1981 4.1

Buổi sáng tôi đã bị tiếng chim hót bên ngoài đánh thức.

Vừa mở mắt ra, tôi liền nhìn thấy ngay đôi mắt to, tròn xoe của chú nhóc trong lòng mình, nó đang lặng lẽ nhìn tôi, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn. Sau một ngày ở cùng nhau, Tiểu Minh Viễn dường như đã thân thiết với tôi hơn một chút, trong mắt không còn vẻ đề phòng. Trẻ con rất nhạy cảm, chúng có thể cảm giác được ai thật lòng tốt với mình.

“Chào buổi sáng!” Tôi mỉm cười cất tiếng chào chú nhóc, lại khẽ vỗ lên bầu má bé bỏng của nó một cái. Trông chú nhóc rất đáng yêu, khuôn mặt thanh tú, đường nét rõ ràng, bây giờ đã có thể loáng thoáng nhìn ra dáng vẻ của một anh chàng điển trai trong tương lai, chỉ là hơi gầy gò một chút. Nhưng không sao cả, đợi sau khi sắp xếp tất cả xong xuôi, mỗi ngày đều được ăn cá ăn thịt, thằng bé không béo lên mới là lạ.

Khuôn mặt Tiểu Minh Viễn đỏ bừng lên, vội vàng loạng quạng bò dậy khỏi giường. Tôi sợ nó bị cảm lạnh, liền vớ lấy bộ quần áo ở đầu giường định mặc vào giúp nó, nhưng nó không chịu, mãi mấy giây sau mới lí nhí nói: “Cháu tự biết mặc.”

Đây là lần đầu tiên nó mở miệng nói chuyện, khiến tôi rất vui mừng, tất nhiên là cũng chiều theo ý nó, cười híp mắt lại đưa quần áo cho nó, còn cố ý nói: “Thật hay giả đấy, cháu còn nhỏ như vậy mà đã biết tự mặc quần áo rồi sao? Đừng có nói khoác đấy nhé!”

Tiểu Minh Viễn có chút sốt ruột, vội giành ngay lấy chiếc áo và trùm lên người. Có lẽ vì chưa mặc áo len trùm đầu bao giờ, chỉ nhớ hôm qua đã được tôi mặc cho thế nào, nên chú nhóc cứ thế trùm chiếc áo len lên đầu, nhưng lại không tìm được cổ áo đâu, sau khi kêu lên mấy tiếng liền ngã ngửa ra giường, khiến tôi không kìm được cười vang ha hả.

Cười xong tôi lại giúp nó mặc áo, còn dạy nó từng chút một, như khóa phải kéo thế nào, dây giày phải buộc ra sao nào. Tiểu Minh Viễn mở to đôi mắt tròn xoe, nghe với vẻ rất nghiêm túc.

 

Buổi sáng sau khi ăn uống qua loa, tôi liền nhờ chú Ba Trần dẫn tới nhà trưởng thôn để đăng ký hộ khẩu cho mình và Tiểu Minh Viễn. Dù sao cũng có chuyện cần nhờ vả người ta, nên tôi đã mua một gói đường đen và một chiếc bánh ngọt mang theo.

Lúc ra khỏi cửa, Tiểu Minh Viễn cứ một mực bám lấy áo tôi không chịu buông tay, đôi mắt long lanh sáng rực, bộ dạng như thể sắp bật khóc. Tôi suy nghĩ một chút liền hiểu ra, có thể thằng bé lo tôi đi rồi sẽ không về nữa, cuối cùng tôi quyết định dắt nó theo.

Sau khi biết ý của chúng tôi, Trưởng thôn Trần không do dự gì đã đồng ý ngay, nhưng những thứ mà tôi mang theo thì thế nào cũng không chịu nhận, còn lớn tiếng nói: “Sau này đều là người cùng thôn rồi, còn khách sáo như vậy làm gì chứ? Chỉ là đăng ký hộ khẩu thôi mà, mang theo những thứ này để mọi người trong thôn nhìn thấy, họ lại chẳng chỉ trích tôi hay sao?”

Tôi không kìm được đỏ bừng cả mặt, trong lòng thầm nghĩ người thời đại này đúng là thuần phác! Nếu đổi lại là thế kỷ hai mươi mốt của chúng ta, mang theo thứ đồ trị giá mấy trăm đồng tới người ta còn chê ít ấy chứ.

Có điều tôi cũng nhất quyết không chịu nhận lại mấy thứ ấy, mà nói thêm: “Chú đừng hiểu lầm mà, cháu cũng chỉ là có chút lòng thành để cảm ơn chú thôi. Sau này còn có nhiều chuyện cần nhờ đến chú, nếu ngay đến chút đồ này mà chú cũng không chịu nhận, cháu làm sao dám đến tìm chú nữa.”

Chú Ba ở bên cạnh cũng lên tiếng nói giúp: “Bác cứ nhận lấy đi, cũng đâu phải là thứ gì đáng tiền, không đến nỗi bị người ta chỉ trích đâu. Nếu bác không nhận, trong lòng cháu Chung đây cũng cảm thấy áy náy. Hơn nữa, vẫn còn việc cần nhờ đến bác đây này.” Nói xong, chú lại nhắc đến chuyện căn nhà cũ kia.

Trưởng thôn Trần hơi do dự một chút, nói: “Đó dù sao cũng là tài sản chung của thôn, lần trước nhà họ Ngưu muốn xin về cho con trai lấy vợ mà tôi không chịu, nếu bây giờ chia cho cháu Chung đây, e sẽ bị người khác nói ra nói vào.”

“Bà vợ nhà họ Ngưu đó rõ là tuồng không biết xấu hổ, bản thân vốn không thiếu nhà, vậy mà vẫn cứ muốn được chia thêm. Còn cháu Chung đây…”

Chú Ba định lớn tiếng nói tiếp, nhưng tôi đã vội vàng ngắt lời: “Trưởng thôn Trần nói cũng đúng lắm, không lý nào mà cháu vừa đến đây đã được nhận ngay nhà của thôn. Hay là thế này đi, chú hãy thương lượng với mọi người trong thôn một chút, rồi đưa ra cái giá đại khái, coi như bán cho cháu căn nhà đó. Chú xem như vậy có được không?”

“Vậy sao được chứ, cháu là một cô gái, đã thế lại còn phải nuôi trẻ con…” Trưởng thôn Trần có chút khó xử, có thể nhìn ra, ông cũng rất thông cảm với hoàn cảnh phải nuôi trẻ con của tôi.

“Dù thế nào thì cũng không thể để chú phải khó xử được.” Hơn nữa, sau này tôi còn phải ở lại Trần Gia Trang, nếu thật sự khiến người dân trong thôn bất mãn, những ngày tháng về sau tôi phải sống thế nào đây chứ?

Trưởng thôn Trần suy nghĩ một lát, cuối cùng mới nghiến răng nói: “Chuyện này tôi quyết định là được rồi, căn nhà đó bỏ không đã mấy năm nay, nếu không sửa sang lại một chút thì cũng không ở được. Thế này đi, cháu bỏ ra ba mươi đồng, rồi tôi gọi thêm mấy người trong thôn, bảo bọn họ dành ra vài ngày sửa sang lại căn nhà giúp cháu, còn về tiền mua nhà thì thôi bỏ qua đi.”

 

Việc hộ khẩu và nhà cửa đã được giải quyết xong xuôi, tôi tạm thời không phải lo gì nữa, trên đường về cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, không ngừng trêu đùa Tiểu Minh Viễn cho nó nói chuyện. Chú Ba thì chỉ cầm cây tẩu thuốc mỉm cười nhìn bọn tôi, thỉnh thoảng lại nhả ra một hơi khói, lấy đó làm niềm vui.

Sau khi trở về, tôi lại nói chuyện này với thím Ba, vừa nghe nói phải bỏ ra những ba mươi đồng, thím Ba liền không kìm được than vãn: “Thím biết trong tay cháu chắc vẫn còn tiền, nhưng ngày tháng sau này còn dài, cháu lại là người có học, không làm công việc đồng áng được, coi như là không có nguồn thu, đến lúc đó miệng ăn núi lở, dù có nhiều tiền hơn nữa thì cũng đủ sống cho mấy năm đây? Sau này vẫn nên tiết kiệm một chút!”

Tôi vội vàng gật đầu vâng dạ, trịnh trọng cảm ơn thím đã nhắc nhở, sau đó liền nhắc tới chuyện sửa chữa căn nhà kia.

Nhân lúc hãy còn sớm, tôi muốn lên thị trấn một chuyến. Bởi vì lần này tôi chuẩn bị mang một số thứ từ trong nhẫn không gian ra, cho nên dù thế nào cũng không thể mang Tiểu Minh Viễn được. Sau khi dùng hết lý lẽ giải thích một hồi, thằng bé mới chịu buông tay ra, nhưng đôi mắt đã đỏ lựng, khuôn mặt tràn đầy vẻ quyến luyến.

Rời khỏi Trần Gia Trang, đi thêm hơn hai dặm thì có đường cái, tôi phải đợi mất hơn nửa giờ mới có một chiếc xe khách cũ nát đi qua. Sau đó là một cuộc hành trình gian nan đi lên thị trấn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s