Thoáng qua 2.2

Giang thiếu đang nhìn cô, đôi mắt sâu đầy băn khoăn. Thấy cô đã thức, anh liền đứng dậy đi ra phòng khách. Có những lúc anh cực kỳ tế nhị.

Tưởng anh đã đi, nhưng khi cô tắm gội xong bước ra, anh vẫn còn ở đó. Ti vi đang phát chương trình thời sự trên kênh CCTV4 với giọng lảnh lót của cô phát thanh viên. Ngẩng đầu nhìn đồng hồ đã gần trưa, cô liền đi vào bếp. Trong tủ lạnh cũng chẳng có gì nhiều, cô làm vội mấy món, nửa tiếng là xong.

Thức ăn được mang ra, rất đơn giản, cá hấp, trứng rán, canh nấm hương. Mọi ngày ăn một mình, hôm nay có thêm người cảm giác cũng ngon miệng hơn. Anh không nói, cô cũng vậy, chỉ lặng lẽ ăn. Anh lấy đũa moi mắt cá bỏ vào bát cô.

Tim cô bỗng đập dồn, hơi thở loạn nhịp. Trước đây cô rất ham đọc sách, từng đọc một câu chuyện liên quan đến mắt cá. Chuyện là, có một đôi trai gái rất đáng yêu, yêu nhau từ hồi đi học. Cả hai đều thích ăn cá, mỗi khi cùng ăn cá, cô gái luôn gắp mắt cá cho chàng trai. Có lần chàng trai hỏi tại sao, cô gái trả lời rằng, hồi nhỏ, khi ăn cá bố thường gắp mắt cá cho cô để thể hiện tình yêu thương, bởi mắt cá là dành cho người mình yêu thương nhất. Sau này khi ra trường, đôi bạn về công tác tại một thành phố nhỏ. Ai cũng nghĩ hai người sẽ cưới nhau, sinh con, sống trọn đời bên nhau. Nhưng thực tế không như vậy, chàng trai luôn cảm thấy không bằng lòng với cuộc sống, ôm mộng muốn đi xa, lập nghiệp lớn, phải có tài sản, công danh. Về sau, khi bàn chuyện cưới xin, chàng trai chưa muốn bước vào cuộc sống gia đình, dứt khoát ra nước ngoài làm ăn, hai người chia tay trong hòa bình. Mấy năm sau, chàng trai thành công và trở về thành phố nhỏ trước kia. Nhưng cô gái đã lấy chồng, cô mời chàng trai đến nhà ăn cơm, làm rất nhiều món ngon đãi khách, cuối cùng là món cá họ ưa thích. Khi chàng trai nhìn thấy cô gái gắp mắt cá cho chồng mới nhận ra, thì ra cái anh ta có được không bằng cái đã mất.

Cô ngẩng nhìn, thấy anh vẫn thế, ăn rất chăm chú, có lẽ do đói nên nuốt hơi vội, ăn miếng hơi to. Mắt cá vốn chẳng có vị gì, có thể thưởng thức được hương vị của nó có lẽ chỉ do lòng người mà thôi.

Dường như đang nghĩ về món canh cá bố nấu nhiều năm trước, có lẽ thực tế nó cũng không ngon như trong ký ức, cũng không thể bằng tay nghề của các đầu bếp khách sạn năm sao, nhưng tràn trề tình yêu của bố, đến nỗi sau bao nhiêu năm tìm kiếm, cũng không thấy lại hương vị ngày xưa.

Thứ Bảy ngày Hai mươi sáu tháng Năm, Tử Mặc chuẩn bị rất nhiều nguyên liệu, tự tay làm món canh cá diếc, nấm hương nấu với chân giò hun khói. Trong khi đợi cá nhừ, cô lại đem bát đĩa, ly cốc ra rửa rồi lau sạch, đến bóng loáng mới thôi, từng con bướm cũng càng lúc càng dậy màu sáng bóng. Tay cô vuốt ve chúng, khẽ thở dài.

Mọi sự thay đổi dường như đều diễn ra trong vô hình, số lần anh đến nhà cô ngày càng tăng, đồ dùng cá nhân cũng theo đó ngày càng nhiều, quần áo, dao cạo, sữa tắm, tạp chí kinh tế… Không gian của cô bị chia cắt, nhiều lúc có cảm giác họ như một cặp tình nhân.

Đang nghĩ vẩn vơ thì anh gọi điện: “Tối nay em muốn đi đâu ăn cơm?”

Anh ít khi gọi điện vào lúc này, cô ngẩng nhìn đồng hồ, mới hơn bốn giờ chiều, nơi nào đó trong lòng khẽ run: “Đang ở nhà, anh có đến không?” Lần đầu tiên cô chủ động mời anh. Đầu dây bên kia khẽ “ồ” một tiếng, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, lại có chút gì đó âu yếm…

Cuối cùng nồi canh cá to vào hết bụng anh. Đây là lần thứ hai anh ăn cơm cô nấu, cũng ăn hết sạch như lần đầu.

Rửa bát xong đi ra, anh đang nghe điện: “Hôm nay có việc, không đi”, rồi ngẩng đầu nhìn cô một cái, cúp máy. Cô hiểu ý, trở về phòng chơi vi tính.

Anh theo vào, nói: “Ra ngoài đi dạo nhé!” Lần đầu đi dạo phố với anh, tại các cửa hiệu, các cô nhân viên luôn ý tứ nhìn anh, nhoẻn cười, có vẻ quen thuộc. Hàng hóa bày từng dãy, xa hoa, hào nhoáng. Anh dùng ánh mắt ra hiệu cho cô, Tử Mặc hiểu ý, lắc đầu, tỏ ý không ưng món đồ nào. Cái trò hưởng thụ vật chất này, không trở thành thói quen thì hơn, rốt cuộc mình không phải là người có khả năng sở hữu thực sự, có những thứ giống như ma túy, một khi đã dính vào là nghiện, muốn cai không dễ.

Anh quay lại quầy bán đồ trang sức, ông chủ hiệu đích thân ra đón, sau đó cho người đưa đi giới thiệu từng món đồ. Những chiếc nhẫn với kiểu dáng thiết kế đa dạng, gắn hạt kim cương cỡ lớn, đẹp mê hồn, giống như được chế tác bởi bàn tay phi phàm nào đó. Tất cả đều lung linh tỏa sáng giống như ở thế giới thần tiên. Người ta bảo kim cương là người bạn tốt nhất của phụ nữ, có điều bây giờ cô chẳng có một người bạn tốt nào. Anh chỉ ngồi bên, lơ đãng nhìn cô.

Vốn dĩ không muốn, nhưng hôm nay là ngày đặc biệt, cho nên cuối cùng cô vẫn chọn sợi dây chuyền bạch kim trong tủ kính, có mặt là con cá heo đang uốn mình nhảy lên, vô cùng đáng yêu. Vừa nhìn đã thích, ngắm mãi không chán.

 

Quan hệ giữa họ, những người trong nhóm hầu như đều biết. Một lần gặp nhau, nhâm nhi cà phê, trong lúc chuyện phiếm Sính Đình hỏi cô: “Dạo này cậu với Giang thiếu thế nào?”

Mặc dù biết là không thể giấu, nhưng quả thật cũng không nói được gì hơn, bị hỏi thẳng như vậy, da mặt Tử Mặc rốt cuộc vẫn thuộc loại mỏng nên lập tức đỏ lựng, khẽ nói: “Vẫn thế thôi!”

Sính Đình rời mắt khỏi cuốn tạp chí thời trang: “Thật sự rồi à?”

Cô lại cười: “Theo cậu thì sao?” Sính Đình chỉ nhướn cặp mày dài thanh như nét vẽ, không nói. Tử Mặc nhún vai cười: “Mình không phản đối cuộc tình chớp nhoáng, huống hồ lại là đồ thượng phẩm như vậy.”

Suốt quãng đường về nhà, anh luôn giữ bộ mặt lạnh, sầm sì. Thả cô trước cổng chung cư là phóng xe đi. Một hôm Thẩm Tiểu Giai hỏi đùa: “Tử Mặc, sao gần đây không thấy chiếc “Mec” màu xám bạc đâu vậy?” Lúc đó cô mới bàng hoàng, đã hơn một tháng hai người không liên lạc.

Lần tiếp theo gặp Sính Đình mới biết, thì ra anh bị một tai nạn xe hơi nhỏ. Thấy vẻ kinh ngạc của cô, Sính Đình cũng ngạc nhiên không kém: “Không phải cậu không biết đấy chứ?”

Trở về nhà, cô cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống, đắn đo không biết có nên gọi hay không. Chần chừ mãi vẫn không biết thế nào, lúc đó rất muộn, nếu gọi e là sẽ làm phiền người ta, vậy là thôi.

Sáng hôm sau, đến công ty cô gọi cho cửa hiệu hoa, đặt mua một bó bách hợp nhờ người chuyển giúp. Lúc chín giờ, văn phòng đang đông người, cô lập tức bị cuốn vào công việc. Đang bận rộn, chỉ thấy tiếng Tiểu Vương bên cạnh nhắc: “Tử Mặc, điện thoại reo mấy lần rồi!” Cô vội cầm lên, quả thật có ba cuộc gọi nhỡ, xem chi tiết, đều là số máy của Giang thiếu, nhưng phải đến giờ ăn trưa, cô mới có thời gian rỗi gọi lại.

“Đã đỡ chưa?”

Đầu dây bên kia không trả lời. Cô biết Giang thiếu đang nghe, bởi có tạp âm truyền đến. Hồi lâu sau vẫn không thấy có động tĩnh gì, cô đành nói: “Anh nghỉ ngơi cho tốt!”

Đang định cúp máy thì anh lên tiếng, giọng hậm hực, như nghiến răng ken két: “Em đúng là người không biết điều!”

Rồi lại im bặt, cô nhìn đồng hồ, đã vào giờ làm việc buổi chiều, trong phòng ai nấy đều đang bận: “Em cúp máy đây!” Vừa nói xong đã nghe thấy tiếng “tút… tút…” trong điện thoại, thì ra anh đã cúp máy trước. Cô ngây ra nhìn chiếc điện thoại trong tay.

Lúc sắp hết giờ làm buổi chiều, anh lại gọi: “Đến đây đi!” Khẩu khí vẫn thế, không cho phép cô từ chối.

Đi thang máy lên tầng tìm số phòng của anh, hỏi một cô y tá, được cô ấy rất nhiệt tình dẫn đến tận cửa phòng. Đẩy cửa vào, thấy một phòng bệnh cực rộng, thoáng đãng và sang trọng, để đầy những lẵng hoa và quả tươi. Giang thiếu đang xem tài liệu, thấy cô vào anh chỉ ngẩng lên nhìn, không nói gì, cũng coi như không thấy. Tử Mặc đã quen như thế, quan hệ của hai người vốn là vậy. Cô bước đến sofa ngồi xuống, tiện tay cầm cuốn tạp chí trên bàn trà, lặng lẽ giở ra xem. Chiếc sofa đó mềm như bông, vô cùng dễ chịu, cô thấy mệt mỏi, vậy là mơ màng thiếp đi lúc nào không biết.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s