp anh vậy sao, lại mong anh chết!” Nói đoạn, anh bê bình lên húp liền mấy ngụm canh, rồi mới nói tiếp: “Yên tâm đi, càng gặp nhiều tai họa càng sống lâu.”

Cô bật cười, ở bệnh viện người ta kiêng nhắc tới từ đó, vội chuyển chủ đề: “Để em đổ ra bát cho anh!” Anh ngoan ngoãn đưa bình, Tử Mặc trút ra bát, để vào tay anh. Hoa tươi trong phòng đã bỏ đi hết, chỉ giữ lại bó tươi nhất, ở đầu giường anh còn có một bó hoa nữa, đã hơi héo, chỉ còn mùi hương thoang thoảng, nhìn kỹ thì thấy bó hoa rất đẹp, lúc sau mới nhận ra đó là hoa bách hợp.

Điện thoại của anh đổ chuông, nhạc chuông nghe rất lạ, sống với nhau một thời gian nhưng đây là lần đầu tiên cô nghe thấy bản nhạc đó. Anh liếc nhìn cô một cái rồi mới nghe máy: “Mẹ, có việc gì?” Không biết đầu dây bên kia nói thế nào, chỉ thấy anh trả lời: “Mẹ đừng nghe ông viện trưởng nói bừa, mẹ cũng không đến nhìn xem người ta cho ăn thế nào, không thể nuốt được, mai con sẽ có ý kiến với viện trưởng. Hôm qua mẹ đến chẳng phải đã phàn nàn con quá gầy đấy thôi?” Lát sau anh lại nói tiếp: “Biết rồi, tùy mẹ, mẹ thích đến thì đến, thư ký Lưu nói mấy hôm nay mẹ bận việc cơ mà?”

Cúp máy, thấy Tử Mặc đang cúi xuống, ngây người nhìn bình hoa, tay vô thức bứt từng cánh hoa hồng. Anh bê bát canh húp liền mấy ngụm, trêu cô: “Trộm hoa của người ta từ lúc nào vậy?”

Cô ngẩng nhìn anh, muốn nói gì lại thôi, lát sau mới giục: “Anh ăn nhanh lên, em phải về đây.”

Mặt anh biến sắc, rồi lại sa sầm: “Định cứ vậy mà về sao?”

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, đêm sâu hun hút, mênh mông vô tận, ánh sáng vàng vọt tỏa ra từ những ngọn đèn đường, cách bức tường kính nên càng nhạt nhòa hơn.

Tử Mặc không nói, chỉ nhìn anh gật đầu. Giang thiếu lại bực, giọng lạnh lùng: “Vậy về đi! Về ngay đi!”

Cô khoác ba lô, quay người bước ra, hành lang hoàn toàn yên tĩnh, thoáng nghe có tiếng đồ vật bị vỡ vẳng ra từ phòng bệnh nào đó. Chỉ thấy lòng đau thắt, bước chân không trọng lượng, thở như bị hụt hơi, cô đi thật nhanh như chạy khỏi bệnh viện.

Trở về nhà, trong không khí vẫn còn mùi canh cá, giống hệt mùi canh cá bố nấu năm xưa. Nhớ đến bố, cô lại nghẹn ngào muốn khóc, đột nhiên lại nhớ nhà, nhớ mẹ da diết, lúc này chỉ muốn được gục vào lòng mẹ, hít hơi ấm quen thuộc. Cảm thấy có cái gì âm ấm đọng trên mặt, đưa tay sờ, thì ra là nước mắt.

Chuông điện thoại reo từng hồi, trên màn hình hiện lên dòng chữ: Hình Lợi Phong. Cô chỉ thấy bàng hoàng, đầu óc rối loạn, mắt thất thần nhìn chiếc điện thoại không ngừng ngân nga “ting tang ting tang”, một lúc sau thì dừng. Lát sau, tiếng nhạc chuông điện thoại lại vang lên, cô cảm thấy đầu sắp vỡ tung, vội vàng nhấn nút nghe: “A lô, chào anh!”

Tiếng cười sang sảng của Hình Lợi Phong truyền đến: “Không quấy rầy giấc ngủ của em chứ?”

Cô khịt mũi, nói: “Không đâu!”

Anh yên lặng giây lát, hỏi: “Sao thế, bị cảm à?”

Không ngờ anh tinh ý như vậy, cô cười, nói lảng: “Hình như hơi nghẹt mũi.”

Hình Lợi Phong quan tâm: “Vậy uống thuốc đi.”

Cô mỉm cười: “Uống rồi, cảm ơn anh!”

Đầu dây bên kia ấp úng: “Định mời em ngày mai đi ăn, nhưng ông trời cũng không giúp!”

Cô “ồ” một tiếng, lát sau mới hạ quyết tâm: “Có lẽ cũng cảm xoàng thôi, nếu anh không sợ bị lây, anh nói đi, đi đâu ăn?”

Hình Lợi Phong cười phấn khởi: “Chắc chắn đấy nhé! Ngày mai anh gọi cho, bây giờ nghỉ sớm đi.”

Căn phòng trở lại yên tĩnh.

Thoáng cái đã hết một tuần, ăn hai bữa cơm với Hình Lợi Phong, nghe anh thao thao nói chuyện giết thời gian. Hôm đó, Thẩm Tiểu Giai nhìn thấy bó hoa hồng của Hình Lợi Phong gửi tặng, phán một câu: “Hoa này rất đẹp, phù hợp hơn tulip nhiều. Nhìn cậu là biết, dạo này hoa đào đua nở!” Tử Mặc cười cười, lấy điện thoại ra kiểm tra. Không có cuộc gọi nhỡ nào! Giang thiếu không gọi điện!

Nhưng lát sau có điện thoại của Sính Đình, vừa nhấc máy cô bạn đã hỏi thẳng: “Cậu và anh ta rốt cuộc làm sao?” Cô đắn đo hồi lâu chưa biết trả lời thế nào, Sính Đình lại thở dài: “Cậu đến bệnh viện mà xem!”

Quả thực không có tâm trạng đi làm, cô vội đến bệnh viện, lên xe taxi mới sực nhớ, quên chưa xin phép, mặc dù lúc này cũng sắp hết giờ làm nhưng vẫn không thể bỏ đi mà không thông báo, liền gọi điện nhờ Tiểu Vương.

Nhìn thấy cánh cửa căn phòng đó, cô bỗng cảm thấy một nỗi bất an khó hiểu, giống như đi vào khu rừng nguyên sinh, không biết đường đi, không biết cái gì đang chờ đợi mình phía trước. Hít sâu mấy hơi cô mới có can đảm đẩy cửa vào. Mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi, mặc dù khắp phòng đầy hoa tươi nhưng vẫn không át được cái mùi đặc trưng đó, nó giống hệt mùi trong phòng bệnh của bố nhiều năm trước. Chợt bàng hoàng, mới đấy mà đã hơn mười năm…

Trong phòng yên tĩnh, không có bất kỳ âm thanh nào. Tử Mặc đi vào phòng khách nhỏ, thấy Giang thiếu đang nằm trên giường, trên sàn trải thảm dày, giày cao gót của cô giẫm lên, mềm mềm xôm xốp, giống như giẫm lên những đám mây.

Bỗng nghe thấy tiếng anh hình như đang rất bực: “Đã nói là không ăn, xin đừng quấy rầy! Còn quấy rầy nữa, tôi sẽ bảo viện trưởng cho cô thôi việc.” Thì ra anh đang uy hiếp cô y tá. Tử Mặc bật cười, cảm giác có làn hơi cay xông lên mắt, cô không lên tiếng, lặng lẽ đứng bên giường. Lát sau, có lẽ cảm thấy có điều gì đó bất thường, anh quay ngoắt đầu lại.

Thời gian như ngừng lại. Cô chỉ cảm thấy bị một lực lớn kéo về phía anh, một giây hoặc một phần mấy giây, cô đã bị anh hôn tới tấp. Dường như sắp đến ngày tận thế, tất cả bị hủy diệt, trên thế giới chỉ còn cô và anh, hoa nở hoa tàn, gió cuốn mây trôi, thì ra chỉ trong khoảnh khắc, thì ra không cưỡng lại khoảnh khắc này.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s